Web Novel

Chương 437: Kẻ Cứng Đầu

Chương 437: Kẻ Cứng Đầu

“Sao nhà cửa lại thành cái chuồng lợn thế này? Mới vắng mặt có mấy ngày mà...”

Đó là cảm nhận của Miyuki khi nhìn thấy những vỏ bánh kẹo, quần áo và vỏ chai nước rỗng vứt lăn lóc khắp phòng khách.

Nhìn cô ấy kinh ngạc, tôi gãi má vẻ ngượng ngùng rồi đáp.

“Chuồng lợn gì chứ. Cậu nói quá lời rồi đấy.”

“Cậu đâu phải kiểu người hay bày bừa thế này. Rõ ràng là rất gọn gàng cơ mà, sao tự dưng lại thế?”

“Tự nhiên thấy lười thôi. Giờ tớ dọn ngay đây, cậu ngồi nghỉ chút đi.”

“Ngồi gì mà ngồi. Cùng dọn là được chứ gì. Phòng tắm cũng thế này à?”

“Không đến mức bẩn như vậy đâu. Nhưng chắc cũng có vài thứ vứt lung tung đấy?”

“Cái giọng điệu không chắc chắn đó là sao hả?”

“Không biết nữa.”

“Hết nói nổi cậu luôn... Tớ sẽ dọn phòng khách, vậy Matsuda-kun dọn phòng tắm đi.”

“Đằng nào lát nữa cũng dùng phòng tắm mà, không dọn một chút thì có sao đâu.”

“Dọn đi.”

“Biết rồi.”

Tôi hờ hững gật đầu, Miyuki liền đẩy lưng tôi.

Ý bảo tôi mau vào trong đi. Tôi gồng chân đứng trụ lại, hỏi.

“Sao lại muốn đuổi tớ đi thế?”

“Tớ muốn thay quần áo.”

“Thì cứ thay đi.”

“A, mau vào trong đi...!”

Miyuki của chúng ta vẫn giữ được sự ngây thơ trong sáng, thật là tuyệt quá đi mất.

Bỏ lại cô ấy đang xấu hổ, tôi không vào phòng tắm mà bước vào nhà vệ sinh, phát hiện ra một sợi tóc dài cỡ hai gang tay rơi gần bồn rửa mặt.

Nhặt lên xem thử thì thấy nó có màu hồng. Là dấu vết của Chinami.

Chắc chắn không chỉ có một hai thứ thế này đâu...

Miyuki dọn dẹp kiểu gì cũng sẽ nhìn thấy.

Nên nghĩ lý do ngụy biện? Hay là nói thật?

Quyết định của tôi là vế sau.

Đúng như tôi từng nghĩ trước đây, giờ đã đến lúc Miyuki cần biết mục đích thực sự của tôi rồi.

Với quyết tâm đó, tôi bắt đầu dọn dẹp. Một lúc lâu sau, vẫn không thấy Miyuki ở phòng khách có phản ứng gì, tôi bắt đầu thấy lạ.

Tôi cứ đinh ninh cô ấy sẽ gọi tôi ra ngoài một lát, sao lại im ắng thế nhỉ?

Hay là cô ấy mới chỉ xử lý mấy rác thải lớn nên chưa phát hiện ra tóc, hay chưa ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Hiyori và Chinami?

Nghĩ rằng không thể nào có chuyện đó, tôi bước ra ngoài thì thấy phòng khách đã sạch sẽ tinh tươm.

Ngay cả nệm và chăn cũng được gấp gọn gàng.

“Cậu dọn xong rồi à?”

Miyuki hỏi tôi với vẻ mặt hiền lành y như lúc nãy.

Với tính cách của cô ấy, dù có nhìn thấy dấu vết của người con gái khác thì cũng không đời nào cô ấy giả vờ như không biết...

Thật sự là một bí ẩn. Hay là lúc mở cửa sổ, phần lớn dấu vết đã bay đi hết rồi?

“Chưa. Tớ còn phải lau gạch nữa.”

“Thế à? Cây lau nhà cũ lần trước cậu chưa vứt đúng không?”

“Có thì có nhưng phải dùng cả cây lau nhà cơ à?”

“Không dùng thì lau gạch kiểu gì? Cậu bảo sẽ lau mà.”

“Tớ định bảo là để lát nữa làm.”

“Không được đâu, đồ ngốc... Á!?”

Miyuki định mắng yêu tôi là đồ ngốc như mọi khi, nhưng từ miệng cô ấy lại bật ra một tiếng kêu kinh ngạc.

Bởi vì tôi đã cúi người, ôm lấy eo Miyuki và cứ thế đè cô ấy ngã xuống tấm nệm đã được gấp gọn.

Vạt áo thun cô ấy vừa thay hơi xếch lên, để lộ vùng bụng trắng ngần.

Đặt tay lên vòng eo thon gọn bên cạnh, tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi của Miyuki đang nuốt nước bọt cái ực, rồi nói.

“Dọn dẹp đến đây thôi.”

“Th, thế thì...? Cậu định làm gì...?”

“Ai biết được. Làm gì bây giờ nhỉ?”

Ấn, ấn.

Tôi vừa thăm dò vừa dùng lực ở ngón cái ấn nhẹ từng chút một vào eo Miyuki, khiến cơ thể cô ấy khẽ run lên bần bật.

Khuôn mặt cô ấy nhanh chóng đỏ bừng. Chắc chắn cô ấy đang mong đợi một điều gì đó mờ ám.

“Hay là đi du lịch nhé.”

“Du lịch...?”

Một câu nói chẳng ăn nhập gì, khiến ánh mắt Miyuki hiện lên vẻ khó hiểu.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cô ấy, gật đầu.

“Ừ. Đi 2 ngày 1 đêm.”

“Hai đứa mình...?”

Ý này là sao đây.

Bình thường thì tôi sẽ nghĩ cô ấy chỉ hỏi vì xấu hổ, hoặc để xác nhận lại, nhưng hỏi câu này sau khi dọn dẹp xong thì nghe có vẻ đầy ẩn ý.

Cảm giác như Miyuki đang biết một điều gì đó vậy?

Đại loại thế.

Tự dưng thấy thể loại truyện như chuyển sang kinh dị, sống lưng tôi bất giác lạnh toát, tôi đáp.

“Hai đứa mình chứ sao.”

“Tớ thì... cũng được thôi... nhưng mấy ngày tới tớ có hẹn với bạn rồi...”

“Đâu phải bảo đi ngay bây giờ, cứ từ từ rồi quyết định cũng được mà.”

“Vậy thì... được. Tớ sẽ đi.”

Miyuki gật đầu chậm rãi vẻ ngượng ngùng. Tôi nắm lấy bàn tay đang duỗi thẳng bên cạnh cô ấy, đan mười ngón tay vào nhau, siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé ấy rồi ghé sát mặt vào.

Từ giờ trở đi, tôi phải thể hiện tình cảm với Miyuki nhiều hơn nữa mới được.

Phải làm vậy thôi. Trực giác của tôi không bao giờ sai.

“Hôm nay cậu ngủ lại chứ?”

Tôi vừa dò xét khoang miệng ẩm ướt và ấm áp của Miyuki vừa hỏi.

Theo bản năng, cô ấy liếm môi, khẽ quay đầu sang một bên để che giấu sự xấu hổ.

“Ừ...”

“Cậu có muốn đi đâu không?”

“Đi đâu...? Du lịch á...?”

“Không. Ý tớ là bây giờ cậu có muốn ra phố không.”

“Không hẳn...”

“Vậy thì nghỉ ngơi ở đây nhé?”

Miyuki thừa hiểu ý nghĩa thực sự của từ "nghỉ ngơi".

Thế nên cô ấy mới lí nhí đáp vâng, rồi tự dịch chuyển cơ thể để tôi có thể trải nệm ra lại.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi chợt nghĩ mình đúng là một kẻ cực kỳ may mắn.

Bởi vì các nữ chính ai cũng đáng yêu cả.

Việc phải dung hòa họ sao cho khéo léo là nỗi lo lớn nhất, nhưng ít nhất trong lúc này, hãy tạm quên đi nỗi lo đó và tập trung vào mối quan hệ sâu đậm với Miyuki đã.

[Matsu-Matsu.]

Sáng hôm sau. Vừa tỉnh dậy đã thấy tin nhắn của Hiyori gửi đến.

Thời gian gửi là khoảng 6 giờ. Có vẻ Hiyori đã dậy rất sớm và nhắn tin cho tôi ngay khi vừa mở mắt.

[Gì.]

Tôi quờ quạng tay gửi tin nhắn trả lời trong cơn ngái ngủ, liếc nhìn xuống dưới thì thấy chăn đang nhô lên một cục.

Vì gió lạnh từ máy điều hòa nên Miyuki đã chui tọt hẳn vào trong chăn.

Lo lắng không biết cô ấy có thở được không, tôi hơi hé chăn ra để tạo một lỗ thông hơi.

Tiếng thở đều đều vang lên từ phía ngực.

Thậm chí còn cảm nhận được chút ẩm ướt, không biết có phải Miyuki đang chảy dãi không nữa.

[Hôm nay em tập thể dục.]

Trong lúc tôi đang dụi mắt, cố gắng không làm Miyuki thức giấc thì tin nhắn trả lời của Hiyori đến.

Một đoạn văn ngắn gọn, mục đích vô cùng rõ ràng.

Nhìn thấy vậy, tôi dùng một tay mò mẫm trên màn hình.

[Khi nào?]

[Sáng, 11 giờ.]

Đến lúc đó chắc Miyuki vẫn còn ở nhà...

Đang lúc tôi lo lắng về chuyện đó, thì cảm thấy có thứ gì đó đang ngọ nguậy trên ngực mình.

Một bàn tay thon thả thò ra từ lỗ thông hơi, nắm lấy chăn kéo xuống...

Miyuki thò khuôn mặt bù xù ra ngoài, vừa vuốt lại tóc vừa hỏi.

“Gì vậy...? Cậu dậy rồi à...?”

“Ừ.”

“Từ lúc nào...?”

“Vừa mới.”

“Thế à...? Sao cậu lại cầm điện thoại?”

“Asahina vừa nhắn tin đến.”

“Asahina á...? Sao thế?”

“Bảo là muốn tập thể dục.”

“Bây giờ á?”

“Không, buổi sáng. Cậu cũng tập cùng luôn đi.”

“Tớ... cũng được. Tớ cũng sẽ tập.”

Giọng điệu cực kỳ thản nhiên.

Cảm giác như cô ấy hoàn toàn không coi Hiyori là đối thủ cạnh tranh vậy.

Trước đây cô ấy từng rất để ý, sao bây giờ thái độ lại thay đổi thế nhỉ?

Việc tôi ngủ lại nhà Miyuki có ý nghĩa lớn đến vậy sao?

Từ hôm qua đến hôm nay, tôi không tài nào nắm bắt được ý đồ thực sự của Miyuki.

Cứ gặp Hiyori rồi sẽ biết thôi.

Nghĩ vậy, tôi nhắn lại cho Hiyori là "Được" rồi xoa đầu Miyuki.

“Chuẩn bị tắm rửa rồi ăn sáng nhé?”

“Tớ chỉ ăn sáng thôi.”

“Không tắm à?”

“Ừ. Đằng nào lát nữa cũng tập thể dục mà... Tớ ăn xong rồi đánh răng thôi.”

Một người ưa sạch sẽ như Miyuki mà lại không tắm thì thật khó hiểu.

Dù có dự định tập thể dục đi chăng nữa, Miyuki cũng không phải kiểu người như vậy.

Hơn nữa, tình địch Hiyori cũng sắp đến mà cô ấy lại làm thế... chắc chắn là có mục đích gì đó.

Mục đích đó có lẽ là khiêu khích.

Có vẻ cô ấy định đập tan ý chí chiến đấu của Hiyori bằng cách cho cô nhóc thấy tận mắt chuyện ngủ qua đêm mà trước giờ chỉ nói bằng miệng.

“Vậy cứ làm thế đi. Ăn đồ bác gái mang đến là được nhỉ.”

“Ăn bây giờ luôn á? Tớ muốn nằm thêm chút nữa...”

“Vậy lát nữa hẵng ăn.”

Nghe vậy, Miyuki lại tựa đầu vào ngực tôi.

Cô ấy còn kéo chăn trùm kín mít vì lạnh. Bật cười trước hành động đáng yêu đó của Miyuki, tôi nghỉ ngơi thêm một lát rồi cùng cô ấy ăn cơm, giết thời gian cho đến sáng.

Sau đó, khi gần đến 11 giờ, chuông cửa reo lên, tôi bước ra ngoài mở cổng.

“Chào anh chào anh.”

“Đến rồi à? Vào đi.”

“Anh lại định sờ mông em đúng không?”

Nói mấy lời nguy hiểm thật đấy. May mà tôi ra mở cửa một mình.

Vì tôi chưa nói gì nên hiện tại Hiyori không hề biết Miyuki đang ở nhà tôi.

Khuôn mặt tươi rói kia sẽ biến đổi thế nào khi nhìn thấy Miyuki đây?

Tưởng tượng ra ánh mắt ngập tràn sự ghen tị của Hiyori, tôi nhún vai.

“Để lát nữa sờ sau.”

“Sao hôm nay anh không sờ?”

Có lý do cả đấy nhóc ạ.

Tôi không nói gì, chỉ tay về phía cửa sổ đang đóng kín, Hiyori nghiêng đầu, bước vào nhà với vẻ mặt ngơ ngác.

Hiyori cởi giày, bước lên hiên nhà rồi kéo cửa sổ sang một bên.

Chẳng mất bao lâu để từ miệng cô nhóc thốt ra một tiếng kêu đầy kinh ngạc.

“Hả?”

Tôi có thể thấy lông mày Hiyori giật giật khi phát hiện ra Miyuki đang ở trong phòng khách.

Gần như ngày nào cũng chỉ nhìn chính diện nên tôi không để ý, góc nghiêng của cô nhóc cũng xinh thật đấy.

Đặc biệt là chiếc mũi cao rất nổi bật.

“Chào em?”

Miyuki vốn đang nằm, không biết từ lúc nào đã quấn chăn quanh người, ngồi trên nệm xem TV.

Một cách vô cùng thản nhiên và bình thản.

“Sao tiền bối lại ở đây?”

“Không được ở à?”

“Không phải... ý em không phải vậy... nhưng sao tóc chị lại thế kia?”

“Sao cơ?”

“Bù xù hết cả lên kìa.”

“Tại chị vừa ngủ dậy mà.”

“Chị nói sao cơ?”

“Chị ngủ lại. Hôm qua chị đến.”

“Tại sao ạ?”

“Sao trăng gì? Chị đã bảo là bọn chị sống chung mà.”

Việc Miyuki thản nhiên nhắc đến chuyện sống chung khiến Hiyori hoang mang chăng?

Hiyori nhất thời cứng họng.

Lần trước cũng từng có tình huống tương tự thế này.

Lúc đó Miyuki là người bối rối, còn bây giờ thì đến lượt Hiyori.

Cứ như thể lấy ngày hôm nay làm cột mốc, hai người họ đã trao đổi cho nhau một cú đấm vậy.

“Hôm nay chúng ta sẽ cùng tập thể dục, em không phiền chứ? Tập xong nếu đói thì ăn cơm ở đây luôn cũng được. Mẹ chị có gói thức ăn mang đến cho bọn chị.”

Cô ấy đang nói bóng gió rằng bố mẹ cũng biết chuyện hai đứa hẹn hò và sống chung.

Lần nào cũng thấy vậy, Miyuki khi đối phó với Hiyori có rất nhiều nét giống một con cáo già.

Hiyori chằm chằm nhìn Miyuki đang mang vẻ mặt thong dong.

Như thể có điều gì đó không vừa ý, cô nhóc nhếch mép, sải đôi chân dài bước vào phòng khách.

Rồi đột nhiên, cô nhóc nằm ịch xuống ngay cạnh Miyuki.

“E, em làm gì vậy?”

Miyuki bối rối hỏi, Hiyori liền dùng giọng điệu đậm chất liều lĩnh, ngang ngược đáp lại.

“Em sẽ ngủ.”

“Hả?”

“Hôm nay em cũng sẽ ngủ ở đây.”

Không biết nên gọi là bầu không khí hay là mức độ căng thẳng nữa, nhưng quả thực rất mong manh.

Cứ để mặc thế này có khi Hiyori sẽ bùng nổ mất.

À không, bùng nổ mất rồi. Dù sao thì cũng phải làm dịu bầu không khí đang quá nhiệt này lại một chút mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!