Web Novel

Chương 366: Chạm mặt

Chương 366: Chạm mặt

“Hậu bối không có ý định tham gia Đại hội Thể thao Toàn quốc sao?”

Chinami bê rổ đựng võ phục của các thành viên câu lạc bộ hỏi tôi.

Tôi nhận lấy chiếc rổ từ tay cô ấy và đáp.

“Em không có ý định đó ạ.”

“Tại sao vậy?”

“Em không định kiếm sống bằng Kendo, nên em nghĩ việc mình tham gia một giải đấu lớn như vậy sẽ gây phiền phức cho người khác. Thà nhường cơ hội đó cho những người khác thì tốt hơn.”

“Ưm...!”

Chinami khẽ thốt lên, đang định nói gì đó thì,

“Nực cười. Chỉ là cậu không có hứng thú thôi chứ gì.”

Giọng nói đỏng đảnh của Renka vang lên từ phía sau cô ấy.

“Bạn thân mến, cậu không nên đưa ra những lời phỏng đoán như vậy đâu. Thật là thất lễ.”

“Tớ chỉ nói sự thật thôi mà.”

“Ơ kìa...!”

“Tớ đi đây.”

Có vẻ sợ Chinami sẽ trách mắng mình, Renka đỏng đảnh thè lưỡi với tôi rồi quay lưng bước đi.

Nhìn theo bóng lưng cô ấy, Chinami thở dài một hơi như thể hết cách, nhưng trong đó vẫn chứa đựng sự yêu thương, rồi nói.

“Quay lại chuyện lúc nãy, câu trả lời của hậu bối thật sự rất chu đáo. Nhưng phần lớn các nam sinh cũng chỉ học Kendo như một sở thích giống hậu bối thôi, hơn nữa cũng có những hậu bối khác đang rất ngưỡng mộ cậu, nên hay là cậu cứ tham gia giải đấu lần này đi?”

“Có hậu bối ngưỡng mộ em á?”

“Tất nhiên rồi. Tuần trước khi cậu đấu tập bằng Thượng Đoạn Thế, có mấy hậu bối đã nhìn cậu với ánh mắt sáng rực đấy. Thực tế cũng có vài người đến hỏi thăm tôi về cậu nữa.”

“Vậy ạ? Là nữ sao?”

“Tỷ lệ nữ đúng là nhiều hơn, nhưng chuyện đó có quan trọng không?”

Rất quan trọng là đằng khác. Vấn đề động lực mà lị.

“Em lỡ lời rồi. Em sẽ không tham gia giải đấu đâu. Chị nên chọn một người có đam mê Kendo hơn em thì tốt hơn.”

“Cậu đang tự nhận mình không có đam mê với Kendo sao?”

“Em nghĩ đây là lúc em cần nghỉ ngơi một chút.”

“Hừm... Đúng là hồi năm nhất cậu đã tập luyện rất chăm chỉ.”

Nghe vậy, Renka - người đã vòng ra sau lưng Chinami từ lúc nào - cười khẩy và phản bác.

“Chưa bao giờ tập luyện đàng hoàng mà nghỉ ngơi cái nỗi gì? Chinami, cậu quá dễ dãi với cậu ta rồi đấy.”

“Hya!? Cậu đến từ lúc nào vậy...!”

“Vừa mới.”

“Cậu đang chán à?”

“Ch, chán gì mà chán...!”

Chinami đâm trúng tim đen rồi.

Nhìn là biết cô nàng đang không có việc gì làm nên mới lảng vảng quanh đây.

Cũng phải, hôm nay các thành viên có vẻ tập luyện khá chểnh mảng.

Vì thời tiết bên ngoài quá nóng bức mà.

“Đại hội Thể thao Toàn quốc sắp đến nơi rồi mà Đội trưởng có vẻ tự mãn quá nhỉ.”

Tôi vừa nhét toàn bộ võ phục vào máy giặt, đổ bột giặt vào vừa nói. Renka nghe vậy liền đỏ mặt tía tai, lớn tiếng quát.

“Đừng có nực cười...! Còn lâu mới đến Đại hội Thể thao Toàn quốc nhé? Sao cậu cứ tự tiện suy diễn rồi làm ầm lên thế hả...!”

“Thì Đội trưởng cũng vừa tự tiện suy diễn lời nói của tôi lúc nãy và bây giờ còn gì.”

“...”

Chắc là nhớ lại thái độ cằn nhằn của mình lúc nãy, môi Renka mím chặt lại.

Thấy vẻ mặt bối rối của cô ấy trông thật mới mẻ, tôi hỏi.

“Hết nói nổi rồi chứ gì?”

“Không...? Tôi...”

“Chỉ nói sự thật thôi à?”

“... Đúng thế.”

Renka đang thể hiện đúng chuẩn câu nói "Mình làm thì là lãng mạn, người khác làm thì là ngoại tình".

Bình thường thái độ kiểu đó sẽ khiến người ta nhíu mày khó chịu, nhưng vì Renka không hề trơ trẽn mà để lộ hết cảm xúc lên mặt nên trông cô ấy lại càng đáng yêu hơn.

“Fufu... Mối quan hệ của hai người có vẻ ngày càng thân thiết hơn theo thời gian, nhìn thật thích mắt. Tôi sẽ đi lấy siro đào để trong tủ lạnh phòng nghỉ, chúng ta cùng uống trà đào mát lạnh nhé.”

Bấm máy giặt xong, Chinami lạch bạch chạy về phía phòng nghỉ.

Không biết có phải vì không muốn uống lại món trà đào ngọt lịm mà hôm qua vừa mới uống không?

Hay là vì lo sợ không biết sẽ bị làm gì khi phải ở riêng với tôi?

Renka hắng giọng vài tiếng rồi chỉ tay ra ngoài phòng giặt.

“Tôi đi hướng dẫn các thành viên đây.”

“Không uống trà đào à?”

“Hôm qua uống rồi... Ngán lắm.”

“Thì cứ bảo là không uống là được mà.”

“Á ồn ào quá. Đi đây.”

“Cuối tuần này nhớ để trống lịch đấy.”

Renka đang định hất mái tóc đuôi ngựa dài của mình bước ra ngoài thì khựng lại.

“... Sao? Định làm gì...?”

“Thái độ lúc nãy của chị làm tôi không vừa mắt nên tôi sẽ phạt chị.”

“Phạt cái gì chứ...! Cậu định làm cái đó đúng không...!”

“Cái đó là cái gì. Plug á?”

“Đúng rồi đấy...! Tôi đã bảo chết cũng không làm rồi nên bỏ mộng đi...!”

“Biết rồi, nhưng cứ để trống lịch đi. Đừng có đi đâu, ở lại uống trà đào Sư phụ mang ra đi.”

“Biết rồi nghĩa là không làm? Hay là làm?”

“Chuyện đó quan trọng à?”

“Cực kỳ quan trọng...! Đừng có đánh trống lảng, trả lời đàng hoàng xem nào.”

“Thì cứ... tùy tình hình rồi quyết định thôi.”

“Sao cậu lại là người quyết định! Tôi mới là người quyết định chứ...!”

Thế lúc nãy chị hỏi ý tôi làm gì?

Định nói thế với Renka - người mà bản tính nô lệ đã trỗi dậy đến đỉnh điểm - nhưng tôi nghĩ cuối tuần này trong lúc dạo đầu, tôi sẽ lén lút thử dùng nó xem sao. Nghĩ vậy, tôi quay sang đón Chinami vừa mang siro đào, cốc giấy và đá lạnh đến.

“Đây, áo của tiền bối.”

Hiyori đưa cho tôi bộ quần áo đã được gấp gọn gàng.

Tôi nhận lấy, ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng thường thấy trên người em ấy, tôi liền áp mũi vào quần áo và hít một hơi thật sâu.

“Sao anh lại ngửi?”

“Để xem giặt có sạch không.”

“Có mùi hương của em đúng không?”

“Ừ. Mùi thơm đấy.”

Khóe miệng Hiyori khẽ nhếch lên.

Có vẻ em ấy rất vui trước lời khen hờ hững của tôi.

“Em chụp ảnh nước xả vải gửi cho anh nhé?”

“Không cần thiết đâu.”

“Tại sao ạ?”

“Vì nước xả vải của tôi cũng thơm mà.”

“Dùng hai loại thơm thì càng thơm chứ sao. Ngày nào cũng dùng một loại nước xả vải chán lắm.”

“Chẳng phải em cũng ngày nào cũng dùng một loại sao?”

“Không hề nhé?”

“Thế à? Quần áo để thay mang đủ chưa?”

“Đây ạ.”

Hiyori giơ chiếc túi giấy cỡ vừa trên tay lên.

Ý bảo tôi nhìn vào. Tôi vô thức nhìn vào trong và bất giác giật mình.

Vì ngay trên cùng của chiếc túi giấy là đồ lót của Hiyori.

Một bộ đồ lót cơ bản, có in logo thương hiệu ở viền dưới áo ngực và viền eo quần lót.

Nhưng màu cam của nó lại cực kỳ bắt mắt.

Tôi rời mắt khỏi chiếc túi giấy với vẻ mặt hoang mang và hỏi.

“Sao lại để đồ lót lên trên cùng? Bình thường người ta phải giấu ở dưới chứ?”

“Nếu không cố tình nhìn trộm thì đâu có thấy, không sao đâu ạ.”

“Không thấy cái gì mà không thấy. Hạ tay xuống là nhìn từ trên xuống thấy hết. Đừng bảo em xách thế này đến đây nhé?”

“Vâng.”

“Đi tàu điện ngầm á?”

“Đúng rồi ạ.”

“Em không nghĩ đến việc dùng băng dính dán miệng túi lại à?”

“Mấy cái đó em hổng biết đâu.”

Cốp-!

Nghe câu trả lời vô trách nhiệm đó, tôi búng một cái rõ kêu lên vầng trán rộng của Hiyori. Em ấy kêu "Á!" một tiếng rồi lấy tay ôm lấy chỗ bị búng.

“Á sao anh lại đánh em...!”

“Đáng đánh thì đánh thôi. Đau không?”

“Đương nhiên là đau rồi...! Anh không nghe thấy tiếng à?”

“Nghe thấy nên mới mừng đấy. Làm ơn đi đứng cho ý tứ vào.”

“Anh dùng bạo lực nên em không muốn nghe lời nữa.”

“Lại đây.”

Em ấy bĩu môi, bước tới gần tôi một bước.

Tôi gạt bàn tay đang ôm trán của em ấy ra, tự tay xoa nhẹ lên chỗ đó.

Nhưng khi thấy vẻ mặt vẫn còn hờn dỗi của Hiyori, tôi liền túm lấy đầu em ấy lắc mạnh ra trước ra sau.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của em ấy cứ thế lắc lư theo hướng tôi dùng lực.

Dù hoàn toàn phó mặc cơ thể cho bàn tay tôi, nhưng ánh mắt em ấy vẫn lườm tôi sắc lẹm, trông vừa xinh đẹp vừa buồn cười.

Lắc đầu Hiyori vài cái, tôi giật lấy chiếc túi giấy của em ấy và đặt vào phòng khách.

“Giờ thì giãn cơ thôi.”

“Chỉ đi bộ nhanh thôi mà, cứ thế đi luôn đi ạ?”

“Đừng có ương bướng nữa, nghe lời đi. Người em cứng đơ ra nên giãn cơ là bắt buộc đấy.”

“Sao anh biết người em cứng hay không?”

“Nhìn là biết.”

“Không phải đâu nhé?”

“Không phải cái gì mà không phải. Đứng đối diện tôi rồi làm theo.”

Trước giọng điệu kiên quyết của tôi, Hiyori càu nhàu như thể không phục rồi đứng trước mặt tôi.

Và rồi, em ấy đột nhiên bắt đầu uốn éo eo theo hình chữ thập.

Lên xuống, rồi trái phải.

Nhìn em ấy cố tình ưỡn ẹo phần hông một cách cứng nhắc đến mức ai cũng nhận ra là cố ý, tôi chớp chớp mắt hỏi.

“Làm gì đấy?”

“Giãn cơ ạ. Dẻo dai đúng không?”

“Hỏi thật đấy à?”

“Vâng.”

“Đừng làm trò đó nữa, cúi gập người xuống rồi vươn tay ra xem nào. Khép chặt hai chân lại.”

“Anh định kiểm tra độ dẻo dai ạ? Thế này á?”

Hiyori ngoan ngoãn gập eo xuống.

Đầu ngón tay em ấy chỉ vừa qua khỏi nửa cẳng chân một chút, trông thật thảm hại.

Tôi đáp "Đúng rồi" rồi tiến lại gần Hiyori, đặt tay lên lưng em ấy và ấn mạnh xuống.

“Á...!”

Cùng lúc đó, tiếng hét ngắn ngủi thoát ra từ miệng em ấy dần biến thành tiếng la hét thảm thiết của một người sắp chết khi nửa thân trên càng lúc càng bị ép sát xuống sàn.

“Á á á á á! Đau! Tiền bối! Đau quá! Em đau...!”

Giọng Hiyori càng lúc càng lớn khi các cơ từ bắp chân đến đùi bị kéo căng hết cỡ.

Nhìn Hiyori vô thức dang rộng hai chân sang hai bên để giảm bớt cơn đau trông buồn cười thật, tôi nới lỏng lực tay đang đặt trên lưng em ấy.

Ngay lập tức, em ấy bật người dậy như lò xo, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận.

“Anh làm cái gì thế hả...! Nếu vậy thà anh bảo em dạng chân ra hết cỡ còn hơn!”

Dạng chân ra à? Lời thoại nghe kích thích thật đấy.

Lần giãn cơ sau tôi sẽ thử làm thế xem sao.

“Cứng đơ thật mà. Tập cho dẻo dai thêm đi.”

“Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc tập thể dục là được rồi mà?”

Sẽ có vấn đề khi chúng ta thử nhiều tư thế khác nhau đấy.

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi vừa xoa bóp mặt sau đùi vừa cùng Hiyori - người đang không ngừng càu nhàu - hoàn thành bài giãn cơ một cách chật vật.

Sau đó, khi tôi cùng em ấy bước ra khỏi cổng, chuẩn bị bắt đầu đi bộ nhanh thì...

“Ơ? Matsuda-kun?”

Giọng nói của Miyuki - người đáng lẽ giờ này đang đi ăn tối cùng gia đình - vang lên bên tai tôi.

Quay đầu về hướng phát ra âm thanh, tôi thấy Miyuki trong bộ trang phục giản dị gồm áo thun trắng cộc tay, váy dài và dép xỏ ngón, đang tiến lại gần tôi và Hiyori với vẻ mặt ngơ ngác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!