Web Novel

Chương 132: Massage Doki Doki Mùa 2

Chương 132: Massage Doki Doki Mùa 2

"Hậu bối...! Hậu bối! Phần thưởng dành cho cậu hôm nay đây...!"

Chinami xách một túi nilon đen đi lên ngọn đồi nhỏ.

Dáng vẻ cô nàng gọi tôi, rón rén như một tên trộm nhưng lại đầy mạnh mẽ, trông thật đáng yêu.

Tôi vừa giũ phơi quần áo vừa trấn an cô nàng.

"Đừng chạy. Ngã bây giờ."

Phớt lờ lời tôi một cách tỉnh bơ, Chinami lấy một que kem từ trong túi ra và đưa cho tôi.

"Mau ăn nhanh đi nào."

"Tôi muốn ăn từ từ cơ."

"Vậy thì cậu cứ mút chùn chụt mà ăn đi."

Thay vào đó, tôi mút môi sư phụ như vậy có được không?

Nuốt lại câu nói đó vào trong, tôi bóc lớp vỏ bọc ra.

Que kem với sự pha trộn giữa màu hồng đào và màu hồng nhạt phơi bày dáng vẻ của nó.

Chỉ nhìn thôi đã thấy ngấy rồi, sao Chinami có thể liên tục ăn mấy thứ này được nhỉ?

Đúng là một con người kỳ lạ.

"Sao cậu không ăn?"

Nói rồi, Chinami ngậm tọt phần đầu que kem của mình vào miệng.

Hừm hừm... Một cảnh tượng có chút gợi tình.

Nhai qua loa que kem, tôi lên tiếng hỏi.

"Hôm nay sư phụ có rảnh không? Tôi cũng định trao phần thưởng cho sư phụ đây."

"Phần thưởng? Là gì vậy?"

"Là massage chứ sao."

"Á...!"

Bật ra một tiếng thốt lên đầy kinh ngạc xen lẫn sự vui sướng được kìm nén, khóe miệng Chinami khẽ giật giật.

Có vẻ như cô nàng đã rất mong chờ.

"Nhưng mà hôm nay tôi có chuyện cần bàn với Renka và Huấn luyện viên về giải đấu mùa đông... Có lẽ cậu sẽ phải đợi một chút đấy."

"Giải đấu mùa đông?"

"Ừm. Phải rục rịch chuẩn bị dần thôi."

"Sẽ mất khoảng bao lâu?"

"Để xem nào...? Chắc nhiều nhất là 30 phút sẽ xong thôi."

Tầm đó thì dư dả thời gian để tôi đưa Miyuki về nhà rồi quay lại.

Mà nhắc mới nhớ, cuộc họp về giải đấu mùa đông à...

Nếu bàn về tuyển thủ nam, liệu tên tôi có được nhắc đến không nhỉ?

Chắc là Chinami sẽ định tiến cử tôi đây... Chuyện này để sau hẵng tính.

"Tôi hiểu rồi. Nhưng mà..."

Bỏ lửng câu nói, tôi vô cùng cẩn thận vuốt ve lọn tóc mai đang chạm hờ xuống bờ vai của Chinami.

Rồi tôi nhìn cô nàng bằng một ánh mắt sâu thẳm.

"Sư phụ mới cắt tóc à? Giờ tôi mới để ý đấy."

Khuôn mặt đỏ bừng lên, Chinami ngậm chặt que kem trong miệng.

Cứ giữ nguyên tư thế đó, cô nàng chỉ chậm rãi gật đầu. Dáng vẻ ấy đáng yêu đến mức khiến tôi nảy sinh xúc động muốn bế thốc cô nàng lên.

Chọc nhẹ vào gò má mềm mại, núng nính của Chinami - người giờ đây đã phần nào quen với những đụng chạm thể xác, tôi nói.

"Sư phụ bảo là 30 phút đúng không? Tôi sẽ đợi."

"... Vâng..."

"Thứ sáu tuần này đi ăn nhé."

Lời nói của Miyuki khi bước xuống xe.

Đưa mắt liếc nhìn ngôi nhà mang lại cảm giác thân thuộc như mọi khi của cô ấy, tôi đáp.

"Biết rồi. Ăn xong cậu định đến nhà tôi luôn à?"

"Tớ không biết nữa. Bố tớ hỏi cuối tuần gia đình có chỗ nào để đi chơi không... Chắc phải xem tình hình thế nào đã."

"Vậy sao? Thế thì đành chịu thôi."

"Nếu đi thì Matsuda-kun có muốn đi cùng không? Để tớ hỏi bố nhé?"

Miyuki đang ngày càng trở nên chủ động hơn... Thật tuyệt.

"Không cần đâu. Tôi cứ ở nhà nghỉ ngơi thôi."

"Sao thế? Đi cùng đi mà. Chắc bố tớ cũng sẽ thích lắm..."

"Nếu cậu nghĩ bác ấy thực sự thích thì cứ lựa lời hỏi thử xem sao."

"Ừm. Tớ vào nhé?"

Nói lời tạm biệt rồi hướng về phía nhà, bước chân của Miyuki trông vô cùng nhẹ nhàng.

Nhìn dáng vẻ cô gái từng giấu giếm mối quan hệ của chúng tôi vì xấu hổ không dám để lộ cho người khác biết, nay đang dần lấy lại can đảm, thật khiến người ta thấy vui mắt.

Nhìn cô ấy bước vào trong nhà, tôi quay trở lại Câu lạc bộ Kendo.

Sau đó, trong lúc tôi đang giết thời gian trước phòng câu lạc bộ, chẳng bao lâu sau Renka và Chinami đã bước ra ngoài.

"Gì đây...? Sao cậu lại ở đây...?"

Có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi vẫn còn nán lại, hai mắt Renka mở to.

Câu trả lời cho câu hỏi đó đã được Chinami đáp thay.

"Hậu bối sẽ massage cho tớ."

"Massage? Cái lần đó á...?"

"Ừm."

"..."

Như cảm thấy có gì đó lấn cấn, cô nàng nhăn mặt, xin lỗi Chinami bảo rằng có chuyện cần nói riêng với Matsuda rồi gọi tôi ra một góc.

Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cô nàng hạ giọng.

"Tại sao cậu lại định massage cho Chinami?"

"Vì tôi luôn biết ơn sư phụ chăng?"

"Lần trước cậu cũng lấy lý do đó rồi mà."

"Còn lý do nào hợp lý hơn cái này nữa chứ?"

"... Nói thì đúng là vậy, nhưng cậu nói thế nghe cứ như đang định làm trò gì mờ ám ấy..."

"Trò mờ ám gì cơ? Đừng bảo Đội trưởng lại đang tưởng tượng ra mấy thứ biến thái đấy nhé?"

Nghe vậy, Renka giật thót, khẽ rùng mình.

"Đ-Đương nhiên là phải lo lắng rồi không phải sao...!? Vì người massage là cậu mà...!"

Cố tình đè thấp giọng xuống để chất vấn vì sợ Chinami nghe thấy, sao trông cô nàng lại đáng yêu thế nhỉ?

Tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng, nhân lúc Renka hơi co rúm lại, tôi lên tiếng.

"Nếu không đáng tin đến thế thì Đội trưởng có muốn tự mình trải nghiệm thử không? Tôi làm cho Đội trưởng nhé?"

"Hả...? Không đời nào."

"Kiên quyết gớm nhỉ. Vậy tôi dùng điều ước cuối cùng để yêu cầu nhé?"

Hai mắt Renka trợn trừng.

Theo bản năng, cô nàng lùi một chân về phía sau, nghiến răng và nắm chặt hai tay thành nắm đấm.

Tôi như cảm nhận được sự quyết tâm không để lòng tự trọng vốn đã sứt mẻ của mình bị chà đạp thêm nữa.

"Đ-Đó là quyền của cậu... nhưng nếu cậu còn làm khó tôi thêm nữa... tôi cũng sẽ dùng điều ước còn lại..."

"Đang đe dọa tôi đấy à?"

"... Là cậu đe dọa tôi trước hôm nay... bảo là sẽ làm tôi chướng mắt cơ mà...!"

"Này, Đội trưởng nói thế không thấy quá đáng với người đã vì nghĩ cho cô mà kết thúc điều ước giữa chừng sao?"

"..."

Hết đường chối cãi, cô nàng mím chặt môi.

Nở một nụ cười nhạo báng, tôi hỏi.

"Có muốn nhận massage không?"

"L-Là điều ước à?"

"Không. Điều ước cuối cùng dành cho Đội trưởng là một chuyện khác."

Như cảm thấy bất an trước cụm từ "điều ước cuối cùng", ánh mắt Renka đảo liên hồi.

"... Đó là gì...?"

"Tôi thấy mình không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết. Thế tóm lại, có nhận hay không."

"Không nhận...! Tại sao tôi phải để cậu massage chứ...?"

"Vậy thì thôi. Cùng về nào."

"Đi đâu...?"

"Về nhà chứ đâu. Tiện thể đã thế này rồi, tôi sẽ chở cô về."

"Khỏi cần. Tôi tự về một mình."

"Phải nghe lời Chủ nhân chứ."

"A-Ai là Chủ nhân của cậu hả...!? Muốn chết à...?"

Renka trừng mắt nhìn tôi với vẻ kinh tởm.

Làm cao gớm nhỉ. Vẫn chưa được giáo dục đến nơi đến chốn rồi.

Gãi gãi dưới cằm, tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý và nói.

"Cùng về đi. Đi xe ô tô thì loáng cái là tới thôi mà."

"... Cái biểu cảm đó là sao..."

"Biểu cảm nào cơ?"

"Cái biểu cảm ngay lúc này ấy...!"

"Tôi vẫn làm như bình thường thôi mà."

"Không phải...! Cậu đang ghim chuyện tôi nổi giận để rồi định trả đũa trong điều ước tiếp theo đúng không...? Dẹp ngay cái trò đó đi..."

Tự mình viết tiểu thuyết luôn cơ đấy, Renka của chúng ta mắc chứng hoang tưởng hơi nặng rồi.

Cả cái việc thể hiện ra dáng vẻ không giống ngày thường này nữa... Renka của ngày hôm nay hệt như một nữ hiệp sĩ đã bị khuất phục ở lỗ sau vậy.

Nhún vai tỏ vẻ không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, tôi mỉm cười rạng rỡ với Chinami - người đang lấp ló thò đầu ra từ sau bức tường định tiến lại gần.

"Nói chuyện xong rồi. Tôi ra ngay đây."

"Vâng...! Xe ô tô ở đâu vậy?"

"Tôi đỗ tạm trước cổng chính rồi. Inoo-senpai nhờ chở về tận nhà, chắc không sao đâu nhỉ?"

"Tất nhiên rồi. Hậu bối cứ làm theo ý mình đi."

Chinami vội vàng gật đầu.

Nhìn nụ cười nở rộ trên khuôn mặt, có vẻ cô nàng rất vui khi thấy Renka - người vốn có quan hệ không mấy tốt đẹp với tôi - lại chủ động đưa ra lời đề nghị như vậy.

"Cậu đang làm cái trò gì vậy...?"

Thấy tôi tự dưng chốt hạ tình huống một cách đường đột, Renka cất giọng trầm thấp hỏi.

Nở nụ cười nhăn nhở một cách tự nhiên, tôi chỉ tay về phía con đường dẫn ra cổng chính.

"Sư phụ của chúng ta có vẻ cũng thích việc Đội trưởng đi cùng đấy, cùng về thôi."

"Sao cậu biết được?"

"Nhìn biểu cảm là biết ngay. Cậu ấy đang vui lắm kìa?"

"..."

Ánh mắt Renka hướng về phía sau bức tường bị che khuất.

Như thể vẫn bận tâm đến Chinami dù không nhìn thấy, cô nàng chằm chằm nhìn về phía đó một lúc, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt và chấp nhận lời đề nghị của tôi.

"Haa... Biết rồi."

Dù có chết cũng không muốn đi cùng tôi, nhưng có vẻ cô nàng vẫn lo lắng cho Chinami.

Cứ lo lắng nhiều vào đi.

Vì sau này, đến cái thân xác chìm đắm trong dục vọng của chính mình cô còn chẳng giữ nổi đâu.

"Chinami. Số điện thoại gọi nhanh cài sẵn rồi chứ?"

Renka nắm chặt lấy tay Chinami dặn dò.

Không giấu nổi sự bối rối trước hành động của cô bạn, Chinami ngơ ngác đáp.

"Tất nhiên rồi... Nhưng sao cậu lại hỏi về số gọi nhanh...?"

"Có chuyện gì xảy ra thì nhất định phải gọi cho tớ. Cả cho cô chú nữa... Nhớ chưa?"

"A, ừm... Tớ biết rồi."

"Nhất định đấy nhé?"

"Ừm. Nhất định."

Dù đã nhận được câu trả lời khẳng định, Renka vẫn nhìn Chinami bằng ánh mắt đầy rẫy sự lo âu, cuối cùng cô nàng trừng mắt lườm tôi một cái rồi mở cửa xe.

"Cảm ơn vì đã cho đi nhờ."

Nói lời cảm ơn bằng một giọng cộc lốc, Renka bước đi xa dần.

Quan sát cô bạn liên tục ngoái đầu nhìn lại từ trong cửa sổ xe, Chinami nghiêng đầu khó hiểu.

"Hôm nay Renka lạ thật đấy. Ở trong xe cũng cứ xị mặt ra... Sao cậu ấy lại thế nhỉ?"

"Ai biết được? Tôi cũng không rõ nữa."

"Chắc massage xong tớ phải nói chuyện với cậu ấy mới được."

Để xem, không biết sư phụ có còn sức để làm thế không nữa.

Cùng Chinami đến Khách sạn tình yêu, tôi nhận chìa khóa phòng đã đặt trước rồi bước vào thang máy.

Bên trong không gian chật hẹp vang lên tiếng nhạc cổ điển du dương.

Chằm chằm nhìn vào màn hình của chiếc thang máy đang từ từ đi lên, Chinami lên tiếng.

"Đến đây tớ lại thấy cảm giác cứ lạ lạ thế nào ấy."

"Lạ ở điểm nào?"

"Ưm... Không thể diễn tả bằng lời được."

Có vẻ cô nàng đã cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ và gợi tình đặc trưng của Khách sạn tình yêu.

Hoặc là đang mong chờ màn massage ướt át và bí mật sắp tới.

Ting-!

[Tầng 7.]

Cùng với âm thanh thông báo vô cảm vang lên, cửa thang máy lặng lẽ mở ra.

Đặt tay lên vai Chinami và nhẹ nhàng xoa bóp, khi thấy cô nàng giật mình ngước lên nhìn, tôi nở một nụ cười dịu dàng.

"Sư phụ không sao chứ?"

"Vâng... Tớ không sao cả."

Khác với vẻ háo hức muốn được massage lúc nãy, bây giờ cô nàng đang tỏ ra hơi chùn bước.

Đến sát thời điểm chuẩn bị bị tôi chạm vào cơ thể, có vẻ sự ngượng ngùng đã bất chợt ập đến.

Dẫn Chinami vào căn phòng 709 quen thuộc, tôi bật ánh đèn mờ ảo lên.

"Sư phụ muốn tắm trước không? Hay là làm luôn?"

Nuốt nước bọt cái ực khi nhìn về phía phòng massage nối liền với phòng tắm, Chinami nói.

"H-Hôm nay tớ đổ nhiều mồ hôi quá... Tớ muốn tắm trước..."

"Tôi hiểu rồi. Tắm xong phải mặc gì sư phụ biết rồi chứ?"

"Tớ biết..."

"Chuẩn bị xong thì gửi cho tôi một tin nhắn như lần trước nhé?"

"A... Vâng...!"

Đáp lại bằng một giọng điệu răm rắp như trong quân đội, Chinami vội vàng chạy tót vào phòng massage.

Lần trước chỉ mới đi đến một mức độ nhẹ nhàng, hôm nay nên điều chỉnh đến đâu đây nhỉ.

Phải làm sao để không gây áp lực quá lớn, nhưng vẫn đảm bảo cô nàng nhận được những khoái cảm tình dục một cách rõ ràng nhất.

Phải khiến cô nàng cảm thấy sướng nhất có thể, và thật đê mê mờ ảo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!