Web Novel

Chương 225: Skinship với nô lệ

Chương 225: Skinship với nô lệ

— Chỗ này... chỗ này nó cương lên thế này rồi mà...! Xin anh đấy...!

Nữ chính cất giọng lả lơi rồi khẽ luồn tay xuống hạ bộ của nam chính.

Nhìn bộ dạng như đang khao khát đến phát điên của nữ chính, Renka sửa lại tư thế ngồi rồi hắng giọng.

“Hừm...”

Cứ mỗi lần có cảnh nhạy cảm là cô ấy lại làm thế, buồn cười thật.

Thậm chí cô ấy còn đang rất tập trung vào bộ phim. Có vẻ cốt truyện đúng gu của cô ấy.

Liếc nhìn Renka đang nuốt nước bọt cái ực, mắt không rời khỏi màn hình, tôi đưa tay về phía hộp bắp rang cô ấy đang cầm.

Sột soạt.

“Híc...!?”

Không hiểu sao Renka lại giật nảy mình.

Chắc không phải vì tiếng lục lọi bắp rang đâu...

Có lẽ cô ấy đã nhận ra cơ thể tôi đang áp sát vào cô ấy.

Tôi nhón một miếng bắp rang bỏ vào miệng rồi hỏi.

“Sao thế?”

“... Muốn ăn bắp rang thì phải nói một tiếng chứ...”

“Tôi nói mấy lần rồi mà Đội trưởng có nghe đâu. Mải xem phim quá mà.”

“V, vậy sao...? Nhưng cậu ăn nhiều thế này từ lúc nào vậy?”

“Đội trưởng ăn đấy chứ. Tôi đã đụng vào đâu.”

“T, tôi á...?”

“Thấy Đội trưởng xem say sưa đến mức không nhận ra mình ăn bao nhiêu, tôi cũng mừng.”

Renka đột nhiên chép miệng.

Chắc là để kiểm tra xem trong miệng còn vương lại hương vị caramel hay không.

Nhận ra lời tôi nói là sự thật, cô ấy ho khan một tiếng ngượng ngùng rồi nói.

“Ồn ào quá, xem phim đi.”

“Để tôi cầm bắp rang cho nhé?”

“Định ăn nốt chỗ còn lại chứ gì?”

“Thấy Đội trưởng cầm có vẻ bất tiện nên tôi mới định cầm giúp thôi mà. Nghĩ xấu cho người ta thế.”

“... Bỏ cái đầu ra đi...”

“Lại sao nữa.”

“Gần quá rồi...”

“Đừng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh. Tôi không sao đâu.”

“C, cậu nói cái gì thế...! Vì tôi thấy không ổn nên mới nói vậy chứ...! Cậu có sao hay không thì liên quan gì đến tôi...!”

“Không liên quan thì tôi cứ thế này cũng được nhỉ.”

“Ý tôi không phải thế...! Hà... Thôi bỏ đi.”

Chắc cô ấy nghĩ nói chuyện thêm chỉ tổ rước bực vào người chăng?

Renka lắc đầu ngán ngẩm rồi lại dán mắt vào màn hình.

Trong lúc chúng tôi đấu khẩu, nữ chính đang ngày càng chủ động tấn công nam chính.

Ngược lại, nam chính lại tỏ vẻ khó xử và cố đẩy nữ chính ra.

— Này... Đợi đã. Tôi vẫn chưa...

— Hôm qua chúng ta đã làm rồi, sao giờ anh lại từ chối...?

— Lúc đó tôi say không biết gì...

— Vậy chúng ta lại uống rượu như hôm qua nhé?

— Rốt cuộc tại sao cô lại làm thế với tôi...

— Tôi đã nói rồi mà. Tôi mắc một căn bệnh không thể kiềm chế được ham muốn tình dục. Chúng ta làm thêm một lần nữa thôi.

— Phát điên mất... Được rồi. Trước tiên cứ uống rượu đã. Nhưng chỉ một lần này nữa thôi đấy.

— Vâng, cảm ơn anh.

Cốt truyện phim có vẻ ngày càng đi vào ngõ cụt.

Đang cố gắng kìm nén sự hứng thú đang dần nguội lạnh để xem tiếp, tôi chợt nghe thấy tiếng thở hắt ra kéo dài của Renka lọt vào tai.

Cô ấy nhập tâm vào nhân vật chính và bị kích thích rồi sao?

Nếu đúng là vậy thì người có tính hipster không phải tôi mà là Renka mới đúng.

Khi bộ phim đi đến đoạn giữa, nữ chính đã thốt ra một câu thoại khá kỳ lạ.

— Ừm... Xin lỗi nhưng mặt anh gần quá... Anh có thể lùi ra một chút được không...?

Khuôn mặt tràn ngập dục vọng đã biến mất không tấu vết, cô ta cư xử như một thục nữ trước mặt người đàn ông mình thích.

Nam chính nhìn cô ta đắm đuối rồi nói.

— Chúng ta... hôn nhé?

—... Vâng.

Một cảnh phim tình cờ lại khá giống với tình huống Renka bảo tôi bỏ đầu ra lúc nãy.

Có lẽ Renka cũng nghĩ giống tôi nên đang liếc nhìn sang bên này.

Thế này thì không trêu không được rồi nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi nở nụ cười tinh quái, nhìn chằm chằm vào Renka.

Sau đó, tôi dùng tông giọng trầm ấm mà cô ấy thích, lặp lại câu thoại của nam chính.

“Chúng ta... hôn nhé?”

“Ưm!?”

Chắc không ngờ tôi lại lặp lại y nguyên câu thoại đó, Renka phản ứng vô cùng dữ dội.

Tiếng nuốt nước bọt khá to khiến ánh mắt của vài khán giả trong rạp đổ dồn về phía này trong chốc lát.

Nhận ra mình vừa làm phiền người khác, Renka co rúm người lại, hạ giọng xuống.

“T, thằng điên này...! Chết đi...!”

“Không hôn à?”

“Tiếc nuối cái chó gì...! Không hôn...!”

“Chó gì là chó gì...”

Chắc cô ấy cũng thấy câu chửi của mình hơi thô tục chăng?

Cô ấy cắn chặt môi dưới, giọng điệu dịu đi đôi chút.

“C, cái đó thì xin lỗi, nhưng tại cậu cứ làm tôi phải chửi thề...”

“Thà cứ nổi giận luôn đi... Bình thường Đội trưởng hay chửi thề thế à?”

“Bình thường tôi hầu như không bao giờ chửi...! Tất cả là tại cậu đấy...”

“Cứ thế này thành thói quen mất.”

Tôi tặc lưỡi, lắc đầu rồi bốc nốt chỗ bắp rang cạn đáy.

Sau đó, tôi hất cằm về phía ly cà phê đặt trên tay vịn bên ngoài của Renka, người đang hít thở sâu như cần lấy lại bình tĩnh.

“Cho tôi xin một ngụm cà phê.”

“Sao...? Không. Cậu có cola rồi mà.”

“Nhanh lên.”

“... Hà... Thật tình, sao lại có người ích kỷ thế này cơ chứ...”

Renka càu nhàu, lật ngược ống hút cà phê rồi đưa cho tôi.

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ mở nắp nhựa ra đưa cho tôi cơ, bất ngờ thật.

Đưa thế này là được rồi chứ gì?

Tôi nhấp một ngụm cà phê Renka đưa rồi gật đầu, cô ấy liền dùng ngón trỏ và ngón cái cẩn thận tránh phần môi tôi vừa chạm vào, cầm lấy ống hút rồi lật ngược lại.

Lặng lẽ quan sát cảnh đó, tôi định trêu Renka là chúng tôi vừa hôn gián tiếp nhưng rồi lại thôi.

Vừa mới trêu một vố đau xong, phải biết kiềm chế chứ.

Tôi nhặt vài hạt ngô chưa nổ hết trong hộp bắp rang bỏ vào miệng, nhai rôm rốp.

Thấy vậy, Renka nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại rồi thì thầm.

“Cậu nhai thế gãy hết răng bây giờ.”

“Răng tôi chắc lắm, không sao đâu.”

“Cậu chủ quan quá đấy. Hạt ngô cứng lắm. Cứ nhai thế có ngày mẻ răng cho xem.”

“Đội trưởng đang trù ẻo tôi đấy à?”

“Người ta lo cho lại còn làm mình làm mẩy...”

“Tôi đùa thôi. Tôi sẽ nhai cẩn thận.”

“... Tùy cậu.”

Renka lại cằn nhằn như mọi khi rồi quay mặt về phía màn hình.

Vì trong rạp khá tối nên tôi không nhìn rõ, nhưng chắc chắn mặt cô ấy đang đỏ bừng.

Tôi dám cá luôn. Vì lúc nãy khi lo lắng cho tôi, giọng cô ấy có chút run rẩy mà.

Bản nhạc nền ấm áp vang lên khắp rạp chiếu phim.

Vừa lơ đãng xem cảnh nam nữ chính trao nhau nụ hôn ngọt ngào dưới tán cây rụng lá, tôi vừa mỉm cười khi nghe tiếng ho húng hắng của Renka.

“Nói thật là vô lý hết sức. Làm gì có căn bệnh nan y nào mà lúc nào cũng có ham muốn tình dục cơ chứ?”

Renka lên tiếng khi chúng tôi bước ra khỏi rạp và tiến về phía thang máy.

Lúc nãy xem tập trung thế mà giờ lại đi phê phán... Đúng là giả trân hết sức.

Tôi vứt hộp bắp rang chỉ còn lại vài hạt ngô vào thùng rác rồi nói.

“Chẳng phải có chứng cuồng dâm sao?”

“Nhưng đâu phải lúc nào cũng có ham muốn. Với lại bệnh đó có thể chữa khỏi mà.”

“Cứ coi như đó là sự phóng đại của điện ảnh đi. Xem rõ hay mà còn làm bộ...”

“Hay thì có hay. Ý tôi là nếu họ trau chuốt thiết lập nhân vật thêm một chút thì sẽ tốt hơn.”

“Đội trưởng chấm phim này mấy điểm?”

“Theo tiêu chuẩn của tôi á?”

“Vâng. Chấm thang điểm 10 xem nào.”

“Ừm... Chắc khoảng 7 điểm.”

“Một Đội trưởng khó tính mà chấm điểm hào phóng thế nhỉ?”

Nghe vậy, Renka khịt mũi.

“Khó tính gì chứ... Cậu mong tôi chấm mấy điểm?”

“5 điểm?”

“Lý do?”

“Vì vừa nãy Đội trưởng mới phê phán thiết lập nhân vật xong. Nhưng có vẻ Đội trưởng xem phim khá thích thú nên tôi nghĩ 5 điểm là hợp lý.”

“Cũng có lý. Nhưng còn những yếu tố khác nữa mà. Diễn xuất của diễn viên chẳng hạn...”

“Công nhận diễn cảnh làm tình đạt thật.”

“K, không phải cảnh đó, mà là diễn xuất nội tâm nhân vật cơ...! Cái đồ vô học này!”

Khuôn mặt Renka đỏ bừng lên trong tích tắc, cô ấy mắng tôi xối xả.

Chắc cô ấy giật mình vì từ ngữ quá trần trụi.

“Diễn xuất nhân vật thì cũng bao gồm cả cảnh đó mà?”

“Không... Ý tôi là... diễn xuất tổng thể... Đúng rồi, diễn xuất tổng thể cơ...! Với lại cậu nói chuyện cho lịch sự một chút đi...! Đừng có nói toẹt ra như thế...!”

“Thế phải nói lịch sự thế nào?”

“Có những từ ngữ hoa mỹ như cảnh ân ái, hay những từ bình thường như cảnh giường chiếu mà...!”

“Như Đội trưởng nói đấy, tôi hơi vô học nên vốn từ kém, biết làm sao được?”

“Cậu đang mỉa mai tôi đấy à?”

“Nếu Đội trưởng nghe ra thế thì chắc là thế rồi.”

“Đừng có chơi chữ nữa được không? Đáng ghét.”

Nhìn Renka khoanh tay làm bộ làm tịch, tôi không nói gì, sải bước tiến lại gần cô ấy.

Renka giật mình, lùi lại một bước bằng đúng khoảng cách tôi vừa tiến lên.

“L, làm gì thế...? Tránh ra...?”

Phản ứng của cô ấy dữ dội hơn bình thường.

Chắc do lúc nãy tôi vừa trêu vụ hôn hít nên cảm xúc của cô ấy đang hơi rối bời.

Nhìn Renka lùi lại như người vừa thấy ma rồi tựa lưng vào tường hành lang, tôi tiến đến sát sạt cô ấy, nét mặt nghiêm túc.

“Đội trưởng.”

“... Gì...!”

“Dạo này Đội trưởng sao thế?”

“Sao là sao...!”

“Sao Đội trưởng cứ thích làm càn thế nhỉ.”

“L, làm càn... Cậu đang nói cái gì thế hả...?”

“Chỗ thân tình với nhau thì có gì mà không nói được?”

“Cậu cứ giả lả để lấp liếm cho qua chuyện, nhưng chúng ta hoàn toàn không thân thiết...”

Đang nói dở, Renka bỗng ngậm chặt miệng.

Thậm chí cô ấy còn trợn tròn mắt.

Bởi vì tôi lại càng ghé sát khuôn mặt vốn đã rất gần của cô ấy hơn nữa.

“Làm gì thế...! Này...! Cậu làm gì thế...?”

Renka vội vã gặng hỏi ý đồ của tôi.

Có vẻ cô ấy nghĩ tôi sẽ lao tới và khóa môi cô ấy.

Tôi nở nụ cười tinh quái với cô ấy,

“Cười cái gì mà cười...”

Tôi nhẹ nhàng chạm trán mình vào trán Renka, người đang nghiến răng định leo lên đầu lên cổ tôi.

Cộc. Một cảm giác chạm nhẹ cùng hơi ấm từ Renka truyền đến.

Cảm nhận được hơi ấm đó qua trán, tôi lùi mặt ra.

Nếu là Renka của ngày xưa, chắc chắn cô ấy đã tát tôi khi tôi đột ngột làm thế này.

Nhưng bây giờ thì không. Cô ấy chỉ há hốc mồm, đứng đơ ra đó trước hành động bộc phát của tôi.

Thấy vẻ mặt ngốc nghếch của cô ấy thật đáng yêu và xinh đẹp, tôi lên tiếng.

“Đi thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!