Tập 2

Chương 562: Ngôi Làng Nymph

Chương 562: Ngôi Làng Nymph

Chương 562: Ngôi Làng Nymph

Tôi đã ăn Nymph.

Vì có thể đoạt lấy sức mạnh nên tôi đã làm thế.

"Kying..."

Nghe nói động vật sống trong tự nhiên càng trung thực với dục vọng.

Tinh linh bị cưỡng bức một lần đã trở nên ngoan ngoãn đến mức có thể nói là hoàn toàn bị khuất phục.

- Cọ cọ.

Nó dụi đầu vào mong được tôi ôm, đôi mắt ngây thơ của Nymph khiến tôi sốt ruột.

Có vẻ như da dẻ hơi sạm đi nhờ ma lực của tôi cấu thành nên cơ thể Nymph.

"Kyuu... Kyu?"

Nymph phát ra tiếng gừ gừ, được tôi ôm và di chuyển.

Mang tiếng là tinh linh mà nhõng nhẽo vô lý.

Rõ ràng có thể tự đi một mình, tôi đã tỏ rõ thái độ mệt mỏi mà nó vẫn nhất quyết đòi bế.

"Đau tay quá. Ta thả xuống nhé?"

Nếu tôi định thả Nymph xuống như thế này,

"Kyuuuut!"

Thì Nymph sẽ hét lên thúc giục tôi mạnh mẽ bằng cái giọng kỳ quặc nghe lúc nào cũng thấy lạ.

Không nặng nhưng vướng víu. Cơ thể to xác vô ích nên trọng tâm không vững.

Dù sao thì cũng đã thu thập được tinh linh chất lượng tốt. Để vào cửa ải tiếp theo cần thêm một con tinh linh nữa.

Hơn nữa đã biết được có thể gia tăng sức mạnh bằng cách cưỡng bức tinh linh.

'Để phát triển cảm ứng tinh linh, phải hành động tích cực hơn nữa.'

Không được dừng cái eo lại.

May mắn là tôi có sức đề kháng nhất định với trò này.

Nếu là động vật nhỏ như thỏ thì không nói. Chứ động vật to vừa phải thì tôi cũng định xử lý tốt.

"Kyu?"

[Kyu!]

"Kyu!"

[Kyu?]

Tôi nhìn con thỏ lẽo đẽo theo tôi, và Nymph đang trò chuyện với con thỏ đó.

"Này."

"Kying?"

"Quanh đây có tinh linh nào giống ngươi không?"

Tuy hơi lệch so với cuộc đối thoại mà con người muốn thực hiện. Nhưng ý đồ của Tinh Linh Sư vẫn được truyền tải.

Nymph chớp đôi mắt tròn xoe rồi hét lên "Kyukyu~!" và nhảy xuống khỏi lòng tôi.

Có vẻ như đã nhận thức chính xác lời tôi nói.

"Kyu, kyukyu! Kyukyukyukyu?"

Nó ra hiệu bảo tôi đi theo, và tôi bắt đầu lang thang trong rừng với Nymph làm cột mốc chỉ đường.

- Xào xạc.

Có vẻ cách đây khá xa. Đi bộ cả mấy phút mà chẳng thấy con tinh linh nào.

Cảm giác như ai đó đã bắt hết tinh linh quanh đây rồi.

'Chắc có người vào ngoài tôi. Là Saku sao?'

Phải dùng ma lực để tiến hành công lược sao.

Khi suy nghĩ đó thoáng qua, tôi cảm thấy vật lạ trong túi quần nên thọc tay vào lấy ra.

Viên đá hơi mềm có màu hồng.

Là viên đá thu được khi săn Nymph.

'Phải dùng cái này thế nào đây...'

Khi đang đắn đo. Tôi quyết định dùng phương pháp chính công trước.

Kết quả đạt được bằng quan hệ tình dục thường ăn vào sẽ có ích. Giống như trái cây mọc trên đầu Mộc Nhân, cái này chẳng phải cũng mọc ra từ đầu Nymph sao.

Tôi bỏ vào miệng nuốt chửng không cần nhai.

- Uung.

Viên đá trôi xuống dạ dày bắt đầu rung lên.

Thứ gì đó nóng hổi sôi sục trong bụng, máu chảy qua tim nhanh hơn.

Có vẻ cũng kích thích đến đan điền, cảm giác cứng hơn trước một chút.

Cách hấp thụ đúng rồi sao.

Đang nắm lấy phần chấn thủy và suy nghĩ, đúng lúc đó Nymph vỗ vai tôi.

"Kyu!"

Bộp bộp -

Nó vỗ vai tôi rồi chỉ vào một thác nước.

Ở đó có một Nymph khác mang hình dáng phụ nữ đang tắm.

Tôi gọi thỏ và Nymph, bảo chúng đi về phía thác nước.

"Kyu!" [Kyu!]

"... Ming?"

Nymph rừng nhìn thấy thì cười rạng rỡ như gặp lại bạn cũ.

"Miming, ming?"

Nymph thác nước vuốt lại mái tóc xanh sạch sẽ, nhảy ra khỏi thác nước chào đón hai tinh linh.

Tộc người ngây thơ này khi nói chuyện với ai đó thì sự cảnh giác giảm xuống cực thấp.

- Cộp.

Tôi đã tiếp cận sau lưng Nymph thác nước từ lúc nào.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy eo Nymph.

"Ming?!"

Nymph thác nước giật mình định bỏ chạy, nhưng đã muộn.

Tôi nhét cái thứ đang dựng đứng khổng lồ vào bên trong Nymph.

"Myaaang!"

"Miing..."

"Kyu."

Phải cưỡng bức hai con mới chắc chắn được.

'Muốn đoạt sức mạnh... thì phải chọc vào phía sau sao.'

Có thể chỉ giới hạn ở Nymph, nhưng bộ phận sinh dục dùng trong quan hệ thông thường chẳng có tác dụng gì trong quan hệ với tinh linh.

Với những tinh linh như Nymph, có một loại màng bảo vệ ngăn không cho ma lực của tôi chạm vào.

Nhưng khi quan hệ, bức tường phòng ngự đó có đặc điểm là tạm thời bị phá vỡ.

Nếu truyền ma khí vào khe hở đó, thì kết thúc khế ước.

Tiện thể dùng mông của chúng thì thấy hiệu quả tăng cảm ứng tinh linh.

'Vấn đề là hơi khó bảo.'

Tôi cúi xuống kiểm tra hai con Nymph.

"Myang... Myaum..."

- Chụt, chụt, chùn chụt.

"Kyuu?"

- Chóp chép.

Hai con đang thi xem ai mút phần dưới của tôi giỏi hơn.

Giống như sư tử cái cắn tinh hoàn của sư tử đực đang nằm dài.

Tôi chẳng có chút hứng thú nào, mà chúng cứ mút lấy mút để như cố vắt kiệt tinh dịch.

'Sức mạnh của mình thiếu sao.'

Nếu là thỏ thì có thể điều khiển tùy ý.

Tự động phản ứng theo ý chí của tôi, nhưng hai con Nymph này thì khác.

'Phải đặt tên nữa sao.'

Cưỡng bức một con thì một con đi theo, hai con Nymph như hổ đói.

Lấy tiếng kêu đặt tên là Kking-kking và Ming-ming.

"Từ hôm nay các ngươi là Kking-kking và Ming-ming."

"Kking?"

"Ming?"

Sức mạnh sở hữu chẳng khác gì tinh linh trung cấp, nên dù có quay về hiện thế cũng chẳng có việc gì để gọi, nhưng...

Vì vẫn là quan hệ chủ tớ nên tôi quyết định đặt tên cho có lệ.

Biết đâu cũng giống như vô số cái cây tôi từng quan hệ. Chỉ chia sẻ cơ thể qua loa rồi chia tay cũng nên.

Nên tôi không đặt cái tên nào phải suy nghĩ nghiêm túc.

"Nào, đi thôi."

Gỡ đầu hai con Nymph ra, chỉnh đốn lại quần áo xộc xệch.

Tôi đứng dậy bước chân về phía cửa ải ngay trước mặt.

[3]? [0]

Bộ đếm phản ứng khi cả ba con tinh linh đều đi vào.

Bức tường phòng ngự chặn cửa ải biến mất, ma pháp trận tỏa sáng màu xanh lam mọc lên từ dưới đất.

Là Warp chuyển dịch sinh vật sang không gian khác.

Nắm bắt sơ qua tính chất ma pháp, tôi đặt tay lên sàn nhà nơi ma pháp trận mọc lên và từ từ truyền ma lực của mình vào.

Núi Tinh Linh được phân loại là hầm ngục dạng bất biến.

Hầm ngục dạng bất biến là hầm ngục có đặc điểm môi trường, ma vật sinh sống bên trong, hay sự kiện không thay đổi cho đến khi được dọn dẹp.

Thử thách mà Núi Tinh Linh đưa ra luôn giống nhau,

Và những tinh linh bên trong đó cũng xuất hiện ở vị trí giống nhau mỗi lần.

Cửa ải thứ hai là cửa ải mà tính bất biến đó đặc biệt nổi bật.

Nhiệm vụ đơn giản là loại bỏ một trong ba tai họa ập đến ngôi làng tinh linh.

Một trong những tai họa là xoa dịu tinh linh phẫn nộ ở hồ nước xa xôi.

Cái khác là giải quyết kẻ sát nhân làm náo loạn ngôi làng.

Và cái còn lại là tìm lại cuốn sách bị mất của Tinh Linh Giới.

"Bảo là giống game, nhưng hầu hết hầm ngục đều thế mà. Trò chơi đánh cược mạng sống."

"... Vậy Haku nim định chọn cái nào ạ?"

"Để xem."

Trước câu hỏi của thuộc hạ, Haku vuốt cằm.

"Hiện tại việc đuổi kịp Saku là ưu tiên, nên ta sẽ không đến làng."

Ngay sau khi vượt qua cửa ải đầu tiên. Vốn dĩ sẽ có một tinh linh dạng người nào đó tìm đến đây và câu chuyện tiến triển.

Nhưng hiện tại cần công lược với tốc độ nhanh hơn một chút.

Để thực hiện điều này cần đi kèm một vài thủ pháp mang tính cấu trúc.

"Thông thường thì đến làng, hỏi về cửa ải. Để lấy chìa khóa mở cửa ải, thì nghe theo lời nhờ vả. Nhưng không cần thiết phải làm thế."

"Nghĩa là?"

"Chúng ta đi thảo phạt tinh linh ngay. Chỉ cần thế là cửa ải sẽ trao tư cách. Coi như ngay từ đầu không cần chìa khóa."

Nếu hầm ngục được tạo ra qua quá trình lập trình (coding), thì đây là phần mà người sáng tạo sẽ tức điên lên.

Haku vỗ ngực tự tin bước đi.

- Cộp, cộp.

Không gian nơi họ biến mất. Phía trước đó.

Một Nymph bán hàng đi tìm Haku đang nhìn quanh trước lối vào.

"Du hành giả nimm!"

Nymph bán hàng có vai trò đưa Haku đến làng.

Nymph nhìn quanh với phát âm ngọng nghịu.

Haku đã rời đi rồi. Nymph không biết làm sao cứ đi vòng quanh.

"Du hành giả imm... Sao hông có? Hông có là hông được mà."

Nymph dậm chân lục soát kỹ xung quanh.

Haku xuất hiện từ phía sau lẩm bẩm gì đó.

"À phải rồi."

"Du hành giả imm? Ở đây hỏ?"

"Giết con này thì tốt hơn."

Khuyên thuộc hạ đi theo mình, cô ta rút kiếm chém đôi Nymph.

Ngực của Nymph ngây thơ bị xuyên thủng, Nymph bán hàng tròn mắt.

"Du hành giả nim... Kiếm...?"

Không nói được lời nào rồi ẹo.

"Hành giả nim...?"

Nymph bán hàng đã chết.

Haku với vẻ mặt không chút tội lỗi lục lọi hành lý của Nymph.

"Trong hành lý này có potion khá tốt đấy."

"Giết thế này có được không ạ?"

"Đằng nào cũng sống lại mà. Đã bảo rồi? Là hầm ngục dạng bất biến."

Ít nhất theo những gì được biết cho đến nay là vậy.

Yoshino đã vượt qua cửa ải này vô số lần.

Dù đốt làng, hay giết ai cũng không sao. Thời gian trôi qua thì mọi thứ sẽ trở lại nguyên trạng.

Bằng cách này đã khai thác vô số ma thạch, cướp bóc làng Nymph để huy động vốn.

Saku ngây thơ thì không biết, nhưng Haku đã từng tham gia công lược hầm ngục vài lần thì biết rõ.

"Linh dược mà Trưởng lão Nymph ở đây cho cũng khá tốt nhưng... Giờ bỏ qua đi."

"Linh dược! Cái đó, chẳng phải giá hàng vạn đô la sao?"

"Hơn thế nữa. Là linh dược xuất hiện ở hầm ngục cấp S mà. Gia tộc chúng ta lớn mạnh nhờ nó đấy. Là lý do cảm ứng tinh linh của gia tộc Yoshino cao."

Haku sau khi lục soát hoàn toàn thi thể Nymph, đứng dậy.

"Giờ đi tiếp nào. Không có thời gian đâu."

Haku cần phải vượt lên trước Saku.

Somei Yoshino được giấu ở nơi sâu nhất, cửa ải thứ 4. Cây anh đào vua.

Phải tìm ra chân tướng của nó.

- Uung!

Tầm nhìn đảo lộn.

Cơ thể mất hết sức lực, ngồi bệt xuống đất, tôi mở mí mắt vì cảm giác quen thuộc kỳ lạ và cơn đau nhói.

Nhìn quanh đầu tiên, tôi đưa ra phán đoán.

'Kking-kking và Ming-ming không có ở đây.'

Tên dở quá nên bị tổn thương sao.

Nhìn lướt qua những tinh linh kết nối với tôi, thấy thấp thoáng ba con tinh linh.

Đầu tiên tôi triệu hồi con thỏ, đồng minh vững chắc của tôi.

- Bùm!

[Kyu?]

Có vẻ như đang sống tốt ở nơi tôi không nhìn thấy,

Thỏ đen đang gặm cỏ thì cứng người nhìn tôi.

Nó nghiêng đầu như hỏi gọi làm gì.

'Sự lệ thuộc vẫn được duy trì sao.'

Khác với khế ước, cũng không cần ban cho nhiều ma lực.

So với Eleonor và Lucy thì là thuật triệu hồi hiệu quả vô cùng.

Chắc chắn cũng nhờ môi trường giàu ma lực.

- Xào xạc.

Lúc đó, một con Nymph dễ thương vạch bụi cỏ chui ra.

Vừa nhìn thấy tôi mắt nó sáng rực lên, nhún nhảy hành lý và hét lên.

"Là du hành giả nimm!"

Đi lạch bạch lại gần, vung vẩy tay làm đủ trò dễ thương.

Không biết là giả vờ dễ thương hay dễ thương thật, nhưng khác với Nymph khác, nó mặc quần áo đàng hoàng.

"Biết nói tiếng người à?"

"Em là Nymph bán hàng! Tiếng ngừi, nói được một chút!"

"Ồ hô, vậy sao?"

Con bé vác hành lý to bằng người mình nắm chặt cổ tay tôi.

"Du hành giả nim, mạnh lắm đúng hông?"

"Tại sao?"

"Có việc mún nhờ!"

"Việc muốn nhờ...?"

Ưm ưm. Nymph gật đầu mạnh.

Có vẻ như việc này liên quan trực tiếp đến việc đi đến cửa ải tiếp theo.

Nymph cố gắng nói rõ ràng nhất có thể với phát âm ngọng nghịu.

"Bảo vệ...! Làng? Của chúng em!"

Bảo vệ làng?

Lúc đó con thỏ chui ra từ lòng tôi.

[Kyu?]

Vừa chạm mắt với con thỏ, tim như ngừng đập, hự. Nymph bán hàng nuốt nước bọt.

"D, dễ thương quá!"

Ngón tay ngọ nguậy với vẻ mặt muốn chộp lấy ngay lập tức.

Tôi túm lấy con thỏ đưa ra và nói.

"Muốn sờ không?"

"Đ, được hông ạ?"

"Sờ đi. Sờ thoải mái."

Nymph thận trọng tiến lại gần đưa tay định bắt lấy con thỏ.

Tôi rụt tay lại một chút để Nymph không bắt được.

"M, mún sờ!"

Cố sống cố chết bước tới. Giơ cao tay đang cầm con thỏ lên, Nymph leo lên đầu gối tôi để ôm lấy con thỏ.

Nymph ngồi trên đùi tôi ôm chặt lấy con thỏ.

"Kyaaa! Dễ thương quá!"

Nghe nói với Nymph thì cà rốt và thỏ là mồi nhử tốt nhất.

Nhờ đó tôi đã chiếm được phía sau.

[Kyuung?]

"Nymph thỏ~ Nymph thỏ! Có mún đi cùng du hành giả nim hông?"

Hướng về phía Nymph không phòng bị đang ngồi trên đùi tôi, ma thủ của tôi lặng lẽ vươn tới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!