Tập 2

Chương 774: Công Tác Nội Bộ

Chương 774: Công Tác Nội Bộ

Nghiên cứu viên và Banya.

Đã dùng xong.

Và đã bắn xong.

Giờ quay lại việc đang làm thôi.

"Ư... Hả? Ơ...?"

Nghiên cứu viên Lin đang ngất xỉu trước thùng rác, được chữa trị xong liền tỉnh dậy nhìn mặt tôi.

Quần áo bị lột, thắt lưng đau nhức, háng tê dại, trong lúc tinh thần chưa tỉnh táo chắc cô ta cũng biết ngay mình vừa bị làm gì.

"A. A...! Á á á á!"

Tôi bịt miệng Lin đang la hét lại.

Không kiểm soát lực mà bao trọn cả hàm, cô nàng sợ hãi ngừng hét, mở mắt thao láo như con gấu mèo rồi bắt đầu xoa hai tay vào nhau.

"Hức, hức... hư ức."

Xin tha mạng. Xin tha mạng.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Lin và nói ra điều đang nghĩ trong đầu.

"Không bị dính nô lệ hóa à."

"... Sức mạnh của Vua cũng chẳng khác gì mấy nhỉ."

Ai trả lời câu hỏi của tôi bằng câu trả lời vô giá trị thế?

Quay lại nhìn, Banya đang dùng giấy vệ sinh bịt âm hộ, trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt đầy bất mãn.

"Tôi cứ tưởng anh là người đàn ông hợp lý chứ."

"Hoàn toàn hợp lý mà. Ăn một lúc hai người còn gì."

Tôi đáp trả lời nói vô lý bằng sự trơ trẽn, giữa trán Banya xuất hiện nếp nhăn dễ thương.

"Đừng có rung chân nữa."

"... Ư. Tại ai mà tôi bị thế này chứ!"

Cô ta dồn sức vào đôi đùi đang run rẩy để khép lại.

"Cái này lãng phí thời gian quá. Rốt cuộc là cái gì vậy? Với lại, tại sao tinh dịch này dùng chú thuật hay ma pháp cũng không lau sạch được thế?"

"Tuy không thụ thai sinh mệnh nhưng đó là thể dịch của Vua đấy."

Nói lời bẩn thỉu thế này thì hơi kỳ, nhưng vài giọt thể dịch đó chứa đựng sinh mệnh lực hơn cả người bình thường.

"Nên là với ma pháp nghèo nàn của cái bệ phóng tiên tri kiêm máy đẻ chú thuật như cô thì khó mà xử lý được."

"Tiên tri- Chú thuật... Gì. Gì cơ? Cứ coi thường tôi nữa là tôi không nhịn đâu đấy."

"Không nhịn thì làm được gì?"

Tôi đã hấp thụ sức mạnh của Banyan-namu. Điều này cũng có nghĩa là tôi không còn việc gì với Banya nữa.

Giết cũng chẳng sao.

"..."

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, Banya lén lút che ngực và bướm lại.

Tôi không nhìn với ý nghĩa đó đâu, chậc. Với lại dùng bàn tay bé tí che thì cũng nhìn thấy hết mà.

"... Đừng có nhìn."

- Róc rách.

Dù có khép đùi lại thì tinh dịch vẫn không ngừng chảy ra.

'Dù sao thì hấp thụ National Tree là đủ rồi. Khí cảm tăng lên nhiều... Quả nhiên National Tree không chỉ là khoái cảm, mà cảm giác mạnh lên cũng khác biệt.'

Nếu Mộc Nhân bình thường cảm thấy như mở Thực Mộc Đồ Giám ra và lấp đầy từng loài cây một, thì trường hợp của National Tree giống như được tặng cả cuốn catalog vậy.

'Chờ thêm chút nữa liệu có National Tree khác xuất hiện không nhỉ?'

Chờ National Tree nữ. Rồi làm cú open run.

[ Ra dáng Mộc Linh Vương rồi đấy. ]

'... A.'

Dù sao thì quay lại, giờ tôi hết hứng thú với Banya rồi.

Một trong ba nhà tiên tri trên toàn thế giới. Lôi kéo Banya là việc vô cùng hấp dẫn, nhưng con mụ Nữ Vương kia chẳng lẽ không chuẩn bị gì cho việc này sao.

Dù đã quan hệ nhưng thấy cô ta vẫn tỉnh táo thế kia thì tinh thần lực không phải dạng vừa.

Tôi chuyển ánh mắt sang Lin lần nữa.

"Phù, phù..."

Phản ứng bình thường thì phải thế này chứ.

Vừa khóc vừa run nhưng hơi thở lại hưng phấn, phả vào lòng bàn tay tôi đang che mặt Lin nhột nhạt.

Đầu óc thì sợ hãi. Nhưng cơ thể đã chấp nhận khoái lạc và quen dần, nếu dồn ép thêm thì phụ nữ sẽ dễ dàng sa ngã.

Phụ nữ bình thường dễ mắc sai lầm do ảo giác của não bộ.

Tôi lẩm bẩm tiếng nước ngoài phù hợp với quốc tịch của Lin.

"Ngồi yên. Hiểu thì gật đầu."

"...!"

- Gật gật gật.

Phản ứng dữ dội thế này thì là con người chứ không phải Mộc Nhân.

Tôi vuốt mái tóc ướt đẫm của Lin chưa bị nô lệ hóa, nhìn sâu vào mắt cô ta.

"Ta cần kiến thức của ngươi. Ngươi có khả năng phân biệt vật nghiên cứu của Flower, trong đó là những thứ cốt lõi không?"

Thì thầm khẽ khàng, hơi thở của Lin dần lắng xuống.

Vẫn run rẩy vì sợ hãi, nhưng ánh mắt Lin dần dại đi, má run lên như bị cảm hóa bởi giọng nói của tôi.

Ánh mắt lén lút quét qua cơ thể và vai tôi.

Đồng tử của Lin lại hướng về mặt tôi, rồi cô ta nhắm mắt lại rồi mở ra.

"Làm theo lời ta thì ta tha mạng."

- Gật, gật.

Hạ tay xuống, Lin đỏ bừng mặt và mũi, thở hắt ra những hơi thở đã kìm nén.

"Hộc. Hộc..."

"Mặc quần áo vào. Đứng dậy."

Lin tìm mặc lại đồ lót dính đầy tinh dịch như hươu cao cổ con mới sinh.

Quảng cáo là tôi bị ăn rồi à. Tôi dùng ma pháp lau qua tinh dịch cho cô ta.

Định ra khỏi nhà vệ sinh thì Banya nói.

"Có tin được không?"

"Nghiên cứu viên quèn có nói dối hay không thì nắm bắt được ngay thôi."

"... Là năng lực à? Hay trực giác?"

"Trực giác."

Là con mắt nhìn người được nuôi dưỡng qua những cuộc đấu trí với Sage.

Lin sẽ không nói dối, và cũng chẳng phản bội chúng tôi đâu.

Và...

"..."

"Vẻ mặt như muốn hỏi gì đó nhỉ?"

Tôi hất cằm trước lời của Banya. Lin nói.

"Không lẽ... là Mộc Linh Vương, sao ạ?"

"Ừ."

Cô nàng mím chặt môi và nhìn xuống.

Nắm chặt hai tay, tỏ ra phục tùng, nhìn bộ dạng đó đến tôi cũng bật cười.

Vị trí và quyền lực.

Khoái lạc và ngoại hình.

Cái đó tốt ở đâu chứ.

Thú thật. Trong mối quan hệ thế này thì đó là vũ khí lớn nhất.

* * *

Mộc Linh Vương.

Đẹp trai, mạnh mẽ, và hoang dã.

Cái biệt danh thô bỉ như 'Kẻ hiếp dâm hèn hạ' không đủ để che lấp sức nặng của vị trí 'Vua'.

Trong quá khứ, Khan của Đế quốc Mông Cổ có ghi chép về việc chiếm đoạt phụ nữ ở những vùng đất chinh phục.

Dù xem nội dung của các sách lịch sử khác cũng dễ dàng tìm thấy việc này.

Ngài ấy là Vua.

Việc tham lam nữ sắc so với những gì ngài ấy đạt được chỉ là chuyện thường, và việc cưỡng đoạt phụ nữ cũng có nghĩa là không từ thủ đoạn để đạt được thành tựu.

Luôn có nhiều người ngưỡng mộ những câu chuyện có thể bị bóp méo.

─[★] Tôi cũng muốn được Mộc Linh Vương đưa đi... [406]

Một bộ phận.

Không, nhiều hơn tôi nghĩ.

Trong một số cộng đồng mạng nơi cái tên Thế Giới Thụ đã phai nhạt, thực sự không khó để tìm thấy những bài viết như vậy.

─Dạo này dễ dàng tìm thấy phản ứng của phụ nữ về Mộc Linh Vương... (HOT)

(Ảnh bài viết bí mật của cộng đồng phụ nữ)

Cô nào cô nấy đều muốn được chịch đến phát điên.

Thực tế là có khá nhiều con điếm ngấm ngầm lập fansite hoạt động.

Thậm chí không chỉ con người mà cả quý tộc cấp cao nhất cũng mờ mắt giúp đỡ, nên thoát khỏi mạng lưới giám sát của các ngài Thế Giới Thụ, khó bắt vãi.

Theo lời bọn nó thì Vua đẹp trai, làm tình giỏi, và dịu dàng với người phụ nữ của mình.

Việc chờ đợi bị cưỡng hiếp đã chứng tỏ là không bình thường rồi.

Kể cả mấy lời đó có đúng hết. Thì Vua cũng lọc mấy con như thế. Bye (Ảnh phụ nữ không liên quan đến nội dung)

Những tin đồn bùng lên rồi nguội lạnh trong chớp mắt.

─Cái này mà có lý à?

─Mấy con phò.

Nhiều cư dân mạng tranh luận về tính xác thực, nhưng sự thật là dư luận ủng hộ cuồng nhiệt Vua xuất hiện trên nhiều trang web tồn tại trong mạng lưới internet ngầm.

Và Lin, nghiên cứu viên của Flower cũng biết sự thật này.

Vì sử dụng mạng lưới ngầm nên tự nhiên có cơ hội tiếp xúc.

'...'

Nhưng chuyện đó thực sự xảy ra sao?

Lin ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Vua.

- Nhói.

Lần đầu tiên.

Ngất xỉu nên không nhớ rõ lắm.

Nhưng hơn cả đau đớn và mãnh liệt... cảm giác ngây ngất tột độ đã khắc sâu vào cơ thể.

Trong xã hội mà mỗi người đều có nghĩa vụ và quyền lợi, bỏ qua tất cả những nghi thức lặt vặt đó.

Bị người đàn ông mạnh mẽ chi phối, hoặc sở hữu và trở thành máy đẻ.

Thân phận đẹp đẽ nhất đối với loài thú sống để duy trì nòi giống.

Cảm giác hưng phấn không rõ nguyên nhân khiến chính Lin cảm thấy lâng lâng.

Vì là lần đầu nên không biết. Có lẽ tất cả những người phụ nữ thầm thương trộm nhớ Vua đều cảm nhận được chút ít cảm giác đó chăng.

Nếu những người đàn ông khác nghe thấy... Cảm giác lạ lẫm có thể phải nghe những biệt danh gớm ghiếc.

'Sợ quá.'

Nhưng những gì Lin cảm nhận được chỉ là một mảnh nhỏ.

Kẻ ẩn mình là Vua. Đối với một nghiên cứu viên quèn như Lin, đây là thông tin quá sức xử lý.

'Nhỡ Vua làm hại mình thì sao?'

Dù bảo tha mạng, nhưng nếu không phải thì sao?

'Mình là người bình thường. Chắc ngài ấy cũng chẳng quan tâm đâu. Còn chưa tắm rửa... Lúc làm tình có mùi nên ngài ấy sẽ trả thù chăng? Mình không phải Mộc Nhân mà là con người. Chỉ là bình thường-'

Nghiên cứu sinh. Thạc sĩ. Nô lệ.

Sự thật mà Lin biết cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Kiến thức cô có chỉ là những hạt bụi trong bức tranh thu được khi giúp đỡ nghiên cứu này nọ.

"Nói hết những gì ngươi biết đi. Từ cấu trúc tòa nhà này, vật thí nghiệm ở đâu. Đang làm thí nghiệm gì."

Cấu trúc tòa nhà thì sao mà biết được.

Lin bị nhốt và chỉ nhận những công việc khắc nghiệt từ trưởng nhóm và tiến sĩ.

Người chuyển đồ nặng, đóng gói thì làm sao biết bí mật của nội dung bên trong.

Nhưng nhờ bị giao đủ thứ việc. Nên cô nhớ nội dung thí nghiệm, và Lin đã khai hết.

"Tôi, tôi ấy ạ! Cái đó... Cái. Cái đó... Chỉ là nghiên cứu viên nên không biết hết đâu ạ... Nơi có vật thí nghiệm cũng không có quyền hạn vào! Phân biệt vật nghiên cứu thì có thể làm được nhưng..."

Khi Lin khai thật, Vua cúi đầu nhìn chằm chằm vào Lin.

Không được thế này nhưng lại nảy sinh suy nghĩ vớ vẩn.

'... Thực sự là cực kỳ đẹp trai.'

Là lý do phụ nữ ca tụng dù gặp chuyện bất ngờ sao.

Nếu gặp nhau với cùng thân phận và vị trí, thì không chỉ yêu từ cái nhìn đầu tiên mà có khi còn trằn trọc suốt hai tháng trời.

'...'

Suy nghĩ bị cướp mất lần đầu tiên ngược lại cũng không tệ.

'Hự.'

Đây là Vua.

Vua nắm lấy vai Lin đang suy nghĩ buồn cười và thì thầm.

"Vậy, có con nào biết không?"

Trước giọng nói ngọt ngào đó, Lin thở hổn hển.

"... Cái. Cái đó."

Định làm những người phụ nữ khác ra nông nỗi khủng khiếp thế này sao?

Thắc mắc của Lin bị nuốt chửng một cách ranh mãnh bởi vẻ mặt vô cảm của Vua.

"Ngươi bảo là nghiên cứu viên. Chẳng lẽ không có cấp trên nào ngươi ghét sao?"

"Ghét, ghét thì không hẳn... Nhưng đúng là có nhiều người biết rõ hơn ạ!"

Lin nhớ đến trưởng nhóm mà mình đi theo.

Trưởng nhóm luôn khoanh tay và thuyết giáo với khuôn mặt xinh đẹp đó.

Lin ngốc nghếch cho rằng do mình vụng về nên cảm thấy tội lỗi và định giữ im lặng.

- Này. Vẫn chưa xong à? Rốt cuộc bao giờ mới tự làm việc được hả?

Chưa dạy gì mà cứ bắt làm..., cách thức thì quá đáng, nhưng là người nhiều tình cảm.

Lin hiền lành liên tục nhớ lại hình ảnh của trưởng nhóm.

- A~! Nóng quá~ Lin~? Lấy nước đi. Ngồi mãi đau lưng lắm không phải à?

Lo lắng cho sức khỏe và tạo điều kiện để nghỉ ngơi một chút. Rồi giao việc khác.

- Lin?

- Xong chưa? Vậy nhờ cả cái này nữa nhé.

- A... Lin. Có việc phải làm này.

- Lin! Làm cái này đi.

'...'

Tay Lin hơi nắm chặt lại.

"Người biết rõ... có đấy ạ."...

Đã gây chuyện.

Và đã tiếp tay.

- Trưởng nhóm... chị đi theo em một chút được không ạ?

Lin nghĩ mình đã phạm tội chết.

Dù sao cũng là đồng nghiệp... vậy mà lại bán đứng thế này sao?

"Ư... hư ốt. Ha a ang!"

Trước tiếng rên rỉ thê thảm và đau đớn của trưởng nhóm, Lin ôm má và hét lên trong lòng.

'Làm sao đây làm sao đây làm sao đây làm sao đây...'

Đang bị Vua trừng phạt rất nặng.

Dùng khối thịt to lớn kia thúc vào hạ bộ phập phập!

Sức mạnh đến mức nghi ngờ có chết người không, và vì thúc vào hơi tàn nhẫn nên nỗi sợ hãi cũng dâng lên.

'Xin lỗi, xin lỗi trưởng nhóm. Em muốn sống... Muốn sống...'

Lin run rẩy nhìn tay mình.

'... Ủa?'

Tiếng rên rỉ ngày càng lớn nghe có vẻ tê tái chăng.

Lin nhớ lại sự sỉ nhục mình phải chịu đựng, xoa má và nhìn lại cảnh tượng trước mắt.

'...'

Gì đó.

Gì đó gì đó.

Hơi hưng phấn và vui vui. Hình ảnh cấp trên từng hành hạ mình đang đau khổ chuyển hóa thành hạnh phúc của Lin.

"Đúng rồi... Mình chẳng làm gì sai cả."

Cuối cùng. Lin buông bỏ lương tâm.

'... Vốn dĩ là con mụ xấu tính. Con mụ khốn kiếp này!'

Bắt làm việc ba ngày ba đêm không cho ăn cơm cũng không cho ngủ một chút nào.

Hai ngày mới nhai được hạt cơm thì lại hét lên là Flower đang nguy cấp lấy đâu ra thời gian ăn cơm.

Một lần lệch lạc, những oan ức cứ thế trào ra.

Vua cưỡng hiếp mình trông như hoàng tử bạch mã!

"Còn, còn nữa ạ. Có cả tiến sĩ... Cũng có người biết cấu trúc tòa nhà nữa ạ!"

Từ miệng Lin, các trụ cột của đội ngũ nghiên cứu tuôn ra xối xả.

Đó là lý do không được ngược đãi nô lệ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!