Web Novel

Chương 388: Phản công táo bạo (2)

Chương 388: Phản công táo bạo (2)

“Trừ 1 điểm.”

Nghe giọng điệu hơi cao lên của Hiyori, Miyuki khẽ hé miệng.

Có vẻ cô ấy thấy nực cười khi Hiyori lại ngang nhiên đòi trừ điểm mình - một thành viên của Hội học sinh.

“Trừ điểm...? Em định chơi đồ hàng đấy à?”

“Đồ hàng gì chứ...!”

“Vậy là em nói nghiêm túc à? Em đòi trừ điểm chị sao?”

“Không. Tiền bối phải tự trừ điểm mình chứ.”

“Tại sao?”

“Làm suy đồi phong hóa.”

Cái dáng vẻ nói bằng giọng điệu kiên quyết trông buồn cười làm sao.

Có bộ truyện tranh nào kể về một đứa chuyên gây rắc rối bị Hội học sinh nhập vào không nhỉ?

Tự dưng muốn xem thử quá.

“Chị đã bảo đây không phải là làm suy đồi phong hóa rồi mà.”

“Người khác sẽ không nghĩ vậy đâu.”

“Không phải là suy nghĩ của em sao?”

“Tất nhiên là em cũng nghĩ vậy rồi.”

“Hình như chỉ có mình em nghĩ vậy thôi thì phải?”

“Không hề nhé? Hay là hỏi thử mấy bạn học sinh đi ngang qua xem sao?”

“Cái gì... Chị chỉ bày tỏ tình cảm với bạn trai thôi, sao phải đi hỏi đáp với người khác chứ? Càng nghe càng thấy nực cười đấy?”

Giọng của hai người bắt đầu lớn dần lên.

Bây giờ vẫn còn đang nói nhỏ nhẹ nên không sao, nhưng để một lúc nữa chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý.

Tôi khẽ đặt tay lên lưng Miyuki và nói.

“Cả hai im lặng đi.”

Ngay lập tức, miệng hai người ngậm chặt lại như có phép màu.

Cứ tưởng sẽ phản kháng, ai ngờ lại nghe lời răm rắp thế này.

Vẻ mặt nghiêm nghị cộng thêm giọng điệu trầm xuống có vẻ rất hiệu quả.

Chắc là vì có cảm giác giống như bị bố mắng nghiêm khắc chăng?

Thỉnh thoảng phải lôi ra xài để chấn chỉnh kỷ cương mới được.

“Làm cái gì vậy? Cả hai đừng có cư xử trẻ con nữa.”

“Không, Asahina thì không nói làm gì, sao đến cả tớ cũng bị bảo là trẻ con... Ưm!”

Tôi quàng tay qua vai Miyuki đang định phản bác, lấy tay bịt miệng cô ấy lại rồi hỏi Hiyori.

“Ăn cơm chưa?”

“Chưa ạ.”

“Thế giờ ra đây làm gì?”

“Để đi ăn cơm ạ.”

“Vậy thì ăn cùng đi.”

Ở đây không được đưa ra lời đề nghị một cách ngây thơ.

Làm thế thì khả năng cao là cả hai sẽ từ chối.

Phải mặt dày như bây giờ, dùng cách thông báo thì thuốc mới phát huy tác dụng tốt nhất.

“Em ăn cùng Miho được không? Cậu ấy bảo lát nữa sẽ xuống.”

“Bảo em ấy ra nhà hàng đi.”

“Vâng.”

Hiyori nhìn Miyuki đang bị tôi bịt miệng, rồi ngoảnh mặt sang một bên với vẻ hờn dỗi.

Trông có vẻ như có rất nhiều điều muốn nói nhưng đang cố nhịn.

Miyuki thì đang lườm tôi.

Tại sao lại ăn cơm cùng Asahina.

Chắc chắn cô ấy muốn nói với tôi câu đó.

Nhưng với tính cách hiền lành của cô ấy, dù có khó chịu với Hiyori đến mấy thì cũng không thể nói ra những lời khó nghe ngay trước mặt đối phương được.

Hơn nữa bây giờ cô ấy cũng không thể mở miệng được.

Dù sao thì cũng may là nhà hàng phục vụ theo kiểu buffet.

Lúc lấy đồ ăn có thể tranh thủ nói chuyện riêng một chút, nên tôi cùng hai người bước vào thang máy đi lên nhà hàng.

“Tiền bối cũng bị trừ 1 điểm.”

Hiyori nói với tôi - người vẫn đang bịt miệng Miyuki.

Có vẻ cô nhóc không hài lòng khi thấy cơ thể tôi và Miyuki chạm vào nhau.

“Đừng có nói linh tinh nữa, im lặng đi.”

“Miệng sinh ra là để nói mà, sao lại bắt im?”

“Em cũng muốn bị bịt miệng à?”

“Vâng.”

Bị mắng mà không hề nao núng, cô nhóc còn chìa mặt ra như thể bảo tôi mau bịt miệng lại đi, thật là đáng yêu.

Miyuki thì trừng mắt nhìn như muốn hỏi cô nhóc dám thả thính ai đấy.

Nhưng cứ đà này thì khoảng cách giữa hai người họ còn lâu mới thu hẹp lại được.

Tôi cũng cần phải xác định rõ lập trường của mình, nhưng nếu độ hảo cảm của Miyuki dành cho Hiyori đang ở mức thấp mà tôi làm thế thì xôi hỏng bỏng không mất.

Đúng như tôi đã nghĩ trước khi đến đây, trong chuyến du lịch ngoại khóa này, phải làm sao để mối quan hệ của họ tốt lên dù chỉ một chút.

Dù không tốt lên được thì ít nhất cũng phải làm cho những khúc mắc lắng xuống.

Hãy làm cho cả hai cùng nhượng bộ một bước xem sao.

Dùng bàn tay còn trống búng nhẹ vào cái cọng tóc ngốc nghếch đang đung đưa của Hiyori, tôi đợi đến khi cửa thang máy mở ra mới buông Miyuki ra.

Miyuki liền xoa xoa quanh miệng đang đỏ ửng lên của mình với vẻ mặt xị xị.

Vỗ nhẹ vào lưng cô ấy rồi bước vào nhà hàng, tôi dẫn hai người đến một chiếc bàn dành cho bốn người.

Sau đó, tôi bảo mỗi người tự đi lấy đồ ăn, hai người họ liền đi về hai quầy thức ăn ở hai hướng ngược nhau.

Tình hình hơi lạnh nhạt nhưng nhìn cảnh đó lại thấy buồn cười.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa cầm đĩa tiến lại gần Miyuki đang gắp sushi cá hồi.

“Trông ngon đấy.”

“Phải ăn thử mới biết được. Nhưng mà Matsuda-kun này.”

“Sao.”

“Mục đích của con bé đó không trong sáng đâu. Lần trước tập thể dục cùng nhau cũng thấy lạ rồi, hôm nay cậu xem đi. Rõ ràng là con bé đó đang định... Matsuda-kun...”

“Tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với em ấy.”

Tôi kiên quyết ngắt lời Miyuki, khiến cô ấy lộ rõ vẻ bất mãn.

“Tớ có nhiều chuyện muốn nói lắm.”

“Tôi biết. Ăn cơm xong rồi về phòng nói sau.”

“... Biết rồi.”

Ngoan ngoãn ngoài sức tưởng tượng nhỉ.

Là do câu bảo im lặng lúc nãy sao?

Không, có lẽ là do buổi hẹn hò ở biển hôm nay khiến tâm trạng cô ấy tốt lên nên mới vậy.

Liếc nhìn Miyuki đang đi lấy đồ uống, lần này tôi tiến lại gần Hiyori.

Hiyori liền càu nhàu bằng một giọng nhỏ xíu.

“Anh vừa nói xấu em với Hanazawa-senpai đúng không?”

“Nói xấu gì mà nói xấu? Không có.”

“Đừng có nói dối. Em biết hết đấy.”

“Đã bảo là không có mà. Với lại...”

“Em đường đường chính chính nhé.”

Tôi chưa kịp nói gì mà cô nhóc đã vội vàng tuôn ra câu đó, chứng tỏ bản thân Hiyori cũng đang có tật giật mình.

Cười thầm trước thái độ kiêu kỳ bên ngoài nhưng bên trong lại hoàn toàn trái ngược của cô nhóc, tôi nói.

“Đường đường chính chính cái gì?”

“Làm cái trò đó ở chỗ đông người là không đúng.”

“Bảo tôi đừng có bảo thủ, thế mà giờ trông em còn bảo thủ hơn tôi nhiều đấy. Giống người cổ đại ghê?”

“Vốn dĩ mọi chuyện trên đời, mình làm thì không sao, người khác làm thì thấy chướng mắt mà.”

Đúng chuẩn tiêu chuẩn kép luôn.

Nhưng ít ra không viện cớ mà nói thẳng ra thế này cũng đáng khen.

“Chúng ta là người khác à?”

“Không phảiii...! Trọng tâm không phải là cái đó...!”

Thấy tôi trêu chọc bằng giọng điệu tinh nghịch, giọng Hiyori pha chút giọng mũi.

Cố kìm nén khao khát muốn xoa đầu cô nhóc ngốc nghếch này ngay lập tức, tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ cô nhóc đang hơi xấu hổ.

“Em không thể hòa thuận với Miyuki được à?”

“Chắc là không thể đâu ạ.”

“Sao vậy? Vì tính cách khác nhau một trời một vực à?”

“Cũng có phần vì thế, nhưng lý do khác lớn hơn.”

“Là gì?”

“Bí mật ạ.”

Nghe như kiểu không muốn dành tình cảm cho tình địch vậy.

Mỉm cười dịu dàng với Hiyori - người đang gắp tôm vừa như tuyên chiến với Miyuki, tôi nói.

“Tôi muốn hai người thân thiết với nhau cơ.”

“Tại sao ạ?”

“Vì tôi tham lam lắm.”

“Tham lam chuyện gì cơ?”

Khuôn mặt cô nhóc lộ rõ vẻ không hiểu gì sất.

Với quan niệm về trinh tiết của Hiyori thì chắc vẫn chưa thể hiểu được đến mức này.

Nội tâm ngây thơ quá mà... Chậc chậc... Nhưng nếu là Hiyori thì chắc chắn sẽ sớm nhận ra ẩn ý trong lời nói của tôi thôi.

Dù sao thì trong tình hình hiện tại, Hiyori chủ động tiếp cận Miyuki trước là đúng đắn nhất.

Dù Miyuki có hôn tôi để cho Hiyori thấy mối quan hệ của chúng tôi đi chăng nữa, thì hành động đó cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Ngược lại, phản ứng của Hiyori hôm nay hay lần trước, trong mắt người thứ ba thì giống như đang cố tình phá đám một cặp đôi vậy.

Vì thế, dỗ ngọt Hiyori để cô nhóc chủ động tiếp cận Miyuki là cách làm đúng đắn và cũng dễ nhìn nhất.

“Có nhiều chuyện lắm. Tóm lại là em hứa sẽ cố gắng thân thiết với Miyuki nhé?”

“Sao anh chỉ bắt mỗi em hứa chuyện đó?”

“Tôi cũng bảo Miyuki rồi.”

“... Thật ạ?”

Thì cũng bảo rồi. Dù không phải hôm nay.

Nuốt câu đó vào trong, tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Thế Hanazawa-senpai trả lời sao ạ?”

“Bảo là sẽ cố gắng.”

“Thật á?”

“Đã bảo là thật mà.”

“Nghe như nói dối ấy...”

“Không nói dối đâu.”

Miyuki rất hiền lành.

Cô ấy sẽ không đối xử tệ bạc với người chủ động tiếp cận mình.

Nếu Hiyori lùi một bước trước, Miyuki cũng sẽ cố gắng hòa thuận với Hiyori.

Trừ khi sức chịu đựng của Miyuki bùng nổ.

Hiyori bề ngoài tuy giống một đứa chuyên gây rắc rối nhưng thực chất lại là một người tốt.

Bây giờ cô nhóc chỉ đang ghen tuông nên mới hành động hơi hung hăng trong lúc nóng giận thôi, chứ chắc chắn không có ác cảm gì với Miyuki cả.

“Vậy thì... em cũng sẽ cố gắng thử xem sao.”

Mỉm cười rạng rỡ với Hiyori - người đã đưa ra câu trả lời tích cực đúng như dự đoán, tôi vỗ nhẹ vào gáy cô nhóc.

“Ngoan lắm.”

Ngay lập tức, ánh mắt kiêu kỳ của cô nhóc dịu đi trông thấy.

Nói gì thì nói, vẫn ngây thơ lắm. Phải mau chóng nuôi lớn rồi ăn thịt mới được.

Lấy đồ ăn xong và ngồi vào bàn, tôi cầm đũa lên khi Miyuki ngồi xuống cạnh tôi, còn Hiyori ngồi đối diện.

Sau đó, trong lúc chúng tôi đang dùng bữa trong một bầu không khí khá gượng gạo, Miho - người nhận được tin nhắn của Hiyori - đã đến.

Cô bé lễ phép chào tôi và Miyuki, rồi liếc nhìn Hiyori - người đang tỏ ra vô cùng mừng rỡ - bằng ánh mắt hơi nghi ngờ, nhưng dường như đã nắm bắt được tình hình nên nhanh chóng đi lấy đồ ăn.

Điều tốt khi Miho đến là Hiyori đã chịu mở miệng.

Có được một đồng minh vững chắc, cô nhóc bắt đầu bắt chuyện với tôi hoặc Miho, rồi nói với Miyuki - người đang lẳng lặng ăn cơm - câu nói mà tôi hằng mong đợi.

“À này, lúc nãy em xin lỗi nhé.”

Nhưng giọng lí nhí quá đấy?

Cứ lúng búng trong miệng thế thì ai mà nghe được? Dù nhà hàng có yên tĩnh đến mấy cũng chịu.

“Hả? Em nói gì cơ?”

“Không có gì ạ.”

Hiyori giả lơ trước câu hỏi ngược lại của Miyuki - người không nghe rõ giọng cô nhóc.

Có vẻ lòng tự trọng không cho phép cô nhóc xin lỗi lại lần nữa.

Nhưng việc cô nhóc chủ động mở lời như vậy cũng đáng khen rồi.

Lát nữa phải khen ngợi thật nhiều mới được.

“... Ăn ngon miệng nhé.”

Miyuki cũng gửi lời chúc đến Hiyori.

Nhớ lại lời tôi nói lúc lấy đồ ăn sao?

Hoặc có thể tấm lòng của Hiyori đã được truyền đạt.

May mắn thay, bầu không khí dần trở nên tốt hơn.

Thế này thì có thể nâng cao mục tiêu lên được rồi.

Ngay lúc tôi đang nghĩ cứ tiếp tục thế này thì tốt biết mấy,

“Á đau...!”

Miyuki đột nhiên giật nảy mình rồi nhìn xuống gầm bàn.

Sau đó, cô ấy nhíu đôi lông mày thanh tú lại và nhìn Hiyori.

“Em đang làm gì vậy...? Sao lại véo chân chị...!?”

“Dạ...? Không... cái đó... xin, xin lỗi... Tại thói quen lúc ăn của em hơi xấu...”

Nhưng phản ứng của Hiyori lại vô cùng khác thường.

Cảm giác như cô nhóc đang vô cùng hoảng hốt. Thậm chí còn đang nhìn sắc mặt tôi nữa.

Đừng nói là định lén dùng chân véo chân tôi để trả thù, nhưng lại đụng nhầm chân Miyuki đang ngồi sát cạnh tôi đấy nhé?

Theo tình hình này thì chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.

Ánh mắt Miyuki hướng về phía Miho.

Vẻ mặt như muốn bảo cô bé hãy chứng minh xem lời Hiyori nói là thật hay giả.

Nhận được ánh mắt đó của cô ấy, Miho đang định đưa miếng tempura nhỏ xíu lên miệng thì khựng lại, đảo mắt liên tục rồi nói.

“À... Hiyori vốn hay khua chân múa tay lung tung... Kiểu như thành thói quen rồi ấy... Thỉnh thoảng chân em cũng bị cậu ấy làm cho bầm tím.”

Đúng là bênh vực người nhà có khác, nhìn Miho toát mồ hôi hột bảo vệ Hiyori mà thấy tội nghiệp.

“Vậy sao...? Thói quen gì kỳ cục vậy...? Cẩn thận chút đi.”

Nghe Miyuki nói với vẻ mặt đã bớt giận dữ đi đôi chút, Hiyori nở nụ cười gượng gạo và đáp.

“Vâng...”

Sau đó, cô nhóc chép miệng tiếc nuối rồi lại tiếp tục ăn.

Trước đó còn không quên lườm tôi một cái.

Người đáng thương nhất ở đây là Miho rồi.

Vô tình phải chứng kiến cảnh đánh ghen thế này chắc tinh thần mệt mỏi lắm.

Ăn xong phải mua cho cô bé ly nước rồi an ủi đàng hoàng mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!