Tập 2

Chương 905: Lerad (3)

Chương 905: Lerad (3)

Chương 905: Lerad (3)

Lerad là một Elf (Tiên) dễ thương.

Giống như chú thỏ con được nặn từ tuyết đầu mùa Giáng sinh, dung mạo non nớt dễ khơi dậy lòng thương cảm muốn che chở.

Đôi mắt luôn tràn đầy sự tò mò lấp lánh như viên ngọc quý được mài giũa, làn da mềm như bông, bụng mịn như lụa.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng đúng là xinh và dễ thương thật.

Đến cả cái rốn sâu hoắm cũng không có chỗ nào chê được.

Làn da như đường muốn dùng lưỡi nếm thử từ đầu ngón chân. Hơi có mùi chua nhưng lòng bàn chân và đùi lại pha lẫn mùi kẹo ngọt. Vùng hội âm có màu như quả mận chưa chín.

Nếu chà xát kẹo dẻo My Gummy hay ăn hồi nhỏ lên môi thì có lẽ sẽ diễn tả rõ xúc cảm của Lerad.

'Con mèo mà không dễ thương thì chắc tuyệt chủng từ lâu rồi, y hệt thế này.'

Bảo Elf là chủng tộc của cái đẹp mà.

Dù chậm phát triển và tính nết chó má thì vẫn thu hút ánh nhìn, âu cũng là lẽ thường.

"Xì. Xì ì."

Lồm cồm, tôi nắm lấy cổ tay Lerad đang định thoát khỏi lòng tôi và kéo về đùi.

"Oa a a a!"

Cái mông sưng vù đã biến thành quả cà chua từ lâu.

Dấu vết sần sùi hình đốt ngón tay tôi in lại, cái mông Elf mũm mĩm không một vết xước giờ nát như tương.

- Bép! Bép!

Bị đánh, Lerad cắn đùi tôi như cắn khăn.

"A hự, á. Ư hự, ư ư ư ư ư!"

Chắc đau chết mất, Lerad rên rỉ đau đớn vùng vẫy xin tha mạng. Đôi tai rung rinh như cánh bướm.

"Nào."

"Đau, đau quá! Dừng lại đi! Ta đã bảo không chịu rồi mà!"

"Nơi đến sau khi chạy trốn, không thể có thiên đường đâu."

"Hức, oa a a a!"

Khi tiếp tục diễn tấu.

Nhận ra không có quyền từ chối, Lerad bắt đầu có vài thay đổi.

"Xì. Xì ì ì ì."

Không nén được giận, vừa khóc vừa bị đánh mông.

"Giờ thả ra đi! Đau quá a a a a!"

Lao vào liều chết vùng vẫy, xé nát quần áo tôi trong tư thế nằm sấp.

"Đừng đánh mông nữa, hức, thôi đánh nhau……."

Cố gắng thương lượng bằng giọng mếu máo.

"……Nhẹ, nhẹ thôi. Nhẹ thôi……. Nhẹ thôiii! Oa a a a!"

Cuối cùng cũng chấp nhận.

Túi hờn dỗi của Lerad phồng lên như bột bánh mì lên men đã khuất phục trước hơn 1000 cú Spanking (vỗ mông) toàn lực.

"Hự, ư hự, hức, ư ư ư."

Khi dừng đánh, con bé khóc nức nở vì nhẹ nhõm.

Do tính cách như trẻ con sao.

Khóc nức nở vì oan ức khi mọi việc không theo ý mình hơn là vì đau.

"Đau không?"

"……."

Lerad quệt nước mắt đang rơi lã chã, quay ngoắt đầu đi.

Dỗi thì dỗi thật đấy nhưng không hiểu nổi. Nhóc dỗi cái gì chứ?

"Bảo chưa phân thắng bại mà."

"Không biết!"

Bốp- Lerad tức tối đập tay vào mặt tôi.

"Á à?"

"Hự, ư ư…."

Mắt đền mắt, tay đền tay.

Tôi giơ tay lên trước mặt con nhóc cái, Lerad hoảng sợ nhắm nghiền mắt.

Tôi nghiêm giọng dọa.

"Hôm nay dừng ở đây, hay muốn bị đánh tiếp?"

"…Sẽ, đánh."

"Gì? Muốn bị đánh đến sáng à?"

"……."

Buổi biểu diễn bộ gõ địa ngục suốt cả ngày hôm nay có vẻ hiệu quả tức thì.

Lerad mím chặt môi vì uất ức, liếc mắt đầy gai góc vì không muốn bị đánh.

"Ư u."

Cứ tiếp tục bạo lực cho đến khi ngoan ngoãn cũng không tệ, nhưng nhìn sự ngây thơ khuất phục trước nỗi đau của Lerad thì có vẻ không cần thiết phải thế.

"Ta cho nhóc lựa chọn."

"……?"

Tôi giơ ngón trỏ lên.

"Nếu nhóc hợp tác với vương quốc của ta, ta sẽ cho nhóc đánh nhau với ta thỏa thích. Mỗi ngày một tiếng. Nhưng ngoài thời gian đó phải nghe lời ta."

Đôi mắt dễ thương của Lerad tròn xoe.

Miệng há hốc, muốn đút ngón tay vào ghê.

"Có thể tiếp tục đánh nhau với lão già á?"

"Phải. Cho đến khi nhóc thắng ta. Nếu không muốn bị đánh như hôm nay thì có thể đầu hàng."

"……Nếu không muốn đau thì có thể dừng lại?"

"Đúng thế."

Lerad nhổm dậy, nắm chặt đùi tôi ngước nhìn.

Khoảng cách hơi thở chạm nhau.

"Thật không? Thật không thật không?"

"Dù không thích cũng phải nghe lời ta chứ. Nhóc thua ta rồi mà."

"Đầu hàng, chưa có."

"Vậy đánh tiếp rồi nói chuyện nhé?"

"………Không chịu! Biết rồi! Làm là được chứ gì!"

Phải ngoan ngoãn nghe lời chứ.

Tôi ôm lấy con Elf trần truồng đang dạng chân ngồi trên háng tôi, cảm nhận cảm giác sử dụng (?).

Nhẹ và trơn láng. Tay chân và eo mỏng manh như sắp gãy.

Dù có mạnh tay cũng không hỏng đâu nhỉ.

Trên cổ Lerad đầy tinh nghịch pha trộn mùi mặn của nước mắt và mùi ngọt của đường tạo nên mùi hương mặn ngọt kỳ lạ.

Vuốt eo kéo lại gần.

"……?"

Không biết gì cả chỉ nghiêng đầu. Đuôi mắt đọng giọt nước mắt như sương.

Vỗ về. Khẽ nảy eo lên xuống, Lerad lắc lư không kháng cự như cái phao trên biển.

Cái mông đỏ ửng như vườn táo trĩu quả.

'Nếu là cô gái khác chắc sùi bọt mép rồi.'

Chuyển động gợi liên tưởng đến tư thế cưỡi ngựa (cowgirl) nhưng khuôn mặt hoàn toàn không biết và không ý thức được điều đó.

Quầng vú và đầu vú chín mọng.

Bụng và ngực săn chắc nhưng mềm mại như kẹo dẻo.

Đôi môi nếu cắn vào sẽ có vị mềm, đôi tai dài cá tính, cái mũi tuy không cao mà hơi thấp nhưng điểm đó lại càng dễ thương.

Trừ cái tính thích đánh nhau ra thì là sự dễ thương tinh quái có khuôn mặt không thua kém ai.

"Vậy, mai cũng đánh?"

"Nếu nhóc muốn. Nhưng hôm nay phải nắm chặt tay ta, nghe lời ta."

Giao dịch thành công mỹ mãn.

Lerad làm theo lời tôi ngay lập tức, đưa hai tay ra nắm chặt.

"Biết rồi, sẽ nghe lời lão già…. Cũng chẳng có chỗ đi. Chỉ cần được đánh nhau là thích."

"Không phải dùng chiêu trò để không bị đánh đấy chứ?"

"……."

Môi trề ra cả thước.

Nhận được lời hứa rồi nên không sao.

"Tốt, cho phép vào vương quốc. Tuyệt đối không được hành động bộc phát. Nếu trái lời ta, sẽ bị đánh gấp đôi số lần hôm nay."

Hiểu lời ta chưa.

Lerad với khuôn mặt nổi da gà gật đầu lia lịa.

"Ừ, ừ…."

Khuôn mặt sợ hãi ngầm.

* * *

Lerad hứa sẽ nghe lời tôi, nhưng đó chỉ là hợp đồng miệng, không biết khi nào và ở đâu sẽ hành động bộc phát.

Nếu làm hại thần dân thì rắc rối to, nên không thể rời mắt khỏi con nhóc bom nổ chậm này dù chỉ một giây.

- Nhồm nhoàm.

Đã nghĩ thế nhưng.

Những lo lắng cho đến nay đều là thừa thãi sao.

Ánh mắt của những người phụ nữ bao gồm cả Heukdan đều đổ dồn vào Lerad đang ngồi cạnh tôi.

"Ụp, hứp…. Nham nham. Ực, nhồm nhoàm. Ực……."

Sống đến giờ mới thấy đứa nào ăn uống kiểu chiến đấu thế này.

Mọi người đều ngẩn ngơ trước màn Mukbang của Lerad đói khát.

"Ngon quá, lão già. Cái này ngon cực! Ưm, ưm…. Ư ư ư ư!"

Một tay cầm đùi gà tây nhai cả xương nuốt chửng, cơm cũng chất đầy bát tô dùng để trộn cơm rồi nhét vào miệng ngấu nghiến.

Tuyệt kỹ vét tường mà ai từng ăn vội cũng biết.

Để nhét vào càng nhiều càng tốt, vét sạch thành bát, nhét cho đến khi má phồng lên.

"Woa, Si-heon à. Cậu bỏ đói nó một tháng à?"

"Chúng ta mới về được ba ngày, một tháng gì chứ."

Byeol đặt thìa xuống xem Mukbang của PD Lerad.

"Ăn cái này nữa không?"

Trời ạ. Nổ donate bóng bay.

Đưa miếng cá hố đã lọc xương ra như bố thí. Lerad nhìn chằm chằm mặt Byeol như con mèo, rồi nhai ngấu nghiến miếng cá.

Hơi bẩn thỉu nhưng dễ thương thì được tha thứ hết.

Jin Dal-rae ngồi cạnh bên cạnh cười hài lòng/ấm áp, nhặt từng hạt cơm dính trên miệng Lerad.

"Dal-rae à, nó sinh hư đấy."

Phải biết tự lo cho bản thân chứ, nhưng vô tình lại được lòng tất cả mọi người.

"Ư ư, nham nham nham. Ư ư!"

Cũng dễ hiểu, ghế thấp bàn cao, ẳng ẳng ăn uống ở khoảng cách đó.

Kích thước còn nhỏ hơn Heukdan nên rất dễ được yêu thương.

"Bố ơi! A~"

Tay tôi bận rộn phục vụ Wiki.

Đặt miếng cá hố tự tay lọc xương vào miệng, con bé cười híp mắt với ánh mắt ngọt ngào như mật.

- Ực.

Thần công ăn uống của Lerad làm chậm giờ ăn của mọi người khoảng 30 phút đã kết thúc.

"Lão già, bụng ta căng tròn rồi! Mai chắc chắn thắng được."

Lerad xoa cái bụng phình ra đầy tự hào, những người phụ nữ mở to mắt hỏi.

"Lão già?"

"Si-heon là ông nội à?"

Se-young và Byeol hỏi, mọi người thêm vào một câu.

Tôi làm vẻ mặt oan ức tột độ.

"Nó cứ dồn anh thành lão già một cách kỳ lạ."

"Chắc là do Vương Quan đấy."

Alba, người không thèm xem Mukbang của Lerad mà ăn cơm một cách thanh cao, lần đầu tiên lên tiếng.

Vương Quan.

Lerad nhìn thấy bản chất của đối phương, nên coi trọng niên đại tổng thể bao gồm cả Vương Quan hơn là tuổi tác thể xác của tôi.

Vương Quan sinh ra cùng với thế giới. Tôi đồng hóa với Vương Quan và thực tế trở thành cùng một tồn tại, nên Lerad gọi là ông nội cũng chẳng có gì lạ.

'Nghĩ lại thì.'

Lần gặp trước đó hoàn toàn không dùng danh xưng lão già.

"……Hơi oan ức đấy. Anh còn chưa đến 30 (một vỉ trứng) mà."

"Nói câu đó sẽ làm tổn thương nhiều phụ nữ đấy nên im đi Si-heon à."

Byeol quát làm tôi giật mình.

Những người nhạy cảm với tuổi tác. Tôi che miệng tránh ánh mắt, phải hòa vào cuộc trò chuyện của những người phụ nữ đang giận dỗi một lúc lâu.

"Pha~! Nước ngọt cũng ngon!"

Lerad không biết ý tứ gì, hạnh phúc 120%.

Rung đùi bần bật làm đủ trò, bảo là món ngon nhất từng ăn trong đời.

* * *

Người ta bảo căng da bụng chùng da mắt, nhưng thích nghi nhanh quá không.

Lerad chiếm một nửa giường của tôi lăn ra ngủ sau 3 giây.

"Ư ư, ư……. Khò…."

Vừa đến đã lo nó gây sự với mấy đứa khác, ai ngờ chẳng những không quậy mà còn được yêu thương chán chê rồi ngủ.

Ăn ngon lành món mình nấu, dù có ăn như hạm thì cũng phải vừa lòng thôi.

'Nữ hoàng rốt cuộc đã cho ăn cái gì thế?'

Tay nghề của Dal-rae, Se-young và Alba nhà ta đúng là đẳng cấp thế giới, nhưng phản ứng cực đoan thế này với đồ ăn thì trong truyện tranh cũng hiếm thấy.

'Mà.'

Cho ăn no, nằm giường ấm, mọi người cũng giải tán rồi, giờ kiểm tra cơ thể chút nhỉ.

Tôi bật đèn ngủ đầu giường, lật chăn của cô bé Elf đang ngủ dưới ánh đèn dịu nhẹ, quan sát chiếc áo hai dây trắng tinh bằng mắt.

Bộ ngực phồng nhỏ nhắn phập phồng theo nhịp thở.

Khuôn mặt ngây thơ chìm trong giấc mộng không biểu cảm, giữ vẻ dễ thương bí ẩn.

Cái bụng lộ ra không phòng bị tròn vo vì ăn nhiều.

Eo thon, háng và đùi ẩm ướt vì mồ hôi do nhiệt khí mờ nhạt, tỏa ra mùi đặc trưng nồng nàn.

Quần áo là áo hai dây và quần lót cotton trắng bó sát.

"Ưm……."

Lật chăn, cẩn thận cúi đầu xuống, nâng đùi ẩm ướt lên, đưa mũi vào trung tâm vùng kín.

Vừa tắm xong nên không có mùi chua, chỉ ngửi thấy mùi pheromone vừa phải.

Do lau háng qua loa chăng.

Đọng đầy nước, cái lỗ tách ra của chiếc quần lót hơi ướt đang tỏa ra hơi nóng hầm hập như chiếc bánh bao vừa lấy ra khỏi nồi.

- Hít.

Để kích thích Vương Quan, tôi bắt đầu cọ mũi từ từ từ đùi.

Vùi sống mũi vào khe hở chữ Y giữa gò mu và đùi, hít thở. Mùi ngọt ngào như kẹo bông gòn khiến mặt tôi nóng bừng.

U u- Vương Quan phản ứng khi gặp Thế Giới Thụ.

Ngay cạnh cái lỗ, mép quần lót quá thiếu diện tích để che chắn phần dưới của Lerad.

Lách vào ngay cạnh khe rãnh, liếm thử bằng lưỡi thấy có vị ngọt.

Quan sát động thái của Vương Quan đã phản ứng đúng điệu, việc hấp thụ có vẻ không phải là không thể.

Chỉ là sức mạnh đó quá lớn nên việc cưỡng ép hấp thụ như Herbasia có vẻ khá khó khăn.

Có vẻ cần sự đồng ý của cả hai bên.

Nhấc mặt lên khỏi háng Lerad đang dang rộng, vùng bẹn ẩm ướt của con bé cũng phản ứng với Vương Quan, run rẩy ngắt quãng.

- Sờ.

Dùng ngón tay lướt qua trung tâm của mép lồn đầy đặn.

"Ư ư…."

Lerad run rẩy phản ứng.

Bên này có vẻ nhạy cảm hơn vẻ ngoài nhỉ.

Tôi dùng cơ thể to lớn đè lên thân trên của Lerad, áp má vào con bé.

"Nặng…quá. Lão già."

Lerad nói mớ, lắc người để thoát khỏi sự áp bức của tôi.

Bộ ngực ngọt ngào cọ xát.

Nhìn đầu vú nhọn xuyên qua áo hai dây và hít thở.

"Ư ư, hư……."

Từ bên trong đôi môi nhỏ nhắn hé mở của Lerad tỏa ra mùi kem đánh răng vị dâu tây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!