Tập 2

Chương 709: Chiếm đóng (2)

Chương 709: Chiếm đóng (2)

Chương 709: Chiếm đóng (2)

Dù đã ngăn chặn nghi thức và thống trị tháp, nhưng việc điều hành sau đó là trách nhiệm của tôi.

Từ giờ trở đi, mỗi hành động của tôi đều phải để ý đến độ thiện cảm của thần dân. Và cần phải khắc sâu vào tâm trí họ rằng tôi đang đứng trên họ.

Vì vậy, cần một chút tuyên truyền.

"Lời tiên tri đã bị phủ nhận. Có suy nghĩ như vậy cũng không có gì lạ."

Mỗi sáng và tối.

Trong bài diễn thuyết của Vua trước thần dân. Tôi xuất hiện trên đường phố ban đêm.

Nội dung thì, đại loại là một ngày tốt lành. Hôm nay mọi người hãy cùng cố gắng phục hồi thành phố bị tàn phá. Ban đêm thì vất vả rồi, những câu chuyện sôi nổi như vậy là chủ yếu.

Nhưng hôm nay tôi thử nói một câu chuyện hơi khác.

Mục đích suy cho cùng là để họ chấp nhận tôi là Vua.

"Tiền Vương đã hồi sinh không hoàn thiện nên mới xảy ra thảm kịch đó."

Đám đông khổng lồ tụ tập trước hoàng cung lắng nghe câu chuyện của tôi.

Dù là vị trí giành được sau khi đẩy Tiền Vương đi, nhưng hạ thấp ông ta là hạ sách.

Khoảnh khắc tôi phủ nhận lời tiên tri, danh nghĩa lên ngôi của tôi sẽ biến mất.

Kể cả có may mắn lên ngôi thì vấn đề nằm ở thần dân. Nếu Mộc Linh Vương bị phủ nhận, họ cũng có thể nghi ngờ về sự tồn tại của tôi, người kế nhiệm.

"Cấu trúc kéo dài quá lâu ắt sẽ rỉ sét và thiếu sót."

Rex và một số quý tộc khác chẳng khác nào khối u.

Dù là những người đứng về phía Tiền Vương, nhưng nếu đổ lỗi nguyên nhân vấn đề sang chỗ khác thì sẽ dễ chịu hơn.

"Ý chí của Tiền Vương vĩ đại sẽ được tiếp nối. Giấc mơ của người ấy thật trẻ con và liều lĩnh. Nhưng... theo suy nghĩ của ta thì cũng không phải là không thể."

Ồ ồ. Tiếng cảm thán vang lên.

Dù đã chứng kiến cảnh tượng tồi tệ của Tiền Vương, nhưng họ là những người lớn lên với những lời ca tụng Mộc Linh Vương từ nhỏ.

Việc nhận được sự hưởng ứng từ họ không khó.

"Hãy phụng sự."

Giọng nói nghiêm nghị khuấy động hoàng cung.

Dù không có Vương Quan cũng tỏa ra áp lực đủ lớn.

Sức mạnh to lớn. Bầu không khí nặng nề. Một chút sợ hãi.

Thoạt nhìn có vẻ trái ngược với vẻ dịu dàng hay tốt bụng.

Nhưng cảm giác an toàn mà sự tồn tại tuyệt đối mang lại là không thể diễn tả bằng lời.

"Nếu theo ta, tháp này vẫn sẽ được hưởng thái bình. Và những lữ khách mơ về thế giới bên ngoài tháp sẽ được thực hiện ước mơ thỏa thích."

- Xoẹt!

Ma lực tuôn trào áp đảo cả hội trường.

Một sự tồn tại như thế này đang bảo vệ vương quốc. Khi phô trương điều đó, tay chân của thần dân run rẩy.

"Ai muốn ở lại thì ở lại. Ai muốn góp sức thì góp sức. Sẽ không có chuyện ép buộc ai hy sinh như nghi thức trước đây nữa."

Ý thức của họ khác với người hiện đại.

Dù cho tự do thì số người bỏ đi một mình cũng chỉ là thiểu số.

Kết thúc bài diễn thuyết.

Thêm vài câu tạo niềm tin, kết thúc nhẹ nhàng.

Bước xuống bục nhận sự hoan hô và đi vào trong hoàng cung. Dieffenbachia, người đứng vững chãi bên cạnh tôi, bước theo sát với bước chân hiệp sĩ đầy tin cậy.

"Người vất vả rồi ạ. Bệ hạ."

"Việc tiếp theo?"

"Quyết định về việc xử lý những tù nhân còn lại ạ."

Dù là ban đêm nhưng cũng đã rạng sáng.

Làm việc cả ngày, và giống như game nào đó, tôi không biết mình đã xây bao nhiêu tòa nhà trong mấy tiếng đồng hồ.

"Giờ mới được nghỉ."

"Cảm ơn người. Chắc hẳn là việc không dễ dàng gì."

Do tôi làm việc quá hiển nhiên thôi.

Vốn dĩ là đang phục vụ cho vương quốc đã phản bội tôi.

Đáng lẽ phải tức giận khuấy đảo vương quốc, chọc ghẹo đủ loại phụ nữ cũng chưa hả dạ.

Vậy mà lại mang đến sự an tâm và tự nhận làm Vua, nên cô ấy cũng thấy biết ơn.

Tae-yang và Aori đều rời đi làm việc riêng.

Trên hành lang chỉ có hai người bước đi, tôi nói với Dieffenbachia như dặn dò.

"Nếu biết ơn thì tắm chung đi. Lần này mà trốn nữa thì biết tay ta đấy?"

"……."

Dajeong nhìn tôi với ánh mắt không tin tưởng, rồi nheo mắt lại.

"Nếu là chuyện đó... Thần hiểu rồi."

Ngạc nhiên là cô ấy đồng ý một cách ngoan ngoãn.

Thấy tôi ngạc nhiên nhìn, Dieffenbachia lùi lại và ấp úng một cách kỳ lạ.

"Bệ hạ. Chỉ tắm thôi ạ. Thần sẽ không làm chuyện đồi bại đâu."

Cái đó là do ta quyết định.

Tuyến tiền liệt tình dục nối với Vương Quan đã bắt đầu tê rần rồi.

"Động lực rõ ràng quá nhỉ."

"... Chẳng lẽ người không thể thể hiện dáng vẻ của một vị Vua ngầu hơn chút sao."

"Ta vốn xuất thân thấp hèn mà."

"Bệ hạ. Làm ơn đi."

- Cộp, cộp.

Vừa ngắm nhìn đường cong mông của Dajeong lộ ra dù mặc giáp nặng, vừa đi xuống nhà ngục ngầm.

Một người phụ nữ quen mặt đang bồn chồn chờ đợi trước nhà ngục.

Người đàn ông bị nhốt ở phòng giam đầu tiên là gia chủ gia tộc Kenberge.

Người phụ nữ đang dậm chân trước mặt ông ta là Cranberry, người tôi đã ôm vào ngày thứ hai.

"A... Bệ hạ. Hôm nay người vất vả rồi ạ..."

Vừa thấy tôi đã e thẹn chào hỏi, trông thật đáng khen.

Thấy tôi thì vui, nhưng khuôn mặt có vẻ lo lắng nhiều.

Cũng phải thôi, bố ruột đang bị nhốt trong tù thì lo lắng cũng không có gì lạ.

"Papa... Mau xin lỗi đi ạ... Đi mà?"

"Cranberry..."

Cá nhân tôi thấy tha cho kẻ đã dùng con gái làm công cụ thì chẳng được lợi lộc gì.

Nhưng ngạc nhiên thay, Cranberry là người thừa kế gia tộc.

Vì con trai của Nam tước đã chết trong nghi thức.

'Ban một ân huệ cũng là một cách hay chăng.'

Chỉ gieo hạt giống ái dục qua quan hệ thể xác là hạ sách.

Tôi quỳ xuống ôm eo Cranberry kéo lại.

"Ư, Bệ hạ? Ưm..."

Tôi mút môi cô bé như muốn nuốt chửng, dù cử động không phù hợp với hoàn cảnh nhưng khuôn mặt Cranberry tan chảy.

Thấy Cranberry không đấm vào ngực tôi mà nhẹ nhàng ôm lấy, khuôn mặt Nam tước trở nên phức tạp.

"……."

Tình phụ tử hiện lên mờ nhạt.

Rời môi ra, đỡ lấy Cranberry đang bủn rủn chân, tôi quét mắt nhìn người đàn ông.

"Cranberry."

"... Vâng... vâng. Bệ hạ."

"Nam tước Kenberge đã tham gia vào nghi thức. Hơn nữa còn định giết thần dân, tội đó đáng phải rửa bằng cái đầu."

"……."

Dù run rẩy vì ham muốn tình dục, nhưng đôi mắt đượm buồn.

Không thể trả lời, Cranberry nhắm nghiền mắt lại.

Cô bé cũng là quý tộc.

Quý tộc chính hiệu được dạy về danh dự và lễ nghi.

Việc buông bỏ người thân phạm tội cũng là điều cô bé đã nghĩ đến.

"Đã rõ, thưa Bệ hạ..."

"Tuy nhiên, có một cách để cứu sống."

"... Thật sao ạ Bệ hạ?"

"Tội đó sẽ do ngươi gánh vác."

Khuôn mặt Cranberry rạng rỡ hẳn lên.

Ngược lại, khuôn mặt Nam tước càng nhăn nhúm hơn.

"Bệ hạ... Con gái thần thì không được."

"Papa con không sao đâu. Bệ hạ! Thần phải làm gì đây ạ. Xin hãy nói bất cứ điều gì."

Như Mộc Linh Vương đã làm. Tôi cần người phục tùng lời nói của mình.

Nhưng Cranberry là sự tồn tại được giáo dục để dâng hiến cho Vua.

Để dùng làm nhân tài thì trí tuệ, võ nghệ, hay đặc tính gì cũng không có.

"Nam tước Kenberge. Trong vòng 1 năm hãy biến Cranberry thành người xứng đáng với vị trí gia chủ."

"... Bệ hạ?"

Dù sao cũng là việc phải làm.

Khuôn mặt Nam tước biến đổi vì bối rối, Cranberry ngạc nhiên nhìn tôi.

"Nếu không làm được, hãy chuẩn bị tinh thần bị xử tử ngay lập tức."

"K, không ạ Bệ hạ... Thần sẽ làm!"

Cứu một con bù nhìn, đổi lại tạo ra được một nhân tài trung thành thì chẳng phải là cuộc trao đổi quá hời sao.

'Cranberry có phải là nhân vật dùng được hay không thì phải suy nghĩ thêm chút nữa.'

Đúng người đúng việc.

Người ngốc cũng có việc để dùng.

Dù tệ đến đâu thì Cranberry cũng sẽ trở thành một nhân vật ngốc nghếch nhưng chăm chỉ. Dù sao thì cũng có lợi.

* * *

- Tõm!

Bụi bặm và cát đất trôi đi trong nước nóng.

Ngoài trận chiến với Mộc Linh Vương còn thêm mấy ngày phục hồi vương quốc.

Lý do làm đến mức này là vì tôi đã nhận ra vài điều quan trọng khi quan sát cấu trúc của tháp.

'Lời Rex nói không phải là nói dối.'

Tháp đánh cắp ma lực của những người sống ở đây.

Không chỉ dừng lại ở thần dân và binh lính.

Cả hoa màu họ sản xuất, khoáng sản, gia súc mang hình dáng ma vật. Tất cả sản lượng đó đều được tích trữ thành ma lực, trở thành phân bón để vận hành tháp.

'Tháp chẳng khác nào vũ khí chiến tranh.'

Triệu hồi và điều khiển ma vật là sức mạnh vô cùng hiệu quả.

Không tiêu tốn nhân lực của phe mình, lại có được lính đánh thuê không tốn tiền và chi phí duy trì.

Thậm chí nếu kéo dài thời gian thì đội quân ma vật lại được bổ sung?

Đó là lý do tôi dành vài ngày ở lại đây.

Hơn nữa thời gian đến hạn đã báo với Alba vẫn còn nhiều.

"Phù..."

Thôi không nói chuyện công việc nữa.

Tôi giấu đi lồng ngực đang run lên vì mong đợi. Tập trung mọi giác quan về phía cửa.

Không lâu sau cửa mở, tiếng bước chân vang lên.

Cơ thể tích tụ ham muốn tình dục vì lâu không được giải tỏa.

Chỉ nghĩ đến cơ thể cô ấy thôi là "cậu nhỏ" như muốn nổ tung.

"Quân đoàn trưởng."

"Vâng. Bệ hạ."

Cô ấy bước vào một bước từ cửa.

- Cộp.

Tiếng giày quân đội kỳ lạ vang lên nặng nề.

Gò má tôi giật giật. Quay đầu lại thì thấy cơ thể Dieffenbachia không hở một chút da thịt nào.

Cảnh tượng không thể tin nổi.

"Quân đoàn trưởng."

"……."

"Không, Quân đoàn trưởng tắm cả bộ giáp thế này sao?"

Ý chí quyết không cho xem chút da thịt mịn màng nào lộ rõ.

Dajeong mặc nguyên bộ giáp được thắt chặt dây nối khó cởi, dội nước một lần mà không nói lời nào, rồi bước vào bồn tắm.

"... Thất lễ thưa Bệ hạ. Thần xin phép vào bồn."

Thấy tôi nhìn với vẻ mặt ngẩn tò te, Dieffenbachia quay đi vẻ ngượng ngùng.

"Giáp ngấm nước thì hỏng mất."

"Đã được xử lý ma lực nên không sao ạ Bệ hạ."

Cái chủ nghĩa ma pháp vạn năng bẩn thỉu và đê tiện này.

Oan ức đến mức viêm cả nội tạng. Định đưa tay gõ vào bộ giáp thì cơ thể Dieffenbachia trượt đi thoát khỏi tầm với của tôi.

"Dajeong à."

"……."

"Nghĩ đi nghĩ lại thì thế này không được đâu. Ta đã làm đủ mọi cách để cứu vương quốc, mà sự đền đáp thế này có đúng không?"

"Vị Vua mà thần biết, không yêu cầu cơ thể của Quân đoàn trưởng làm phần thưởng cho việc dẫn dắt vương quốc."

"Ta thì có."

"... Bệ hạ."

Làm ơn đi.

Dieffenbachia mơ mộng về hiệp sĩ ngầu lòi không biết cách cầu xin.

Chỉ biết gửi ánh mắt chứa đựng cảm xúc như thế đến tôi hết sức mình.

"Ý ta không phải thế, Vua đang trần như nhộng. Mà người tắm chung lại mặc nguyên giáp, thì trông ta buồn cười lắm."

"……."

"Thực sự không tin ta sao Quân đoàn trưởng?"

Lễ nghi đối với lễ nghi.

Lễ nghi xung khắc khiến Dieffenbachia dậm chân trong bồn tắm.

Những gợn sóng nhỏ liên tiếp xuất hiện, tôi đưa ra điểm thỏa hiệp.

"Cởi mũ giáp ra thôi."

"... Vâng."

Cởi bỏ chiếc mũ giáp trông hung dữ, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn không hợp với bộ giáp lộ ra.

Mái tóc ướt đẫm hơi nước lắc lư, tôi từ từ ngắm nhìn khuôn mặt đó.

"Cũng không định phục vụ ta sao."

"Cái đó... Thần sẽ làm."

Hành động như kỳ lưng chẳng hạn.

Chắc chắn tôi nghĩ cô ấy sẽ từ chối cái đó, nhưng cái này lại làm.

Rốt cuộc tiêu chuẩn phân biệt là gì, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

- Róc rách.

Âm thanh vi diệu vang lên từ đâu đó.

Tôi ngâm mình trong bồn tắm với Dieffenbachia một lúc lâu.

"Tắm xong thì đến phòng ngủ."

"……."

Trước lời nói không thể từ chối, Dieffenbachia cúi đầu.

Hơi nước ướt đẫm chỉ thấy mũi và má.

Khuôn mặt hơi đỏ lên không biết là do xấu hổ hay do nhục nhã.

"Nếu không muốn thì ta sẽ không đè em ra đâu."

Nghe tôi nói vậy, tai Dieffenbachia dựng đứng lên.

"... Thật sao ạ?"

"Ừ. Nhưng hiện tại ta đang có chút vấn đề. Rắc rối to đấy."

"Là gì vậy ạ? Hãy giao cho Quân đoàn trưởng là thần..."

"Chim đau."

Tôi chỉ vào cái bóng trồi lên khỏi mặt nước.

Đầu Dieffenbachia hơi nghiêng đi, câm nín.

"... Chim...?"

Do to quá mức nên hòn đảo cô độc trong bồn tắm trồi lên khỏi mặt nước.

Đã nhịn bao lâu rồi. Máu dồn xuống như sắp hoại tử đến nơi.

Dieffenbachia lần đầu nghe thấy từ "Chim" (theo nghĩa lóng) nhận ra danh tính của nó liền lắc đầu.

"Quá sức ạ..."

Không phải quá sức.

Mà là sắp chết thật rồi.

Ý là cái thứ căng phồng bên dưới sắp tách khỏi cơ thể tôi và hô phóng tên lửa đến nơi rồi.

- Nhói.

"... A."

Nhận ra sắc mặt tôi thay đổi, Dieffenbachia biết giờ không phải là đùa nữa.

"Bệ, Bệ hạ. Đợi chút, ngay lập tức... Thần sẽ gọi người phù hợp với Bệ hạ-"

"Ta chết mất con ranh này."

Dậm chân bình bịch. Rồi bế bổng tôi lên.

Đặt tôi ngồi lên chiếc ghế bên ngoài bồn tắm, cách xa "cậu nhỏ" khổng lồ nhất có thể.

Dieffenbachia quỳ xuống ngay trước mặt, không biết phải làm sao.

"Ư ư ư."

"Chẳng lẽ. Là diễn sao? Bệ hạ...?"

Dù ham muốn của tôi có điên rồ đến đâu cũng không mang mạng sống ra đùa.

Thấy sắc mặt tôi tím tái, Dieffenbachia đang phân vân có nên chạy ra ngoài gọi người không, cuối cùng quyết tâm tiến lại gần đầu gối tôi.

"Nhưng, nhưng làm thế nào."

Dương vật con người đỏ sẫm như của ma vật.

Dieffenbachia đắn đo một lúc lâu, rồi cẩn thận đưa tay ra.

- Siết.

Cứng và nóng như sắt nung.

Tấm bảo vệ mu bàn tay được mài giũa hơi thô ráp lướt qua quy đầu. Eo tôi run lên bần bật và ham muốn bùng nổ.

- Phụt phụt phụt!

Âm thanh chỉ có trong truyện tranh bậy bạ.

Lượng xuất tinh khủng khiếp đến mức nghe thấy tiếng đó thật.

"Ư!"

Tinh dịch bắn ra dính lên găng tay và bắn cả lên mặt Dieffenbachia.

"Ư, Bệ hạ... Người không sao chứ ạ?"

Quên cả nhục nhã, nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng. Rồi câm nín trước dương vật vẫn chưa đổi màu.

Dieffenbachia nhìn tôi chằm chằm, rồi đột nhiên chạy đi đâu đó lấy cái gáo trắng về.

"... Đ, đợi chút ạ Bệ hạ."

Úp cái gáo rộng miệng lên quy đầu như cái khiên, bắt đầu cuộc chiến với ham muốn của kẻ khác.

'Chắc chắn mình không nghĩ đến cái này.'

Xử lý ham muốn bằng tự sướng là không thể.

Cuối cùng phải mượn cơ thể phụ nữ... Ai ngờ lại thành ra thế này.

Nhìn dáng vẻ nhiệt tình dùng lực lắc nhẹ như vắt sữa dê của Dieffenbachia, tôi đành nhắm mắt lại.

“ ……. ”

Vương Quan cũng có vẻ hơi bối rối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!