Web Novel

Chương 400: Kỳ nghỉ hè thứ hai

Chương 400: Kỳ nghỉ hè thứ hai

“Matsuda-kun, cậu đi căn tin à?”

“Ừ. Đi cùng không?”

“Tớ phải đi lấy giáo cụ cho tiết sau rồi. Cậu mua giúp tớ một hộp sữa dâu được không?”

“Biết rồi.”

“Cảm ơn cậu.”

Vừa trò chuyện rôm rả với Miyuki vừa bước ra khỏi lớp, tôi chia tay cô ấy và hướng đến căn tin.

Tại sao cứ hết tiết 1 là mọi người lại đổ xô ra căn tin nhỉ?

Đang mải suy nghĩ về điều đó trong lúc xếp hàng, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

“Matsu-Matsu.”

Quay đầu lại, tôi thấy Hiyori và Miho đang nhìn mình.

Lâu lắm rồi mới thấy hai người này đi căn tin cùng nhau nhỉ?

Gật đầu chào Miho đang cúi người chào mình, tôi hỏi Hiyori.

“Đến mua gì à?”

“Vâng.”

Thái độ vô cùng tự nhiên, chẳng giống một người vừa hôn tôi ngày hôm qua chút nào.

Chắc chắn cô nhóc không định coi như chưa có chuyện gì xảy ra đâu... Không biết ý đồ là gì đây.

“Anh mua hộ em một chai Suichu nhé. Lát em trả tiền.”

Hiyori đột nhiên nhờ vả.

Tôi làm vẻ mặt khó hiểu, chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình.

“Cùng xếp hàng là được mà, sao phải nhờ?”

“Em mắc vệ sinh.”

“Thế sao không đi xong rồi hẵng đến.”

“Tự nhiên nó mắc.”

Nghe cái lý do kỳ quặc đó là tôi biết ngay cô nhóc đang cố tỏ ra thản nhiên.

Dù vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi và cố không để lộ ra, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ sự xấu hổ đang lan tỏa trên khuôn mặt Hiyori, tôi nhìn chằm chằm cô nhóc và đáp.

“Biết rồi.”

“Cảm ơng.”

“Mitsushima, em muốn ăn gì?”

Nghe tôi hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng, Miho có vẻ ngơ ngác rồi định mở miệng.

“Dạ, em...”

Đúng lúc đó, Hiyori nhanh chóng kéo tay cô bé đi.

“Gì, gì vậy...? Sao thế?”

Miho tròn xoe mắt gặng hỏi hành động kỳ lạ của Hiyori, nhưng tất nhiên là không nhận được câu trả lời.

Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Bật cười nhìn bóng lưng hai người khuất sau tòa nhà, tôi mua đủ thứ đồ ăn vặt rồi định nhắn tin cho Hiyori.

Nhưng hoàn toàn không cần thiết.

Bởi vì ngay trước tủ để giày của tòa nhà tôi vừa bước vào, Hiyori đã đứng đợi sẵn.

“Anh mua rồi à?”

Cứ đi đến đâu là lại xuất hiện và đòi item, giống hệt mấy con ma học sinh giao nhiệm vụ trong game kinh dị học đường vậy.

“Ừ. Nhưng Mitsushima đâu rồi?”

“Miho về lớp rồi ạ.”

Biết ngay là sẽ đuổi về trước mà.

Thầm nghĩ may mà mình đã mua đồ ăn vặt hợp khẩu vị của Miho, tôi đưa chiếc túi nhỏ cho Hiyori.

“Đây.”

“Túi gì đây ạ?”

“Tôi mua linh tinh để hai đứa cùng ăn đấy.”

“Thế ạ? Hết bao nhiêu tiền vậy?”

“Thôi. Tôi bao.”

“Sao lại bao?”

“Đừng hỏi nhiều, người lớn cho thì cứ nhận đi.”

“Hơn nhau có một tuổi mà làm như.”

“Không cho nữa nhé?”

“A không chịung...!”

Hiyori giật lấy chiếc túi từ tay tôi, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên.

Nhìn cô nhóc vui sướng như một đứa trẻ khiến tôi cũng vui lây.

Đang mải suy nghĩ thì Hiyori nhìn thấy hộp sữa dâu trên tay tôi và hỏi.

“Sữa dâu là của ai thế?”

“Của Miyuki.”

“Cho em đi.”

Tâm địa xấu xa chưa kìa. Vẻ mặt đầy sự tham lam.

Rõ ràng trong chuyến du lịch ngoại khóa đã chơi khá thân với Miyuki, thế mà giờ lại ngang nhiên chìa tay ra định cướp hộp sữa dâu...

Tất nhiên chỉ là đùa thôi nhưng tôi vẫn thấy lo lắng vô cùng.

Chắc phải đánh đòn cái mông đó mới được.

“Không được.”

“Đưa đây.”

“Không muốn ăn cái kia à?”

“Anh lấy cái đó ra đe dọa em đấy à? Anh có biết cho rồi đòi lại là xấu lắm không?”

“Thế thì liệu mà cư xử cho tốt. Hôm nay mặc váy đẹp đấy nhỉ?”

Ánh mắt cô nhóc thoáng né tránh ánh nhìn của tôi.

Có vẻ như chuyện hôm qua lại hiện về trong tâm trí.

Cúi xuống nhìn chiếc váy dài qua đầu gối của mình, cô nhóc đánh trống lảng.

“Matsu-Matsu, sắp nghỉ hè rồi nhỉ.”

“Đúng vậy.”

“Nghỉ hè em thường xuyên đến nhà Tiền bối chơi được không?”

“Đến đi. Nhưng thay vì đột ngột xuất hiện thì nhớ liên lạc trước nhé.”

“Sao ạ? Sợ em ập đến lúc anh đang làm chuyện mờ ám nên khó xử à?”

Đang khiêu khích một cách nực cười đấy à.

Cười thầm trong lòng, tôi hỏi ngược lại.

“Chuyện mờ ám là chuyện gì cơ?”

“Dạ?”

Hiyori chớp chớp đôi mắt to tròn.

Có vẻ cô nhóc không ngờ tôi lại phản công.

“Tôi hỏi chuyện mờ ám đó là chuyện gì.”

“Thì... anh không tự nghĩ ra được à?”

“Không?”

“Đừng có xạo...!”

Đọc được vẻ mặt thản nhiên của tôi, cô nhóc liền làm nũng đầy xấu hổ, trông thật đáng yêu.

Nhìn cô nhóc đang duỗi thẳng hai tay xuống hông, ngẩng cao đầu với tư thế như đang cãi lại người lớn, tôi nói.

“Nói chung là nhớ liên lạc trước khi đến. Chuyện khác thì không biết, nhưng đến nhà người khác thì đó là phép lịch sự tối thiểu mà.”

“Không thích đâu.”

“Em có thể làm thế sao?”

“... Vâng.”

Đằng nào thì cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi, nhưng lúc nào cũng phải làm mình làm mẩy một lần giống hệt Renka.

Nở nụ cười mãn nguyện, tôi nhìn chằm chằm, thật chằm chằm vào khuôn mặt Hiyori.

Chính xác hơn là đôi môi của cô nhóc.

“Gì, gì vậy...!”

Nhận ra ánh mắt của tôi đang đặt ở đâu, cô nhóc vô cùng bối rối.

Cố gắng tỏ ra cứng cỏi nhưng chẳng giấu được chút nào, trông thật buồn cười.

Mỉm cười trước hành động đáng yêu đó, tôi dùng ngón tay chạm vào môi dưới của mình và hỏi.

“Đổi màu son rồi à?”

“Dạ?”

“Màu hơi khác mọi ngày.”

“À, vâng. Có loại son tint tên là Đào Cool ạ.”

“Đào Cool là gì?”

“Quả đào cool ngầu.”

“Đó là tên son tint á?”

“Đúng rồi ạ.”

Cứ gọi là tông hồng lạnh đi cho rồi...

Mấy nhân viên làm trong ngành mỹ phẩm chắc cũng đau đầu lắm khi phải đặt tên.

Mà nhắc đến đào... Chinami chắc sẽ thích lắm đây?

Phải nhớ để mua cho cô ấy mới được.

“Móng tay sao lại bóng lộn thế kia?”

“Em dán móng giả đấy.”

“Làm đủ trò nhỉ.”

“Hôm nay em còn đi bấm thêm một lỗ khuyên tai nữa cơ. Ở đây này.”

Hiyori của chúng ta nghỉ hè mà để yên thì không ổn rồi.

Chắc sẽ nổi loạn rồi đi làm đủ thứ đồ trang sức trên người mất.

Chạm nhẹ vào cọng tóc ngốc của cô nhóc đang vén tóc mai khoe một bên tai, tôi nói.

“Mấy cái đó làm vừa phải thôi. Không làm cũng đẹp rồi, sao cứ thích đeo lủng lẳng thế.”

Chỉ là một lời khen bâng quơ, buột miệng nói ra.

Thế mà tai Hiyori lại hơi ửng đỏ.

“Nói gì vậyg. Em cứ làm đấy.”

Nói thì nói vậy nhưng tôi biết thừa.

Rằng hôm nay Hiyori sẽ không đi bấm khuyên tai đâu.

Dù không còn xấu hổ lộ liễu như trước, nhưng biểu cảm cố gắng che giấu cảm xúc lúc này của cô nhóc lại vô cùng gợi cảm.

Nếu kỳ nghỉ này có thể có lần đầu tiên với Hiyori thì bức tranh sẽ đẹp lắm đây?

Nghĩ vậy, tôi nắm lấy vai Hiyori và xoay người cô nhóc lại.

Sau đó, tôi đẩy nhẹ lưng cô nhóc về phía cầu thang.

“Vào lớp đi. Sắp đến giờ học rồi.”

Hương chanh thoang thoảng xộc vào mũi như phát súng báo hiệu kỳ nghỉ hè đã bắt đầu.

Trách nhẹ Hiyori đang gồng cứng người, tôi cùng cô nhóc bước lên cầu thang.

“Men!”

Chát-!

Thanh kiếm tre của Renka vung xuống đầu người bạn đồng trang lứa cùng với tiếng hét dứt khoát.

Một cú đánh gọn gàng vào vùng ghi điểm. Không cần nhìn cũng biết là Ippon.

“Một điểm!”

Đúng như dự đoán, Huấn luyện viên Goro - người đang làm trọng tài - đã phất cờ.

Dạo này giải đấu sắp đến gần nên số ngày đấu tập cũng tăng lên, nghe tiếng đánh kiếm khiến tâm trạng tôi sảng khoái hẳn.

“Chắc tay cậu đang ngứa ngáy lắm nhỉ?”

Chinami tiến lại gần tôi - người đang đứng xem - và hỏi.

Nhìn xuống cô ấy bằng ánh mắt trìu mến, một người mà mỗi lần nhìn thấy tôi đều muốn ôm vào lòng, tôi đáp.

“Cũng không đến mức đó đâu.”

“Tiếc thật đấy.”

“Nhưng Sư phụ không đấu tập riêng à? Trừ vài lần trước chuyến du lịch ngoại khóa ra thì tôi chưa thấy chị đấu tập bao giờ.”

“Tôi đang tập riêng với Renka.”

“Thế à? Lúc nào vậy?”

“Dạo này tan học tôi hay ghé nhà Renka. Nhà cậu ấy có một phòng tập riêng cho Kendo, chúng tôi tập ở đó.”

“Thú vị đấy. Ở đó chỉ được tập Kendo thôi à?”

“Dạ? Cậu nói vậy là sao?”

Chinami nghiêng đầu sang một bên.

Trông có vẻ như cô ấy hoàn toàn không hiểu ý nghĩa câu nói của tôi.

Tốt nhất là không nên giải thích cặn kẽ để gieo rắc những mặt tối của trần tục vào đầu Chinami ngây thơ.

“Không có gì đâu. Chị không quên lời hứa sẽ ngủ lại nhà tôi một đêm sau khi giải đấu kết thúc chứ?”

“Á...! Chuyện đó tôi phải suy nghĩ thêm một chút...”

“Lần trước chị cũng nói câu này rồi mà?”

“À, tôi vẫn chưa sắp xếp xong suy nghĩ...”

Nhìn Chinami bỗng chốc trở nên bẽn lẽn, tay tôi lại ngứa ngáy muốn massage cho cô ấy thật mềm mại và dẻo dai.

Mỉm cười nhìn cô ấy đầy đáng yêu, tôi nhăn mặt khi thấy Renka vừa kết thúc trận đấu tập tiến lại gần.

Thấy vậy, cô ấy vừa dùng khăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt vừa nổi cáu.

“Gì đấy? Cậu bị sao vậy...!”

“Sao là sao.”

“Sao nhìn người ta lại nhăn mặt? Muốn chết à?”

Ngủ lại nhà Miyuki một đêm để vun đắp thêm tình yêu dành cho nhau, thử thách lần đầu tiên với Hiyori, threesome với hai người còn thân hơn cả chị em ruột, và cả trò Bỏ rơi Play với Renka nữa...

Ừm ừm. Kỳ nghỉ hè này có nhiều việc phải làm đây.

“Này...! Cậu bơ tôi đấy à?”

Nhận ra tôi đang mải nghĩ chuyện khác, Renka nhìn quanh rồi lớn tiếng.

Và mỗi khi Renka như vậy, Chinami lại không ngần ngại can ngăn.

“Bạn thân ơi, sao lại nói muốn chết với Hậu bối thế? Cậu nói nặng lời quá rồi đấy.”

“Không phải, Chinami...! Sao cậu chỉ khắt khe với mỗi mình tớ thế...! Cậu ta vừa làm mặt khó chịu với tớ lúc cậu không để ý đấy...!”

Chinami nhìn tôi với ánh mắt như muốn hỏi có thật vậy không.

Thấy thế, tôi nhún vai và thản nhiên viện cớ.

“Chắc Đội trưởng hiểu lầm lúc tôi đang định hắt xì thôi.”

“Là vậy sao?”

“Tất nhiên rồi.”

Renka cười khẩy như thể cạn lời.

Có vẻ cô ấy đang phát điên lên vì sự tung hứng nhịp nhàng của chúng tôi.

Khi ba người nói chuyện với nhau, Chinami thường xuyên đứng về phía tôi.

Nhưng tất cả là do Renka tự chuốc lấy thôi.

Tại sao ư? Vì chắc chắn cô ấy đã nói xấu tôi khi chỉ có hai người với Chinami.

Lời của cô bé chăn cừu... à không, thiếu nữ chăn cừu thì ai mà tin cho được.

Nghiệp quật đấy, nghiệp quật.

Nhìn Renka ấm ức thế kia cũng vui đấy, nhưng tôi cũng muốn xem cô ấy bồn chồn khi bị tôi bơ cơ.

Rất mong chờ xem sẽ có bức tranh thú vị nào xuất hiện đây.

Renka đấm thùm thụp vào ngực, bày tỏ sự chân thật của mình.

Chinami nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy và nói.

“Khi nào tâm trạng không tốt thì hãy ăn đào nhé.”

Nhắc mới nhớ, mùa hè là mùa đào.

Chinami chắc sẽ hạnh phúc lắm đây. Chắc sẽ chất thành núi ở nhà rồi cùng mẹ Momoka ăn dần.

Nghĩ đến Momoka lại làm tôi nhớ đến mẹ của Renka.

Dù chưa gặp mặt nhưng chắc chắn bà ấy sẽ rất giống Renka.

Tận hưởng xong sự cố nho nhỏ, tôi kết thúc buổi sinh hoạt câu lạc bộ và đi gặp Miyuki.

Kỳ nghỉ sắp đến nên công việc của Hội học sinh có vẻ bận rộn hơn, trông cô ấy hơi mệt mỏi, hôm nay phải cho cô ấy nghỉ ngơi thật tốt mới được.

“Matsuda-kun, câu lạc bộ Kendo là Inoo-senpai làm Đội trưởng đúng không? Nanase-senpai làm quản lý.”

Miyuki ngả người ra lưng ghế phụ lái và hỏi.

Khởi động xe và bắt đầu lăn bánh, tôi gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Vậy cậu nói với hai chị ấy là ngày mai tớ sẽ ghé qua câu lạc bộ Kendo nhé? Cả Huấn luyện viên nữa.”

“Đến câu lạc bộ Kendo làm gì?”

“Tớ dự định đến khảo sát ngân sách cho học kỳ sau.”

“Công việc kế toán đâu phải của cậu.”

“Tớ bảo sẽ phụ trách câu lạc bộ Kendo. Vì lâu rồi tớ muốn xem Matsuda-kun mặc võ phục Kendo.”

Cách thể hiện tình cảm bộc phát theo kiểu riêng của Miyuki lúc nào nghe cũng thấy thích.

Cười khẽ một tiếng, tôi lái xe ra khỏi cổng trường, kết thúc một ngày sinh hoạt bình yên tại Học viện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!