Web Novel

Chương 328: Nỗi khổ của Renka (3)

Chương 328: Nỗi khổ của Renka (3)

[Coupon dành cho khách hàng thân thiết đã được gửi đến!]

Một tin nhắn bất ngờ gửi đến.

Kiểm tra thấy tin nhắn được gửi từ khách sạn Laphia mà tôi thường lui tới, tôi bật cười.

Bây giờ khách sạn cũng biết ngày tôi đến rồi sao?

Tin nhắn đến vào một thời điểm vô cùng trùng hợp.

Nội dung coupon ghi rõ sẽ giảm giá 30% cho tất cả các loại phòng.

Tiền bạc thì tôi không thiếu, nhưng coupon giảm giá lại đến đúng lúc thế này thì không dùng cũng phí.

Tôi định nhấp vào đường link trong tin nhắn để đặt phòng, nhưng khi thấy yêu cầu phải đánh dấu đồng ý nhận quảng cáo, tôi liền nhíu mày.

Thời buổi này muốn được giảm giá thì phải giao nộp thông tin cá nhân sao.

Ngay cả coupon cũng không có cái nào là miễn phí à? Thật đáng buồn.

Dù sao thì nghĩ lại, dùng plug đuôi ngay từ đầu có vẻ hơi quá đáng.

Nếu chuyển thẳng từ giai đoạn spanking sang plug, khả năng 100% là cô ấy sẽ nổi trận lôi đình.

Lúc đầu nên bắt đầu bằng chiếc đuôi dạng kẹp gắn vào quần áo ở vùng thắt lưng, để giảm bớt sự phản cảm của Renka từng chút một.

Tuy nhiên, riêng về trang phục thì tôi không thể nhượng bộ.

Tôi nhất định phải nhìn thấy. Hình ảnh Renka mặc bộ trang phục này.

“Đang làm gì đấy...?”

Đang vẽ ra một viễn cảnh đơn giản cho tương lai và đặt phòng khách sạn, tôi quay đầu lại khi nghe thấy một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau.

Hiyori với hai chiếc cúc áo sơ mi được cởi ra, đang dụi mắt và cúi người nhìn tôi.

Chắc là vừa mới ngủ dậy.

Chỉ cần liếc mắt một chút là có thể thấy lấp ló chiếc áo lót bên trong... Không biết là do cô ấy quá bất cẩn hay sao nữa.

Tôi tặc lưỡi và nói.

“Cài cúc áo vào.”

“Tại sao...”

“Lộ ngực kìa.”

“Bảo thủ thế...”

Miệng thì nói vậy nhưng Hiyori vẫn ngoan ngoãn cài cúc áo lại.

Có vẻ cô ấy ngấm ngầm vui khi được tôi quan tâm.

Nhìn cô ấy cài lại cả cúc áo khoác đồng phục, tôi hỏi.

“Ngủ trong giờ học à?”

“Vâng...”

“Phải chăm chỉ học hành chứ.”

“Sao Tiền bối nói chuyện giống ông nội em thế...?”

Đang mỉa mai tôi già đây mà. Đau lòng thật.

“Không học hành đàng hoàng là bị cảnh cáo đấy. Lo mà chải lại cái mái tóc bù xù kia đi.”

“Tóc á...?”

Nhìn cô ấy dùng những cử động tối thiểu để vuốt lại tóc trông thật xinh đẹp.

Sau khi chỉnh trang xong như một chú mèo đang rửa mặt, cô ấy mỉm cười rạng rỡ.

“Được chưa...?”

“Tạm ổn. Sao không ngủ tiếp mà lại ra đây làm gì?”

“Ra hóng gió. Nhưng sao Tiền bối lại mắng em?”

“Anh mắng lúc nào.”

“Rõ ràng là có mà?”

“Em nhầm rồi. À, ăn cái này đi.”

Tôi lúi húi lấy một viên Sweechu từ trong túi ra đưa cho Hiyori, cô ấy mở to đôi mắt vốn đang lim dim.

“Anh mua lúc nào thế?”

“Vừa nãy.”

“Tiền bối vừa đi căn tin về à?”

“Ừ.”

“Mua cho em á?”

“Không. Mua cho mấy đứa trong lớp tiện thể mua cho em luôn thôi.”

“Thế chẳng phải là mua cho em sao?”

“Mục đích chính đâu phải là mua cho em. Chỉ là tiện tay thôi.”

“Gì vậy... Tiền bối là tsundere à?”

“Không lấy thì anh ăn đấy nhé?”

Nghe vậy, Hiyori nhanh tay vươn tới giật lấy viên Sweechu như thể đang cướp đồ.

Cổ tay dẻo dai thật đấy. Có vẻ rất có năng khiếu ăn trộm.

“Sáng nay sao Tiền bối lại bỏ chạy thế?”

Cô ấy vừa bóc vỏ Sweechu vừa nói một câu chẳng ăn nhập gì.

Tôi nghiêng đầu, đứng dậy vươn vai.

“Bỏ chạy?”

“Lúc em với Miho đang chào hỏi, Tiền bối đã bỏ chạy mà.”

Cô ấy vẫn để tâm đến chuyện đó sao?

Hóa ra cũng có mặt tinh tế ngầm đấy chứ.

“Bỏ chạy cái gì... Đừng có nói linh tinh nữa, cài lại cúc áo khoác cho đàng hoàng đi.”

“Em cài rồi mà.”

“Bị lệch rồi kìa.”

“Vậy ạ?”

Hiyori đưa tay lên chỉnh lại cúc áo khoác một cách thản nhiên rồi nói tiếp.

“Nghe nói khi thời tiết ấm lên một chút thì sẽ có tiết học bơi đấy.”

Đã đến mùa đó rồi sao?

Hình ảnh các nữ chính mặc đồ bơi... một trong những cảnh kinh điển không thể bỏ qua trong thể loại Love Comedy.

Lần trước ở bãi biển, Miyuki đã bị ám ảnh với việc bơi lội nên tôi thấy rất tiếc, nhưng lần này tôi nhất định sẽ xem em mặc đồ bơi.

“Em thích bơi không?”

“Chỉ thích thôi.”

“Chứ không bơi giỏi à?”

“Đúng vậy. Tiền bối bơi giỏi không?”

“Em nghĩ sao?”

“Chắc là bơi như cục sắt.”

Dù ai nhìn vào cũng biết đó là một câu nói đùa, nhưng biểu cảm của cô ấy lại vô cùng kiêu ngạo và đáng ghét, nên tôi bất giác đưa ngón giữa đặt dưới ngón cái rồi dí vào vầng trán rộng của Hiyori.

Một tư thế chuẩn bị búng trán.

Thấy vậy, Hiyori lấy hai tay che trán lại như một chú mèo con nhút nhát khi gặp người lạ.

“Em xin lỗi...!”

Nhìn chiếc áo khoác đồng phục che đi một phần lòng bàn tay, cùng với cơ thể và cái đầu đang co rúm lại, cơn giận của tôi tan biến ngay lập tức.

Thực ra thì tôi cũng chẳng giận gì, nên tôi duỗi ngón giữa đang cong lại ra, búng nhẹ một cái vào mu bàn tay Hiyori để kết thúc tình huống.

“Á...!”

Vừa chạm móng tay vào là cô ấy đã giật thót người.

Đúng là giỏi giả vờ đau thật, tôi nghĩ vậy rồi nói.

“Vào lớp đi. Đến giờ học rồi.”

“... Vâng.”

Hiyori hạ tay xuống, chỉ để lộ đôi mắt lấp ló rồi lê bước lùi lại phía sau.

Phải làm sao với cô bé hoạt bát này đây.

Mối quan hệ đang ngày càng trở nên thân thiết hơn, có lẽ sắp tới tôi nên thử giả vờ vồ lấy cô ấy xem sao.

Ngày trọng đại đã đến.

Sau khi mang những món đồ đã chuẩn bị đến phòng khách sạn từ trước, tôi đến nhà Renka đúng giờ.

Cô ấy đã đứng đợi sẵn trước cổng, vừa thấy xe tôi liền thở dài thườn thượt.

Có vẻ như đang mang trong mình rất nhiều nỗi lo âu.

Cứ bỏ cuộc đi thì có phải nhẹ nhõm hơn không.

Cạch.

Vừa lên xe, ánh mắt Renka đã quét một vòng quanh hàng ghế sau.

Chắc cô ấy tò mò không biết tôi mang theo món đồ gì.

Cười thầm trong bụng, tôi nói với cô ấy - người đang rướn cổ lên như muốn kiểm tra cả cốp xe.

“Mấy thứ đó ở khách sạn rồi.”

“C-Cái gì ở khách sạn cơ? Cậu đang nói linh tinh gì thế...”

Lại còn giả vờ ngây thơ nữa chứ.

Ít ra cũng phải đổi sắc mặt đi chứ... Tôi sắp bật cười đến nơi rồi.

Thấy sự nỗ lực của Renka cũng đáng khen, tôi quyết định cho cô ấy một chút gợi ý.

“Cái đó ấy. Những thứ hôm nay Đội trưởng sẽ mặc.”

“Mặc á...? Cái gì cơ...? Lại là mấy bộ đồ hầu gái với Bunny Girl đó à...? Mà những thứ là sao? Có nhiều hơn hai món à?”

“Hỏi từng câu một thôi được không?”

“Im đi! Trả lời mau.”

“Đằng nào 20 phút nữa Đội trưởng cũng sẽ thấy thôi, cần gì phải trả lời bây giờ?”

“Tôi cần thời gian để chuẩn bị tâm lý chứ...!”

“Chẳng phải mấy ngày nay Đội trưởng đã chuẩn bị rồi sao?”

“... Tên rác rưởi.”

Hừm hừm. Những lời chửi rủa với cùng một kịch bản... nghe bao nhiêu lần cũng không thấy chán.

Mặc kệ Renka lại tiếp tục rủa tôi đi chết đi, tôi lái xe và chẳng mấy chốc đã đến bãi đỗ xe của khách sạn.

Bước vào phòng cùng Renka - người đang vô cùng cảnh giác, tôi nhếch mép cười khi thấy cô ấy đảo mắt nhìn quanh căn phòng đầu tiên.

“P-Phòng này giống phòng lần trước nhỉ...?”

Một thiết kế nội thất giống như nhà tù, mang lại cảm giác như sắp bị điều giáo.

Đây là căn phòng theo concept mà tôi thường chọn mỗi khi đến đây cùng Renka.

“Vâng.”

Chắc cô ấy cảm thấy bất an trước giọng nói trầm xuống của tôi?

Renka nhìn quanh giường rồi nuốt nước bọt cái ực.

“Cái đó...? Ở đâu rồi?”

“Ở phòng bên kia. Hoàn cảnh giống lần trước nhỉ?”

“Lần trước...?”

“Lúc mặc đồ Bunny Girl ấy.”

“S-Sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện đó...!”

“Thấy Đội trưởng có vẻ tò mò nên tôi trả lời thôi. Trước tiên chúng ta cùng vào xem thử nhé?”

“Cùng vào á...? Nếu cậu lại bắt tôi cosplay... thì tôi tự xem rồi thay đồ một mình chẳng phải tốt hơn sao...?”

Để cô xem một mình thì chắc chắn cô sẽ làm ầm lên chứ sao.

Mà buồn cười thật, cô ấy đã chuẩn bị tinh thần để cosplay rồi nên mới chủ động nhắc đến chuyện đó.

“Cùng vào đi.”

“... Nếu cậu định bảo tôi thay đồ trước mặt cậu thì...”

“Không phải vậy đâu.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng Renka - người đang mở to đôi mắt kiêu kỳ với đủ mọi lo lắng, rồi cùng cô ấy bước vào căn phòng trong góc, mặc cho cô ấy vung vẩy tay bảo tôi đừng chạm vào.

Sau đó, tôi ngăn cô ấy bật đèn và hất cằm về phía chiếc giường có đặt sẵn quần áo và dụng cụ.

“Xem đi. Xem thế nào.”

“...”

Đầu Renka quay sang một cách cứng nhắc.

Cô ấy ngập ngừng bước đến giường, có vẻ như việc phân biệt đồ vật chỉ dựa vào ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa ra vào khá khó khăn, cô ấy nheo mắt lại và xem xét những món đồ tôi đã chuẩn bị.

“A, không thấy rõ...”

Sau đó, như thể không thể nhận diện bằng mắt, cô ấy cẩn thận vươn tay ra và cầm lấy món đồ ở ngoài cùng bên phải.

“... Cái gì đây...? Tai à...?”

Renka lẩm bẩm khi mân mê chiếc băng đô tai mèo có lớp lông mềm mại.

Đang phân vân không biết có nên giải thích cho cô ấy hay không, tôi quyết định cứ giữ im lặng.

Thế là Renka lần lượt cầm từng món đồ tiếp theo lên và nói ra cảm nhận của mình.

“Đuôi...? Đây là bịt mắt à...?”

Thật bất ngờ, thực sự ngoài dự đoán là sự phản kháng của Renka có vẻ không quá gay gắt.

Tôi cứ tưởng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tai, đuôi và bịt mắt, cô ấy sẽ chửi rủa tôi rồi lao ra khỏi khách sạn, nhưng phản ứng chỉ có thế này thôi sao?

Sao lại thế nhỉ. Bản tính M (Masochist) của cô ấy đâu có bị đánh thức đâu.

Hay là đêm qua trước khi ngủ, cô ấy đã tưởng tượng ra đủ thứ tồi tệ nhất rồi?

Nên bây giờ nhìn thấy những thứ này, cô ấy thấy không tệ như mình tưởng tượng và ngấm ngầm nghĩ rằng cũng có thể chấp nhận được.

Nhưng có một điều chắc chắn là, Renka vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Thế nào? Ổn chứ?”

“Ổn cái gì mà ổn... Toàn mua mấy thứ rác rưởi... bực cả mình... Chỉ có thế này thôi à? Cái đuôi thì... gắn vào quần áo là được chứ gì?”

Quả nhiên là người am hiểu về văn hóa subculture có khác, biết rõ quá nhỉ.

Nếu là plug thì câu chuyện đã khác, nhưng thế này cũng coi như là may mắn rồi.

“Chưa hết đâu.”

“Chưa hết á? Còn nữa à?”

“Bên cạnh cái bịt mắt ấy. Sờ kỹ xem.”

“...”

Nghe lời nói đầy ẩn ý của tôi, Renka cẩn thận sờ soạng khu vực bên cạnh chiếc bịt mắt.

Cùng lúc đó, một tiếng sột soạt vang lên.

Renka giật mình, cầm lấy thứ có kích thước cỡ lòng bàn tay đó lên.

“Là túi nilon mà? Bên trong có gì thế?”

“Ngoài cái đó ra vẫn còn nữa.”

“Còn nữa...?”

“Bên cạnh cái đó.”

“... Đúng là đồ điên...”

Renka thở dài một hơi từ tận đáy lòng, vươn tay về phía tôi chỉ, và rồi biểu cảm chìm trong bóng tối của cô ấy thay đổi hoàn toàn.

“C-Cái gì đây...?”

Chuyện xảy ra ngay sau khi cô ấy cầm lên một thứ gì đó có nhiều lỗ thủng.

Lúc đầu Renka còn thấy khó hiểu, nhưng ngay khi nhận ra thứ mình đang cầm là một bộ lưới toàn thân có độ hở hang khá cao, cô ấy liền cao giọng.

“Này...! Cái tên khốn nạn này!”

Hừm hừm. Đúng là phản ứng của Renka mà tôi biết, thật tuyệt.

Nếu cô ấy biết cái túi nilon mà cô ấy chạm vào trước bộ lưới toàn thân là miếng dán ngực hình trái tim thì cô ấy sẽ làm vẻ mặt thế nào nhỉ?

Thật sự rất mong chờ.

Tôi nói với Renka - người đang thở phì phò như một ngọn núi lửa sắp phun trào.

“Hôm nay mà không mặc hết đống này thì tôi không cho về nhà đâu.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!