Tập 2

Chương 651: Huấn Luyện Cheon-do / Giấc Mơ Của Shiva (1)

Chương 651: Huấn Luyện Cheon-do / Giấc Mơ Của Shiva (1)

Chương 651: Huấn Luyện Cheon-do / Giấc Mơ Của Shiva (1)

Hương trà hồng đào thoang thoảng.

Trên khay đặt đại trên tủ đầu giường, hơi nước bốc ra từ vòi ấm.

Hôm nay cũng như mọi khi, địa chủ trên giường, Cheon-do vuốt cằm mỉm cười lắng nghe câu chuyện của tôi.

“Chăm con à…. Quả thực không phải việc dễ dàng.”

“Thế mới nói, bọn trẻ ghen tị với nhau nên mệt lắm. Dạo này hở ra là cãi nhau nên đau cả đầu.”

Shiva và Wiki so với lần đầu gặp đã thân thiết hơn rất nhiều.

Nhờ nỗ lực không ngừng của tôi và tình yêu thương em của Shiva. Hai đứa vốn ngượng ngùng, khoảnh khắc nhận ra nhau là gia đình, sự gắn bó lớn dần thì ngược lại cãi vã cũng tăng lên.

Lấy điện thoại ra cho xem từng tấm ảnh một. Wiki hay Shiva đang ngủ. Bọn trẻ ăn đá bào. Những đứa nhóc nằm trong tay tôi.

Từng tấm từng tấm đều là ghi chép quý giá.

Cheon-do vuốt ve màn hình như thể bọn trẻ đáng yêu chết đi được.

“Cơ mà, bỏ con lại mà tìm đến đây thế này có được không?”

“Người không thích ạ?”

“C, cái đó không phải là không thích nhưng mà…. Dù sao cũng thế chứ.”

Tôi đã cho Shiva và Wiki ngủ trưa rồi mới đến.

Dù có dậy thì Alba cũng sẽ trông, nên không sao.

“Thỉnh thoảng cũng muốn ở bên người mình muốn gặp chứ.”

Cheon-do nhíu mày như nhai phải sạn, môi mấp máy.

Cảm giác không phải ghét mà là cố tình diễn vẻ ghét bỏ.

“…Nói mấy lời xấu hổ.”

Vươn tay vuốt ve vai sư phụ.

Vừa cảm nhận làn da sần sùi nhưng bên trong lại căng mọng, vừa nhẹ nhàng kéo về phía tôi, Cheon-do ngầm kháng cự đẩy tôi ra.

“Việc này, ta đã bảo chỉ buổi đêm thôi mà.”

“Kể cả khi buổi đêm không có con sao?”

Dùng sức ôm chặt lấy Cheon-do.

Cheon-do xấu hổ co người lại, dùng hai tay che ngực, cố gắng tạo tư thế để không bị trêu ghẹo nhất có thể.

Thái độ hơi ngập ngừng.

Sự thuần khiết không vấy bẩn này dù có ôm cô ấy bao nhiêu lần cũng không thay đổi.

Nên thỉnh thoảng tôi nghĩ.

Biết đâu một ngày nào đó sẽ thấy được dáng vẻ hoàn toàn dâm đãng của sư phụ.

Tuy là suy nghĩ vô cùng bất kính của đệ tử đối với sư phụ, nhưng giữa chúng tôi đã trao đổi dục vọng gọi là tình dục rồi.

- Siết chặt.

Ôm từ phía sau, đồng thời cọ mũi vào gáy.

Hương đào chua ngọt đậm đà dẫn dắt kích thích ngọt ngào.

“Cơ thể sư phụ đã phản ứng thành thật rồi mà. Cứ phủ nhận thôi.”

“Câm… đi.”

Sự cô đơn hiện rõ trong mắt.

Xoa bóp vai, ấn mạnh vào tuyến mồ hôi ở nách, cơ thể sư phụ run lên khi gặp đàn ông.

Cơ thể đã được chạm vào nhiều nên độ nhạy cảm tăng cao, còn ngọt ngào hơn cả trái cây chín nẫu.

Cơ thể bị lăng nhục nhanh hơn cả lý trí đã phản ứng rõ rệt như thể được huấn luyện.

- Xoa bóp, xoa bóp.

“Hư ưt… ưt. Ha a a….”

Mở nhẹ khóa kéo phía sau lưng, luồn tay vào từ phía sau vuốt ve ngực trần.

Tôi thỏa thích trêu đùa và vò nát bầu ngực chín mọng như trái đào bên trong lớp áo bó sát.

Bầu ngực trắng ngần bị giam trong song sắt chất liệu dai… không thể tìm cách thoát ra và bị giày xéo.

Đầu ngực của sư phụ bị lòng bàn tay ấn lướt qua, tuy xấu hổ nhưng dần dần cứng lại như hòn đá nhỏ.

Hơi nước. Mồ hôi.

Mùi hương ngất ngây lan tỏa trên lớp áo bó.

Nếu luồn tay sâu vào, có thể thấy bàn tay to lớn ngọ nguậy bên trong lớp áo giãn ra.

Nếu căng ra thì sẽ nhìn xuyên thấu bên trong.

Quả thực trắng ngần bên trong lớp áo bị bàn tay đàn ông đùa giỡn sẽ lấp đầy đôi mắt sư phụ.

- Bóp nắn, bóp nắn.

Mặc kệ có để lại dấu tay hay không.

Bóp chặt ngực bên, đẩy từ trên xuống dưới tạo kích thích, hay dùng tay che kín ngực như áo lót rồi vuốt ve.

“Hưt, ưt….”

Không cần nói cũng biết cách làm đàn ông nứng.

Dù rên rỉ thở dốc, nhưng cố tỏ ra bình thản kẹp chặt nách định ngăn tay tôi lại, Cheon-do rốt cuộc run rẩy thì thầm.

“Si-heon… ưt. Si-heon à…. Dừng lại.”

“Ây dà sư phụ. Dừng lại gì chứ. Người vẫn còn nghĩ đến gã đàn ông đó sao.”

“Chuyện đó… đã bảo đừng nói rồi mà.”

Chúng tôi chồng chất cơ thể lên nhau, đổi lại không được nói bất cứ chuyện gì về mối tình đầu.

Đó là lời nhờ vả của Cheon-do nhưng làm sao giữ được chứ.

“Sư phụ nhìn cái này xem.”

Tôi banh rộng bầu ngực đang nghịch ngợm sang hai bên.

Khe ngực mở ra, hơi nước bốc lên nghi ngút trên lớp áo bó đã ướt đẫm và sẫm màu.

- Giật, giật…!

“Tỏa ra mùi cơ thể thế này mà…. Người cũng biết hưởng thụ gớm.”

Cheon-do nức nở dồn trọng lượng dựa vào tôi, thẫn thờ nhìn ngực mình.

“Ha a… Hư ưt. Ngươi, quá đáng….”

Rút tay ra khỏi áo, bàn tay ướt át.

Cố tình lắc trước mắt sư phụ, mông cô ấy đang đặt trên háng tôi giật nảy lên.

“Quá đáng?”

Trên lớp áo bó hơi xộc xệch do mở khóa, tôi dùng ngón trỏ và ngón cái véo đầu ngực nổi rõ lên.

Động tác tay vẽ vòng tròn vô cùng xấu xí. Nhưng sư phụ không biết làm sao trước khoái cảm tê dại, sà vào lòng tôi lắc đầu.

“Quá đáng…. Trêu ngươi. Á…!”

Lên đỉnh bằng đầu ngực đi.

Dùng móng tay gãi nhẹ, rồi di chuyển ngón trỏ qua lại thật nhanh, sư phụ vùng vẫy như muốn thoát khỏi vòng tay tôi.

“Ưt… Hưt, hư ưc! Hư ốc…. Đầu ngực. Đừng chạm vào đầu ngực mà a a….”

Dáng vẻ giữ gìn thể thống trước mặt đệ tử dần sụp đổ.

Trở thành sư phụ hay làm nũng dần dần sà vào lòng tôi.

“Ư hức?! Ưt… Heon à. Si-heon a a!”

- Véo.

“Cứ tận hưởng đi…!”

Véo đầu ngực và kéo mạnh hết sức.

Thứ phồng lên tròn tròn như quả nam việt quất bị kéo dài ra, tiếng hét dâm đãng vang vọng khắp phòng.

“Ốt… Ô ốc!”

Cảm nhận được đồ lót của sư phụ đang ướt đẫm.

Tôi ôm lấy Cheon-do, dùng hai chân kẹp chặt đùi cô ấy. Chỉ cởi khóa quần lôi côn thịt khổng lồ ra cọ xát vào mông.

- Cọ, cọ xát.

“Thấy sướng không?”

“…Ưt… Ư ư ư ư!?”

“Thành thật hơn cũng được mà. Chưa cho vào đã lên đỉnh rồi.”

Cọ xát mông bằng nước dâm của sư phụ Đào Mật (Cheon-do).

Chiếc quần tất ướt đẫm rất thô ráp và cứng, mỗi khi điên cuồng cọ xát dương vật đều kèm theo kích thích thô bạo.

Cảm giác sần sùi đó không phải là cảm giác khoái lạc lắm.

Nhưng chỉ riêng việc đó là quần áo sư phụ đang mặc cũng đủ để kích thích sự hưng phấn của tôi.

Cho vào chắc sướng lắm.

Vừa chặt khít, lại vừa như lần đầu mỗi lần làm, âm hộ của sư phụ sau khi cho vào thì phía tôi sẽ đảo lộn mắt lên mất.

Muốn đạt được khoái lạc thể xác và tinh thần đậm đà và mạnh mẽ hơn thì phải mất vài tháng vờn nhau mới đúng.

‘Hơn nữa….’

Sư phụ không thích xoay nhiều tư thế.

Cứ thấy sướng thế này mà hỏi tại sao thì câu trả lời là, dâm đãng quá nên ghét.

Bình thường trên giường thậm chí tư thế doggy cũng không cho phép. Chỉ thích nhất là nắm chặt tay nhau, hôn môi ở tư thế truyền thống.

Theo một nghĩa nào đó là thể thống của Thiên Ma.

Tư thế như thú vật thì nghĩ là hạ thấp phẩm giá của Thiên Ma chăng.

Ôm tôi là ôm, nhưng muốn chia sẻ tình yêu thuần khiết lâu dài và đậm sâu.

Có vẻ từ chối tình dục khoái lạc kiểu này.

- Soạt, cọ xát!

“Ưt!”

Đang cọ qua lại thì phản ứng đến.

- Phụt! Phụt!

Bắn đầy lên mông, tôi nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau trên quần tất, rồi ôm lấy sư phụ.

“Ưt… Hư ưc, cư ư ưt….”

Sà vào lòng tôi, dường như cũng đạt đến cực khoái nhẹ nên Cheon-do rên rỉ run rẩy đùi.

Hạ bộ ướt đẫm không cần dùng tay cũng tự chảy nước dâm ra.

‘Đệ tử nói với sư phụ thì không phải phép nhưng… là thiên tài đấy.’

Thuần khiết nhất, nhưng lại cho phản ứng tốt nhất.

Cách nói chuyện cũng như bản năng biết làm thế nào để đàn ông hưng phấn và hành động theo.

Cảm nhận tốt thì những người phụ nữ khác cũng thế. Nhưng có phản ứng dễ thương mà chỉ sư phụ mới có thể cho thấy.

Nắm lấy đầu sư phụ đang ướt đẫm mồ hôi xoay về phía tôi. Sư phụ với khuôn mặt mơ màng từ từ đưa môi lại gần.

- Chụt.

Hôn lên má tôi rồi xoay người lại ôm lấy tôi.

“Ha a… Ha ưt.”

Ghét làm nhiều tư thế, nhưng lại thích chia sẻ tình cảm.

Như thơm má, hay nắm tay.

Nhưng tôi biết.

Rất lâu trước đây, hành vi tiểu tiện lộ thiên của Cheon-do mắc chứng phô dâm mà tôi thấy trong rừng sâu.

Người này thuần khiết nhưng dâm đãng. Có tài năng mà bản thân cũng không biết.

- Cọ.

Bây giờ cũng vậy.

Cố tình để đùi chạm vào tay tôi.

Hay hành vi vô thức áp bụng dưới vào… đủ để chắc chắn bản chất của sư phụ có lẽ dâm đãng hơn tưởng tượng.

Thích Platonic, nhưng cơ thể lại muốn tiến xa hơn trong vô thức.

Nếu cưỡng ép mở khóa tư thế khác có khi lại thích cũng nên.

Tôi rúc vào lòng Cheon-do.

“Phù….”

Cơ thể run lên bần bật.

“Đã bảo… chỉ buổi đêm, ưt. Mới được mà.”

“Làm thêm không ạ?”

“Lời ta nói… ngươi không nghe lọt tai à.”

Dùng tay ôm eo sư phụ, xoa bóp đùi.

Vuốt ve bên trong lại tỏa ra mùi hương dâm đãng.

Ngón giữa của tôi ấn mạnh, thật mạnh vào âm hộ.

“…….”

“Cơ thể sư phụ thì khác đấy.”

Cheon-do đã trở thành đồ chơi chín mọng của đệ tử.

Sư phụ im lặng nhắm mắt.

“…Ta, thích nhẹ nhàng.”

“Đương nhiên rồi ạ. Sẽ làm thế cho người.”

Ngày hôm đó, cô ấy lên đỉnh ba lần.

“Cơ thể thế nào rồi anh yêu?”

Kỳ nghỉ sắp kết thúc.

Trước câu hỏi của Alba đang đeo tạp dề, tôi bẻ cổ tay quá đà cười khẩy.

“Ổn mà.”

Tình trạng chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng nếu không phải quái vật như Sansuyu thì vẫn đối phó được.

Để làm việc thì quá đủ.

Alba lắc đầu búng trán vào vai tôi.

“Không đâu, tình trạng của anh tệ hơn anh cảm thấy đấy.”

“Tại sao?”

“Thì anh suýt chết mà. Không phải ý nghĩa bị thương… mà sinh mệnh lực đã cạn kiệt một lần rồi.”

Sinh mệnh lực.

Sử dụng quyền năng quá mức hay vắt kiệt ma lực sẽ bị bào mòn, nó cùng hệ với tiên thiên chi khí của võ công tôi sử dụng.

Sau trận chiến với Vua. Tôi thực sự đã trở thành cơ thể chết cũng không có gì lạ do cạn kiệt sinh mệnh lực.

“…Lần trước cũng có chuyện thế này một lần rồi. 3 năm trước.”

“Đúng thế. Nhưng lúc đó vẫn ổn mà?”

Trước mắt Sansuyu, khi bị Đại Lý Giả cắt cổ.

Sau trận tử chiến với Mugung. Tôi cạn kiệt sinh mệnh lực, không dùng được sức mạnh gì đặc biệt và phải chết.

Nhưng lúc đó cũng nhận được sinh mệnh lực từ Vương Quan (Crown) và sống lại.

Nói thế thì Alba bảo,

“Khác nhau. Sinh mệnh lực mà Vương Quan đưa ra vốn dĩ gần như giống hệt sinh mệnh lực của anh nhưng…. Sinh mệnh lực của Su-mok-ui Wang bản chất khác hẳn.”

Khác là sao?

Dù dòng thời gian khác nhau nhưng chẳng phải vẫn là tôi sao.

“Nên mới có thể cho sinh mệnh lực. Nhưng bản thể của người đó hoàn toàn là Mộc Quỷ thối rữa. Dù có vượt qua cảnh giới, nhưng với con người như anh thì không thể khớp hoàn toàn được.”

Truyền máu khác nhóm thì nguy hiểm.

Có thể coi là tương tự thế không.

“Để cơ thể ổn định thì từ giờ cần hạn chế chiến đấu. Em sẽ chuẩn bị vài phương án thay thế, cái đó xem sau….”

- Cạch.

Cửa mở.

Shiva ló đầu qua khe cửa nhìn tôi và Alba, rồi chạy về phía tôi.

- Lạch bạch.

“Bố... ố…!”

“Ừ! Ôi chao Shiva của bố. Sao thế?”

Ôm lấy chân tôi nên tôi bế thốc lên, Shiva nằm trong lòng tôi dụi đầu.

“Shiva, mơ.”

Cành cây rung rinh. Hình như người cũng lớn hơn một chút.

“Mơ gì?”

Nghe tôi hỏi, đôi mắt xanh lục sóng sánh của Shiva lấp lánh.

“Trong mơ Shiva, gặp người giống mình.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!