Web Novel

Chương 483: Sự đáng yêu đặc biệt

Chương 483: Sự đáng yêu đặc biệt

“Ngon không?”

Renka đang ngồi trên ghế chờ trước phòng chiếu, ăn một cây kem ốc quế.

Nghe tôi hỏi, cô ấy chẳng thèm quay đầu lại, cắn một miếng kem lạnh buốt rồi đáp.

“Ừ.”

“Cho tôi một miếng.”

“Không. Trước khi mua tôi đã nói rõ rồi mà. Đừng có hòng cướp của tôi.”

“Sắp đến giờ chiếu phim rồi, kem không được mang vào đâu.”

“Có thời gian quảng cáo nên không sao. Trước khi phim chiếu tôi sẽ ăn hết. Nếu cậu thấy lo thì cứ vào trước một mình đi.”

“Chơi xấu thế.”

“Thì sao nào.”

Chắc là cô ấy thấy thỏa mãn vì chọc tức được tôi chăng?

Khóe môi còn dính chút kem trắng của Renka khẽ nhếch lên.

Nghĩ lại thì số lần Renka cười khi ở cạnh tôi khá ít.

Tôi cứ liên tục trêu chọc khiến cô ấy nổi cáu, hễ gặp nhau là lại cãi vã.

Tất nhiên bản thân Renka cũng có xu hướng che giấu cảm xúc thật, nhưng thái độ của tôi cũng ảnh hưởng một phần.

Hôm nay tôi sẽ thử khen ngợi cô ấy thật nhiều xem phản ứng thế nào.

“Đội trưởng cười trông xinh lắm đấy.”

“Gì, gì cơ...! Tôi đã bảo cậu bớt nói mấy lời kỳ quặc đi rồi cơ mà...!”

Bị khen bất ngờ, Renka trợn tròn mắt, lớn tiếng quát.

“Tại tôi thấy có lỗi thôi.”

“Có lỗi gì cơ...?”

“Tại tôi cứ hay đối xử tệ với Đội trưởng nên có vẻ ít được thấy Đội trưởng cười.”

“... Hôm nay cậu ăn trúng cái gì à? Hay đầu bị va đập ở đâu?”

Có vẻ cô ấy nghĩ tôi không giống mọi ngày, chắc là do quá trình huấn luyện đã tiến triển quá sâu nên hình tượng của tôi đã bị đóng đinh mất rồi.

Thói quen đúng là đáng sợ thật.

“Sao vậy?”

“Tại nãy giờ cậu cứ nói nhảm...”

“Nói nhảm là sao... Đội trưởng nói chuyện dễ nghe chút đi.”

“Đ, đây này...! Bình thường cậu sẽ dùng giọng ra lệnh, nhưng bây giờ thì... Cậu đang định giở trò đó đúng không...!”

“Trò đó?”

“Vào ngày thứ Tư, cậu định...”

“Nịnh nọt để Đội trưởng không bỏ trốn được chứ gì?”

“... Không phải à?”

“Tôi chỉ đang bày tỏ tình cảm thuần khiết thôi, mà Đội trưởng cứ nghi ngờ ý đồ của tôi mãi.”

“Tại cậu toàn làm mấy hành động đáng ngờ chứ sao...! Dù sao thì im đi...! Đang làm tôi bực mình đấy...”

“Đến mức bực mình luôn à?”

“Ừ.”

“Vậy sao.”

Tôi ngoan ngoãn thừa nhận, khẽ thở dài rồi ngoan ngoãn chờ Renka ăn xong cây kem.

Thấy vậy, cô ấy cứ liếc nhìn tôi dò xét, chắc là thấy có lỗi vì câu nói vừa rồi, liền đưa cây kem về phía miệng tôi và nói.

“Ăn đi.”

“Bảo không cho cơ mà.”

“Không cho lại sợ cậu kiếm cớ bắt bẻ... Đổi lại chỉ được ăn một miếng nhỏ thôi đấy.”

“Ăn nhiều không được à?”

“Không được. Vốn dĩ cậu bảo không ăn mà. Người đã nói đến mức đó rồi mà còn đi cướp đồ của người khác thì chẳng phải quá hèn hạ sao?”

“Chúng ta là người dưng à?”

“Á đù... Tự mà đớp đi...!”

“Đừng có nói bậy bạ được không?”

“Cuối cùng cũng lộ bản chất rồi nhỉ...”

“Tôi đã làm gì nào?”

“Giọng điệu thay đổi hẳn rồi kìa...!”

“Thật cạn lời.”

Bỏ qua sự hờn dỗi vô lý của Renka, tôi cắn một miếng kem cô ấy đưa.

“Sao cậu ăn nhiều thế...!”

Cùng lúc đó, tiếng cằn nhằn của cô ấy lại vang lên.

Tôi đang phân vân không biết có nên quất roi để chấn chỉnh lại kỷ cương một chút không, nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ nguyên thái độ ban đầu.

“Xin lỗi. Nhưng hôm nay Đội trưởng ăn mặc đẹp đấy.”

“Ý, ý cậu là sao?”

“Lại sao nữa.”

“Cậu đang mỉa mai chuyện tôi mặc đồ lót đúng không? Nói thẳng ra đi...! Đừng có vòng vo...!”

“Tại sao tôi phải mỉa mai chuyện Đội trưởng mặc đồ lót? Đừng bảo là vì miếng dán ngực nhé?”

“Còn giả vờ không biết nữa...!”

Bệnh hoang tưởng đến mức này thì nặng lắm rồi.

Đến nước này thì có lẽ thay vì đối xử tốt, tôi cứ bắt nạt thì cô ấy mới thấy thoải mái hơn chăng?

Tôi thầm nghĩ vậy.

“Đừng có cãi cùn nữa, ăn kem đi.”

“Cậu đớp hết rồi còn đâu mà ăn.”

“Nói năng cho cẩn thận.”

“Ăn cứt đi.”

“Cảnh cáo lần cuối. Ăn nói cho đàng hoàng vào.”

“Quả nhiên... Tỏ vẻ đối xử tốt nhưng toàn là giả tạo.”

“Giả tạo cái gì. Tôi muốn đối xử tốt mà Đội trưởng cứ chọc tức tôi đấy chứ.”

“Tất cả là tại cậu. Tại cậu lúc nào cũng bắt nạt tôi nên tôi mới phải thế này.”

“Lỗi của tôi à?”

“Đương nhiên.”

Renka quả quyết khẳng định, thở hắt ra phì phò, trong lúc đó vẫn ngoạm một miếng kem, trông thật sự rất đáng yêu.

“Từ giờ tôi không bắt nạt nữa nhé?”

“Tôi bảo đừng làm thì cậu vẫn làm thôi.”

“Đội trưởng bảo đừng làm thì tôi sẽ không làm.”

“Cứ bốc phét đi.”

“Thật mà.”

“Đừng có giở trò. Tôi không mắc lừa đâu.”

Cô ấy cứ liên tục đánh trống lảng.

Có lẽ cô ấy sợ nếu mình bảo đừng bắt nạt nữa, tôi sẽ lại bỏ mặc cô ấy như lần trước chăng?

“Đội trưởng đã không tin người ta đến thế thì tôi cũng hết cách.”

“Ừ.”

“Vậy sao.”

“Ừ.”

“Thế thì cứ tiếp tục bắt nạt nhé?”

“Nói gì vậy...! Sao câu chuyện lại rẽ sang hướng đó rồi...!”

“Không bảo tôi đừng bắt nạt nữa, tức là ngược lại, Đội trưởng đang mong chờ bị bắt nạt đúng không?”

“Cậu đang nói cái quái gì thế... Không phải đâu nhé? Tôi ăn xong rồi, vào thôi.”

“Cầm bỏng ngô đi.”

“Đừng có ra lệnh.”

“Tôi không thích thái độ này đâu nhé.”

“Thì sao nào.”

“Đội trưởng suốt ngày than vãn bị bắt nạt nên tôi mới đang cố gắng nhẹ nhàng đây. Nhưng sao Đội trưởng cứ thích chuốc lấy đòn thế?”

“Gì cơ...! Tôi làm gì nào...!”

“Đúng là một người phi thường. Đứng dậy đi.”

“Không thích.”

“Không xem phim nữa à?”

“Ừ.”

“Thế thì thôi.”

Tôi tặc lưỡi, định một mình bước vào phòng chiếu thì Renka lạch bạch bám theo sau.

Quay lại nhìn thì thấy cô ấy ngoảnh mặt đi như thể không thèm nói chuyện với tôi, càng làm tăng thêm khao khát muốn giáo huấn của tôi.

Hai chúng tôi bước vào phòng chiếu, cách nhau một bước chân hệt như một cặp đôi đang cãi vã.

Trong lúc tôi đang nhìn số ghế và bước lên bậc thang, Renka sải bước tiến đến sát bên cạnh tôi và hỏi.

“Ngồi đâu đây?”

“Bảo không xem cơ mà.”

“Tự dưng lại muốn xem.”

“Tại sao?”

“Thích thì xem. 7H... Đây rồi. Tránh ra.”

Renka giật lấy hộp bỏng ngô tôi đang cầm, lách người qua rồi sải bước đến ngồi phịch xuống ghế.

Cô ấy vắt chéo chân, nhìn chằm chằm tôi từ dưới lên, như thể đang chất vấn sao tôi còn chưa chịu ngồi xuống.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi ngồi xuống, cô ấy liền nhón một miếng bỏng ngô đưa đến tận miệng tôi.

“Ăn bỏng ngô đi.”

“Thôi khỏi.”

“Ăn đi.”

Cô ấy nhét hẳn miếng bỏng ngô vào giữa hai môi tôi.

Lần trước cô ấy cũng làm thế này thì phải?

Trước khi làm việc ở quán của mấy ông chú, sau khi mua bánh mochi về, cô ấy cũng liên tục ép tôi ăn.

Đây là hành động nhằm xua tan sự gượng gạo, cũng là một cách làm nũng theo kiểu của Renka.

Tôi bật cười khan, khẽ hé miệng ngậm lấy miếng bỏng ngô Renka đút cho.

Sau đó, tôi đặt tay lên đùi Renka khi cô ấy định lấy miếng bỏng ngô khác.

“Hí...!?”

Ngay lập tức, một tiếng kêu có phần buồn cười bật ra từ miệng cô ấy.

Tuy có giật mình nhưng cơ thể cô ấy không hề run rẩy, có vẻ như cô ấy đã đoán trước được tôi sẽ trả đũa.

“Cậu làm cái trò gì vậy...? Không bỏ tay ra à...?”

Người đang giả tạo không phải tôi mà là Renka mới đúng.

Nhìn cái cách cô ấy trừng mắt lên, tôi thấy kỹ năng diễn xuất của cô ấy cũng tiến bộ lên chút đỉnh rồi đấy.

“Lại làm loạn gì nữa. Vừa phải thôi.”

“V, vừa phải là sao... Đừng có dồn ép một người không làm gì sai thành tội phạm như thế...!”

“Không làm gì sai á?”

“Không...!”

“Thật sự không làm gì sai à? Nếu không muốn bị Sư phụ quất roi thì thành thật khai báo đi.”

“G, gì cơ...? Cậu... cái đồ điên nà...”

“Tốt nhất là nên ăn nói cho cẩn thận.”

“...”

Dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình, tôi thấy đồng tử của Renka đảo liên hồi.

Chắc cô ấy đang tưởng tượng ra cảnh mình bị quất roi chan chát trước mặt Chinami, và trong lúc đó vẫn rên rỉ vì khoái cảm chăng?

Renka nhắm chặt mắt rồi mở ra, nuốt nước bọt cái ực.

“C, cậu không định làm thật đấy chứ...?”

“Tò mò thì cứ tiếp tục thái độ đó xem sao.”

“Tôi thì sao...! Tôi có thái độ gì nào...!”

“Tay.”

Tôi chìa lòng bàn tay ra như đang huấn luyện một chú cún, cô ấy nghiến răng kèn kẹt rồi đặt tay lên.

“Biết thế này rồi sao Đội trưởng cứ thích biến tôi thành kẻ xấu vậy?”

Nghe giọng nói dịu dàng của tôi, Renka xị mặt ra.

“Vốn dĩ cậu đã là kẻ xấu rồi mà. Đồ rác rưởi. Đồ không bằng cầm th...”

“Đừng có đi quá giới hạn. Khuôn mặt xinh đẹp mà thốt ra mấy lời chửi thề đó trông rẻ tiền lắm.”

“...”

“Im lặng thế này có phải tốt không? Ngoan lắm.”

Tôi nhẹ nhàng gãi dưới cằm Renka đang mím chặt môi, bất ngờ là cô ấy ngoan ngoãn đón nhận sự đụng chạm của tôi, rồi rụt rè lên tiếng.

“V, vào ngày thứ Tư, đừng làm như mọi khi nhé...”

Ý cô ấy là khi có mặt Chinami, đừng có làm ra vẻ sắp quất roi, đánh vào mông hay nhốt cô ấy vào ngục.

Nói một cách đơn giản là hãy giữ thể diện cho cô ấy.

“Đội trưởng đang cầu xin tôi đấy à?”

“Ừ...”

“Tôi sẽ xem biểu hiện của Đội trưởng rồi mới quyết định.”

“Đây cũng là lời cảnh cáo đấy... Nếu cậu có dấu hiệu định làm thế, tôi sẽ bỏ chạy ngay lập tức.”

Nô lệ mà lại đi cảnh cáo chủ nhân...

Nếu là thời xưa, khi lễ giáo chủ tớ còn nghiêm ngặt thì đây là chuyện nằm mơ cũng không thấy, thế giới này đúng là tốt đẹp thật.

“Đội trưởng muốn được tôn trọng à?”

“Đúng thế.”

“Vậy thì Đội trưởng cũng phải tôn trọng tôi chứ. Suốt ngày chửi tôi là rác rưởi, chó đẻ, rồi lại bắt tôi phải tôn trọng mình, thế chẳng phải quá ích kỷ sao?”

“N, nhưng tôi vẫn nghe theo mọi yêu cầu của cậu mà... Lần trước cũng dán miếng dán ngực rồi... Mới đây cũng...”

“Quần lót?”

“Ừ... Tôi đã không mặc... Dù sao thì từ giờ tôi cũng sẽ hạn chế chửi thề...”

“Biết rồi. Thứ Tư chúng ta hãy cố gắng quan tâm đến nhau nhất có thể nhé.”

“H, hứa đi...”

“Đừng lo.”

“Không... Cậu phải hứa cơ...!”

“Đã bảo đừng lo mà.”

“Cậu phải hứa là sẽ làm thế...! Hứa đi...!”

“Tôi sẽ xem xét một cách tích cực.”

“Đừng có đánh trống lảng, trả lời đàng hoàng...”

“Tôi ghi nhận rồi.”

“Ghi nhận cái gì... Á đù... Tôi không làm nữa đâu...!”

Bực mình vì tôi cứ trả lời mập mờ, Renka đập mạnh hai tay đang đan vào nhau lên đầu gối cái "Bốp!".

Hôm nay cô ấy đặc biệt đáng yêu, khiến tôi chỉ muốn ôm chầm lấy.

Liệu tôi có thể nhịn đến thứ Tư không đây? Dù chẳng còn bao lâu nữa, nhưng nếu Renka cứ thế này, có khi trên đường về hôm nay tôi sẽ làm một nháy trên xe mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!