Web Novel

Chương 379: Lucky Sukebe?

Chương 379: Lucky Sukebe?

Bộp, bộp.

Vừa chạm vào bộ võ phục vô tội vạ đang treo trên dây phơi, vừa không dám nhìn thẳng vào tôi, Renka giật thót mình khi nghe kế hoạch của tôi.

“Cái gì...? Nữa á...!?”

“Nữa là sao. Ai nghe thấy lại tưởng chúng ta làm thường xuyên lắm ấy.”

“Không phải... Lần trước làm một lần rồi mà cậu vẫn chưa thỏa mãn sao...? Trong đầu cậu chỉ có nhục dục thôi à?”

“Nhục dục chiếm một phần khá lớn đấy.”

“Lần trước vào khách sạn cùng Chinami tôi đã xấu hổ muốn chết rồi, giờ cậu lại muốn làm thế nữa sao...? Tôi không làm đâu...!”

“Chị làm được mà.”

“Không làm. Không làm đâu...!”

“Tôi bảo là chị làm được.”

“Ăn cứt đi.”

Giơ ngón giữa về phía tôi, Renka hừ lạnh một tiếng rồi bước ra khỏi phòng sấy khô.

Nhìn biểu cảm của chị ta thì có vẻ không phải là hoàn toàn không muốn làm.

Có được một cô nô lệ xuất sắc thế này thật đáng tự hào.

Kết thúc buổi sinh hoạt câu lạc bộ suôn sẻ, tôi đi về phía tòa nhà có phòng Hội học sinh để đợi Miyuki.

Đang đi, tôi phát hiện Cô nàng bánh mì đang cúi gằm mặt xuống đất, miệng nhai bánh nhóp nhép ở đằng xa.

Lần nào gặp cũng thấy cô nàng đang nhét bột mì vào miệng.

Không biết tiêu hóa có tốt không nữa.

Đang định tiến lại gần Cô nàng bánh mì vì thấy vui vui, tôi bỗng thấy một nam sinh đang áp điện thoại vào tai, vừa nhìn quanh vừa đi lùi ngay phía sau cô nàng.

Có vẻ cậu ta đang vừa gọi điện vừa tìm tòa nhà nào đó.

Cứ đà này thì chắc chắn sẽ va vào nhau.

Nhanh như chớp, tôi lao đến chỗ Cô nàng bánh mì và kéo tay cô nàng lại.

“Hếch!”

Cô nàng bánh mì thốt lên một tiếng kêu kỳ quặc, cơ thể loạng choạng ngã sang một bên...

“A, xin lỗi cậu.”

Nhận ra có người, cậu nam sinh lịch sự xin lỗi.

Một người bạn rất lễ phép. Tha thứ cho cậu ta vậy.

“Khụ khụ! Khụ!”

Cậu nam sinh lo lắng nhìn Cô nàng bánh mì đang ho sặc sụa.

Tôi bảo cậu ta không sao đâu, cứ đi đi, rồi quay sang nói với Cô nàng bánh mì.

“Phải cẩn thận chứ.”

“Khụ khụ!”

“Không sao chứ?”

“Khụ khụ! A, ừm... Khụ khụ!”

“Không phải bị nghẹn bánh đấy chứ?”

“Khụ khụ! Khụ khụ!”

Cô nàng bánh mì lắc đầu nguầy nguậy.

Hay là bị hen suyễn gì đó? Ho thế này có ngày chết mất, lo quá.

“Đi bệnh viện khám thử xem. Cậu ho dữ quá đấy.”

“Tớ... Khụ khụ! V, vốn dĩ... Khụ! Bệnh viện... tớ đi khám đều đặn mà... không sao đâu...”

Đây có lẽ là câu dài nhất tôi từng nghe từ miệng Cô nàng bánh mì kể từ khi gặp cô nàng.

“Vậy thì tốt. Đang đi đâu đấy?”

“Khụ khụ.”

“Về nhà á? Về một mình à? Tớ chở về nhé?”

“Khụ khụ!”

“Về cùng Lớp phó á? Hai người tiện đường à?”

“Khụ khụ.”

“Biết rồi. Thế bây giờ đang đi đâu?”

“Thì... Honoka... Khụ...! Bảo đang đợi ở cổng chính...”

“Vậy thì đi đi. Đi đứng cẩn thận vào.”

“Khụ khụ.”

Nhìn Cô nàng bánh mì ho khù khụ thay cho lời cảm ơn, tôi thấy buồn cười thật.

Cô nàng này có một sức hút kỳ lạ, kiểu thu hút người khác bằng một sở thích khá là dị.

Thỉnh thoảng tưởng tượng cảnh nhét côn thịt vào miệng Cô nàng bánh mì nhút nhát này, rồi nhìn cô nàng vừa ngậm vừa ho sặc sụa, tôi lại thấy kích thích vô cùng.

Đó mới là sức hấp dẫn thực sự đúng không?

Vừa nhìn theo bóng lưng Cô nàng bánh mì khuất dần vừa suy nghĩ vẩn vơ, tôi quay đầu lại khi có ai đó chọc chọc vào mạn sườn mình.

Miyuki đang đưa hai nắm đấm ra trước ngực, giơ ngón trỏ lên.

Cô ấy im lặng nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi dùng ngón tay chọc chọc khắp người tôi.

Thấy cô ấy bày trò nghịch ngợm thế này, chắc hôm nay tâm trạng đang rất tốt.

“Làm gì đấy?”

“Tớ thích Matsuda-kun dịu dàng nên mới chọc đấy.”

“Tự nhiên lại khen tớ thế?”

“Lúc nãy trước khi ra ngoài, tớ nhìn qua cửa sổ thấy Matsuda-kun cứu Masako mà.”

“Tớ đâu có cứu, chỉ là kéo cậu ấy lại thôi.”

“Kéo lại với mục đích cứu người thì là cứu người rồi còn gì.”

Nói rồi, Miyuki duỗi thẳng một bàn tay ra.

Cô ấy giơ thẳng cánh tay lên cao, đặt bàn tay phẳng lì đó lên phần trên trán tôi, hôm nay cô ấy cứ làm mấy trò kỳ quặc.

“Lại làm gì nữa đấy?”

“Tớ đang đo chiều cao thôi. Xem cậu có cao lên không.”

“Thế à?”

“Ừ. Hình như không cao lên tí nào nhỉ? Mua nhiều sữa vào mà uống.”

Chỗ khác thì có to lên đấy, với lại sữa thì không cần mua cũng tự làm ra được mà...

Đang lúc không khí vui vẻ thế này, tốt nhất là không nên thốt ra mấy lời nguyên thủy và biến thái đó.

Luồn tay qua nách Miyuki - người có vẻ đang rất hưng phấn, tôi ôm lấy eo cô ấy, rồi nhích tay lên một chút, nhẹ nhàng vuốt ve vùng giữa ngực dưới và rốn... tức là vùng chóp ngực.

Miyuki có vẻ hơi giật mình trước hành động đụng chạm đầy mờ ám này, nhưng rồi cô ấy khẽ nheo mắt lại và thả lỏng cơ thể.

Có vẻ cô ấy rất thích sự đụng chạm của tôi.

Hiyori - người có vẻ đã bước vào chế độ nghiêm túc, liệu có phản ứng giống Miyuki không nhỉ?

Không, chắc chắn cô nhóc sẽ bồn chồn không yên cho xem. Có khi còn hơn cả Chinami hay Renka nữa.

Nghĩ thầm sau này có cơ hội phải thử một lần mới được, tôi bước đi, Miyuki cũng sải bước theo tôi.

Và rồi, cô ấy cất giọng đều đều.

“Hôm nay học bài đi.”

“Không thích.”

“Tại sao?”

“Học trên lớp chăm chỉ rồi thì phải nghỉ ngơi chứ.”

“Theo tớ thấy thì cậu toàn lười biếng thôi mà?”

“Đó là theo tiêu chuẩn của cậu thôi.”

“Vậy à?”

“Chứ sao nữa. Lâu rồi không xem phim, xem một bộ rồi hẵng về nhé.”

“Ừ, được thôi.”

“Matsu-Matsu!”

Bắt đầu buổi sáng bằng biệt danh Hiyori gọi tôi...

Chắc hôm nay sẽ là một ngày đầy sôi động đây.

Quay đầu lại, tôi thấy cô nhóc đang sải những bước chân dài miên man tiến về phía mình.

Nhưng mà váy ngắn quá, chỉ che được một nửa đùi.

Cứ thế này nhỡ bị phát hiện thì sao... Chắc lại muốn được giáo dục giới tính nữa rồi.

“Giờ này Tiền bối hay xuống căng tin nhỉ?”

“Hết tiết mới đi thì giờ ra chơi ngắn lắm.”

“Ồ.”

“Đừng có làm cái vẻ mặt như vừa học được điều gì mới mẻ thế. Mà sao váy em ngắn thế?”

“Tại nóng ạ.”

“Phát điên mất thôi.”

Nghe tôi thốt ra một câu hàm chứa đủ mọi ý nghĩa, Hiyori cười khúc khích rồi biện minh.

“Nói thật thì thiết kế đồng phục của Học viện mình chán lắm. Không thoáng khí gì cả. Em đã gửi thư nặc danh vào hòm thư góp ý rồi, từ giờ cho đến khi họ sửa lại thì em sẽ mặc luân phiên.”

“Đúng là phát ngôn mang đậm chất Hiyori. Ở cổng chính không bị bắt à?”

“Em chui lỗ chó vào nên không sao ạ.”

“Váy dự phòng để trong tủ đồ rồi chứ gì?”

“Vâng.”

“Vậy thì bây giờ đi thay ngay đi.”

“Không thích đâu?”

“Chỗ này giám thị với hội học sinh đi lại nhiều lắm đấy. Bị phát hiện là ăn điểm trừ đấy.”

“Không bị phát hiện là được chứ gì. Mà Tiền bối chuẩn bị đồ bơi chưa?”

Tự nhiên lại nhắc đến đồ bơi, chắc chắn là đang nói đến chuyến ngoại khóa rồi.

Vẫn còn một thời gian nữa mới đi mà cứ nhắc đi nhắc lại thế này, có vẻ cô nhóc đang rất mong đợi.

“Mặc quần đùi là được rồi.”

“Anh đừng có nói cái kiểu như chỉ cần thở là sống được không?”

“Tại không có gì để chuẩn bị nên tôi mới nói thế.”

“Sao lại không có gì để chuẩn bị? Trong giấy thông báo ghi rõ là kem chống nắng, đồ vệ sinh cá nhân, đồ lót, khăn tắm... đều phải tự chuẩn bị mà. Với lại thuê bạt ở đó đắt lắm nên phải mang đi... Phơi nắng nhiều da sẽ bị lão hóa nên mũ cũng là vật bất ly thân...”

Mấy cái giấy thông báo liên quan đến học hành thì chẳng bao giờ thèm đọc, thế mà mấy chuyện này Hiyori lại chuẩn bị kỹ càng ghê...

Nhìn cô nhóc thao thao bất tuyệt, tôi không thấy cạn lời mà chỉ thấy đáng yêu.

“Anh có đang nghe em nói không đấy?”

“Đang nghe đây. Tôi sẽ chuẩn bị cẩn thận.”

“Vâng. Trước ngày đi em sẽ kiểm tra đồ anh chuẩn bị đấy nhé.”

“Ai kiểm tra? Em á?”

“Vâng.”

“Đáng lẽ em phải để tôi kiểm tra mới đúng chứ? Em hay hậu đậu mà.”

“Vậy thì chúng ta kiểm tra chéo cho nhau đi.”

“Sao cũng được... Em xuống căng tin à?”

“Vâng.”

“Bớt ăn lại đi. Bao nhiêu công tập thể dục lại béo phì ra bây giờ.”

“Đến cả chuyện ăn uống anh cũng cằn nhằn, anh không thấy mình quá đáng lắm sao? Á...! Khoan đã...”

Đang càu nhàu, Hiyori bỗng tóm chặt lấy cổ tay tôi.

Rồi cô nhóc kéo tôi ra phía sau tòa nhà, nơi không có người qua lại.

Bức tường tòa nhà và một ngọn đồi nhỏ bên cạnh.

Nấp vào khoảng trống nhỏ hẹp giữa hai nơi đó, Hiyori ló đầu ra quan sát xung quanh căng tin.

“Làm gì đấy?”

“Giám thị đến, phải trốn thôi.”

“Gọi là thầy giám thị đi.”

“Trước mặt thầy ấy em vẫn gọi đàng hoàng mà?”

“Thế thì may. Tóm lại là nếu muốn mặc váy ngắn thì ít nhất cũng phải đợi đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ chứ, em định cứ thấy thầy cô là trốn chui trốn nhủi thế này mãi à?”

“Em đã bảo là tại nóng nên mới mặc mà...! Bớt cằn nhằn đi đồ ngốc này.”

Câu nói vừa rồi của Hiyori... tôi rất thích.

Miyuki cũng hay gọi tôi là đồ ngốc, nhưng không chứa chan tình cảm như vậy, sự nũng nịu vô thức của Hiyori thực sự rất kích thích.

Cố kìm nén sự thôi thúc muốn vùi mũi vào gáy Hiyori - người đang nhìn ra ngoài bức tường, tôi hỏi.

“Thầy ấy vẫn chưa đi à?”

“Chưa ạ. Ư íc...! Hình như thầy ấy đang đi về phía này...!”

Nói với giọng điệu gấp gáp, Hiyori lùi người lại phía sau.

Hành động đó khiến mông Hiyori chạm vào háng tôi, không biết nên gọi đây là Lucky Sukebe hay không nữa.

Bất đắc dĩ phải dán chặt vào Hiyori và lùi lại trong con hẻm nhỏ, thấy cô nhóc có vẻ sắp mất thăng bằng, tôi vươn một cánh tay ra.

Sau đó, tôi ôm lấy vòng eo thon gọn của cô nhóc, ngửi mùi hương chanh tươi mát thoang thoảng xộc vào mũi, và di chuyển đến góc khuất ở cuối hẻm để tránh ánh mắt của thầy giám thị.

Hiyori gần như bị tôi kéo lê đến nơi an toàn.

Cô nhóc thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, hoàn toàn không có vẻ gì là ngượng ngùng khi hai cơ thể dán chặt vào nhau.

Trong tình huống này, có vẻ cảm giác nhẹ nhõm vì thoát nạn lấn át tất cả.

“Thế nên tôi mới bảo mặc váy dài vào. Sao em không chịu nghe lời thế hả?”

Trách móc Hiyori một cách nhẹ nhàng, tôi đưa mắt nhìn quanh.

Một nơi yên tĩnh và chật hẹp. Rất thích hợp để làm những chuyện mờ ám...

Thậm chí tư thế hiện tại của chúng tôi cũng vô cùng đầy ẩn ý.

Hiyori đang dán chặt vào một bên eo tôi, và ánh mắt hai đứa đang nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt giống như một cặp đôi đang chụp ảnh lấy liền...

Tôi cảm thấy đây là một môi trường hoàn hảo để thử tiến thêm một bước mà tôi đã trì hoãn bấy lâu nay, đồng thời quan sát phản ứng của Hiyori.

Đánh giá xong tình hình, tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng vùng chóp ngực của Hiyori - người đang định nhìn ra ngoài hẻm, nhẹ hơn so với lúc làm với Miyuki hôm qua, giống như một cái chạm vô thức.

“Á...!”

Giống như đang vuốt ve bộ lông mềm mại của một chú mèo.

Cảm nhận được điều đó, toàn thân Hiyori gồng cứng lại, đôi tai cô nhóc đỏ bừng lên trong tích tắc.

Một phản ứng cho thấy cô nhóc đang vô cùng xấu hổ. Nhưng cô nhóc không hề có ý định lùi lại.

Cứ tỏ ra bình thản thôi. Thay vì giả vờ như đó là một sự cố và cư xử như một kẻ đạo đức giả, thà cứ đường hoàng tiến tới còn hơn.

Hơi rướn mặt qua vai Hiyori, tôi hỏi.

“Bình tĩnh lại chưa?”

“Dạ...? À, vâng...”

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể cô nhóc đang run rẩy vì không biết phải làm sao.

Lần nào tôi cũng nghĩ, rõ ràng là không có sức đề kháng với mấy chuyện này mà cứ thích chủ động, thật buồn cười.

Nghĩ thầm sau này sẽ có nhiều chuyện đáng xấu hổ hơn nữa nên phải để cô nhóc làm quen dần với những cái chạm, tôi tiến thêm một bước, ấn mạnh vào chóp ngực Hiyori một cái như đang massage.

“Hư á...!”

Và rồi, ngay khoảnh khắc Hiyori thốt ra một tiếng rên rỉ khá cao... giống như một tiếng rên, tôi rút tay lại, nở nụ cười nhếch mép với cô nhóc - người đang ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước như một chú mèo con ướt sũng dưới mưa.

“Đi thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!