Tập 2

Chương 718: Thỏ

Chương 718: Thỏ

Chương 718: Thỏ

Đêm cuối cùng ở Tháp Thời Gian và Chiều Không Gian.

Đến sáng, tôi sẽ giao lại công việc của tháp cho Aori, chọn lọc nhân sự rồi xuống núi.

Có rất nhiều thứ cần phải tìm hiểu, từ sức mạnh mà tháp sở hữu, khả năng sản xuất ma thạch cho đến quá khứ của Mộc Linh Vương, nhưng thời gian không còn nhiều và có quá nhiều việc cần ưu tiên.

Ít nhất thì hôm nay, tôi phải bảo toàn đan điền một cách trọn vẹn, và tận hưởng một đêm ngọt ngào với Da-jeong.

[Bệ hạ?]

Lẽ ra phải thế.

Tại sao tôi lại nhìn thấy cảnh tượng kia nữa chứ.

Hình ảnh Da-jeong dễ thương liếc mắt nhìn rồi ôm chầm lấy tôi thật khó để thể hiện chân thực trên màn hình.

Ước nguyện của tôi là được xoa nhẹ bộ ngực đẫy đà kia và áp má vào nhau ngủ.

Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt của In-ja (Nhân Tử) với khuôn mặt hơi dỗi hờn.

Cái con nhóc ranh con thiếu tinh tế này lại gọi tôi vào thế giới tinh thần.

"Ta không phải ranh con đâu nhé."

Giờ chuyện đó có quan trọng không.

Việc không thể vuốt ve Da-jeong đang cô đơn quan trọng hơn nhiều.

"... Đừng có bị một người phụ nữ xoay như chong chóng thế. Ngươi là đồ ngốc à?"

"Gọi ta làm gì? Ta đang vội."

Thái độ hời hợt làm nó dỗi sao.

In-ja nhăn mũi, khoanh tay trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Nhìn đây này."

Dù sao thì nhóc con vẫn là nhóc con thôi.

Dù có tỏ ra là 'Ta đang giận đây~' thì, ngoại trừ tính cách chó má ra, khuôn mặt nó vẫn rất dễ thương.

[Bệ hạ... Ngủ ngon nhé.]

Nhưng Da-jeong còn dễ thương hơn gấp bội.

Khuôn mặt cô ấy cười rạng rỡ đầy ẩn ý khi vuốt ve bụng dưới của mình thật quyến rũ.

"Sao cứ nhìn mỗi cô ta thế?"

Thấy tôi cười ngây ngô nhìn Da-jeong, In-ja tức giận hét toáng lên Sư Tử Hống.

"Ngươi cũng biết ghen cơ à?"

"... Ưu tiên ta hơn cái loại đó là chuyện đương nhiên còn gì."

"Đó là luật pháp ở đâu ra thế."

In-ja dậm chân xuống nền đất vô tội với khuôn mặt hờn dỗi.

Có vẻ như việc đối tác không được đối xử như đối tác khiến nó rất tủi thân. Nhưng thú thật, In-ja nằm trong tâm trí tôi, tôi muốn làm gì cho nó cũng chẳng làm được.

"Nhưng mà, ta chán chết đi được ấy."

"Sự năng động thì tốt đấy, nhưng xét đến tuổi tác của ngươi thì nên điềm đạm hơn chút đi."

"Đau thì biết làm thế nào!"

Mỗi lần nhìn con bé này tôi lại nghĩ, nó giống con Chihuahua thật.

Con chó địa ngục duy nhất trong thế giới cún cưng toàn thiên thần.

Tuy chỉ là lời đồn đại, nhưng nghe nói do cấu trúc hộp sọ bị lỗi nên lúc nào cũng bị đau đầu, thành ra hay cáu bẳn.

Thân hình thì bé tí, đụng vào là sủa, cắn, tức lên là run bần bật.

Đúng là phép so sánh dành riêng cho In-ja.

"Thế, gọi ta vào chỉ vì chán quá thôi hả?"

Khi tôi nhìn thẳng vào mắt nó và hỏi đúng như ý nó muốn, con bé gật đầu nhẹ.

"... Ừ."

Nên gọi đây là bước tiến vượt bậc hay là sự nhõng nhẽo ngày càng tăng đây.

Ngoài việc hay nổi cáu ra thì khoảng cách giữa chúng tôi đã thu hẹp đáng kể so với những ngày tháng đánh nhau chí chóe trước kia.

Hình ảnh Da-jeong đang sờ soạng và mút mát cơ thể đang ngủ của tôi đập vào mắt, nhưng tôi cố gắng xóa hình bóng cô ấy trong đầu và hỏi.

"Muốn làm gì nào."

"Thỏ...! Ta muốn xem thỏ."

Hừm.

Việc nó cuồng sở thú thì tôi biết rõ rồi.

"Ở đây thì cho xem thỏ kiểu gì."

Khi tôi nghiêm mặt hỏi, In-ja dùng bàn tay dính đất vỗ vỗ xuống đồng cỏ và nói.

"Đây là thế giới tinh thần của ngươi mà! Tạo ra đi!"

Khoan bàn đến chuyện có làm được hay không, cái thái độ đòi hỏi như chuyện đương nhiên đó thật đáng ghét.

Nếu không có Vương Quan thì tôi đã trói gô nó lại rồi treo lên vườn thực vật làm tiêu bản rồi.

"Vốn dĩ nếu có thể tùy tiện tạo ra sự sống thì ta đã làm từ lâu rồi."

"Không làm được à?"

Xét cho cùng thì tôi cũng chẳng có mấy điểm chung với thế giới này.

Nói là trong đầu tôi hay thế giới tâm tượng, nhưng chẳng phải In-ja hay Vương Quan thỉnh thoảng dùng nó làm bối cảnh để cho tôi xem ảo ảnh sao.

Nếu tôi có thể tùy ý tạo ra thứ gì đó. Thì trước đây tôi đã chẳng bị con bé này hành cho ra bã.

'Làm được không nhỉ?'

Nghĩ lại thì trước đây đã có một lần địa hình bị thay đổi.

Lúc quyết đấu với con bé này cũng vậy. Và khi tôi bước vào ngọn đồi nơi xác tôi lăn lóc cũng trải nghiệm y hệt.

- Xoạt.

Tôi thả lỏng toàn thân, như thể đang tụ mana vào đan điền, bình tĩnh nhìn vào một điểm trên đồng cỏ.

Việc tạo ra một sinh mệnh mới ở nơi chỉ có tôi và In-ja.

Cảm giác cơ thể đang lơ lửng giống như khi mơ tỉnh (Lucid Dream). Trong trạng thái đó, tôi nhìn vào bối cảnh và dồn lực vào mắt, thế giới trở nên mờ ảo như ngay trước khi thoát khỏi giấc mơ.

"Làm được không? Có khả thi không!?"

Thấy tia hy vọng từ tôi, In-ja bật dậy.

"Ngồi yên chút đi."

Tôi buông một câu, con bé liền bịt miệng gật đầu lia lịa.

- Gật gật.

Thấy nó lắc đầu khí thế quá nên tôi ghi nhớ trong lòng.

Con Chihuahua muốn xem thỏ thì sẽ biết kiềm chế cơn giận.

- U u u u.

Quay lại điểm đang nhào nặn bối cảnh, tôi tập trung vào một điểm trên đồng cỏ, hình dung ra hình dáng con thỏ.

Hình ảnh sự sống xuyên qua đất sinh ra.

Khí vận tuyến tính xuyên qua nền đất. Lấy đó làm hạt giống, tôi kéo ra hình hài của một loài động vật nhỏ bé có bộ lông xù xì. Ngay sau đó-

- Piu?

Cái mũi màu hồng bóng loáng phát ra âm thanh đáng yêu và nhô lên khỏi đống đất.

- Phốc!

Một con thỏ chui qua cái hố, nhảy lên đầy khí thế. Rồi nó lắc cái thân hình nhỏ bé rũ sạch đất.

"Áaaaaaa!"

In-ja, đại hoan hỉ.

Như cầu thủ đội tuyển quốc gia nước nhà vừa sút vào quả luân lưu cuối cùng, nó lao về phía con thỏ một cách đáng sợ.

"Thỏ kìa, thỏ thật kìa!"

- Kí k, kíc!?

Muộn màng nhận ra bản chất của In-ja, con thỏ định bỏ chạy nhưng bị tóm gọn.

Ôm chặt con thỏ tội nghiệp, In-ja đang ở ngưỡng hạnh phúc cực độ.

Chắc là muốn gặp lắm nên sụt sùi cả nước mũi.

"Hộc, hộc... Hộc...! Thỏ... Thỏ trắng...! Ta đã muốn gặp mi biết bao!"

"Bình tĩnh đi."

Hơi thở của In-ja cứ đứt quãng thế kia, để yên thì nó chết trước cả con thỏ mất.

"Dễ thương quá đi mất! Nhìn bàn chân này. Lee Si-heon nhìn này! Hả? Nhìn đi!"

- Kít, ăng ẳng!

Có vẻ vòng tay hơi rộng của In-ja làm nó khó chịu, con thỏ đá chân sau vào không khí.

Xin lỗi nhé Thỏ tiên sinh.

Nhưng tôi có hẹn trước với Da-jeong rồi.

"Thế ta đi đây?"

"Hộc hộc. Không xem thỏ à?!"

"Thỏ trắng thì chưa đủ đô đâu. Ta từng thấy cả thỏ đen tuyền rồi cơ."

Và con thỏ đó đã "ăn" tinh linh của Saku đấy.

Tuy giờ không còn trên đời nữa, nhưng khác với tôi, hắn là thằng đàn ông đã làm tròn bổn phận nam nhi rồi mới đi.

In-ja ngạc nhiên đến mức như muốn lộn ngược ra sau.

"Hảảảảả Thỏ đen tuyền á!? Chắc là đỉnh lắm! Cho ta xem với!"

"Sau này nếu ngoan."

"Biết rồi!"

Thở dài nhìn vào màn hình, Da-jeong vẫn chưa ngủ.

Cô ấy nắm chặt tay tôi đặt lên đầu mình rồi cười mãn nguyện. Không những không phản bội, mà có vẻ cô ấy còn chẳng có ý định rời xa tôi.

- U u.

Ở đây cũng nhìn thấy sợi chỉ vàng định mệnh.

Nó sáng và dày hơn trước rất nhiều, sánh ngang với Aori hay Tae-yang.

"Ta đi nhé?"

"Ừ! Thỏ ơi chúng mình chơi gì đây?"

Lấp đầy nỗi cô đơn cho nó nên nó cười xinh thế kia, giỏi lắm.

Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã xong xuôi nên thoải mái thoát khỏi thế giới tinh thần.

Tưởng là đã thoát được rồi, nhưng-

- Vút!

"Thỏ, biến mất rồi..."

Chưa kịp ôm Da-jeong vào lòng thì tôi đã bị tiếng gọi của In-ja kéo trở lại.

"..."

"Tạo lại cho ta đi."

Đưa đôi tay không còn một cọng lông nào ra, thằng In-ja cư xử như thể gửi đồ cầm cố ở chỗ tôi vậy.

Đôi mắt u sầu và nắm tay nắm chặt đầy vẻ mất mát trông thật thảm hại.

"Có vẻ như thứ ngươi tạo ra... Nếu không có ngươi thì sẽ biến mất."

"Thì sao."

"Ở lại với ta cả đêm không được à?"

Bên ngoài đang có Da-jeong mà mày nói cái gì thế hả con Chihuahua mất nết này.

"Không được."

"Làm ơn đi."

"Đã bảo là không được mà."

"Làm đi."

"Ít nhất thì cũng nói với tư thế nhờ vả đi chứ."

"... Nhờ ngươi đấy."

Tôi thở dài.

Nghĩ cũng tội, cả đời nó cô đơn đến mức nào mà lại thế này, nhưng phá hỏng đêm tuyệt vời của tôi thì cũng đáng trách thật.

Tôi quay đầu nhìn màn hình tầm nhìn của mình, nhìn nụ cười vẫn chưa buồn ngủ của Da-jeong. Rồi nói với In-ja.

"Chỉ 1 tiếng thôi đấy."

"Thế, cho ta cả thỏ đen nữa!"

A đù.

"Cởi ra đi, mày phải ăn đòn một trận mới được."

"Sao, tại sao? Áaaaaaa!"

Tiếng đánh giòn giã vang vọng trong thế giới tinh thần.

Tiếng rên rỉ đau đớn của In-ja chắc hẳn cũng lọt vào tai con thỏ đang tạm thời bị bỏ rơi.

Không hiểu sao tôi lại nghĩ thế.

* * *

Lễ xuất quân.

Bỏ qua mấy thứ lặt vặt, kết thúc bằng một tuyên bố và bài diễn văn ngắn gọn, sau đó là tiệc tiễn đưa ngắn với các quý tộc.

"Bài diễn văn ngầu lắm Vương ơi! Ngài đi ngay bây giờ ạ?"

"Mất chút thời gian. Nhưng sẽ không lâu quá đâu."

Không thể xuất phát ngay được, phải cho quân đoàn binh và vài người khác thời gian sắp xếp chỗ ngồi.

Ngồi vắt vẻo ở một chỗ thích hợp chờ đợi. Tae-yang đã chuẩn bị xong xuôi từ trước, lững thững bước ra.

"Phù, không dùng nhà vệ sinh không có tạo tác nữa thấy nhẹ cả bụng."

Khác với thực vật, con người xử lý vấn đề vệ sinh không dễ dàng.

Mộc nhân có thể chịu đựng chút bất tiện để không phải bài tiết. Nhưng thực ra bài tiết ra ngoài vẫn tốt hơn nhiều.

Hơn nữa trong số quý tộc cũng có khá nhiều con người. Nên môi trường nhà vệ sinh không đến nỗi quá mất vệ sinh.

"À, em xem bài diễn văn của đại ca rồi. Giờ anh cũng biết chém gió ra phết đấy chứ?"

"Sao bằng chú được."

Quay đầu lại trước lời khen của Tae-yang. Ở đó, Dieffenbachia với vẻ mặt mãn nguyện đang dẫn binh lính đi về phía này.

'Diễn văn.'

Tôi vẫn còn nhiều thiếu sót.

Dù nói chuyện với mục đích gì thì cũng phải khơi dậy lòng tự hào của họ. Nhưng việc này không hề dễ dàng.

Kết quả chắc cũng không tệ lắm nhỉ?

Kẻ thù vẫn còn nhiều, ta sẽ xuống trước để xây dựng nền móng. Cho đến lúc đó hãy tận hưởng cuộc sống thường ngày bình yên trong tháp thêm chút nữa.

Nói thế thì ai nấy đều gật gù tán thưởng.

Cũng không ít thần dân mong muốn lời tiên tri thành hiện thực ngay lập tức. Nhưng có vẻ mọi người đều hiểu rằng điều đó là bất khả thi trong thực tế.

Và. Aori sẽ thay tôi nhiếp chính.

Ngay trước khi Dieffenbachia đến, tôi xoa đầu Aori và ôm chặt lấy cô bé.

"Nếu có vấn đề gì thì cứ bỏ trốn đi. Nếu nhớ ta thì vứt hết tất cả mà đến cũng được."

"Không sao đâu ạ. Vương ơi. Ở đây em có cả đống thứ muốn làm mà."

Nhờ công việc được giao mà khuôn mặt cô bé tràn đầy ý chí.

Aori cười tươi rói, cử động cánh tay robot ôm chặt lấy eo tôi.

"Em sẽ phát triển nơi này thật hoành tráng vì Vương."

"Ừ nhưng mà... Mấy tiểu thư đứng ở cái bàn kia là sao thế?"

"Phải giáo dục một chút ạ. Mấy đứa hay tổ chức tiệc trà đó thích Vương lắm."

Giáo dục, giáo dục à.

Nếu là giáo dục không trái với lẽ thường thì tốt biết mấy. Nhưng Aori thì chắc không có chuyện đó đâu.

"... Vừa phải thôi đấy."

"Vâng!"

Sau lưng Aori đang cười rạng rỡ, Dieffenbachia bước tới đứng trang nghiêm sau lưng tôi.

"Quân đoàn trưởng."

"Vâng. Bệ hạ!"

"Binh lính thế nào rồi?"

"Tất cả đều đã góp kiếm vì Bệ hạ!"

Bên này cũng đắc ý không kém.

Dieffenbachia chỉ vào binh lực của mình một cách vui sướng như một trung đội trưởng muốn lấy lòng cấp trên.

Quân đội của chúng ta được quản lý tốt thế này. Được giáo dục tinh thần kỹ càng thế này.

Vì tôi thì hơi tiếc, nhưng quê hương thì có thể vứt bỏ được. Có vẻ Dieffenbachia rất hài lòng về điều đó.

"Thế à...?"

Đám quân đoàn binh đang đứng nghiêm trang vừa nhìn thấy tôi liền cứng đờ vì căng thẳng.

Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của vài tên thì... Có vẻ như Da-jeong nhà tôi đã tác động chút ít.

'Ừ thì không có mới là lạ...?'

Quân đội thì làm sao mà tốt được.

Nhà là nhất mà.

Tấm lòng muốn tôi có ấn tượng tốt của Da-jeong đôi khi cũng gây ra chuyện thế này đây.

"... Bệ hạ?"

Dieffenbachia đang nóng lòng muốn được khen ngợi gọi tên tôi.

"Làm tốt lắm. Quả nhiên cô là thanh kiếm tuyệt vời nhất của ta."

Nghe lời nói xã giao, vai Dieffenbachia căng cứng lên.

- Run run.

Dieffenbachia nắm chặt tay, rung vai vì hưng phấn.

Cô ấy nhắm chặt mắt như người lính lần đầu được nhận huân chương. Rồi nhìn tôi với khuôn mặt tràn đầy cảm giác thành tựu.

Ngay sau đó cô ấy hít một hơi thật sâu và hét lớn vang cả phòng tiệc.

"Vâng!"

Biểu cảm như sắp bay lên vì vui sướng.

Thấy cảnh đó, vài binh lính lén lút cười khúc khích.

'Giờ thì đi thôi nhỉ.'

Chuẩn bị xong xuôi.

Từ giờ là bắt đầu cuộc thảo phạt Engajero và Guseul.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!