Web Novel

Chương 472: Bắt nạt Renka dâm đãng (2)

Chương 472: Bắt nạt Renka dâm đãng (2)

Việc đầu tiên tôi làm khi cùng Renka bước vào phòng là lắp dây đai trói vào hai cái móc treo trên cửa phòng ngủ.

Không chỉ chịu được sức nặng mà còn là loại dây đai cao su bản to để không làm xước da.

Renka ngẩn ngơ nhìn tôi lẳng lặng treo nó lên rồi hỏi.

“C-Cái đó là gì vậy...?”

“Dây đai trói.”

“Cái đó... Sao cậu lại treo cái đó lên...?”

“Để trừng phạt.”

“Trừng phạt...? Tôi á...?”

“Vâng.”

“Cái thằng điên này... Mày điên à!?”

Renka hét lên, khoanh tay, trừng mắt rồi nói tiếp.

“Sao cậu dám xấc xược thốt ra hai từ trừng phạt hả...! Muốn chết à...!”

“Không được nói à?”

“Tôi chiều chuộng cậu quá nên cậu nghĩ tôi dễ dãi à!? Cậu có biết dạo này có nhiều lời bàn tán về cậu không?”

Dạo này có nhiều lời bàn tán về cậu đấy, tin đồn không hay đâu...

Mấy lời kiểu này là chiêu trò quen thuộc trong giới thể thao có chút kỷ luật, khi các tiền bối muốn nắn gân hậu bối.

Thực tế thì chẳng có lời bàn tán nào cả, chắc chắn là rất yên ắng.

“Bàn tán gì cơ? Với lại chuyện bàn tán thì liên quan gì đến chuyện này?”

“...”

Renka cứng họng như ngậm phải hột thị.

Ý định đe dọa tôi thì tốt đấy nhưng quá cũ rích rồi.

“Đừng để chuyện làm một lần là xong biến thành hai lần, cứ đứng yên đó đi.”

“A đứng yên cái gì mà đứng yên...! Tại sao tôi phải làm cái đó...!”

“Vậy thì làm cái khác nhé?”

“Không... Cái khác cũng không được làm...! Cậu có coi tôi là con người không thế?”

“Đương nhiên rồi. Không coi là con người thì tôi đã chẳng ngồi ăn chung mâm.”

“Nhưng sao cậu cứ...”

“Định bắt nạt Đội trưởng á?”

“Ừ...!”

“Đừng có nghĩ là bắt nạt. Cứ coi như là một trò chơi (play) đi.”

“A... Vậy à?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì Quýt.”

“Quýt gì.”

“Đừng có giả vờ không biết.”

Tự dưng lại nhắc đến quýt làm gì, nhưng tôi chợt nhớ ra lúc làm thêm chung, tôi đã bảo cô ấy nếu muốn dừng play thì hãy nói từ đó.

Hóa ra tôi đã quên mất việc đặt safe word. Lâu lắm mới nghe lại thấy bồi hồi thật.

“Tôi đã nói rồi. Bây giờ Đội trưởng không được làm thế nữa.”

Cái dáng vẻ vênh váo như thể từ "Quýt" là một tuyệt chiêu vô địch thật buồn cười.

Cảm giác như đang chơi đùa với cô bạn thanh mai trúc mã vậy? Giống như được trở về tuổi thơ.

“Làm trò trẻ con gì thế?”

“Trẻ con chỗ nào? Chúng ta đã thống nhất thế rồi mà.”

“Lúc đó Đội trưởng bảo không thích cơ mà?”

“Cuối cùng thì cũng thỏa thuận xong rồi còn gì.”

Khác hẳn với vẻ bồn chồn lúc nãy, cô ấy giờ lại tỏ thái độ bất cần.

Cái dáng vẻ tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, thản nhiên nằm trên giường nghịch điều khiển TV trông thật đáng yêu.

“Lại đây.”

“Không thích.”

“Lúc tôi còn nói nhẹ nhàng thì lại đây đi.”

“Tại sao tôi phải qua đó? Tôi nói Quýt rồi mà?”

“Đó là từ dùng khi chơi SM play cơ mà.”

“Thì bây giờ tôi dùng rồi đấy.”

“Hình như Đội trưởng đang hiểu lầm gì đó, bây giờ không phải là lúc chơi mấy trò đó.”

“Nói cái gì thế.”

“Đang là giờ giáo dục nô lệ, play cái gì mà play. Đừng có đùa nữa, lại đây.”

“Cái gì... Cậu mới là người đừng có đùa...!”

“Tôi đếm đến năm, trong lúc đó thì lại đây.”

“Cút đi.”

“5... 4...”

“Tưởng ai sợ chắc? Ăn cứt đi.”

“3... 2...”

“...”

“1...”

“A biết rồi...! Biết rồi mà...! Phiền phức thật đấy...”

Renka của chúng ta chẳng bao giờ ngoan ngoãn nghe lời tôi cả.

Cứ ngoan ngoãn qua đây có phải tốt không, cứ thích rước họa vào thân.

Vừa cằn nhằn vừa bước tới chỗ tôi, ánh mắt Renka hướng về phía dây đai trói treo trên cửa.

Rồi cô ấy rùng mình, có vẻ như đang tưởng tượng ra cảnh tượng đen tối nào đó.

“Gọi thì nói đi.”

Cảm thấy áp lực trước ánh mắt tôi đang nhìn chằm chằm vào mình, Renka quay ngoắt đầu đi, buông lời cộc lốc.

Tôi kéo vạt áo thun đang sơ vin hờ hững trong quần âu của cô ấy ra và nói.

“Tại sao nói nhẹ nhàng thì không nghe, cứ phải dùng biện pháp mạnh mới chịu hiểu?”

“... Tính tôi thế rồi biết làm sao.”

“Thế nên mới cần phải giáo dục. Đội trưởng vô lễ quá. Chẳng thấy chút tôn kính nào dành cho Chủ nhân cả.”

“Nói mấy lời vô lý... Cậu là Chủ nhân của tôi lúc nà... Á...!”

Hông Renka thụt lùi về phía sau.

Bởi vì tôi đã luồn chân vào giữa hai chân cô ấy và đưa tay về phía cúc quần âu.

Bằng những động tác khá mạnh bạo, tôi cởi cúc quần ra, đẩy Renka - người đang cứng đơ toàn thân - về phía cánh cửa có treo dây đai trói.

Sau đó, tôi đặt tay lên vùng xương mu trắng ngần của Renka, ấn mạnh xuống, đồng thời dùng chân tạo lực kích thích âm hộ của cô ấy.

“T-Tự dưng làm gì thế... Đừng mà...!”

Khuôn mặt đỏ bừng lên trong tích tắc, Renka đẩy ngực tôi ra.

Lớp sơn móng tay màu tím nhạt trên những chiếc móng xinh xắn của cô ấy thật nổi bật.

“Tôi không phải là Chủ nhân của Đội trưởng sao?”

“Cái đó... Đương nhiên là không phải rồi...”

“Thế sao lại không mặc quần lót đến đây? Không phải để làm tôi vui sao?”

“A, nãy giờ cậu cứ nói mấy lời kỳ lạ thế...! Tôi chỉ là...”

“Chỉ là gì.”

“Quần... ừm... chất liệu... mềm và mỏng... mặc vào thấy khó chịu... Hưt...!”

Một luồng hơi ngắn phụt ra từ mũi Renka.

Luồn tay vào bên trong chiếc áo thun của cô ấy - người đang lộ rõ vẻ hưng phấn tột độ, tôi nói.

“Cái cớ nực cười thật đấy. Nói thật một lần thì miệng mọc gai à? Sao cứ nói một đằng nghĩ một nẻo thế?”

“Th-Thật mà...”

“Cứ thế này lỡ lúc Đội trưởng nói thật mà tôi không tin thì tính sao?”

“Ai cần cái thứ như cậu tin chứ...? Không quan tâm...! Không tin thì thôi...!”

Giật mình.

Cơ thể Renka nãy giờ vẫn đang xù lông nhím bỗng run lên một nhịp.

Đó là lúc tay tôi chạm vào bầu ngực bên cạnh đang được áo lót bảo vệ.

Rút chân ra, tôi thấy phần cọ xát với âm hộ của Renka đã bị ướt một mảng.

Chắc là ướt sũng rồi, có khi Renka còn mong tôi làm thế này hơn bất cứ ai cũng nên.

Nhìn dấu vết chứng tỏ cô ấy đang vô cùng hưng phấn, tôi bật cười thành tiếng, Renka đang thở hổn hển liền nổi cáu, nghiến răng.

“Đ-Đừng có ảo tưởng... Không phải tại cậu nên tôi mới thế này đâu...”

“Vậy tại sao lại thế?”

“Cái đó... Là do cậu... Từ trước đến giờ cậu cứ làm thế với tôi...”

“Vậy là tại tôi còn gì?”

“...”

“Hết thuốc chữa rồi đúng không?”

“Ngậm miệng lại...!”

“Đội trưởng không có quần dự phòng đúng không? Thế này thì về nhà kiểu gì?”

“Đừng có mỉa mai...! Cậu đi mua đi...!”

“Định sai vặt Chủ nhân đấy à?”

“Đã bảo không phải Chủ nhân mà...! Dạo này sao cứ ám ảnh mấy thứ kỳ quặc rồi sủa bậy thế hả...!”

“Nãy giờ ăn nói thô lỗ quá đấy.”

“Tại cậu làm tôi phải thô lỗ chứ s... Hí...!”

Kéo quần cô ấy xuống tận đầu gối, cô ấy liền lấy tay che đi phần giữa hai chân mình.

Đường chữ Y bóng loáng vì dâm thủy thoáng hiện ra trông vô cùng gợi dục, tôi thô bạo nắm lấy hai bên mông Renka rồi kéo dãn ra hai bên.

“Hya...!”

Ngay lập tức, đầu gối Renka khuỵu xuống, nửa thân trên gập về phía trước.

Nhìn cô ấy nắm chặt vạt áo thun của tôi trong tư thế đó, có vẻ như cảm giác vùng kín bị phơi bày khiến cô ấy vô cùng lạ lẫm và xấu hổ.

Nhìn xuống cô ấy đang khép chặt hai đùi trong một tư thế vừa khó xử vừa gợi tình, tôi hỏi.

“Bây giờ gọi Sư phụ đến nhé?”

Nghe vậy, toàn thân Renka giật nảy lên, cô ấy lắc đầu nguầy nguậy.

“C-Cái gì? Không được...!”

“Tại sao? Đã thỏa thuận rồi mà.”

“Thỏa thuận gì chứ, gần như là ép buộc thì có...! Dù sao thì hôm nay tuyệt đối không được...”

“Vậy thì khi nào?”

“Cái đó thì cậu phải nói chuyện với Chinami trước...”

“Nói chuyện xong hết rồi.”

“Ý tôi là lịch trình đồ ngốc này...! Phải hẹn lịch chứ! Thật là! Nghe cho kỹ vào!”

Bây giờ thì gần như là hét lên rồi.

Cô ấy có biết càng làm thế thì dục vọng chinh phục trong tôi càng dâng cao không nhỉ?

Tôi cưỡng ép cởi phăng chiếc quần của Renka - người đang vùng vẫy đôi chân để tránh né bàn tay tôi.

Sau đó, tôi kéo mạnh sợi dây đai phía sau lưng xuống, đưa về phía chân cô ấy.

Hoảng hốt, Renka giậm chân bình bịch tại chỗ như lửa sém lông mày, làm ầm ĩ cả lên.

“Đừng! Đã bảo là đừng mà...! Tôi giết cậu thật đấy...! Không đùa đâu...!”

Mặc kệ tiếng la hét của Renka, tôi cưỡng ép nhấc một chân cô ấy lên và móc vào dây đai.

Sợi dây bám chặt vào đùi trong và kéo ngược lên trên, khiến chân cô ấy bị nhấc bổng sang một bên, một tiếng hét lớn bật ra từ miệng cô ấy.

“Đừng mà!”

“Ồn ào quá.”

Thấy tôi dửng dưng trả lời và kéo sợi dây đai còn lại, chắc cô ấy nghĩ phải đổi chiến thuật sao?

Giọng nói của cô ấy - người đang dùng hai nắm đấm đập thùm thụp vào vai tôi để phản kháng - nhỏ dần.

“T-Tôi sai rồi...”

Có vẻ cô ấy đã nhận ra nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ bị treo lơ lửng trên cửa mất.

Cứ phải hành động thực tế thì mới chịu nghe lời.

Nghĩ vậy, tôi dừng tay định kéo sợi dây đai còn lại và nhìn cô ấy.

“Sai chỗ nào?”

“Không nghe lời cậu...!”

“Còn nữa.”

“Nói lời thô lỗ với cậu...! Từ giờ tôi sẽ không thế nữa nên tha cho tôi đi...”

“Nói thì hay lắm, thả ra rồi lại chống đối cho xem.”

“Không đâu...! Lần này khác mà...!”

“Bị lừa mấy lần rồi nên tôi không tin đâu.”

“Phải tin chứ...!”

“Tại sao?”

“Tôi là Đội trưởng mà... Lời tiền bối nói thì đương nhiên phải...”

“Đừng có dùng cách đó để ra oai nữa. Với lại lúc nãy ai bảo không cần tôi tin cơ mà?”

“C-Cái đó là đùa thôi... Đương nhiên là cần niềm tin rồi... Chúng ta bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp nhé... Hả?”

Thấy tôi định làm thật nên cuống cuồng lên rồi kìa.

Còn vỗ vai trấn an tôi nữa chứ, đúng là cơ hội. Đồ hồ ly tinh.

“Vậy cứ để thế này làm nhé?”

“Ừ... Sao cũng được... Hả...? Th-Thế này á...?”

“Tôi biết rồi.”

“Khoan đã...! Này...! Này...!”

Bị mắc bẫy bởi giọng điệu nhẹ nhàng của tôi, Renka vội vàng túm lấy tóc tôi.

Nhưng cũng chỉ được một lúc. Khi tôi luồn tay qua chiếc chân đang bị treo lên của cô ấy và nhấc bổng lên, cô ấy đành phải kiễng gót chân còn lại đang chạm đất.

Nhìn Renka đang kiễng chân với ánh mắt khen ngợi, tôi dùng tay còn lại cởi cúc quần và kéo khóa xuống.

Sau đó, khi đôi mắt của Renka đang nhìn xuống mở to hết cỡ vì thấy vật thể đang cương cứng, tôi ép sát cơ thể mình vào cô ấy và đẩy côn thịt vào dưới âm hộ.

Trượt, trượt.

Theo nhịp chuyển động của côn thịt đang bôi đều dâm thủy trơn trượt, tay Renka đặt lên vai tôi.

Đó là hành động bộc phát theo bản năng để giữ thăng bằng.

“A... Cái đó...”

Và khi nhận ra mình vừa làm gì, khuôn mặt Renka lộ rõ vẻ thất vọng.

Chắc vì đã tạo cớ cho tôi nên không còn gì để nói, cô ấy bỏ lửng câu nói, không biết phải làm sao.

Cười khẩy với Renka, tôi canh đúng lúc cô ấy nuốt nước bọt cái ực, đẩy mạnh nửa thân dưới từ dưới lên trên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!