Web Novel

Chương 397: Cách cô ấy tận hưởng Love Comedy

Chương 397: Cách cô ấy tận hưởng Love Comedy

Sáng sớm hôm sau.

Vừa bước xuống sảnh, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang đi vào từ cửa chính nên hờ hững vẫy tay chào.

“Sao nay dậy sớm thế?”

Có vẻ bị chọc ngoáy bởi lời chào đầy vẻ bất ngờ của tôi, Hiyori khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú.

Một tay cầm cà phê, tay kia cầm một vật gì đó mỏng và vuông vức, cô nhóc tiến lại gần tôi và càu nhàu.

“Đó là thành kiến đấy nhé?”

“Xin lỗi. Để tạ lỗi thì cùng tập thể dục nhé?”

“Mới sáng bảnh mắt ra tập tành gì chứ?”

“Sáng sớm thì mới phải tập. Em không biết tập thể dục buổi sáng tốt thế nào đâu.”

“Không biết nên em không tập đâu.”

“Nhưng cái đó là gì thế?”

Tôi hất cằm về phía vật trông như tấm danh thiếp trên tay Hiyori, cô nhóc liền phẩy phẩy nó rồi đáp.

“Không biết nữang. Có ông chú nào đó đưa danh thiếp cho em rồi đi mất. Bảo là nhân viên công ty giải trí, nếu có hứng thú thì liên lạc.”

“Vào giờ này á?”

“Vâng. Ổng bảo ghé mua cà phê thì thấy em nên bắt chuyện luôn.”

“Thế à? Đưa tôi xem nào.”

Nhận lấy tấm danh thiếp từ tay Hiyori, tôi xem xét kỹ lưỡng.

Công ty giải trí gì gì đó, là công ty quản lý người mẫu à? Hay là idol?

Tên công ty ghi rành rành ra đấy, chắc phải tìm kiếm thử xem sao.

Dù là gì thì trông Hiyori cũng có vẻ đang rất vui.

Được tuyển trạch viên đường phố - những người chỉ tiếp cận người đẹp - săn đón, có vẻ cô nhóc lại càng tự tin hơn vào nhan sắc vốn đã đầy kiêu hãnh của mình.

Thật dễ đoán. Và tôi thích điều đó.

Nghĩ vậy, tôi trả lại tấm danh thiếp cho Hiyori và hỏi.

“Định liên lạc thử không?”

“Không ạ.”

“Sao thế?”

“Vì em không thích làm?”

“Một lý do khá thuyết phục đấy.”

“Đúng không? Nhưng sao Tiền bối lại ra đây sớm thế?”

“Để tập thể dục.”

“Đến tận đây rồi mà vẫn tập á?”

“Phải chăm chỉ thì mới giảm cân được chứ.”

“Mục đích của em là giữ dáng nên chắc không cần tập đâu nhỉ?”

“Đừng có viện cớ, đi theo tôi. Trùng hợp là em cũng đang đi giày thể thao kìa.”

“A, anh làm như đang bắt học sinh cúp học không bằng... Anh không thấy em đang cầm cà phê à?”

“Vừa uống cà phê vừa chạy càng tốt.”

Nghe vậy, Hiyori làm ra vẻ cạn lời.

Nhưng cũng chỉ một thoáng thôi. Sau khi xác nhận xung quanh không có Miyuki, cô nhóc chậm rãi gật đầu, có vẻ khá hài lòng với việc chỉ có hai người tập thể dục cùng nhau.

“Được thôi. Vậy để em uống hết cà phê đã rồi tập.”

“Cho tôi một nửa.”

“Lại sao nữa đây?”

“Để tôi cũng được nạp caffeine.”

“Uống không thế à?”

“Thế em định mớm bằng miệng cho tôi chắc?”

“A, cái gì vậy! Anh hiểu lời em kiểu gì mà lại ra cái ý đó hả?”

Nhìn bộ dạng giật mình rồi luống cuống của cô nhóc thật buồn cười.

Bình thường toàn là người khơi mào mấy trò đùa kiểu này trước, thế mà kém cỏi thật.

Tôi cười khúc khích, chỉ vào chiếc ghế đá hình tròn bên cạnh và bảo Hiyori - người đang hơi đỏ mặt.

“Ngồi đi.”

“Em cũng đang định thế đây?”

Hiyori hừ mũi rồi sải đôi chân dài bước đi.

Thật là thanh thoát. Dù thon thả nhưng đường cong từ đùi xuống bắp chân lại rất nuột nà, toát lên vẻ khỏe khoắn đáng kinh ngạc...

Một đôi chân mà mỗi lần nhìn thấy đều khiến người ta nảy sinh ham muốn được chạm vào.

Ngồi xuống cạnh Hiyori trên ghế đá, tôi đan hai tay ra sau gáy, liếc nhìn cô nhóc đang dùng ống hút nhâm nhi ly cà phê đá mát lạnh.

Đang làm bộ làm tịch, nhưng hôm nay trông chẳng hợp chút nào.

Có phải vì cô nhóc hơi chu môi ra không? Hình tượng kiêu kỳ thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự đáng yêu.

“Tiền bối hợp với tóc mái ngắn đấy.”

Hiyori đột nhiên lên tiếng trong khi vừa uống cà phê vừa ngắm nhìn học sinh qua lại.

Nghe vậy, tôi vuốt phần tóc mái đang che trán và đáp.

“Đến kỳ nghỉ tôi sẽ cắt.”

“Hả? Em cũng định lúc đó đi cắt tóc, anh có muốn đi tiệm làm tóc cùng em không?”

“Cũng được. Nhưng em định cắt chỗ nào?”

“Chỉ là tỉa ngắn đi một chút thôi ạ.”

Riêng cọng tóc ngốc thì không được.

Việc nghịch nó đã trở thành một trong những thú vui của đời tôi rồi, phải bảo vệ nó bằng mọi giá.

“Bây giờ trông cũng hợp mà?”

“Em không thích.”

Vừa trò chuyện rôm rả, tôi vừa nhận ra kỳ nghỉ đã sắp đến gần.

Dù vẫn còn một chút thời gian nhưng tôi đã bắt đầu thấy háo hức rồi.

Và chắc chắn là sẽ bận rộn lắm đây.

Khác với kỳ nghỉ hè năm ngoái, giờ đã có Miyuki, Renka, Chinami, và cả Hiyori nữa, có ba đầu sáu tay chắc cũng không đủ.

“Em uống xong rồi.”

“Nhanh vậy?”

“Vâng. Đợi em chút.”

Hiyori dùng tờ khăn giấy chắc là lấy từ quán cà phê lau sạch ống hút, cắm ngược lại vào cốc rồi đưa cho tôi.

Nhìn cái cách cô nhóc lộ rõ vẻ xấu hổ khi phải dùng chung ống hút khiến tôi bật cười.

Bật cười trước hành động vẫn còn ngại ngùng khi dùng chung ống hút đó, tôi nhận lấy ly cà phê cô nhóc đưa và đưa lên miệng.

“Anh cười gì vậy?”

Thay cho câu trả lời trước câu hỏi tiếp theo của Hiyori, tôi nhún vai, nhận lấy ly cà phê cô nhóc đưa và đưa lên miệng.

“Em hỏi anh cười gì cơ mà.”

Hiyori không bỏ cuộc mà cố gặng hỏi cho bằng được.

Cảm nhận hương vị đắng ngắt và lạnh buốt đặc trưng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, tôi nạp đủ năng lượng cho một ngày rồi hờ hững đáp.

“Vì tôi thích cười.”

“Thế nên em mới hỏi là tại sao.”

Hiyori của chúng ta cố chấp thật đấy.

Lý do thì chính bản thân cô nhóc là người rõ nhất, thiết nghĩ đâu cần phải hỏi làm gì.

Vừa uống cà phê, tôi vừa định đặt tay lên cái đầu nhỏ nhắn của Hiyori thì cô nhóc liền ngoảnh mặt sang một bên.

Cộc.

Vì thế mà bàn tay mất đi mục tiêu của tôi lại chạm vào cổ Hiyori, dù không cố ý nhưng thấy thế này cũng không tệ, tôi liền vuốt ve cổ cô nhóc lên xuống.

Có phải vì chuyện hôm qua hơi quá đà không nhỉ?

Dù đây là lần đầu tiên bị tán tỉnh kiểu này, Hiyori không hề tỏ ra xấu hổ mà ngược lại, còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thách thức.

Nhưng có vẻ cô nhóc khá thích hơi ấm từ bàn tay tôi, trái ngược với làn da lạnh lẽo của mình, ánh mắt cô nhóc dần dịu lại và nở một biểu cảm êm ái.

Tôi vỗ nhẹ vào cổ cô nhóc một cái "Bốp!",

“A! Sao anh lại đánh em!”

Thế là tôi dẫn Hiyori - người đang bắt đầu làm nũng và la lối om sòm như thể bắt được thóp của tôi - ra khỏi khách sạn.

Dù tôi đã bắt chạy bộ với cường độ cao để cô nhóc không còn sức đi lung tung, nhưng Hiyori chỉ thở hồng hộc lúc vừa tập xong, tắm rửa xong xuôi là lại cùng bạn bè đi dạo phố ngay.

Năng lượng hoạt động thật đáng nể. Sắp tới sẽ có đêm đầu tiên với tôi, để xem lúc đó cô nhóc có còn sung sức thế này không.

Hôm nay là một ngày trôi qua êm đềm.

Chỉ là vô cùng nhàm chán.

Vì là ngày cuối cùng của chuyến du lịch ngoại khóa, Miyuki cùng Hội học sinh phải đi tuần tra quanh khách sạn và khu vực lân cận để để mắt đến các học sinh.

Thế nên tôi chẳng có việc gì làm, đành giết thời gian trong khách sạn một cách vô vị.

Vốn dĩ hôm qua gặp cô y tế xong là dục vọng đã dâng trào rồi... máu đang sôi lên đây.

Hay là giả vờ ốm để đòi khám bệnh nhỉ? Nếu cố tình làm xước nhũ hoa thì không biết cô ấy có châm chước cho không.

Cứ mải mê với những ảo tưởng đó cho đến tận tối, tôi đã cùng Miyuki khép lại đêm cuối cùng của chuyến du lịch ngoại khóa một cách ấm áp.

Sáng hôm sau, mọi thứ thật tất bật.

Vì mải mê ân ái với Miyuki nên tôi chưa kịp thu dọn hành lý.

Nhờ thế mà Miyuki phải giúp tôi, đến mức chưa kịp gội đầu đã phải xuống tập trung cho kịp giờ, tạo ra một sự cố nho nhỏ khi bị lớp phó trêu chọc.

May mà hôm qua làm xong đã tắm rửa sạch sẽ, nếu không thì suýt nữa cô ấy đã trở thành tâm điểm chú ý với bộ dạng nhếch nhác rồi.

“Mọi người lên xe đi.”

Theo chỉ thị của Miyuki - người đang kéo sụp mũ xuống sau khi điểm danh xong, các học sinh với khuôn mặt đầy tiếc nuối bước lên một trong những chiếc xe buýt xếp hàng dài trước khách sạn.

Bên trong chuyến xe buýt trở về Học viện cũng yên ắng như ngày đầu tiên đi du lịch.

Mọi người đều đang chìm đắm trong dư âm của những kỷ niệm đã cùng nhau tạo ra.

Chiếc xe buýt du lịch trong một ngày nắng đẹp, và Miyuki đang ngủ say sưa bên cạnh tôi giống hệt ngày đầu tiên...

Một mùi hương dễ chịu, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy ấm áp, mang đậm chất Love Comedy đang thoang thoảng bay tới.

Nắm lấy bàn tay Miyuki đang đặt trên đùi mình, tôi chìm đắm trong cảm xúc, rồi ngủ gật vì mệt mỏi tinh thần cho đến khi xe buýt về đến Học viện mới tỉnh lại.

Và Miyuki cũng mở mắt đúng lúc tôi tỉnh dậy.

Cô ấy lấy tay che miệng, ngáp một cái đầy vô phòng bị.

Vẫn còn ngái ngủ, cô ấy ngơ ngác nhìn quanh, rồi tròn xoe mắt vội vàng chạy đến chỗ giáo viên, nhìn cảnh đó khiến tôi bất giác nở nụ cười của một ông bố.

Bước xuống xe, tôi ngoan ngoãn lắng nghe giáo viên chủ nhiệm phổ biến thông tin cho học sinh, rồi vươn vai khi nghe thấy lệnh giải tán.

Dù không đáng tự hào lắm, nhưng sự cảnh giác của Miyuki đối với Hiyori đã nhạt đi, nên tôi nghĩ đây là một chuyến đi khá mỹ mãn.

“Tớ phải đến phòng Hội học sinh một lát, cậu đợi tớ được không?”

Miyuki đặt tay lên tay tôi và hỏi.

Tôi gật đầu như thể đó là điều hiển nhiên và đáp.

“Tôi sẽ đợi ở trong xe, cậu cứ từ từ giải quyết công việc đi.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Chia tay Miyuki, tôi tìm Hiyori ở khu vực tập trung của học sinh năm nhất.

Nhưng mái tóc vàng chóe đáng lẽ phải đập ngay vào mắt thì hôm nay lại chẳng thấy đâu.

Về rồi sao? Nếu vậy thì hơi thất vọng đấy...

Đang định gọi điện cho Hiyori thì,

“Matsu-Matsu.”

Giọng nói mong đợi vang lên từ phía sau.

Quay đầu lại, tôi không nhịn được mà bật cười phá lên khi nhìn thấy Hiyori.

Bởi vì chiếc túi đeo chéo mà Hiyori đang đeo to bằng cả người cô nhóc.

“Sao túi to thế?”

“Nhiều đồ phải mang thì nó to chứ sao. Em vừa thấy Hanazawa-senpai đi vào trong tòa nhà, anh định đi đâu đấy?”

“Phòng Hội học sinh.”

“Chắc là có họp hành gì rồi?”

“Chuyến đi kết thúc rồi nên chắc cũng phải tổng kết lại chứ.”

“Vậy anh đợi ở đây à?”

“Ừ. Em về nhà luôn à?”

“Không ạ. Em định đi hát karaoke với bạn.”

“Thể lực tốt thật đấy. Vết thương ở chân không sao chứ?”

“Đau lắmg.”

“Có vẻ không sao rồi.”

“Em bảo đau mà sao anh lại nói là không sao? Dù sao thì ngày mai tan học anh đến lớp em nhé. Em có chuyện muốn nói.”

Có chuyện muốn nói.

Nếu là người khác nói thì chắc tôi sẽ thấy hồi hộp, nhưng Hiyori nói thì tôi lại nghĩ chắc chắn là có âm mưu gì đây.

“Làm gì?”

“Em trực nhật.”

“Bảo tôi giúp chứ gì?”

“Vâng.”

“Sao em cứ nói mấy lời vô ích thế nhỉ?”

“Thế này mà là vô ích á...! Trực nhật mệt lắm đấy...!”

Đó chắc chắn chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là khác đúng không?

Dù cũng đoán được hòm hòm, nhưng Hiyori trong những lúc thế này thường không hành động theo dự đoán của tôi.

Chắc chắn sẽ có ý tưởng gì đó táo bạo lắm đây, đáng mong chờ đấy, nên tôi sẽ để mình bị dụ dỗ vậy.

“Vậy tôi chỉ giám sát thôi đấy.”

“A sao lại thế...! Với lại em còn một việc muốn nhờ nữa.”

“Chắc em đi xe đến nên muốn tôi cầm túi hộ chứ gì?”

Có phải vì lời định nói lại bị tôi nói trúng phóc nên cô nhóc ngạc nhiên không?

Mắt Hiyori mở to gấp đôi.

“Sao anh biết?”

“Từ lúc em bảo đi hát karaoke là tôi đã đoán được rồi. Mai đưa cho em là được chứ gì?”

“Vâng. Có phiền anh không?”

“Đưa đây.”

Tôi chìa một tay ra, Hiyori với khuôn mặt ngơ ngác định đưa chiếc túi đeo chéo trên vai cho tôi nhưng rồi lại lắc đầu.

“Em đi cùng anh ra xe luôn.”

“Đưa đây rồi đi cùng cũng được. Đeo cái đó không cao lên được đâu.”

“Bây giờ là chuẩn rồi, không cao thêm cũng chẳng sao. Đi thôi.”

Nói rồi Hiyori đi trước dẫn đường ra bãi đỗ xe.

Nhìn Hiyori vung tay cao ngang ngực như quân nhân đang duyệt binh, bước những bước dài, tôi bất giác mỉm cười.

Chỉ cần ở cạnh thôi cũng tỏa ra năng lượng hoạt bát, nếu Miyuki mà thấy được bộ dạng này thì chắc cô ấy đã mở lòng từ lâu rồi.

“Anh không đi à?”

Bị Hiyori quay lại giục, tôi bước đi và nói.

“Đến đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!