Web Novel

Chương 401: Kỳ nghỉ hè thứ hai (2)

Chương 401: Kỳ nghỉ hè thứ hai (2)

“Tetsuya-kun định làm gì vào kỳ nghỉ hè?”

Miyuki tốt bụng quá.

Lại đi hỏi thằng ất ơ đó để tạo cơ hội nói chuyện.

Nói chuyện với bạn xong, cậu ta cứ thẫn thờ nhìn lên bảng trắng, rồi liếc nhìn tôi - người đang ngồi giữa cậu ta và Miyuki - và đáp.

“Tớ thì... có gì để làm đâu.”

“Sao lại không có gì làm? Có nhiều thứ để phát triển bản thân mà. Đừng thế nữa, thỉnh thoảng gặp tớ rồi cùng học đi.”

Là ‘thỉnh thoảng’ chứ không phải ‘thường xuyên’.

Trước khi gặp tôi, cô ấy gần như ngày nào cũng đi chơi với Tetsuya, cảm giác thật mới mẻ.

Hơn nữa, Miyuki không hề rủ Tetsuya đến nhà ăn cơm.

Dù trước đây cô ấy khá thường xuyên mời cậu ta đến dùng bữa cùng gia đình.

Tâm lý của Miyuki đã thay đổi, và hiện tại vẫn đang thay đổi, điều đó khiến tôi vô cùng kích thích, tôi lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người.

“Ừ. Tớ sẽ làm thế.”

“Nếu được ba đứa mình cùng học như ngày xưa với Matsuda-kun thì tốt biết mấy. Đúng không?”

“... Ừ.”

Có phải cậu ta không thích việc Miyuki lúc nào cũng lôi tôi vào không?

Biểu cảm của hắn ta thoáng thay đổi rồi lại trở về như cũ.

Sao dám làm cái vẻ mặt đó chứ?

Người phải ghét là tôi mới đúng, đang làm trò gì vậy.

Cái thằng không biết thân biết phận đó chắc đang nghĩ may mà vẫn được dành thời gian bên Miyuki, nhưng tôi sẽ dập tắt hy vọng đó.

“Có điểm rồi!”

Giữa lúc mọi người đang tận hưởng khoảng thời gian yên bình, lớp phó từ cửa sau bước vào và thông báo tin tức.

Nghe vậy, những học sinh quan tâm đến việc học vội vàng đứng dậy và ùa ra bảng thông báo ngoài hành lang.

Miyuki dù không đến mức đó nhưng vừa nghe tiếng cũng đứng dậy ngay.

Sau đó, cô ấy nắm lấy cổ tay tôi và chỉ ra ngoài lớp.

“Mau ra xem đi.”

“Không thích.”

“Sợ à?”

“Không.”

“Sợ rồi chứ gì?”

Học đâu ra cái kiểu khiêu khích đó vậy?

Bị lây từ Hiyori à?

Hơi ngớ người trước câu nói có phần mạnh bạo so với Miyuki thường ngày, tôi miễn cưỡng nhấc mông lên khi cô ấy cười phá lên và dùng hai tay nắm lấy tay tôi.

Sau đó, tôi đứng sau đám học sinh đang tụ tập ba năm bảy người, nghển cổ lên để xem thứ hạng.

Hơi kiễng chân lên thì thấy được bảng thông báo, nhưng bị đầu của đám học sinh che khuất một phần nên chỉ xem được đến top 10.

Và trong top 10 đó không có tên tôi.

Mục tiêu thất bại rồi sao? Dù sao thì tôi cũng không học hành chăm chỉ đến mức đó nên kết quả này cũng là đương nhiên.

“Hạng mấy vậy?”

Vì thấp hơn tôi rất nhiều nên Miyuki không thể nhìn thấy bảng thông báo, cô ấy liên tục vỗ vào lưng tôi giục tôi mau xem thứ hạng.

Nhìn lên trên cùng, tên của Miyuki chễm chệ ở đó.

Thủ khoa. Một kết quả hiển nhiên.

“Cậu hạng 1.”

“Không phải tớ, Matsuda-kun hạng mấy cơ.”

“Không có trong top 10.”

“Vậy sao? Hạng 11 à? Hay 12?”

Nhìn kỹ qua khe hở giữa những mái tóc đen, tôi thấy vài chữ trong tên mình nằm ngay dưới hạng 10.

“Hình như là hạng 11.”

“Thế à? Giỏi quá.”

Cứ tưởng cô ấy sẽ bảo kỳ nghỉ hè phải học chăm chỉ hơn, ai ngờ lại khen ngợi.

Hạng 11 thì cũng giữ được thể diện rồi.

Nghĩ vậy, tôi quay lại lớp và ngồi xuống ghế.

Lưng ngả dài ra sau tựa vào lưng ghế.

Thấy tư thế ngả ngớn đó, lớp phó lên tiếng.

“Làm gì đấy?”

“Tập lưng.”

“Thế mà cũng là tập thể dục à?”

“Ừ. Làm thử đi.”

“Cứ như đang đùa ấy...?”

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ nhưng biểu cảm lại rất tươi tắn.

Chắc là do giữ được hạng 2.

Nhắc mới nhớ, Nhỏ bánh mì cũng hạng 4... Vốn biết là học giỏi rồi nhưng lần này thành tích lại tăng lên nữa.

Tôi tin rằng sự ham học hỏi về mặt tình dục của cô ấy cũng sẽ tỷ lệ thuận với sự ham học hỏi trên lớp.

Một lúc sau, Tetsuya quay lại với khuôn mặt như nhai phải cứt.

Miyuki đang an ủi cậu ta, có vẻ như họ đã cùng nhau xem thứ hạng.

Vốn dĩ tôi chẳng quan tâm thằng đó hạng mấy, nhưng nhìn cái bản mặt đó mà không tò mò thì không phải là người.

Lén huých nhẹ vào eo Miyuki đang ngồi cạnh, tôi khẽ hỏi.

“Miura hạng mấy mà trông thế kia?”

Nghe vậy, Miyuki liếc nhìn Tetsuya rồi dùng ngón tay vẽ số lên bàn.

Nhìn ngón trỏ thon dài của Miyuki vẽ số 1 và số 8, tôi cũng hiểu ra vấn đề.

Một thứ hạng quá phù hợp với một kẻ nửa vời như Tetsuya.

Học kỳ sau chỉ cần tụt xuống khoảng 2 hạng nữa là hoàn hảo.

“Matsu-Matsu!”

Giờ nghỉ trưa.

Đang một mình rảo bước trên con đường được chăm chút kỹ lưỡng giữa sân vận động và tòa nhà, tôi quay đầu lại khi nghe thấy cách gọi đặc trưng vang lên từ phía sau.

Hiyori đang lạch bạch chạy về phía tôi.

Khuôn mặt rạng rỡ như chẳng có chút lo âu nào.

Thi tốt à? Không, chuyện khác thì không biết chứ chuyện đó thì tuyệt đối không thể nào.

Chắc cũng tầm hạng 30, phải hỏi thử mới được.

“Ăn cơm chưa?”

“Vừa ăn xong ạ. Hôm nay dở tệ.”

“Tôi thấy ăn cũng được mà.”

“Trông có vẻ thế. Anh đang đi dạo cho tiêu cơm à?”

“Đại loại thế. Có điểm thi chưa?”

“Rồi ạ.”

“Hạng mấy?”

“35.”

Thấp hơn dự đoán của tôi tận 5 bậc cơ à.

Tôi đã đánh giá cô nhóc quá cao rồi.

“Lớp em có bao nhiêu người?”

“38 người ạ.”

Hạng 35 trên 38 người...

Chắc là khoanh bừa hết rồi may mắn trúng nhiều hơn mấy người xếp dưới vài câu nên mới được hạng đó nhỉ?

Gật gù trước cô nhóc không làm tôi thất vọng, tôi nói.

“Dưới em còn tận 3 người cơ đấy.”

“Anh nói thế là ý gì? Ý là đáng lẽ em phải bét bảng à?”

“Thế chẳng phải tốt hơn sao? Có thể tự huyễn hoặc bản thân là mình đứng nhất từ dưới lên mà.”

“Muốn chết àng?”

Bộ dạng giơ một tay lên ngang vai giả vờ tức giận trông xinh xắn vô cùng.

Thấy vậy, tôi bất giác bật cười, Hiyori cũng cười theo rồi nói tiếp.

“Tiền bối hạng mấy?”

“11.”

“Cũng xêm xêm em nhỉ.”

“Đừng có mặt dày nói mấy câu như thế.”

“Xin lỗing.”

Miho chắc chắn cũng hạng 1 giống Miyuki nhỉ?

Thường thì có một người bạn như thế bên cạnh, tự nhiên sẽ có động lực học tập và thành tích sẽ tự động tăng lên mà?

Không biết Hiyori là trường hợp đặc biệt hay là trường hợp phổ biến nữa.

Mà nhân tiện, tôi đã từng nghĩ đến chuyện này rồi, Học viện Yeboni tàn nhẫn thật đấy.

Thứ hạng thì cứ để học sinh tự xem cá nhân là được rồi... Dán điểm của tất cả mọi người lên bảng thông báo thế này, những người hạng thấp có thể bị trêu chọc mà.

Tất nhiên trường hợp của Hiyori thì chẳng ai dám làm thế, và bản thân cô nhóc cũng chẳng bận tâm, nhưng mà...

“Nghỉ hè nhờ Mitsushima kèm học cho đi.”

“Nhiều lần Miho chủ động rủ học chung rồi, nhưng lần nào em cũng bảo không thích.”

“Sao em lại nói cái đó với vẻ tự hào thế hả.”

“Thì em ghét học mà, biết làm sao được.”

Khi Hiyori hay Miyuki đến nhà tôi, gọi người còn lại đến học chung cũng là một ý hay đấy.

Một bức tranh hoàn hảo khi Tetsuya bị loại khỏi nhóm học tập 1 năm trước và Hiyori thế chỗ.

Đó cũng là cơ hội để hai người họ thân thiết với nhau hơn.

“Bố mẹ em không nói gì à?”

“Nói nhiều lắm chứ. Thế là em giả vờ chơi với em trai.”

“Em bảo em trai em còn nhỏ mà?”

“Vâng.”

“Sao em lại định lợi dụng một đứa trẻ ngây thơ như thế.”

“Ngây thơ cái nỗi gì...! Ác quỷ thì có.”

“Đừng nói thế.”

“Sao anh lại bênh vực đứa em trai mà anh chưa từng gặp mặt bao giờ thế?”

“Tại em nói xấu em trai nhỏ của mình chứ sao.”

Bộp, bộp.

Tôi vung tay vỗ nhẹ lên đầu Hiyori vài cái.

Thấy vậy, cô nhóc lấy tay che đỉnh đầu bảo vệ chiếc ăng-ten quý giá của mình và nói.

“Em đi đây.”

“Đi đâu.”

“Về lớp.”

“Sao tự nhiên lại thế?”

“Sao là sao...! Hôm nay Tiền bối đáng ghét lắm.”

“Thế thì may quá.”

“Đáng ghét thật sự. Em sẽ đi thay váy.”

Ý là sẽ mặc váy ngắn đấy.

Nhìn Hiyori dùng cái trò nhỏ nhặt và đáng yêu đó để phản kháng và đe dọa, tôi cạn lời lườm cô nhóc và mắng.

“Thử xem. Xem hậu quả thế nào.”

Sau khi cãi nhau chí chóe với Hiyori - người đang bĩu môi hờn dỗi, tôi nhắn tin cho Chinami để hỏi điểm thi.

[Sư phụ, có điểm thi rồi đúng không? Chị hạng mấy?]

[Tôi hạng 2.]

[Giỏi quá. Chúc mừng chị nhé.]

[Cảm ơn cậu. Tôi đã nhắm đến vị trí thủ khoa nhưng không dễ chút nào.]

[Học kỳ sau cố gắng là được mà. Hôm nay sinh hoạt câu lạc bộ tôi sẽ thưởng cho chị.]

[Đáng mong chờ thật đấy. Phần thưởng là gì vậy?]

[Massage.]

[Á.]

Sao chỉ một từ đó thôi mà lại gợi cảm thế nhỉ?

Các nữ chính khác thỉnh thoảng cũng thốt lên như vậy, nhưng không hiểu sao mỗi khi Chinami thốt lên, tôi lại thấy vô cùng mờ ám.

Tự nhủ giờ sinh hoạt câu lạc bộ phải sờ soạng cơ thể Chinami cho thỏa thích mới được, lần này tôi nhắn tin cho Renka.

[Hạng mấy?]

[Chắc chắn là cao hơn cậu.]

Lực học của Renka chỉ ở mức bình thường.

Thế mà cô ấy biết thứ hạng trước đây của tôi mà vẫn trả lời như vậy sao?

Chắc là khoảng hạng 15 gì đó.

[Cao hơn hạng 11 á?]

[Chết đi.]

Bật cười sảng khoái trước câu chửi thề buột ra ngay lập tức, tôi ngước nhìn bầu trời.

Rất trong xanh. Giá mà không nóng thì tuyệt biết mấy, tiếc thật đấy.

[Chậc chậc. Chắc phải học hành thêm chút đi.]

[Cậu đang chọc tức tôi đấy à?]

[Chẳng phải Đội trưởng chọc tức tôi trước sao?]

[Tại cậu mà tôi mất tập trung đấy. Giải đấu mà không vô địch là tại cậu hết.]

[Hôm nay là ngày thi đấu à? Đừng có cãi cùn vô lý thế chứ.]

[Ngậm miệng lại.]

Khác với Chinami sẽ được tôi vuốt ve nhẹ nhàng, Renka chắc phải bị đánh đòn bôm bốp mới được.

Sau khi kiểm tra bảng điểm của các nữ chính, tôi đã dành vài ngày bình yên bên họ, tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ ngơi kéo dài từ chuyến du lịch ngoại khóa.

Và thế là kỳ nghỉ hè thứ hai đã đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!