Web Novel

Chương 332: Nghiện (2)

Chương 332: Nghiện (2)

Không biết đã bao lâu trôi qua kể từ khi tôi nhận được sự phục vụ của Renka trong phòng tắm tĩnh lặng chỉ có tiếng nước róc rách.

Bây giờ cô ấy đã bạo dạn hơn một chút, thỉnh thoảng lại dùng tay nắm lấy và tuốt thân gậy cho tôi, nhờ vậy mà cảm giác muốn xuất tinh vốn đã như sắp bùng nổ nay lại càng dâng lên đến đỉnh điểm.

Nếu nhịn thêm nữa chắc chỗ đó sẽ đau rát mất, nên tôi gọi Renka đang mải mê phục vụ.

“Đội trưởng.”

“Ưm...?”

Cô ấy thậm chí không thèm nhìn tôi mà chỉ tập trung vào vật thể trước mắt.

Trả lời trong vô thức, cô ấy giật mình khi nhận ra tôi vừa gọi mình.

“Hả? Sao vậy...?”

“Tôi sắp ra rồi.”

“C-Cái gì...? Đợi đã...! Không được...! Ra ngoài kia mà bắn...!”

Sắp bắn đến nơi rồi thì làm sao mà kiểm soát được nữa.

Thực ra thì tôi có thể nhắm được, nhưng tôi muốn bắn lên người Renka cơ.

“Xin lỗi. Tôi không nhịn được nữa.”

Buông lời xin lỗi như thể không còn cách nào khác, tôi thả lỏng phần thân dưới.

Cùng lúc đó, những thứ bị kìm nén nãy giờ tuôn trào ra, làm ướt đẫm bờ vai và mái tóc phía sau của Renka.

“Hyaaa!”

Chất dịch trắng đục phun trào chạm vào da khiến cô ấy kinh hãi, toàn thân run lên bần bật, dáng vẻ đó trông vô cùng dâm đãng.

“Tên điên này...! Cậu làm cái gì vậy...!”

Miệng thì chửi rủa nhưng tay cô ấy vẫn đang nắm chặt lấy thứ đó của tôi.

Nhờ vậy mà cánh tay mỏng manh của Renka cũng dính đầy hạt giống của tôi.

Dù vậy, cô ấy vẫn thất thần nhìn cảnh tinh dịch tuôn trào ngay trước mắt.

May mà không dính lên mặt nhỉ?

Nếu dính lên mặt chắc cô ấy sẽ nổi trận lôi đình mất?

Không, có khi cô ấy chỉ thấy xấu hổ thôi cũng nên.

Sau khi xuất tinh xong xuôi, tôi khẽ thở hắt ra hơi thở nãy giờ vẫn kìm nén, rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Renka như đang khen ngợi một chú cún con.

“Hức...!”

Lúc này Renka mới bừng tỉnh, nhìn những hạt giống dính dớp trên tay mình và hét lên.

“Cậu làm cái trò gì vậy...!”

“Tôi xin lỗi.”

“A thật tình...! Dơ bẩn quá đi mất...!”

“Thế này thì có gì mà dơ bẩn? Lưng Đội trưởng cũng từng dính rồi, bụng dưới cũng vậy mà...”

“Im đi! Im miệng!”

Sắp tới còn vào cả bên trong nữa cơ...

Nuốt lại câu nói đó vào trong, tôi đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Renka - người đang lắc đầu quầy quậy.

Cô ấy ngừng giãy giụa và đứng dậy khỏi bồn tắm.

“Đánh răng...”

Chắc cô ấy thấy ghê vì vừa liếm bằng lưỡi xong.

Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy và nói.

“Để tôi tắm cho Đội trưởng nhé.”

“Nói gì vậy...! Tôi tự làm được...! Bây giờ cậu ra ngoài đi.”

“Tôi vào đây để tắm mà? Tình trạng này thì ra ngoài kiểu gì?”

“A cứ ra ngoài đi...!”

“Tắm chung đi.”

“... Bực mình...”

Trông chẳng có vẻ gì là bực mình cả.

Tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang nói những lời trái với lòng mình của Renka, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng như sắp nổ tung, cơ thể mềm nhũn ra, tôi nhếch mép cười.

Sau đó, tôi dỗ dành cô ấy đang ngẩn ngơ và cùng nhau bước ra khỏi bồn tắm.

Dù không hoàn toàn khỏa thân khiến tôi hơi không hài lòng, nhưng bộ đồ lót dùng một lần cũng đủ gợi cảm rồi.

Cùng Renka - người cứ liên tục liếc nhìn cơ thể tôi như thể rất ưng ý - bước vào phòng tắm đứng nhỏ hẹp, tôi vặn vòi nước.

Rào rào-!

Chỉnh cho dòng nước đang tuôn xối xả yếu đi một chút, tôi thấy ánh mắt Renka đảo quanh đầy bất an.

“Sao vậy Đội trưởng?”

“Ở-Ở đây cậu có định làm trò kỳ quặc gì không...?”

“Trò gì cơ?”

“Cái đó...”

“Sex á?”

“A...! Đừng có nói toẹt ra thế đồ điên này...!”

Trông thì yêu kiều mà hành động thì nhút nhát vô cùng.

Sự đối lập đó thật sự rất tuyệt.

“Không làm đâu. Ở đây thì làm kiểu gì? Đâu thể đứng mà làm được.”

“Không thì... tôi cứ nghĩ nếu là cậu thì có thể sẽ cưỡng ép làm...”

Tư thế đứng à... Cũng không tồi.

“Lần sau chúng ta thử xem sao nhé.”

“Không làm...! Hya!?”

Tôi hất nước vào Renka đang càu nhàu, cô ấy thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc rồi thở dài thườn thượt, sau đó chúng tôi cùng nhau tắm rửa.

Trong lúc đó, tất nhiên là Renka không dám nhìn thẳng vào mặt hay cơ thể tôi.

Nhưng có lẽ cô ấy cũng cảm nhận được bầu không khí đã trở nên ấm áp hơn, cô ấy ngừng càu nhàu và ngoan ngoãn cùng tôi tắm rửa sạch sẽ.

Sau khi được Renka bú liếm lần đầu tiên, tôi lại càng muốn được cô ấy làm cho nữa.

Thực ra thì không thể gọi là bú liếm thực sự... chỉ là liếm nhẹ thôi, nhưng vì là lần đầu tiên được phục vụ nên tính gây nghiện của nó rất cao.

Cố gắng kìm nén ham muốn tình dục đang dâng trào mãnh liệt đó, tôi trải qua những ngày cuối tuần và khi đến Học viện, tôi thấy Renka đang đi bộ ở đằng xa.

Như mọi khi, sau khi Miyuki đến phòng Hội học sinh và để tôi lại một mình, tôi nhanh chóng tiến lại gần cô ấy.

“Đội trưởng.”

“Hức!?”

Nghe thấy giọng nói từ phía sau, Renka rảo bước nhanh hơn.

Nhìn bóng lưng đang vội vã bỏ chạy đó, khao khát muốn ôm cô ấy vào lòng trong tôi lại càng mãnh liệt hơn.

“Đội trưởng đi đâu đấy?”

Tôi vừa đuổi theo Renka vừa trêu chọc hỏi,

“Ư á...!”

Cô ấy nghiến răng phát ra một âm thanh rồi bắt đầu chạy thục mạng.

Trong khoảnh khắc, tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc xem có nên đuổi theo Renka đến cùng hay không, nhưng cuối cùng tôi quyết định từ bỏ việc truy đuổi.

Chỉ nhìn từ phía sau cũng thấy rõ sự xấu hổ của cô ấy rồi, hôm nay tha cho cô ấy vậy.

Nhưng mà Chinami đâu rồi nhỉ? Không thấy đi cùng Renka, chắc là đến căn tin trước rồi.

Tự nhiên tôi lại nghĩ, nếu Chinami mà bú liếm cho tôi thì sẽ thế nào nhỉ, tôi thực sự rất muốn xem.

Vốn là người tò mò, chắc chắn cô ấy sẽ vừa làm vừa hỏi han đủ thứ cho xem.

Nghĩ đến đó lại thấy nứng rồi.

Dục vọng tưởng chừng như đã lắng xuống dạo gần đây nay lại tuôn trào.

Đang phân vân không biết hôm nay có nên làm một vố trong giờ hoạt động câu lạc bộ không, về đến lớp, tôi lại cắn chặt môi dưới khi nghĩ đến chuyện bú liếm.

Là vì nhìn thấy cô nàng bánh mì.

Khuôn mặt giản dị đó mà tràn ngập sự dâm đãng thì không còn gì gợi dục bằng.

Lớp phó hôm nay cũng tết tóc hai bên giống lần trước, tôi thực sự có xúc động muốn bắn hạt giống của mình lên cặp kính đó.

Tại sao xung quanh tôi lại có nhiều người mang vẻ gợi cảm ngầm đến vậy nhỉ.

Đây là sự an bài của thần linh bảo tôi hãy công lược tất cả sao?

Cô nàng bánh mì, lớp phó, rồi cả Miho, cô giáo phòng y tế, Midori, và cả Renka, Chinami, mẹ của Hiyori nữa...

Aaa... Tôi ghét bản thân mình vì cứ có những suy nghĩ tồi tệ này.

“Sao thế? Cậu muốn đi vệ sinh à?”

Lớp phó hỏi khi thấy tôi cứ đu đưa ghế ra trước ra sau để xua tan ham muốn tình dục.

Tôi nhìn cô ta với đôi mắt lờ đờ và đáp.

“Không.”

“B-Biểu cảm của cậu lạ lắm đấy...?”

“Lạ à?”

“Sao thế...? Trông đáng sợ quá...”

“Đáng sợ à?”

“...”

Lớp phó giật mình như thấy ma rồi quay mặt đi.

Cô nàng bánh mì cũng đang ăn dở thì ngẩn người ra, khi chạm mắt với tôi, cô ta vội vàng nhìn thẳng về phía trước như người vừa làm việc có lỗi.

Lạ thật. Rõ ràng người ta bảo con gái thích được lặp lại lời nói ở cuối câu mà...

Biểu cảm của tôi đáng sợ lắm sao? Tất cả là tại Renka.

Đã bú liếm thì làm cho đàng hoàng đi, cứ vừa liếm vừa vờn nên tôi mới sa ngã thế này đây.

Đổ lỗi cho người khác một cách vô lý, tôi bước ra khỏi lớp, đi lang thang khắp nơi để giết thời gian thì tình cờ gặp Miyuki.

Cô ấy đang đeo băng tay phong kỷ và đi tuần tra quanh trường.

Vừa thấy tôi, cô ấy liền mừng rỡ và bước những bước ngắn tiến lại gần.

“Cậu làm gì ở đây thế?”

“Chán quá nên đi dạo. Cậu đang làm gì đấy?”

“Giám sát học sinh.”

“Giám sát gì? Đồng phục à?”

“Cũng có, với lại dạo này nghe nói quanh khu vực nhà ăn có mùi thuốc lá nên tớ định đi kiểm tra thử.”

Cậu định một mình đến cái nơi nguy hiểm đầy rẫy những kẻ rác rưởi đó sao?

Đúng là Miyuki học sinh gương mẫu không biết sợ là gì.

“Mệt quá...”

Nghe Miyuki than vãn pha chút nũng nịu, tôi nghiêng đầu.

“Sao thế?”

“Nhiều việc phải giải quyết quá... Cảm giác như các thầy cô đang đùn đẩy công việc cho bọn tớ vậy.”

Nhờ vả bất chính à... Một trong những motif kinh điển không thể thiếu để tạo sự căng thẳng trong thể loại học đường.

Có lẽ cần phải dạy cho vài giáo viên lơ là trách nhiệm một bài học làm gương mới được.

Trước tiên bắt đầu từ con gái của hiệu trưởng hay hiệu phó xem sao nhỉ.

Nhắc mới nhớ, lần trước con gái của một trong hai người đó đã đâm vào xe tôi thì phải?

Thực ra thì chi phí sửa chữa khá cao, xe lại mới mua nên tổn thất tinh thần rất lớn, cô định đền bù thế nào đây... Tiếp cận theo kiểu motif phim người lớn như vậy có vẻ cũng ổn đấy.

Vừa ảo tưởng tôi vừa nói.

“Cứ từ từ mà làm. Thỉnh thoảng cúp cua một chút cũng được.”

“Tớ cũng muốn thế nhưng không được. Chắc là ai quen việc thì người đó phải làm thôi.”

“Ngứa tai quá.”

Tôi cười gượng, Miyuki cười khúc khích rồi mân mê cánh tay tôi.

Dù ngày nào cũng skinship nhưng có lẽ vì vừa được bú liếm xong nên tự nhiên tôi lại thấy nứng.

Nhắc mới nhớ, trước đây Miyuki cũng từng nếm thử thứ đó của tôi một chút rồi nhỉ.

Lúc đó biểu cảm của cô ấy khiến tôi không thể nào quên được, nhân cơ hội này có nên xem lại lần nữa không nhỉ?

Tất nhiên là với mức độ cao hơn nhiều so với lúc đó.

“Đừng có nghĩ bậy bạ đấy nhé?”

Chắc cô ấy lờ mờ đoán được tôi đang nghĩ gì?

Miyuki véo nhẹ vào tay tôi không hề đau chút nào.

Cái gì cũng cấm.

Đối với tôi lúc này, những lời đó chẳng khác nào một lời khiêu khích.

Đang hướng mắt về phía nhà thể chất để tìm một nơi vui vẻ cùng Miyuki thì,

“Tiền bối Matsuda!”

Hiyori đang đi cùng Miho, vừa ăn gì đó vừa tiến lại gần, thấy tôi liền giơ một tay lên chào.

Sau đó, cô ấy và Miho rảo bước nhanh tới, nhìn Miyuki rồi cúi gập người chào đồng thanh.

“Em chào chị ạ.”

“Em chào chị.”

Hừm hừm. Sự kết hợp giữa vẻ hoạt bát và sự lạnh lùng... không tồi.

Một sự kết hợp tuyệt vời.

“Chào hai em?”

Miyuki mỉm cười rạng rỡ đáp lại lời chào của hai người, trong khi đó Hiyori đang nhìn chằm chằm vào bàn tay Miyuki đang đặt trên cánh tay tôi.

Một hành động skinship mà nếu không phải là người rất thân thiết thì không thể làm được.

Thấy vậy, đầu Hiyori hơi nghiêng sang một bên.

“Ưm...?”

Cứ tưởng chỉ là bạn bè bình thường, hóa ra không phải vậy?

Nếu thế thì ánh mắt của Đội trưởng câu lạc bộ Kendo ở quán cà phê lúc đó là sao?

Hay là yêu đơn phương?

Chắc cô ấy đang nghĩ mấy chuyện đại loại như vậy, đến nước này thì tôi mới thấm thía độ khó công lược ở mức tối đa là như thế nào.

Tôi đang trong tình thế phải công lược Hiyori trong khi đang hẹn hò với ba nữ chính khác.

Chính vì vậy, độ khó thực sự rất cao theo một nghĩa khác.

“Sao thế em?”

Thấy phản ứng của Hiyori, Miyuki ngơ ngác hỏi.

Hiyori hít một hơi "Suỵt..." rồi đáp.

“Dạ không, có chuyện này em hơi thắc mắc chút thôi ạ.”

“Chuyện gì cơ?”

“Chà...? Em cũng không biết nữa ạ.”

“Là sao...?”

“Em hơi nhạt nhẽo đúng không chị? Em hay bị thế lắm.”

Trước mắt thì bề ngoài có vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng trong lòng thì sao? Hiyori không phải là kiểu người hay bộc lộ cảm xúc tiêu cực ra ngoài nên rất khó đoán.

“Không nhạt nhẽo đâu... À mà may quá. Chị có chuyện muốn hỏi, hai em có rảnh chút không?”

Miyuki vỗ tay cái bốp như vừa nhớ ra chuyện gì đó.

Tôi liếc nhìn hai người đang gật đầu, thầm nghĩ có thể sau này khi gặp riêng tôi, Hiyori sẽ hỏi về tình huống vừa rồi cũng nên, nghĩ vậy tôi liền rút lui.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!