Web Novel

Chương 351: Mắt đền mắt, răng đền răng (2)

Chương 351: Mắt đền mắt, răng đền răng (2)

Hiyori có vẻ đã nhanh chóng quên đi sự cố trong rạp chiếu phim, vừa hết phim là em ấy lại bắt đầu ríu rít.

À không, có khi em ấy chưa quên đâu.

Biết đâu lý do em ấy đi vệ sinh giữa chừng là để làm dịu khuôn mặt đang nóng bừng lên thì sao?

“Tiền bối. Em đói rồi.”

Em ấy đã cài kín hết cúc áo sơ mi và nói.

Tôi bước dọc theo hành lang dài rời khỏi rạp chiếu phim rồi đáp.

“Lúc nãy định đi ăn sushi băng chuyền thì em lại bảo hết đói rồi cơ mà.”

“Lúc đó khác, bây giờ khác chứ.”

“Ăn gần hết hộp bắp rang rồi mà vẫn đói à?”

“Vâng.”

“Em ăn nhiều thế mà sao người gầy nhom vậy?”

“Em mà gầy á?”

Nói rồi em ấy cúi xuống nhìn bộ ngực đang bị chiếc áo sơ mi che khuất.

Một trong những lý do khiến tôi thường xuyên cảm thấy bối rối khi ở cạnh Hiyori chính là những hành động bất ngờ và lộ liễu như thế này.

Cứ tấn công bất ngờ không báo trước thế này thì ai mà chẳng bối rối.

Tôi đang nghiêm túc suy nghĩ xem có nên đưa mắt nhìn lướt qua cơ thể thiếu đoan trang của em ấy hay không thì lên tiếng.

“Cỡ đó là gầy rồi.”

“Vậy sao? Dạo này em có cảm giác mình hơi béo lên thì phải...”

“Tập thể dục đi.”

“Em cũng định thế. Chắc phải đăng ký phòng gym thôi.”

“Định tập thật à?”

“Vâng.”

“Cái đứa hầu như ngày nào cũng có tiết Thể dục mà không chịu tham gia, chỉ tìm cách trốn học như em thì không có tư cách nói câu đó đâu.”

“Đâu phải ngày nào em cũng trốn đâu?”

“Thế à? Đừng bảo đăng ký phòng gym được vài ngày rồi bỏ đấy nhé?”

“Trông em thiếu kiên trì thế cơ ạ?”

“Tàm tạm?”

“Câu trả lời mập mờ đó là sao? Anh không thấy sự kiên trì của em khi chạy trốn khỏi Tiền bối Hanazawa à?”

“Cái đó mà gọi là kiên trì được à?”

Câu trả lời mang tính phủ định của tôi làm em ấy hơi bực mình thì phải?

Em ấy bĩu môi, giữa hai hàng lông mày nhíu lại tạo thành nếp nhăn.

“Á thế tóm lại là anh có đi ăn sushi không? Hay là thôi?”

“Ăn chứ. Nhưng chiều em có hẹn mà? Có kịp thời gian không?”

“Kịp ạ.”

“Hẹn gặp ở đâu thế?”

“Ở trên phố ạ.”

“Gần đây à?”

“Không gần lắm nhưng đi khoảng 5 trạm là tới.”

Có vẻ em ấy đang vui vì không mất nhiều thời gian di chuyển, nhưng em phải về nhà đấy.

Tôi không thể để em mặc bộ đồ này đi gặp bạn được.

Từ hôm nay tôi sẽ phát huy tối đa thói ông cụ non của mình để cải tạo lại quan niệm về trinh tiết của em.

“Vậy à? Trước tiên cứ đi ăn sushi đã.”

“Vâng. Cứ tin tưởng đi theo em.”

Hiyori nói một câu đầy đáng tin cậy rồi đi lên trước.

Tôi bước đi bên cạnh em ấy, dùng ngón tay chọc chọc vào cọng tóc ngốc nghếch đang vểnh lên.

Bị tôi trêu chọc một cách trẻ con, em ấy nhíu mày ngước lên nhìn tôi.

“Á sao anh cứ làm mấy trò kỳ quái thế...!”

“Thích thì chọc thôi.”

“Rốt cuộc là tại sao chứ?”

“Vui mà. Ấn xuống nó lại dựng lên à?”

“Vâng.”

“Thần kỳ thật... Nếu đây là khuyết điểm của em thì tôi xin lỗi nhé.”

“Em không có khuyết điểm nào đâu.”

Sự tự tin này đáng khen đấy.

“Thế thì tôi phải chọc tiếp mới được.”

Chọc, chọc.

Thấy tôi cứ chọc chọc vào cọng tóc ngốc nghếch như một đứa trẻ tìm được món đồ chơi thú vị, chắc em ấy thấy cạn lời lắm nhỉ?

Hiyori nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác rồi lắc đầu ngán ngẩm.

Có vẻ em ấy không ghét trò này... Chắc chỉ thấy hoang mang vì tôi cư xử như trẻ con thôi.

Nhưng mà vui thật sự. Cảm giác chạm vào rất thích, gây nghiện cực kỳ.

Thỉnh thoảng nhớ ra tôi phải chọc vài cái mới được.

Quán sushi băng chuyền khá đông khách.

Chúng tôi ngồi vào bàn và bắt đầu chọn sushi trên màn hình cảm ứng.

Cá ngừ, mực nang, lươn...

Tôi vừa bấm chọn những món ăn được vừa hỏi Hiyori.

“Đây là quán sushi băng chuyền thật à? Trừ việc sushi được đưa ra bằng băng chuyền thì giống hệt quán sushi bình thường mà. Băng chuyền cũng là loại chuyên dụng nữa.”

“Tại có mấy đứa trẻ trâu hay nghịch ngợm sushi ấy mà. Vì bọn chúng nên quán mới tạm thời đổi sang cách gọi món này đấy.”

“À, ra vậy.”

“Vâng. Nhưng mà Tiền bối. Anh không định nói một trong những đứa trẻ trâu đó là em đấy chứ?”

“Bệnh hoang tưởng của em nặng quá rồi đấy. Tôi chưa từng nghĩ thế.”

“Thật không?”

“Ừ. Dù em có hơi trẻ con nhưng đâu đến mức có tâm địa xấu xa để làm mấy trò đó. Đúng không?”

Tôi nói bâng quơ nhưng giọng điệu lại rất chân thành, khéo léo khen ngợi tấm lòng của Hiyori khiến em ấy ho khan một tiếng vì xấu hổ.

Sau đó, em ấy nói với giọng điệu vui vẻ.

“Cũng đúng... Nhưng sao anh lại nói thẳng trước mặt người ta thế?”

“Khen thì phải khen trước mặt chứ. Chẳng lẽ lại khen sau lưng?”

“Không phải... Dù là vậy nhưng...”

Dáng vẻ em ấy hơi cúi đầu ngượng ngùng, dùng ngón tay xoắn xoắn lọn tóc trông thật đáng yêu.

Dù không bằng Renka nhưng Hiyori cũng rất yếu đuối trước những lời khen ngợi.

Tuy nhiên, không được khen ngợi kiểu này mỗi ngày. Vì sẽ bị nhờn.

Phải làm sao để em ấy khao khát lời khen của tôi và tự giác làm những việc đáng yêu mới đúng.

Nghĩ vậy, tôi cho những món sushi muốn ăn vào giỏ hàng trên màn hình rồi hỏi.

“Em không gọi món à?”

“A, có chứ. Tiền bối chỉ gọi chừng đó thôi ạ?”

“Cứ ăn thử vài đĩa đã rồi xem có nên gọi thêm hay không.”

“Anh đang đóng vai chuyên gia ẩm thực đấy à?”

“Đừng có nói linh tinh nữa, em cũng mau chọn món đi. Đói rồi.”

“Mình ăn chung mì soba lạnh nhé?”

“Em không ăn hết một bát à?”

“Em muốn ăn cả mì udon cà ri nữa.”

“Vậy thì gọi đi.”

“Mình chia nhau cua chiên nhé. Một đĩa có hai cái nhưng dài lắm, ăn không hết đâu.”

“Ừ.”

“Anh không ăn cá hồi à? Cá hồi ở đây là món được yêu thích nhất nên nhanh hết lắm, mỗi người gọi một đĩa nhé?”

“Biết rồi, em cứ gọi đi đã.”

“Không, gọi ra mà không ăn hết thì phí lắm nên em mới hỏi, sao anh lại cằn nhằn?”

Em nói đúng.

Tôi gật gù đồng tình với lý lẽ thuyết phục của Hiyori, ngoan ngoãn trả lời hàng loạt câu hỏi không biết là đang trêu chọc tôi hay không của em ấy, cuối cùng cũng gọi món xong.

Hiyori vẫn như mọi khi, nói liên tục không ngừng nghỉ trong suốt bữa ăn.

Tiền bối thấy món này thế nào, em ăn một miếng được không, mì udon cà ri ngon lắm anh ăn thử một miếng đi...

Em ấy cứ lải nhải mấy câu đó không ngừng, nhưng tôi chẳng thấy phiền chút nào.

Ngược lại, nhìn Hiyori nhai nhóp nhép sushi, gõ đũa lách cách tỏ vẻ ngon miệng trông đáng yêu và mới mẻ đến mức tôi phải cố gắng lắm mới kìm được khao khát muốn nhìn chằm chằm vào em ấy.

Dù sao thì nhìn chung đồ ăn ở đây rất ngon.

Đúng là người thích chạy lăng xăng khắp nơi có khác, biết nhiều chỗ ngon ghê.

Sau này đi chơi trên phố với Hiyori, tôi phải dùng em ấy làm bản đồ sống mới được.

Chỉ cần nói muốn ăn gì là em ấy sẽ tự động dẫn đường cho xem.

Ăn xong, tôi bước ra khỏi quán và nhìn lên biển hiệu.

Thấy vậy, Hiyori dùng ngón trỏ chọc chọc vào tay tôi rồi hỏi.

“Anh nhìn tên quán làm gì thế? Định quay lại à?”

“Ừ. Quán này cũng được đấy.”

“Chắc ngày mai là anh quên béng mất thôi?”

“Em bảo trí nhớ em kém thì đừng có nghĩ người khác cũng thế chứ?”

“Anh đang chê em ngốc đấy à?”

“Em nghĩ thế thì tôi cũng chịu.”

“Đừng có trả lời mập mờ thế chứ?”

“Kính ngữ.”

“Ạ?”

Mức độ xấc xược của em ấy đã tăng lên so với lúc nãy.

Chắc ăn no xong tâm trạng vui vẻ nên mới thế.

Nói nhiều thế thì cũng phải mệt chứ... Có vẻ em ấy dồn hết năng lượng vào việc nói chuyện rồi.

Nhưng thà thế này còn hơn là mấy đứa giả vờ giữ hình tượng rồi ăn uống nhỏ nhẹ, nên tôi bỏ qua.

“Tiền bối định về luôn ạ?”

“Chắc vậy. Ở đây cũng chẳng có gì làm.”

“Vậy thì đi chơi với em đi.”

“Không thích.”

“Anh hay ngại ngùng ghê nhỉ?”

Em ấy vừa xoa bụng vừa trêu chọc tôi.

Cố kìm nén khao khát muốn vò rối tung mái tóc của Hiyori, tôi chọc nhẹ vào cọng tóc ngốc nghếch của em ấy thay cho câu trả lời rồi chỉ về hướng bãi đỗ xe công cộng.

“Bớt xấc xược đi rồi đi thôi.”

“Đi đâu ạ?”

“Bãi đỗ xe.”

“Tại sao ạ? Anh định chở em đến điểm hẹn à?”

“Ừ.”

“Vậy thì em không khách sáo đâu nhé.”

“Cái đứa vô liêm sỉ như em mà cũng biết nói câu đó à?”

“Á anh nói gì thế...! Anh ăn cái này đi.”

Hiyori đập cái "bốp" vào tay tôi đang đung đưa khi bước đi, rồi đặt một vật gì đó nhỏ và cứng lên.

Tò mò không biết là gì, tôi nhìn thử thì thấy một viên Sweechu mà Hiyori thích đang nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

Em mua cái này lúc nào thế? Chắc là có sẵn từ trước rồi.

Nhưng sao câu "Anh ăn cái này đi" nghe như đang chửi thề thế nhỉ.

Chắc do giọng điệu mạnh bạo quá nên mới thế.

Tôi cùng Hiyori lên xe, lái xe chầm chậm theo hướng em ấy chỉ đường.

Thỉnh thoảng tôi lại liếc nhìn em ấy.

“Gì vậy ạ? Sao anh lại nhìn em với vẻ mặt không hài lòng thế?”

Bắt gặp ánh mắt của tôi, Hiyori thắc mắc hỏi.

Tôi nhún vai đáp.

“Em cứ ăn mặc thế này ra đường thì lại có mấy gã ất ơ như lúc nãy bám theo đấy.”

“Bọn em chơi ở chỗ không có khu vui chơi giải trí nên không sao đâu.”

Đó không phải là vấn đề, vấn đề là tôi thấy bực mình khi người khác nhìn em.

Không biết em có nhận ra hay không, nhưng hôm nay lúc đi xem phim hay lúc ăn sushi cũng có mấy lần như thế rồi đấy.

“Nhớ cài khuy áo cẩn thận vào.”

Có thể em ấy sẽ nghĩ tôi đi quá giới hạn khi can thiệp cả vào chuyện ăn mặc.

Nhưng thì sao chứ? Hôm nay tôi đã quyết tâm rồi. Phải cải tạo lại quan niệm về trinh tiết của Hiyori mới được.

Như tôi đã nghĩ lúc nãy, em chỉ được cho tôi xem bộ dạng đó thôi, tuyệt đối không được cho người khác xem.

Nếu Hiyori thích sự bảo thủ mọi lúc mọi nơi của tôi thì tốt, nhưng nếu không thích thì cũng chẳng sao.

“Hà... Nếu anh lo lắng thế thì chở em về nhà đi. Để em thay đồ.”

Chắc em ấy nghĩ tôi sẽ thấy phiền nên mới nói vậy... Nhưng em nhầm to rồi.

Tôi quyết định coi lời nói đùa của em ấy là thật, liền bẻ lái.

Cùng lúc đó, chiếc xe rẽ sang con đường bên cạnh.

Có lẽ không ngờ tôi lại đổi hướng thật, Hiyori tròn xoe mắt.

“Không... Anh đi thật đấy à?”

“Thì em bảo đi mà.”

“Em đùa thôi mà...? Giờ mà quay lại thì em trễ hẹn mất.”

“Thay đồ xong rồi ra. Tôi chở em đi.”

“Anh định làm thế thật à?”

“Ừ.”

“Em sẽ cài khuy áo cẩn thận mà.”

“Có quỷ mới tin.”

“Thật mà?”

“Không tin.”

“Thật, thật sự luôn.”

“Ừ. Cứ về nhà rồi nói chuyện tiếp.”

“Á sao anh lại làm đến mức này chứ...!”

Hiyori càu nhàu với sự kiên quyết của tôi.

Câu nói mà tôi mong muốn đã thốt ra từ chiếc miệng xinh xắn của em ấy rồi, bình tĩnh nào.

Điều quan trọng là phải làm cho em ấy suy nghĩ về ẩn ý trong câu trả lời của tôi trong vài ngày tới.

Tôi dừng lại một nhịp, liếc nhìn Hiyori rồi nói với giọng điệu bâng quơ.

“Vì tôi muốn chăm sóc cho em.”

Nghe vậy, Hiyori đang định tuôn ra một tràng liền ngậm chặt miệng lại như một lời nói dối.

Tôi thể hiện tình cảm của mình lộ liễu quá chăng?

Không, nhìn khuôn mặt đang bối rối không biết tôi muốn chăm sóc em ấy với tư cách là một người phụ nữ hay là một hậu bối, tôi nghĩ câu trả lời của mình không quá lộ liễu đâu.

Nhìn phản ứng của Hiyori, tôi tin chắc rằng ý đồ của mình đã phát huy tác dụng.

Đi chơi với bạn xong về nhà nhớ suy nghĩ thật nhiều vào nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!