Web Novel

Chương 422: Lựa chọn của Miyuki

Chương 422: Lựa chọn của Miyuki

[Cãi nhau gì chứ? Ai nói thế?]

[Hả? Không có gì. Câu tớ hay nói thôi mà.]

[Kiểu như hỏi thăm xã giao á?]

[Đúng rồi. Kiểu vậy đó.]

Đang bảo vệ cho người bạn Lớp phó đã báo tin nội bộ đây mà.

Miyuki, người đáng lẽ phải thành thật với tôi, lại nói lảng đi để bảo vệ bạn mình sao?

Chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng được. Hôm nay tôi sẽ phạt Miyuki một trận ra trò.

[Khoảng 9 giờ tôi định qua, cậu nói trước với cô chú giúp tôi được không?]

[Đến nhà tớ á? Cậu định qua sao?]

[Ừ.]

[Đến để sờ ngực à?]

[Đúng vậy.]

[Ý đồ đen tối quá nên tớ thấy hơi ngại.]

[Đến để kỷ niệm chức vô địch thì sao.]

[Lúc nãy cậu bảo cậu đâu có vô địch.]

[Định cãi lại à?]

[Ừ, cãi đấy.]

[Được. Làm tốt lắm. Lúc nào xuất phát tôi sẽ liên lạc lại.]

[Ừm.]

Kết thúc cuộc trò chuyện với Miyuki, tôi nhìn sang Chinami đang ngồi cạnh.

Cô ấy đang nhận lấy miếng thịt shabu-shabu chín tới từ Renka ngồi đối diện.

Nhìn lượng thịt chất đống trong bát, có vẻ Renka cứ liên tục gắp thịt cho cô ấy không ngừng nghỉ.

“Còn chưa ăn xong sao cứ gắp cho cậu ấy mãi thế? Thịt nguội là mất ngon đấy.”

Khi tôi ngăn Renka lại lúc cô ấy định gắp thêm một miếng thịt nữa vào bát Chinami, cô ấy liền nhíu mày.

“Không, tại thấy ngon quá nên... Chinami cũng thấy ổn mà.”

“Sư phụ hiền quá nên không biết từ chối đồ người khác gắp cho thôi. Đúng không?”

Tôi nhìn Chinami như muốn cô ấy đồng tình, nhưng cô ấy chỉ nghiêng đầu, chớp chớp mắt rồi nói.

“Dạ...? Cũng không hẳn là vậy đâu ạ...?”

Một câu trả lời khiến người ta bẽ mặt thật đấy.

Chắc vì tôi không nói thẳng ra nên Chinami ngây thơ không hiểu ý tôi.

Bây giờ thì tôi lùi bước, nhưng sớm muộn gì tôi cũng sẽ làm Chinami sa ngã cho xem.

“Cậu ấy bảo không phải kìa. Muốn chết à?”

Cái dáng vẻ đắc ý thành thật như một đứa trẻ trông thật đáng yêu.

Tôi bị thôi thúc muốn nhéo cái má đang phồng lên vì nhai thức ăn của cô ấy, nhưng đã cố gắng kìm lại. Tôi mỉm cười với Renka - người đang lảng tránh ánh mắt của tôi, có lẽ vì cảm thấy chột dạ sau khi lỡ buông lời cay nghiệt.

“Cười cái gì.”

Ngay lập tức, Renka lại bắt bẻ.

Có vẻ cô nàng đang rất nóng lòng muốn được giáo huấn đây, vậy thì tôi sẽ chiều theo ý cô ấy.

Giải đấu cũng kết thúc rồi, giờ rảnh rỗi nên chẳng còn gì phải e dè nữa.

“Ăn nhiều vào nhé.”

“Đương nhiên rồi?”

Chắc vì đang ở trước mặt mọi người nên cô ấy có dũng khí hơn chăng? Renka nói với giọng mỉa mai, hừ mũi một cái rồi nhét thịt vào miệng.

Cái dáng vẻ nhai nhóp nhép trông thật vừa mắt.

Lát nữa phải bảo cô ấy ăn luôn cả phần của tôi mới được.

“Ưm? Đang ăn dở mà cậu đi đâu vậy?”

Câu hỏi của Chinami vang lên khi tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Nhìn khuôn mặt hiền lành của cô ấy, tôi bảo rằng không khí ngột ngạt quá nên ra ngoài một lát. Sau khi ra ngoài, tôi gọi điện cho Hiyori.

-Chào anh, Matsu Matsu.

Giọng cô ấy vang vọng rất nhiều.

Có vẻ như đang ở trong phòng tắm.

“Làm gì đấy?”

-Em đang tắm.

“Đang tắm mà cũng nghe điện thoại à?”

-Em đang ngâm mình trong bồn mà. Anh có cần ảnh không?

“Ảnh ọt gì.”

-Lần trước anh cứ nằng nặc đòi còn gì.

“Tôi chưa bao giờ nằng nặc đòi nhé.”

-À thế anh có cần hay không?

“Gửi thì xem thôi.”

-Đúng là đồ biến thái. Không cho đâu.

“Thế tự dưng lôi chuyện ảnh ra làm ầm lên làm gì?”

-Thử anh thôi. Giải đấu sao rồi?

“Đội nữ vô địch, đội nam hạng 5.”

-À thật ạ? Vô địch là cực kỳ giỏi rồi, nhưng hạng 5 cũng ổn chứ ạ?

“Đúng vậy.”

-Chắc mọi người vui lắm.

Từ trong điện thoại vang lên tiếng nước róc rách.

Có vẻ Hiyori đang ngâm mình trong bồn vừa nhấc chân ra ngoài.

Hình ảnh quyến rũ đó hiện lên trong đầu tôi, nhưng sớm thôi tôi sẽ được tận mắt nhìn thấy.

“Họ vui lắm.”

-Tiền bối không vui ạ?

“Tôi cũng... vui chứ.”

-Nhưng sao giọng anh nghe chẳng có vẻ gì là vui thế?

“Đừng có vẽ ra thuyết âm mưu nữa.”

-Biết rồiii. Ngày mai mình tập thể dục kỷ niệm chức vô địch nhé?

“Cứ bảo muốn tập thể dục là được rồi, sao phải viện cớ làm gì?”

-Thế nghe nó mới hợp lý chứ. Tối em sẽ qua, anh cứ đợi sẵn đi.

“Không phải buổi sáng à?”

-Lúc đó em có hẹn rồi.

“Thôi...”

-Đừng có bảo em thôi đi chơi nữa.

Giờ thì cô nàng đã đạt đến cảnh giới đoán trước được tôi định nói gì rồi.

Cũng phải, tôi đã cằn nhằn Hiyori bằng những lời lẽ bảo thủ quá nhiều nên cũng dễ hiểu thôi.

“Ừ. Trước khi xuất phát thì liên lạc nhé.”

-Em biết rồi.

“Đừng có lúc nào cũng bảo biết rồi xong lại đột ngột xông đến đấy.”

-Anh phải tin người ta chút chứ.

Kết thúc cuộc gọi ngắn gọn với Hiyori, tôi nhìn lên bầu trời đang tối dần rồi quan sát xung quanh.

Lần này Tetsuya không đi theo ra ngoài nhỉ.

Chắc nghe tôi bảo hắn hẹp hòi nên đang tự kiểm điểm bản thân chăng.

Đan hai tay vào nhau rồi vươn vai thật cao lên trời, tôi lại bước vào trong quán.

Sau đó, tôi hòa mình cùng mọi người cho đến tận khuya.

Cho đến khi buổi liên hoan kết thúc, tôi và Tetsuya không xảy ra thêm xung đột nào khác.

Giữa chừng, các tiền bối trong CLB Kendo nhận ra luồng không khí căng thẳng giữa tôi và Tetsuya nên đã kéo từng người ra hỏi riêng xem có chuyện gì, nhưng cả hắn và tôi đều tỏ ra như không có gì nên mọi chuyện cũng qua đi.

Cái mác bạn cùng lớp phiền phức thật đấy.

Giá như năm lớp 3 chỉ có mỗi Tetsuya bị chuyển sang lớp khác thì tốt biết mấy.

““Mọi người vất vả rồi ạ!””

Tiếng chào dõng dạc vang lên từ tận cổng chính của Học viện.

Goro giật mình, nghiêm mặt bảo mọi người trật tự, nhưng không thể ngăn cản được sự phấn khích của các thành viên CLB Kendo - những người đang hưng phấn sau khi đạt thành tích tốt ở giải đấu và có một buổi liên hoan vui vẻ.

Thực ra, nếu Goro thực sự muốn mắng thì ông ấy đã không để mặc các thành viên như vậy.

Chắc ông ấy sẽ phạt họ rồi.

Vậy mà ông ấy chỉ nói một câu bảo trật tự, điều đó chứng tỏ ông ấy cũng đang rất vui.

Nhìn cách ông ấy ôm khư khư chiếc cúp một cách trân trọng là đủ hiểu.

“Các em cũng vất vả rồi. Những người tham gia thi đấu đã rất nỗ lực, những người không thi đấu cũng đã vất vả hò hét cổ vũ đến khản cả cổ. Điện thoại của tôi luôn mở, nên nếu có thắc mắc gì về Kendo thì cứ liên lạc bất cứ lúc nào. Chúc các em có một kỳ nghỉ vui vẻ. Đừng có gây rắc rối đấy.”

““Vâng, thưa Huấn luyện viên!””

“Bình thường thì lười biếng, giờ lại hò hét ầm ĩ vì vui sướng... Giải tán đi. Nanase và Matsuda ở lại dọn dẹp phần cuối giúp tôi nhé.”

Kết thúc bài huấn thị ngắn gọn và cho các thành viên giải tán, Goro bước về phía phòng CLB Kendo với những bước chân cẩn thận, nhẹ nhàng không hề phù hợp với ngoại hình của ông ấy, có lẽ vì sợ làm rơi chiếc cúp.

Nói thì nói vậy thôi, chứ người vui nhất lúc này chắc chắn là Huấn luyện viên.

Tôi cùng Chinami và Renka lấy toàn bộ hành lý từ khoang chứa đồ của xe buýt xuống và chia cho từng thành viên.

Sau đó, tôi đứng nhìn các thành viên chào tạm biệt rồi tản ra. Khi Tetsuya tiến lại gần, tôi xách túi của hắn lên và đưa ra.

“Của cậu đúng không? Cầm lấy đi.”

“... Ừ.”

Tôi muốn hỏi hắn không biết nói lời cảm ơn à, nhưng vì có Renka và Chinami - những người không liên quan đến mối quan hệ giữa tôi và hắn - đang ở cạnh nên tạm thời bỏ qua vậy.

À không, Renka cũng có chút liên quan đấy chứ.

Tôi nhớ hồi đầu học kỳ năm ngoái, Tetsuya đã từng ve vãn định tán tỉnh Renka.

Tên này rõ ràng có xu hướng tỏ ra chung tình với Miyuki nhưng lại thích thả thính lung tung.

Không có năng lực thì cứ ngoan ngoãn mà im lặng đi, đằng này lại cố tìm kiếm những cô gái khác, đúng là âm u hết chỗ nói.

“Gì vậy...? Vừa rồi là sao?”

Renka hỏi khi nhận ra bầu không khí chùng xuống giữa tôi và Tetsuya.

Sau khi đưa hành lý cho thành viên cuối cùng, tôi nhấc thùng đồ định mang vào phòng CLB lên và nhún vai.

“Không có gì đâu.”

“Không có gì thật chứ?”

“Thật mà. Giải đấu cũng kết thúc rồi, giờ là lúc Đội trưởng phải giữ lời hứa với tôi rồi nhỉ?”

Chuyện cùng Chinami đến khách sạn.

Khi tôi nhắc khéo chuyện đó, mặt Renka liền đỏ bừng lên.

Liếc nhìn Chinami đang cúi chào tài xế xe buýt, Renka hạ giọng và tức giận nói.

“Nói gì thế...! Lời hứa gì chứ...! Không làm đâu. Chết cũng không làm...!”

Vẫn phản kháng kịch liệt nhỉ, nếu vậy thì tôi cũng có cách của mình.

Bắt đầu Bỏ rơi Play trước để khiến cô ấy sốt ruột, sau đó ép cô ấy không thể không chấp nhận đề nghị của tôi.

Ngày mai tôi sẽ bắt đầu ngay.

“Đội trưởng cầm cái dưới đất lên giúp tôi với.”

“Sao lại ra lệnh cho tôi? Tôi tự biết phải làm gì...!”

“Vậy thì tùy Đội trưởng.”

Tôi đáp lại với vẻ mặt không mấy bận tâm, sau khi chuyển hết đồ vào phòng CLB, tôi cùng hai người họ dọn dẹp qua loa trang bị rồi bước ra ngoài.

“Tôi đưa hai người về nhà nhé.”

“Thôi khỏi. Bố tôi bảo sẽ đến đón rồi.”

“Cả Sư phụ nữa sao?”

“Ừ. Nhà Chinami cũng gần nhà tôi nên cậu đừng có vẽ chuyện nữa, về đi.”

“Sao tự dưng giọng điệu lại dịu dàng thế?”

“Không... Chỉ là... cậu cũng vất vả rồi.”

“Tôi đã làm gì đâu?”

“À thì...! Tôi đã nói thế thì cậu cứ im lặng mà nhận đi.”

Khi Renka làm ra vẻ mặt hờn dỗi giả tạo đó, nghĩa là cô ấy đang cảm thấy biết ơn tôi về điều gì đó...

Có lẽ cô ấy vẫn để tâm đến việc tôi đã hò hét cổ vũ hết mình giữa giải đấu, nên bây giờ mới bày tỏ sự cảm kích.

“Tôi biết rồi.”

Tôi gật đầu rồi chào tạm biệt Chinami - người vừa bước ra sau.

Sau đó, tôi đi đến bãi đỗ xe của Học viện, lấy xe và đang tiến ra cổng chính thì vừa hay, Lớp phó cùng nhiều thành viên khác bước xuống từ xe buýt của CLB Cung đạo.

Tôi đỗ xe lại gần đó một lát, đợi cho đến khi các thành viên CLB Cung đạo giải tán bớt, xe buýt vắng người rồi mới hạ cửa kính xuống.

Và gọi Lớp phó.

“Này.”

Cô ấy ngơ ngác nhìn quanh như thể không biết giọng nói phát ra từ đâu.

Khi tôi gọi thêm một tiếng nữa, cô ấy mới quay đầu về phía tôi và tròn mắt ngạc nhiên.

“Hả? Cậu gọi tớ à?”

“Về nhà à?”

“Đúng vậy?”

“Lên đi. Tôi đưa về.”

“Thật á?”

“Lên nhanh trước khi tôi đổi ý.”

Lớp phó với khuôn mặt như bắt được vàng vội vàng chạy đến, mở cửa ghế phụ và bước lên xe.

“Sao không có Miura-kun?”

Cô ấy hỏi sau khi nhìn quanh chiếc xe chỉ có tôi và cô ấy.

Tôi hạ phanh tay, nhả chân phanh rồi nói.

“Cần phải có à?”

“Sao thế? Hai người không thân nhau à?”

“Tôi không chở đàn ông trên xe.”

“Chẳng vui chút nào.”

“Tôi không đùa đâu?”

“... Thật á?”

Thực ra trước đây tôi chỉ không cho đàn ông ngồi ghế trước thôi, nhưng từ hôm nay quy định đã thay đổi.

Vì vậy, các nữ chính và con của tôi bắt buộc phải là con gái.

“Thật chứ. Nhưng mà là cậu đúng không?”

“Chuyện gì?”

“Người đã nhắn tin cho Miyuki bảo là tôi và Miura cãi nhau ấy.”

“... Miyuki nói thế à?”

“Không phải cô ấy nói. Lúc Miyuki nhắn tin hỏi hai đứa cãi nhau à, tôi liền nghĩ ngay đến cậu.”

“Cậu nhạy bén thật đấy...?”

“Đồ mách lẻo nhỉ?”

Trong chiếc xe tối tăm, cùng với giọng nói vô cảm của tôi.

Có vẻ hơi sợ hãi, Lớp phó lắp bắp.

“X, xin lỗi... Tớ chỉ lo lắng nên...”

“Chắc phải phạt cậu thôi.”

“Phạt...? Phạt gì cơ...?”

Hai tay Lớp phó nắm chặt lấy dây an toàn.

Phản ứng thú vị ngoài sức tưởng tượng.

Thỉnh thoảng làm thế này chắc cũng vui lắm đây.

“Để sau này tôi suy nghĩ kỹ đã.”

“Sao tự dưng đáng sợ thế...? Cậu đùa đúng không?”

“Ừ, đùa đấy.”

“Trời ạ...! Làm tớ hết hồn...”

Cậu vuốt ngực lộ liễu quá rồi đấy?

Chuyện này tôi ghim lại. Sau này tôi sẽ xả một đống dịch nhầy trắng đục lên cái kính tròn của cậu.

“Đọc địa chỉ nhà đi để tôi cài định vị.”

“Biết rồi.”

Sau khi đưa Lớp phó về tận nhà, tôi đi thẳng đến nhà Miyuki.

Trên đường đi, tôi nhận được tin nhắn của Miyuki, bảo rằng khi nào đến thì đừng vào nhà mà hãy ra sân chơi.

Muốn đi dạo à? Lâu rồi mới được tận hưởng một buổi hẹn hò trong sáng đây.

Với suy nghĩ đó, khi đến nhà Miyuki, tôi thấy xe của chú Wataru đang đỗ gọn trong góc bãi đỗ xe.

Chú ấy đã chu đáo chừa chỗ cho tôi dễ đỗ xe đây mà.

Cứ thế này thì việc công lược cô Midori sẽ khó khăn lắm đây... Không được yếu lòng.

Sau khi đỗ xe trong im lặng, tôi men theo ánh đèn đường mờ ảo bước về phía sân chơi nhỏ trong khu phố.

Khi đi qua bức tường bao quanh sân chơi và định bước vào cổng, tôi nghe thấy những âm thanh phát ra từ bên trong.

Tiếng kim loại tróc sơn cọ xát vào nhau, cùng với tiếng ai đó đang trò chuyện rầm rì.

Có người đang vừa chơi xích đu vừa nói chuyện.

Nhón chân nhìn qua bức tường, tôi phát hiện ra hai hình bóng quen thuộc.

Một là Miyuki đang ngồi trên xích đu, người còn lại là Tetsuya đang ngồi im lìm trên chiếc xích đu bên cạnh.

Theo bản năng, tôi nhanh chóng khuỵu gối hạ thấp người, tìm một chỗ nghe rõ tiếng và áp sát vào bức tường.

Ngày xưa, và cả trong chuyến dã ngoại gần đây nhất, tôi cũng từng nghe lén cuộc trò chuyện của hai người họ như thế này. Dù cảm thấy hơi tự ti một chút, nhưng đây là bản năng không thể tránh khỏi của con người.

Vừa tự huyễn hoặc bản thân như vậy, tôi vừa dỏng tai lên hết cỡ, nội dung cuộc trò chuyện mờ nhạt lọt vào tai tôi.

“Miyuki, cậu thích Matsuda à?”

Tình hình đang diễn biến thú vị đây.

Để xem hôm nay hắn sẽ trút sự tự ti bùng nổ của mình lên Miyuki theo cách nào.

Dù chắc chắn sẽ không có chuyện đó, nhưng nếu hắn định làm trò gì kỳ quặc với Miyuki, tôi sẽ lao vào đánh hắn thừa sống thiếu chết ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!