Web Novel

Chương 347: Cô gái không biết cẩn thận

Chương 347: Cô gái không biết cẩn thận

“Cho hình trụ có bán kính r như hình vẽ... Thôi tôi không làm đâu.”

Vừa nhìn thấy bài toán là đầu óc tôi đã quay cuồng, tôi ném toẹt cây bút xuống bàn.

Thấy vậy, Miyuki liền nắm lấy tay tôi, nũng nịu bằng giọng mũi.

“Sao thế...! Thử làm xem nào. Suy nghĩ kỹ một chút là cậu sẽ giải được thôi mà? Chưa gì đã bỏ cuộc rồi sao?”

“Mỗi người đều có sở trường riêng mà. Thay vì lãng phí thời gian vào lĩnh vực mình không giỏi, thà dành thời gian đó để mài giũa lĩnh vực mình giỏi còn hơn.”

“Vậy chúng ta chuyển sang học tiếng Anh nhé? Lần trước điểm tiếng Anh của Matsuda-kun cao lắm mà.”

“Đó chỉ là ăn may thôi.”

“Không phải đâu? Từ lúc học gia sư đến giờ, điểm tiếng Anh của cậu lúc nào cũng cao mà.”

“Thì là ăn may nhiều lần liên tiếp.”

“Cậu định thế này mãi sao?”

“Tôi thấy cũng chẳng có gì là không được.”

“Không thích học thì cứ nói thẳng ra là không thích đi.”

“Tôi sợ cậu thất vọng thôi.”

Nghe vậy, vẻ mặt nghiêm khắc của Miyuki liền chuyển sang niềm vui sướng ngấm ngầm.

Miyuki nhìn tôi, khóe miệng khẽ giật giật.

Tôi gãi má ngượng ngùng định đánh trống lảng, cô ấy liền cười khúc khích và nói trước.

“Tớ không thất vọng đâu. Tớ cũng có lúc như thế nên tớ hiểu mà.”

“Cậu mà cũng có lúc không thích học á?”

“Ừ.”

“Thế giới sắp tận thế rồi sao?”

“Á cậu nói gì thế...! Dù sao thì hôm nay chúng ta nghỉ nhé.”

Nhận được sự khoan hồng của Miyuki, tôi gật đầu đồng ý rồi lấy máy chơi game từ trong túi giấy ở góc phòng ra.

Nhìn thấy nó, Miyuki tròn xoe mắt.

“Tớ cứ tò mò không biết là gì, hóa ra là máy chơi game à?”

Lúc tôi đi vệ sinh, hay lúc ra ngoài tưới cây, cô ấy hoàn toàn có thể lén nhìn vào túi giấy, nhưng Miyuki lại tôn trọng đồ cá nhân của tôi, tôi thực sự rất thích điểm này ở cô ấy.

“Tôi mua để chơi cùng cậu đấy. Tôi tạo tài khoản sẵn rồi, cậu chỉ việc chơi thôi.”

“Cậu mua tận hai cái cơ à?”

“Ừ. Đừng nói linh tinh nữa, cầm lấy đi.”

“Tớ nói linh tinh lúc nào chứ?”

“Cậu vừa mới khởi động định cằn nhằn tôi đấy thôi.”

“Tại cậu làm tớ phải cằn nhằn chứ bộ...”

“Ồn ào quá, nằm xuống đây đi.”

Tôi đưa máy chơi game cho Miyuki rồi nằm xuống nệm.

Thấy vậy, cô ấy miễn cưỡng nằm xuống cạnh tôi rồi giơ máy chơi game lên.

“Đến đây rồi làm sao nữa? Bấm nút nào?”

“Cậu chạm vào cái hình hiển thị trên màn hình dưới ấy.”

“Khu rừng của các loài động vật?”

“Ừ.”

“Tớ bấm rồi. Giờ làm gì nữa?”

“Đợi màn hình game hiện lên.”

“Ừ. Matsuda-kun cũng bật máy rồi à? Tên là Ken Ngốc Nghếch kìa? Sao cậu lại đặt tên thế? Vì cậu ngốc à?”

Miyuki lén nhìn máy của tôi rồi hỏi.

Tôi quên béng mất chuyện đổi tên. Không thể nói là do Hiyori đặt cho được.

Chưa phải lúc... Đúng vậy, chưa phải lúc.

“Của cậu là Toktok-ki đấy.”

“Là ghép từ 'thông minh' (toktok) với chữ 'ki' cuối trong tên tớ à?”

“Ừ.”

“Khiếu đặt tên của cậu... tệ thật đấy? Ken Ngốc Nghếch nghe hay hơn.”

Ken Ngốc Nghếch nghe hay hơn á?

Có vẻ cô ấy thích tài đặt tên của Hiyori rồi đây.

Khéo hai người lại hợp nhau cũng nên.

Không, phải nói là bắt buộc phải hợp nhau mới đúng.

“Lên rồi. Có video chiếu này? Con lửng chó bảo tớ phải chuyển đến đảo hoang.”

Tôi cứ tưởng sẽ mất khá nhiều thời gian để cô ấy làm quen, nhưng nghe giọng điệu thì rõ ràng là cô ấy đang rất hứng thú.

Chắc là cô ấy vui vì được làm gì đó cùng tôi.

Thấy nhẹ nhõm, tôi cùng Miyuki thong thả tạo nhân vật, đọc từng câu thoại cốt truyện và thức gần như trắng đêm để chơi game.

“Miyuki, hôm nay cậu sao thế? Ốm à?”

Trước sự lo lắng của lớp phó dành cho Miyuki đang uể oải, cô ấy lấy tay che miệng ngáp một cái thật dễ thương rồi đáp.

“Hôm qua tớ dựng lều, hái quả... rồi còn câu cá nữa nên hơi mệt...”

“Dựng lều...? Hái quả với câu cá...? Cậu đi cắm trại ở vùng quê nào à?”

“Cậu biết trò Khu rừng của các loài động vật không?”

“À, cậu chơi trò đó à? Nghe nói dạo này đang hot lắm.”

“Ừ. Matsuda-kun, cậu giúp tớ chuẩn bị cho tiết sau được không?”

Giọng nói nhẹ nhàng của Miyuki vang lên cùng lúc cô ấy đặt tay lên tay tôi.

Tôi đang ngả người ra sau lưng ghế, uể oải hỏi.

“Chuẩn bị gì? Không phải tiết Thể dục sao?”

“Ừ. Nhưng hôm nay có bài kiểm tra thực hành nên thầy bảo chuẩn bị cọc tiêu.”

“Thế à? Phải làm thế nào?”

“Cậu ra nhà kho bên ngoài nhà thể chất lấy rồi mang ra sân vận động là được.”

“Bây giờ á?”

“Ừ. Đi cùng nhau nhé.”

“Thôi. Chừng đó thì để tôi đi một mình cũng được.”

Tôi ấn đầu Miyuki xuống bắt cô ấy nghỉ ngơi khi cô ấy định đứng dậy, rồi bước ra khỏi lớp.

Đang trên đường đến nhà thể chất, tôi chợt thấy một cục gì đó màu trắng nhô lên ở phía dưới khán đài sân vận động.

Tò mò không biết là gì, tôi quay lại bước xuống những bậc thang cao ngất của khán đài, và rồi,

“Cá, cái gì thế này...!? Này...!”

Tôi thực sự kinh ngạc đến mức suýt ngất xỉu.

Bởi vì Hiyori đang nằm bất tỉnh trên khán đài với đôi mắt trợn ngược.

Khoảnh khắc đó, tôi tưởng em ấy bị làm sao nên tim như rớt xuống khỏi lồng ngực, nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra em ấy chỉ đang đeo bịt mắt và ngủ say sưa.

“Cái đệt... Hú hồn...”

Tôi cố nuốt tiếng chửi thề chực trào ra khỏi miệng, thở hắt ra một hơi xen lẫn sự nhẹ nhõm, tức giận và cạn lời.

Đó chưa phải là điều quan trọng nhất, vấn đề là thiết kế cái bịt mắt của em ấy quá sức táo bạo.

Rốt cuộc em ấy mua cái bịt mắt Ahegao đó ở đâu vậy?

Vì màu mống mắt giống nhau nên em ấy cứ thế chọn bừa à?

Thật sự cạn lời luôn. Em ấy mua một thứ giống hệt mình, và cũng cực kỳ hợp với mình.

Lúc nãy tôi còn tưởng là mắt thật cơ đấy.

Không chỉ vậy, mỗi lần Hiyori thở, chiếc áo sơ mi như muốn bung ra vì bộ ngực quá khổ của em ấy cũng là một vấn đề.

Chiếc chăn mỏng thì tụt hết xuống vắt vẻo ở hông, để lộ cả rốn, còn váy thì bị xắn lên gần tới eo... Giỏi thật đấy.

Chắc do tướng ngủ xấu nên chiếc chăn vốn dùng để đắp giờ lại nằm vắt vẻo trên váy.

Nếu tôi đứng ở phía đối diện thì chắc đã nhìn thấy cả quần lót rồi. May mà không có ai ở đây.

Thậm chí một cánh tay của em ấy còn bị kẹt cứng vào khán đài, lúc dậy chắc chắn sẽ tê rần cho xem.

“Điên mất thôi...”

Em coi đây là nhà mình đấy à.

Cái bộ dạng chuẩn bị cả gối ngủ mini rồi nằm ườn ra ngủ thế này thật là... Không biết nên gọi là vô tư hay là hớ hênh nữa...

Nhưng ít ra em ấy cũng cài hết cúc áo sơ mi, đáng khen đấy. Cọng tóc ngốc nghếch vểnh lên trên đỉnh đầu cũng đáng yêu nữa.

Tôi đưa tay về phía khuôn mặt của Hiyori - cô gái chẳng biết cẩn thận là gì, gập ngón tay lại và búng một cái nhẹ nhưng đủ để em ấy cảm thấy đau điếng vào trán.

Bốp.

“Ưng...?”

Hiyori rên rỉ như đang nói mớ, khẽ ngóc đầu lên rồi từ từ ngồi dậy.

Cái dáng vẻ yếu ớt cứ như zombie vậy.

Tôi dùng ngón tay chọc chọc vào vai em ấy đang ngơ ngác nhìn quanh, rồi lên tiếng.

“Sao em lại nằm ườn ra đây ngủ thế này?”

“... Tiền bối ạ...?”

Tôi cứ tưởng em ấy sẽ giật mình lắm, ai dè phản ứng lại nhạt nhẽo thế này làm tôi hơi hụt hẫng.

“Ừ.”

“Em không thấy gì cả... Tiền bối... Mắt em bị sao ấy...”

“Tháo bịt mắt ra.”

“A...”

Hiyori thốt lên một tiếng ngớ ngẩn rồi tháo bịt mắt ra.

Em ấy quay người về phía tôi, định đưa tay lên dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ.

Tôi nắm lấy cổ tay em ấy kéo xuống rồi nói.

“Tay đang bẩn mà. Ra bồn rửa đằng kia rửa tay rửa mặt đi. Rồi chỉnh lại quần áo... cho đàng hoàng vào.”

“Quần áo em làm sao... Á...?”

Nhận ra tình trạng của mình, khuôn mặt Hiyori hơi ửng đỏ.

Em ấy vội vàng chỉnh lại quần áo và kéo váy xuống.

Có vẻ em ấy cũng nhận thức rõ việc mình đang hớ hênh đến mức nào.

Em cũng biết xấu hổ cơ à.

Cũng phải thôi, gần như là bán khỏa thân rồi còn gì, dù em có phóng khoáng đến đâu mà không thấy xấu hổ thì mới là chuyện lạ đấy.

“Tê tay quá...”

Hiyori vừa chỉnh lại vạt váy vừa than vãn yếu ớt.

Tôi tặc lưỡi nói.

“Lớn tồng ngồng rồi mà còn phơi cả rốn với đùi ra thế kia à?”

“Tướng ngủ của em nó thế, em biết làm sao được...”

“Ừ... thì... cũng không phải chuyện dễ sửa. Mà em mua cái bịt mắt đó ở đâu thế?”

“Cái này á...? Hôm qua em đi mua sắm với bạn rồi mua đấy... Dễ thương đúng không?”

“Lúc mua bạn em không nói gì à?”

“Em chia tay các bạn rồi mới đi mua một mình mà... Sao ạ? Cái này thì làm sao?”

“Không phải là làm sao... Thôi bỏ đi. Em chọn nó vì màu mắt giống em đúng không?”

“Vâng.”

“Em có biết cái bịt mắt đó là... Thôi bỏ đi. Hợp với em lắm.”

“Cảm ơn anh. Á, chăn bẩn mất rồi...”

Hiyori cúi xuống nhặt chiếc chăn bị rơi xuống bậc dưới rồi giũ phành phạch.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm, nhặt chiếc gối lên đặt vào lòng em ấy.

“Đi đứng cho thùy mị vào.”

“Cấm cằn nhằn.”

“Ồn ào quá, tiết này là tiết Thể dục à?”

“Vâng.”

Trốn ngủ trong tiết Thể dục, điểm này giống tôi đấy.

“Ít ra cũng phải thay đồ thể dục chứ... Không bị phát hiện là may đấy.”

“Em đã bảo cấm cằn nhằn rồi mà.”

“Đi rửa tay đi.”

“Vâng... Anh cầm hộ em cái này với.”

Nhìn em ấy đưa chăn cho tôi rồi lững thững bước ra bồn rửa tay mà tôi thấy cạn lời.

Tôi biết thừa em ấy là người bốc đồng, thích làm gì thì làm, nhưng dù sao cũng là người có quan niệm về trinh tiết, ai ngờ em ấy lại thiếu cảnh giác đến mức ngủ say sưa như ở nhà mình thế này.

Có vẻ cuộc sống ở học viện thoải mái hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Rửa tay và rửa mặt qua loa xong, Hiyori tiến lại gần tôi rồi đưa ra một yêu cầu trơ trẽn.

“Cái nhà kho Tiền bối chỉ cho em nhiều bụi quá, khó nghỉ ngơi lắm, anh dọn dẹp giúp em được không?”

Á à. Định giở thói ong chúa ở đây à.

“Không.”

“Vậy chúng ta cùng dọn nhé? Dù sao cũng là không gian chung mà.”

“Tôi không dùng chỗ đó.”

“Tại sao?”

“Vì tôi biết nhiều chỗ khác nữa.”

“Đừng có chơi xấu giữ khư khư một mình thế chứ, chỉ cho em với?”

“Để tôi suy nghĩ đã.”

“Á chỉ cho em đi...! Chỉ đi! Chỉ cho em đi...!”

Tự dưng em ấy lại giở trò ăn vạ khiến tôi vô cùng bối rối.

Tôi đứng chết trân một lúc, nghĩ bụng cứ thế này thì giáo viên Thể dục khối 1 sẽ nhìn thấy mất, để bắt Hiyori ngậm miệng lại, tôi gập ngón giữa lại, đặt lên trán em ấy rồi búng một cái rõ kêu.

Bốp-!

“Á á! Sao anh lại đánh em...! Đau thật đấy...!”

Hiyori ôm trán, xoa xoa chỗ bị đánh với vẻ mặt đau đớn.

Tôi cười khẩy nhìn em ấy rồi nói.

“Đánh cho đau thì mới đau chứ. Giữ ý tứ chút đi.”

“Một người bảo thủ mà lại có khuynh hướng bạo lực thì người ta ghét lắm đấy anh biết không...?”

“Tôi không quan tâm. Bỏ tay ra xem nào.”

Hiyori khẽ rên rỉ "Xì..." rồi bỏ tay ra.

Chính giữa trán em ấy đỏ ửng lên.

Da em ấy mỏng thật đấy. Không biết có sưng cục lên không nhỉ?

Nếu sưng thì tôi phải liếm cho em ấy mới được.

“Hợp với em lắm. Tôi đi đây.”

Tôi đứng dậy định bước đi, Hiyori liền cất giọng hờn dỗi hỏi.

“Anh đi đâu đấy?”

“Đi dọn nhà thể chất. Với lại đừng có ngủ ở đây nữa.”

“Không thích đấy? Em cứ ngủ đấy thì sao?”

“Thế thì ngủ cho đàng hoàng vào. Đừng có phơi rốn với đùi ra như lúc nãy nữa.”

“Em biết rồi...”

Nhìn em ấy rũ vai xuống vờ như đang buồn bã, tôi chẳng thấy đồng cảm chút nào.

Chắc nhiều người bị cái diễn xuất này lừa rồi moi hết ruột gan ra cho em ấy nhỉ? Nhưng với tôi thì không có tác dụng đâu.

Dù vậy, cứ thế này mà chia tay thì cũng hơi tiếc.

Nhân tiện búng trán rồi, tôi muốn tạo thêm một kỷ niệm đặc biệt nào đó...

Nghĩ vậy, tôi nhìn mái tóc rối bù của Hiyori vừa mới ngủ dậy rồi nhếch mép cười.

Sau đó, tôi đặt tay lên đỉnh đầu nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi của em ấy, rồi vò rối tung lên.

Khuôn mặt Hiyori ngoan ngoãn nương theo từng chuyển động của bàn tay tôi.

Sau khi vò thỏa thích mái tóc của em ấy - người đang im lặng đón nhận cái chạm của tôi, tôi nhìn xuống mái tóc rối bù như tổ chim với vẻ hài lòng rồi nói.

“Tôi đi thật đây.”

Sau đó, tôi cố gắng kìm nén khao khát muốn quay đầu lại nhìn, bước ra xa khỏi Hiyori và hướng về phía nhà thể chất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!