Web Novel

Chương 364: Không phải tình cờ mà là nhân duyên

Chương 364: Không phải tình cờ mà là nhân duyên

“Asahina! Chơi bóng rổ chung đi.”

Giờ giải lao sau tiết 3.

Tôi đang đi dạo quanh tòa nhà để thư giãn cơ thể đang ê ẩm thì nghe thấy tiếng một nam sinh gọi Hiyori từ đằng xa.

Tò mò không biết có chuyện gì, tôi nhìn về hướng đó thì thấy em ấy đang cầm dây nhảy, đứng trên khán đài trò chuyện với bạn bè.

Chắc là tiết Thể dục, làm bài kiểm tra nhảy dây xong rồi được cho thời gian tự do chăng?

“Tớ không biết chơi bóng rổ đâu?”

Thấy Hiyori tỏ vẻ bối rối, nam sinh kia hỏi lại như thể không có vấn đề gì.

“Cậu biết nhồi bóng chứ?”

“Cái đó thì biết.”

“Vậy là được rồi. Chơi không?”

“Được!”

Hiyori gật đầu đáp lại một cách vui vẻ rồi tiến về phía sân bóng rổ nơi đám nam sinh đang đứng.

Trận đấu nhanh chóng bắt đầu.

Kỹ năng chơi bóng rổ của Hiyori, nói một cách nhẹ nhàng nhất thì cũng không thể gọi là giỏi được.

Bộp! Bộp-!

Nhồi bóng một cái, bắt lại bằng hai tay rồi lạch bạch di chuyển, sau đó lại nhồi thêm cái nữa.

Bóng nảy lên nhanh quá không bắt kịp nên để tuột mất...

Dù em ấy đang rê bóng với những động tác vô cùng cứng nhắc, nhưng không một ai trong số các bạn học lên tiếng chê bai.

Họ chỉ giả vờ cướp bóng và tận hưởng việc chơi bóng rổ cùng Hiyori mà thôi.

Nếu Tetsuya có ở đó, chắc chắn cậu ta sẽ bảo Hiyori chạy bước (traveling), phạm lỗi các kiểu rồi làm tụt hết cả hứng cho xem?

Chỉ riêng việc biết ý thôi cũng đủ để khen ngợi đám bạn học của Hiyori đang ở đó rồi.

Dù việc họ có tình ý với em ấy là một vấn đề khác.

Lần nào tôi cũng nghĩ thế này, Hiyori hội tụ đủ mọi yếu tố khiến đàn ông yêu thích.

Đặc biệt là đôi môi cực kỳ quyến rũ. Không mỏng và dài như Renka, nhưng lại tròn trịa, đáng yêu. Môi trên mỏng nên bình thường khi nói chuyện sẽ để lộ lờ mờ hai chiếc răng cửa trắng bóc.

Khi cười, khóe miệng kéo ngang ra trông rất sảng khoái, lại còn thoa son tint bóng bẩy nên nhìn rất sành điệu.

Nói một cách dễ hiểu, đó là một đôi môi khiến người ta chỉ muốn lao vào hôn ngấu nghiến.

Khuôn mặt thì khỏi phải bàn, tính cách lại hay đùa giỡn, phóng khoáng, cộng thêm bộ ngực lớn...

Được yêu thích cũng là lẽ đương nhiên.

Chắc ngày nào đám nam sinh cùng lớp cũng được bổ mắt lắm đây.

Bộp!

Quả bóng được ném bằng hai tay đập vào mép dưới vành rổ rồi nảy mạnh ra ngoài, Hiyori tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối.

Chỉ cần quả bóng ném ra bay đến gần lưới thôi là em ấy đã mãn nguyện rồi sao?

Trông đáng yêu thật đấy.

Mà công nhận, Hiyori mù thể thao thật.

Miyuki thì môn nào cũng chơi tốt... Nhưng thế này cũng không có gì đáng tiếc.

Ngược lại, nó còn đáp ứng được yếu tố moe (đáng yêu) nên tôi rất thích.

“Ném đi! Ném đi!”

Khi Hiyori tình cờ nhận được bóng ở vạch ném phạt, đám nam sinh xung quanh liền cổ vũ em ấy như thể đang dỗ dành một đứa trẻ tập đi.

Được tiếp thêm sức mạnh từ những lời cổ vũ đó, Hiyori lấy lại sự tự tin chăng? Em ấy nhảy cẫng lên và ném quả bóng lên cao.

Quả bóng bay đi mà chẳng vẽ nổi một đường parabol tử tế,

Bốp-!

Nó đập vào mép bảng rổ rồi đổi hướng đột ngột.

“Á bực mình thật!”

“Không sao đâu. Ném trúng bảng là giỏi rồi.”

Nhìn cảnh một cậu bạn dỗ dành Hiyori đang cáu kỉnh, và một cậu bạn khác đưa chai nước suối sạch cho em ấy khi em ấy kết thúc trận đấu và đi về phía bồn rửa tay như thể biết mình đang cản trở trận đấu, tự dưng tôi thấy hơi gượng gạo.

Cảm giác như có một con quạ bay vào phá đám giữa bầu không khí đồng quê yên bình vậy.

Bảo sao Hiyori ngày càng trở nên tự tin.

Nếu em ấy bảo muốn uống nước ngọt mát lạnh, chắc cả đám sẽ ùa chạy ra căng tin mua cho mất.

Tôi có thể hiểu được cuộc sống ở Học viện của em ấy thoải mái đến mức nào rồi.

Nhưng mà sáng nay em ấy còn lảo đảo như thây ma cơ mà?

Trông có vẻ đau đớn vì căng cơ lắm... Hay chỉ là do thiếu ngủ?

Hoặc là làm nũng? Phải chăng em ấy định phô bày bộ dạng thảm hại của mình cho các giáo viên đi ngang qua thấy để được cho về sớm một cách hợp pháp?

Nếu là Hiyori thì hoàn toàn có khả năng đó.

Đang mải suy nghĩ, tôi thấy Hiyori quay lưng lại với đám nam sinh và xoa bóp mặt trong đùi mình.

Rồi em ấy chạm mắt với tôi - người đang đứng ở phía trên khán đài.

“Ơ? MatsuKen!”

Hiyori bước về phía tôi với vẻ mặt mừng rỡ.

Nhìn em ấy bước một chân lên bậc khán đài khá cao và rộng, rồi lại dùng chính chân đó để bước lên tiếp trông buồn cười thật.

“Giờ này anh làm gì ở đây thế? Trốn tiết ạ?”

“Nói vớ vẩn gì đấy. Lớp tôi được nghỉ sớm nên ra đây thôi.”

“Sao lại được nghỉ sớm ạ?”

“Giáo viên cho nghỉ sớm. Chơi bóng rổ à?”

“Vâng. Anh không khen em à?”

“Khen gì cơ?”

“Em tập thể dục mà.”

“Đấy gọi là tập thể dục à? Giống diễn hài mua vui thì đúng hơn. Cứng đơ cả người.”

“Á, em bị mù thể thao thì biết làm sao được...!”

Giả vờ cáu kỉnh mà phản ứng cũng dữ dội phết.

Nghĩ bụng hôm nay phải sạc đầy năng lượng mới được, tôi đưa tay búng nhẹ vào cọng tóc ngốc của em ấy.

Rồi tôi lên tiếng.

“Nhưng nhìn cũng được đấy. Thấy em chơi bóng rổ thì chắc chân cẳng không sao rồi.”

“Sáng nay thì mệt lắm, nhưng em tự massage rồi nghỉ ngơi trong phòng y tế một lúc là đỡ rồi ạ.”

Cuối cùng thì cũng trốn vào đó nghỉ. Đứa nhóc này ghê gớm thật.

Nhưng mà cô y tế lại cho phép em ấy vào nằm chỉ vì đau cơ thì đúng là cạn lời.

Rõ ràng là trốn tránh trách nhiệm. Phải phạt cô ta mới được.

Tôi sẽ bắt cô ta kéo rèm chiếc giường trong góc phòng y tế lại, kẹp cự căn của tôi vào giữa bộ ngực đẫy đà đó và ra lệnh cho cô ta làm paizuri.

Dù sao thì việc chứng đau cơ khỏi nhanh như vậy cũng đồng nghĩa với việc giả thuyết "bộ dạng sáng nay chỉ là làm nũng" càng thêm phần chắc chắn đúng không?

Lúc nãy trông em ấy cũng có vẻ đau, nhưng không đến mức rên rỉ ốm yếu như hồi sáng.

Nên nói là đúng chuẩn Hiyori hay sao đây... Thật sự là cạn lời.

“Nhưng mà anh đang nhìn trộm đấy à?”

Nghe giọng điệu trêu chọc của Hiyori, tôi kiên quyết lắc đầu đáp.

“Nhìn trộm cái gì... Thấy có đứa ồn ào quá nên tôi mới liếc nhìn thôi.”

“Em đâu có ồn ào?”

“Đấy là em nghĩ thế. Đưa nước đây.”

“Để uống ạ?”

“Ừ.”

“100 yên.”

Em ấy đang bắt chước y hệt hành động của tôi lần trước.

Bật cười trước bộ dạng nhí nhảnh đó, tôi định giật lấy chai nước trên tay Hiyori bằng tốc độ chớp nhoáng.

Nhưng em ấy đã kéo chai nước về phía ngực và xoay người sang một bên khiến tôi hơi bối rối trong giây lát.

“Làm gì đấy?”

“Anh định cướp chứ gì.”

“Biết rõ thế. Đưa đây trước khi tôi cướp thật.”

“Anh có trả 100 yên không?”

“10 yên thì còn nghe được, chứ 100 yên thì thà tôi tự đi mua chai mới còn hơn.”

“Vậy thì 10 yên.”

Hừm hừm. Hiyori nhà ta có vẻ rất giỏi trấn lột tiền ăn vặt của trẻ con đấy.

“Biết rồi. Lát nữa trả.”

“Vâng.”

Tôi liếc nhìn Hiyori đang ngoan ngoãn đưa chai nước cho mình, ngửa cổ ra sau và nâng chai nước lên cao sao cho môi không chạm vào miệng chai.

Sau đó, khi tôi nghiêng chai định uống nước,

“Hù!”

Hiyori định hù dọa để tôi giật mình làm đổ nước.

Đoán trước được trò này nên tôi cứ thản nhiên uống nước mà chẳng có phản ứng gì, Hiyori thấy quê độ nên chép miệng chóp chép.

Uống xong, tôi nghiêng chai một chút để nước dính vào tay.

Sau đó, tôi chụm các ngón tay lại rồi búng nước vào mặt Hiyori.

Cùng với tiếng "Lộp bộp", những giọt nước bắn lên da em ấy.

Hiyori thốt lên một tiếng "Oái" kỳ quặc rồi nhíu đôi lông mày dài và mảnh của mình lại.

“Làm gì thế?”

“Búng nước.”

“Trả thù vụ lúc nãy ạ?”

“Đúng thế.”

“Được rồi. Em công nhận.”

Hiyori gật gù với vẻ mặt như muốn nói "Cứ đợi đấy". Những giọt mồ hôi lấm tấm trên chiếc cổ dài của em ấy trông thật gợi tình.

Cảm giác chỉ muốn lao vào mút mát ngay lập tức.

Chắc em ấy cảm nhận được ánh nhìn của tôi?

Hiyori khẽ phủi những giọt nước trên mặt, khóe miệng nhếch lên như một đứa trẻ tinh nghịch.

“Anh có fetish (sở thích kỳ quái) với cổ à?”

Lại tấn công bất ngờ thế này đây.

Tôi bật cười khan rồi nói.

“Bớt nói nhảm đi, phủi cái mẩu nilon dính trên cổ em kìa.”

Hiyori đưa tay vuốt cổ mình rồi hỏi với vẻ khó hiểu.

“Có đâu? Dính ở chỗ nào ạ?”

Tôi không trả lời mà đưa tay về phía mẩu nilon bán trong suốt đang dính ở phần dưới cùng của cổ Hiyori... tức là vùng xương quai xanh.

Cùng lúc đó, gân xanh trên cổ Hiyori khẽ nổi lên.

Có vẻ như bị chạm vào chỗ không ngờ tới nên em ấy bất giác gồng mình.

Mới mở miệng nói mấy câu về fetish rõ tự tin mà vừa bị chạm vào đã căng thẳng thế kia.

Tôi vờ như không thấy phản ứng đó của em ấy, giơ ngón trỏ có dính mẩu nilon nhỏ xíu lên cho em ấy xem.

“Đây này.”

“À... Chỗ đó là xương quai xanh chứ đâu phải cổ.”

“Nó nối liền với nhau nên gọi là cổ cũng được.”

“Anh phải giải thích cho rõ ràng chứ.”

“Cảm ơn trước đi đã.”

“Tại sao ạ?”

“Tôi lấy nilon ra cho em mà.”

“Bạn bè với nhau giúp đỡ chút xíu thế này là chuyện bình thường mà.”

“Đừng có mà cá mè một lứa với tôi.”

“Biết rồi, biết rồi. Tối nay anh làm gì? Đi chơi với tiền bối Hanazawa ạ?”

Có vẻ em ấy khá để ý đến Miyuki thì phải, hay là tôi ảo tưởng nhỉ?

Giọng điệu vẫn như bình thường nên tôi cũng không chắc nữa.

“Chưa biết. Sao thế?”

“Tại em đang cần tài xế. Ngồi xe ô tô một lần rồi giờ em không đi phương tiện công cộng được nữa.”

“Muốn ăn đòn à?”

“Em đùa thui. Em định rủ anh đi quán cà phê.”

“Hai người á?”

“Không ạ. Đi cùng Miho với mấy đứa bạn em nữa. Sao ạ? Anh đi không?”

Giờ mới để ý, hình như Hiyori thích đi quán cà phê hơn những cô gái khác thì phải.

Tại sao nhỉ? Vì muốn trò chuyện với bạn bè về những việc xảy ra trong ngày?

Hay chỉ đơn giản vì đó là nơi dễ tụ tập vui chơi nhất?

“Không.”

Nghe câu trả lời dứt khoát của tôi, Hiyori bĩu môi như thể đã đoán trước được.

Cái vẻ mặt kiêu ngạo đó làm tôi chỉ muốn búng cho một cái.

“Tôi vào lớp đây. Trốn tiết vừa vừa phai phải thôi.”

Nghe tôi nói vậy, Hiyori nở nụ cười rạng rỡ, đặt một tay lên đầu.

Rồi em ấy ngoắc ngoắc ngón tay lên xuống.

“Em biết rồi. Bye bye!”

Ngay khi nghe lời chào tạm biệt đó, tôi đang định quay người đi thì khựng lại, nhướng mày nhìn xuống Hiyori.

“Dạ? Sao thế ạ?”

Quyết định phải làm cho mối nhân duyên với em ấy sâu đậm hơn nữa ngay tại đây, tôi nhìn Hiyori đang ngơ ngác với vẻ mặt nghiêm túc và hỏi.

“Em vừa nói gì cơ?”

“Dạ? Em bảo em biết rồi ạ?”

“Câu sau đó cơ.”

“Câu sau đó ạ? Bye bye... em nói thế mà? Sao vậy ạ?”

“Lần trước em đi cùng bạn bè đến cái chỗ nào nhỉ... khu Shinjuku đúng không?”

“Shinjuku ạ? Chỗ đó em hay ghé lắm...”

“Khu thương mại lớn gần công viên trung tâm ấy.”

“À, chỗ đó ạ...? Khi nào cơ?”

“Mùa đông. Chắc là đợt nghỉ đông.”

“Mùa đông ạ? Ưm...”

Hiyori cố nhớ lại quá khứ rồi từ từ gật đầu.

“Hình như em có đến đó.”

“Tôi thấy em ở đó đấy.”

“Dạ...? Tiền bối thấy em á?”

“Ừ. Lúc tôi đang ngồi xe buýt đến nhà thi đấu Kendo, em vừa băng qua ngã tư vừa hét lớn 'Bye bye' với bạn bè. Mùa đông mà em ăn mặc phong phanh lắm nên tôi nhớ. Giờ nghĩ lại thì đúng là em rồi.”

“Á, thật luôn...?”

“Ở nhà em có cái áo khoác màu xanh đen đúng không? Tay áo màu đỏ, có hai đường kẻ sọc trắng ở cánh tay ấy.”

Nghe tôi miêu tả chi tiết, mắt Hiyori tròn xoe.

“Ô! Có ạ! Đường viền túi cũng màu trắng luôn! Chắc chắn là em rồi...?”

“Thì đấy.”

“Oa...!”

Em ấy thốt lên một tiếng cảm thán đầy chân thật.

Có vẻ em ấy rất ngạc nhiên khi biết tôi đã từng nhìn thấy em ấy từ trước khi em ấy nhập học, trước cả khi chúng tôi quen biết nhau.

Tôi nở một nụ cười tự hào, để lộ cả hàm răng.

Thấy vậy, Hiyori vốn đang mở to mắt ngạc nhiên bỗng ngậm chặt miệng lại.

Có vẻ như nụ cười tươi rói, hồn nhiên mà tôi chưa từng cho em ấy thấy bao giờ đã khiến em ấy cạn lời.

Chắc em ấy thấy mới mẻ trước khía cạnh mới này của tôi nhỉ? Một phản ứng rất tích cực đấy.

Nhìn xuống Hiyori, tôi kiểm tra giờ trên điện thoại rồi vỗ nhẹ vào lưng em ấy với vẻ mặt như không có chuyện gì to tát, nhưng lại toát lên sự vui mừng khôn xiết.

“Rất vui được gặp em. Tôi đi đây.”

Sau đó, tôi quay lưng bước đi mà không thèm nghe câu trả lời của em ấy.

“Tạm, tạm biệt anh...!”

Tiếng chào của Hiyori vọng lại từ phía sau.

Nghe cái giọng điệu ngơ ngác như người vừa sực tỉnh đó, tâm trạng tôi bỗng trở nên vô cùng tốt.

Hãy cứ nghĩ đó không phải là tình cờ mà là nhân duyên, xa hơn nữa là định mệnh đi nhé.

Nuốt câu nói đó vào trong lòng, tôi bước những bước chân nhẹ bẫng vào trong tòa nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!