Web Novel

Chương 143: Renka với phản ứng tuyệt vời

Chương 143: Renka với phản ứng tuyệt vời

“Matsuda-kun. Cậu mua laptop làm gì thế?”

Vừa ngủ dậy đã hỏi câu đó à?

Tò mò xem bên trong có gì đúng không?

Rồi cậu sẽ tự nhiên biết thôi.

Tôi lau khóe mắt cho Miyuki, rồi dụi dụi mắt mình và đáp.

“Có cái máy tính cũng tiện mà.”

“Thì đúng là thế... Nhưng đột ngột quá không? Cậu có bảo là sẽ mua đâu.”

“Tôi thấy cũng không đột ngột lắm đâu.”

“Thế à?”

“Ừ. Đến nhà họ hàng chơi vui chứ?”

“Ừ. Tớ được cho thịt nướng Yakiniku, hôm nào mang sang nhà tớ ăn nhé. Mẹ tớ bảo muốn ăn cùng Matsuda-kun.”

“Được thôi.”

“À, mẹ tớ còn nói mấy câu kỳ lạ lắm. Tớ...”

Miyuki kể lại chuyện xảy ra ở nhà cô ấy trước khi đến đây.

Nghe xong câu chuyện của cô ấy trong trạng thái ngái ngủ, tôi nở một nụ cười đắc thắng.

“Thấy chưa. Bác ấy biết hết rồi mà. Cậu cứ lộ liễu thế thì sao bác ấy không biết được?”

“... Biểu cảm của cậu đáng ghét thật đấy...”

“Thế, giờ cậu định tính sao?”

“Tính sao là tính sao. Bị phát hiện rồi thì cứ đường hoàng mà sống thôi. Chỉ mong mẹ đừng can thiệp vào là được.”

Trừ khi chủ động mở lời xin tư vấn về mối quan hệ, chứ không thì chẳng có gì bực mình bằng việc bị người khác dạy đời chuyện yêu đương.

Mà giờ thì coi như được gia đình công nhận rồi nhỉ? Hơi muộn màng một chút.

Tôi vuốt lại mái tóc đang chĩa ra tứ phía của Miyuki và nói.

“Bác ấy sẽ không làm thế đâu. Nhưng mà chuyện cậu ngủ lại nhà tôi cũng bị lộ rồi, về nhà chắc ngại lắm nhỉ?”

“Chắc mẹ tớ tế nhị nên không nhắc đến chuyện đó. Mẹ cũng không định chủ động khơi mào đâu.”

“Cứ làm thế đi.”

Lộp bộp.

Đang thong thả trò chuyện với Miyuki, tôi vểnh tai lên khi nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Miyuki cũng vậy. Cô ấy hé mở cửa sổ, hân hoan đón nhận cơn mưa bắt đầu trút xuống.

“Dạo này ít mưa, tự dưng lại mưa nhỉ? Dự báo thời tiết đâu có nói là sẽ mưa.”

Miyuki thức dậy với khuôn mặt rạng rỡ.

Tôi nắn bóp bắp chân cô ấy qua lớp quần jeans, gật đầu đồng tình.

Thấy vậy, Miyuki nhăn mặt trách móc tôi.

“Vừa ngủ dậy cậu đã làm gì thế?”

“Sờ bắp chân.”

“Ý tớ là tại sao cậu lại sờ bắp chân tớ...”

“Đói rồi, ra ngoài ăn cơm không? Quán ramen đó thì sao?”

Vừa nhắc đến quán ăn có dán tờ giấy nhớ vẽ hình nhân vật của tôi và Miyuki, cô ấy liền vui vẻ đáp.

“Chỗ đó được đấy.”

“Vậy đi thôi.”

“Ừ.”

Cơn mưa bắt đầu từ hôm qua nặng hạt đến mức khiến người ta lầm tưởng mùa mưa đã quay trở lại, và đến tận hôm nay vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.

Đáng lẽ vào một ngày như thế này, tôi nên ngủ cùng Miyuki mới phải... Thật đáng tiếc.

Ngồi học trong lớp học đầy hơi ẩm, đến giờ ăn trưa, tôi cùng Miyuki và Tetsuya đi xuống căn tin.

Sau đó, chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện bình thường,

“Miyuki, đi căn tin với tôi một lát đi. Tôi mua sữa dâu cho cậu.”

“Hả? Ừ, được thôi.”

“Che chung ô nhé?”

“Không. Tôi có ô rồi.”

“À, ừ...”

Thấy Tetsuya gạ gẫm Miyuki bị từ chối thẳng thừng, tôi thầm cười nhạo hắn.

Bây giờ hắn hoàn toàn không còn là đối thủ cạnh tranh nữa, nhưng tại sao nhìn bộ dạng khép nép của hắn tôi lại thấy thỏa mãn đến thế nhỉ?

Đúng là một tên kỳ lạ.

“Matsuda-kun có đi cùng không?”

Khác hẳn với thái độ dành cho Tetsuya, Miyuki tiến lại gần như muốn che ô cho tôi và hỏi.

Dạo này cô ấy có vẻ chủ động hơn hẳn... Trông thật tuyệt.

Tôi vẫy tay với cô ấy.

“Không. Tôi phải ghé phòng câu lạc bộ với Tiền bối Nanase một lát để bật máy hút ẩm. Bogu mà bị ẩm là không được đâu.”

“Vất vả nhỉ? Biết rồi. Lát gặp nhé. Gửi lời hỏi thăm của tớ đến Tiền bối Nanase nhé.”

“Ừ.”

Nhìn hai người họ đi xa dần, mắt tôi sáng lên.

Tuy đi cùng nhau nhưng khoảng cách không còn gần gũi như trước nữa.

Tất nhiên cũng có lý do là vì họ che ô riêng...

Nhưng việc Miyuki vừa từ chối thẳng thừng lời đề nghị của Tetsuya, và có vẻ như cô ấy đang tự tạo khoảng cách khiến tôi rất hài lòng.

Tôi hơi nghiêng ô, ngước nhìn bầu trời u ám, hít hà mùi đất ẩm và định quay về lớp.

Nhưng đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Renka đang bước ra khỏi căn tin nên đã thay đổi ý định.

“Chào Đội trưởng.”

Tôi bước về phía cô nàng, cất tiếng chào hờ hững, Renka liền nhăn mặt.

“Hừ...!”

Khuôn mặt nhăn nhó như thể bị kẻ thù không đội trời chung đâm cho một nhát dao trông thật thú vị.

Nhưng sao lúc nãy trong căn tin tôi không thấy cô nàng nhỉ? Chinami và Renka lúc nào cũng dính lấy nhau, rất dễ nhận ra mà.

Chắc họ ngồi ăn trong góc khuất rồi.

“Thời tiết đẹp nhỉ.”

“... Mưa to thế này thì đẹp cái nỗi gì?”

“Có vẻ Đội trưởng không thích mưa nhỉ?”

“U ám nên tôi ghét.”

Cảnh tượng hai người che ô đứng đối diện nhau cứ như một phân cảnh trong phim thanh xuân vườn trường, nhưng nội dung cuộc trò chuyện thì lại chẳng giống chút nào.

“Tôi thì thích.”

“Thì sao...?”

“Tôi muốn Đội trưởng cũng thích nó.”

“Chuyện đó cả đời này cũng không xảy ra đâu.”

Vậy thì tôi sẽ làm cho cô phải thích.

“Khi nào thì cosplay được đây?”

Nghe vậy, Renka vội vàng nhìn quanh.

Đang lấy ô che mặt mà làm thế, tưởng che là không ai thấy à? Tóc dài thế kia cơ mà.

Đúng là có chút ngốc nghếch.

Khu vực quanh căn tin chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi.

Thấy không có ai, Renka thở phào nhẹ nhõm, bước tới gần tôi và cảnh cáo.

“Ngậm miệng lại...! Sao tự dưng lại nói chuyện đó ở đây?”

“Còn hơn là nói trong phòng câu lạc bộ. Thấy không có ai nên tôi mới nói mà?”

“...”

“Thế, khi nào thì làm?”

“Điều ước vừa mới kết thúc chưa được bao lâu, cậu gấp gáp cái gì...? Đợi chút đi.”

“Tôi hưng phấn lắm rồi.”

“C, cái gì...?”

Thấy tôi bộc lộ ham muốn một cách trắng trợn, cô nàng tỏ ra bối rối ra mặt.

Cô nàng lùi lại một bước, đẩy lớp đất ướt đẫm nước mưa, khuôn mặt tái nhợt.

“H, hưng phấn á...?”

“Vâng. Tôi muốn xem nhanh lên.”

“Cậu bị điên à...?”

“Tôi đặt đồ rồi. Trong ngày mai là giao đến.”

“Này...! Sao cậu lại tự ý đặt đồ mà không bàn bạc gì với tôi...!”

“Bàn bạc thì chỉ cần chốt ngày giờ thôi chứ. Quyền quyết định trang phục là của riêng tôi mà.”

“Thì đúng là thế... Nhưng cậu đặt bộ gì...?”

Dáng vẻ hơi cúi đầu, chỉ đảo mắt nhìn tôi trông thật đáng yêu.

Tôi nở một nụ cười tinh quái và nói.

“Nhìn là biết ngay thôi. Đội trưởng cũng sẽ thích cho xem.”

“Tôi không nghĩ là có chuyện đó đâu... D, dù sao thì chuyện đó để nói sau đi... Nhắn tin cũng được mà.”

Tôi định gọi điện cơ? Vì tôi muốn nghe giọng cô.

Nuốt lại câu nói đó vào trong, tôi lau khóe miệng, nhìn Chinami đang từ căn tin bước ra và đi về phía này, tôi nở nụ cười tươi rói.

Sau đó, tôi chạy đến che ô cho cô ấy.

“Sư phụ, chị ăn xong rồi à?”

Chinami cười bẽn lẽn gật đầu.

“Ừ. Hậu bối ăn xong chưa?”

“Em cũng ăn xong rồi. À, Miyuki gửi lời hỏi thăm chị đấy.”

“Á! Hậu bối Hanazawa á? Dạo này ít liên lạc, nhân cơ hội này phải nhắn tin cho em ấy mới được.”

Renka, người đã tiến đến cạnh chúng tôi từ lúc nào, liên tục cười khẩy.

Có vẻ cô nàng cạn lời trước thái độ và giọng điệu ân cần, niềm nở của tôi, khác hẳn với lúc đối xử với cô nàng.

Sau này cô nàng có ghen tị không nhỉ?

Nhận ra phản ứng của Renka, Chinami nghiêng đầu 15 độ.

“Hửm? Cậu sao thế?”

Renka giật mình xua tay.

“À, không có gì đâu.”

“Biết rồi. Hảo hữu về lớp trước nhé? Tớ phải cùng Hậu bối chuẩn bị dọn dẹp đã.”

“Tớ giúp một tay nhé.”

“Không cần đâu. Chỉ cần bật máy hút ẩm trong phòng câu lạc bộ, kiểm tra sơ qua tình trạng kiếm tre và Bogu là xong. Chưa đến 15 phút đâu.”

“Nhiều người làm thì càng tốt chứ sao. Đúng không?”

“Thì đúng là thế nhưng...”

“Vậy là được rồi. Đi nhanh thôi. Che chung ô với tớ này.”

Dáng vẻ cố gắng giải thoát Chinami khỏi nanh vuốt của tôi thật đáng thương.

Tình bạn đó, mong là sẽ không thay đổi nhé.

Renka giả vờ kiểm tra Bogu nhưng thực chất là đang quan sát kỹ lưỡng tôi và Chinami.

Có vẻ như sau khi tôi bộc lộ sở thích vào thứ Bảy, cô nàng đã nâng cao cảnh giác, nhưng cô nàng có biết rằng tôi chỉ thể hiện thái độ đó với một mình cô nàng không nhỉ?

Hình như tôi đã từng nói rõ là tôi chỉ làm thế với Đội trưởng thôi mà.

Tôi hất cằm về phía Renka, người tuy mắt nhìn Bogu nhưng ánh nhìn lại hướng về phía tôi.

“Đội trưởng.”

“... Gì.”

“Cái Bogu Đội trưởng đang nhìn chằm chằm 2 phút nay ấy. Cái đó tôi kiểm tra rồi mà?”

“Cậu vẫn chưa có mắt nhìn lắm. Vì cậu còn non nớt nên tôi mới phải kiểm tra lại chứ sao.”

Tùy cơ ứng biến giỏi đấy. Không chớp mắt lấy một cái mà đáp trả trơn tru thế cơ à?

“Vậy sao?”

“Là vậy đấy.”

“Thế Đội trưởng chỉ cho tôi với? Tôi muốn học xem cần chú trọng vào phần nào.”

Nói rồi, tôi bước một bước dài sang ngang, áp sát vào Renka.

Ngay lập tức, Renka hít một hơi thật sâu, cánh tay cô nàng run lên bần bật.

Cô nàng vừa bị mất sức trong giây lát.

Cô nàng nghiến răng, gồng cổ tay để giữ chặt chiếc Bogu suýt rơi.

“Tr, tránh ra một chút...! Muốn chết à...?”

Renka trách móc tôi bằng giọng nhỏ xíu để Chinami không nghe thấy.

Có vẻ cô nàng không muốn để bạn thân nghe thấy những lời thô tục.

“Sao thế? Tôi bảo Đội trưởng chỉ cho tôi mà? Dầu gội Đội trưởng dùng loại gì thế?”

“Cậu biết để làm gì...?”

“Mùi thơm lắm.”

Vừa buông lời khen ngợi, khuôn mặt Renka đã đỏ bừng lên nhanh chóng.

Biểu cảm đầy vẻ nhục nhã đó trông thật đẹp.

Tôi cười khúc khích, định trêu cô nàng thêm chút nữa thì,

“Hai người đang thì thầm to nhỏ chuyện gì thế? Bogu có vấn đề gì à?”

Nghe câu hỏi của Chinami, người vừa bước tới với vẻ mặt ngơ ngác, tôi nở một nụ cười hiền hòa.

“Em nhờ Đội trưởng chỉ cho cách kiểm tra Bogu. Tất nhiên Sư phụ đã dạy em rất kỹ rồi, nhưng em nghĩ phải xem góc nhìn của người khác thế nào thì mới tiến bộ được. Hơn nữa Đội trưởng cũng có nhiều kinh nghiệm như Sư phụ... nên em muốn học hỏi để tiếp thu thêm.”

“Ồ...! Tinh thần học hỏi tuyệt vời quá...! Có thể thấy rõ phẩm chất của một kiếm thủ trong Hậu bối đang ngày càng phát triển...!”

Chinami vỗ tay tán thưởng.

Nhìn dáng vẻ ngây thơ vô số tội đó, Renka thở dài thườn thượt như muốn sập đất.

“Phát điên mất thôi... Bogu thì có góc nhìn nào khác để mà xem chứ...”

Renka lầm bầm một câu gần như không thể nghe thấy rồi ngẩng phắt đầu lên.

Sau đó, cô nàng bực bội cầm lấy một chiếc Kote trước mặt, chỉ vào bên trong.

“Thò tay vào trước đi. Kiểm tra xem có bị ẩm không.”

“Rõ rồi. Nhưng Kote này là của Đội trưởng mà?”

“Của tôi á?”

“Vâng. Đội trưởng vừa lấy từ kệ có ghi tên Inoo Renka mà.”

“Cái gì...?”

Renka giật mình kiểm tra lại bảng tên và Kote.

Nhân cơ hội đó, tôi nhanh chóng thò tay vào trong Kote của cô nàng.

Cùng với một nụ cười tinh quái nhất có thể.

Xoẹt...

Bàn tay tôi luồn vào bên trong, cảm nhận được chút hơi lạnh.

Cảm giác như đang cắm côn thịt vào lớp thịt non mềm, sạch sẽ của Renka vậy.

“Ừm... Hơi ẩm một chút. Hôm nay tôi sẽ làm sạch nó cho Đội trưởng.”

Có lẽ cô nàng cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ từ lời nói và hành động đầy ẩn ý của tôi như đang kiểm tra thứ gì đó bên trong chăng?

Khuôn mặt Renka lúc đỏ lúc xanh.

Tuy tôi cố tình nói những lời dễ gây hiểu lầm, nhưng nhìn phản ứng này thì có vẻ cô nàng cũng đang nghĩ đến chuyện đó... Cô cũng có máu biến thái trong người đấy chứ.

Từ hôm kia đến giờ phản ứng của cô nàng tốt hơn hẳn, có vẻ từ giờ những ngày ở Học viện sẽ thú vị lắm đây.

Và cũng sắp đến lúc phải mát-xa lần cuối cho Chinami rồi, tuần này tôi phải hành động nhanh chóng hơn mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!