Tập 2

Chương 435: Wiki Qliphoth (1)

Chương 435: Wiki Qliphoth (1)

Chương 435: Wiki Qliphoth (1)

[ Phiếu học sinh Học viện El. zip ]

Thủ khoa. Lee Si-ba (20254215)...

"Không thể nào."

Shiva trong màn hình không phải là dáng vẻ mà tôi từng biết.

"Dù biết là lớn nhanh nhưng không ngờ lại đến mức này…."

Đứa con gái nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa của tôi, chỉ mới 3 năm mà đã lớn phổng phao thế này.

- Bíp, bíp!

Thật sự.

Lớn lên nhiều quá rồi.

Nhìn ảnh con gái, hình ảnh Shiva lướt qua trong đầu tôi.

Ban đầu là hạt giống không biết nói.

Hạt giống nhỏ bé đó theo thời gian trở thành mầm non, rồi lớn lên thành đứa trẻ.

- Shiva à, bố phải đi đây. Nhé?

- Ư ư ư!

Shiva hồi nhỏ bám chặt lấy chân tôi không muốn rời xa.

- Bố thích!

Hình dáng lớn lên của Shiva đó đang ở trong màn hình.

"……."

Bàn tay tôi vô thức vươn ra vuốt ve màn hình.

Cứng và lạnh. Nhưng không hiểu sao lại như cảm nhận được xúc cảm của mái tóc mềm mại đã cảm nhận từ rất lâu trước đây.

Nhìn dáng vẻ trưởng thành tốt đẹp của Shiva, phải nói sao nhỉ.

Lòng dạ bồi hồi.

Jin Dal-rae đã mang tâm trạng thế nào? Lee Se-young thì sao? Byeol thì sao?

Thực ra tôi chẳng có tư cách để biết.

Tôi đã cố tình tránh né tin tức về những người tình của mình.

"Anh rể~ Em khoai tây chiên~"

Nếu nghe tin tức về họ, lỡ đâu tinh thần tôi lại xảy ra vấn đề.

Từ thời điểm nhận sức mạnh của Vương Quan, tôi không còn tự do nữa.

"Anh~ rể~"

Cho nên.

"Khoai tây~"

Cho nên…….

"Trái cây cũng được."

Cái con Shiba này.

Cảm xúc tụt dốc không phanh.

Nằm chềnh ềnh, Freesia cầm máy chơi game lắc mông nói.

"Bánh kẹo."

"Cô không có tay hay không có chân?"

"Bây giờ thì không."

Nhìn cái bộ dạng kia xem.

Áo phông trắng dính đầy vụn bánh, bụng thì hở toang hoác, ngồi chơi game một cách thoải mái.

Vài ngày nữa chắc cởi luôn cả áo lót đi lại quá? Hả?

"Thế cũng được à?"

"……."

Thôi đừng nói nữa.

Người ta suýt khóc vì nhớ gia đình.

Con em vợ thì chẳng nghĩ gì đến cháu chắt mà cứ thế kia.

Tức mình, tôi đá vào cái giường Freesia đang nằm.

- Rầm.

"Không bận à? Mấy ngày rồi đấy?"

"Ngày thứ 5."

"…Aizz."

Muốn trói lại vứt đi đâu đó cũng không được.

Thấy thích chơi game thế kia, ghép với con bé Byeol mọt sách nhà tôi chắc chơi hợp lắm.

Tôi khoanh tay suy nghĩ.

'Làm sao tống khứ cái của nợ này đi đây?'

Sao lại đến nông nỗi này.

Mấy ngày trước.

Sau lần gặp đầu tiên, Freesia bảo về nhà thì chán đời nên xin ngủ nhờ một đêm.

Cũng là cán bộ, lại nghĩ sẽ moi được kha khá thông tin nên tôi nhường phòng cho, nhưng.

Tưởng là đúng đắn rồi chấp nhận, ai ngờ đến giờ vẫn chưa chịu đi.

Thông tin thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy ăn hại và hành động y hệt con khủng long Dooly.

"Bbi~ Bbi~ Khoai tây chiên đi qua đây. Không đến là lớn chuyện đấy~"

Con khủng long Dooly hát hò với khuôn mặt vô cảm.

Tâm trạng của chú Go Gil-dong trong phim hoạt hình ngày xưa có phải thế này không?

Nén giận, tôi nhìn hộp khoai tây chiên trên bàn.

'Nếm mùi đi.'

Lấy hộp khoai tây chiên hình trụ ra, dồn sức vào tay, củng cố ý chí.

"Anh rể? Á."

Và-

"Anh rể cảm ơn~ Bbi-ing~"

- Tôi giáng mạnh xuống trán con nhỏ đang vui mừng.

- Bốp!

"Bbya-ak!"

Tiếng hét không rõ nghĩa vang vọng khắp phòng.

Freesia lăn lộn thảm hại trên giường.

Mỗi lần cơ thể nảy lên là phấn hoa bay tứ tung.

Vì cái này mà nếu không dùng ma pháp từng chút một thì lúc nào cũng trong tình trạng viêm mũi mãn tính.

Con khốn này.

Dạo này vì phấn hoa mà Heukdan nhà tôi khổ sở lắm.

Phấn hoa nguy hiểm cho thiếu nữ. Tôi đã cảnh báo và lắp đặt mấy cái máy lọc không khí ma công học.

"Tại một mình cô mà ra nông nỗi này đấy."

"Phấn hoa?"

Freesia giơ hai chân lên, bay lên không trung rồi xoay một vòng đáp xuống sàn.

Cứ thế cúi đầu trước tôi.

"Cái này, mùi thơm mà."

"Mùi không phải vấn đề. Cho nên làm ơn ra khỏi phòng này đi."

"……."

Nghe tôi nói, Freesia như nảy ra ý hay. Bbi! Rồi cười tươi rói.

Ngồi phịch xuống giường, gãi bụng nói.

"Cho ăn cơm."

Chắc học ở đâu đó rồi.

Tôi đá mạnh vào Freesia.

"Bbya-ak! Anh rể. Anh rể em đau. Đừng đạp mông."

Nếu tính cách của Thuần Khiết mà lỡ giống con nhỏ này thì có thành lý do ly hôn không nhỉ.

Đó là một đêm đầy những suy nghĩ như thế.

"Bbya-a-ak!"

* * *

"Vậy, bảo là muộn rồi?"

"Ừ."

"Bbi."

Guseul nhìn tôi và Freesia với vẻ mặt cạn lời.

"Dù sao cũng mang danh cán bộ mà…."

Ánh mắt của Hongyeon và Guseul hướng về một nơi.

"Thịt."

Nhìn cái bộ dạng bị đánh thế kia mà vẫn cố nhét thịt vào mồm kìa.

Tò mò không biết có thế lực nào theo con nhỏ này không.

Freesia đang nhồm nhoàm nhai thịt chạm mắt với tôi, nháy mắt. Chào bằng mắt.

'…….'

Ừ cô là nhất.

Đấu khí ở đây nữa thì có ý nghĩa gì đâu.

Coi như cho mượn một phòng, quản lý thích hợp là câu trả lời.

"Vậy. Cuộc thi tuyển chọn định đi với ai?"

Đúng lúc Guseul đổi chủ đề.

Kế hoạch thâm nhập vào Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng và giải cứu an toàn các cây.

Đương nhiên không phải việc dễ dàng, phải di chuyển nhanh chóng với số lượng người ít ỏi.

Tôi bỏ thịt vào miệng và nói.

"Việc di chuyển các cây trưởng thành gần như là không thể, chuyển các mâm ươm ở sâu trong Yoram là sáng suốt nhất."

Bàn thờ của Yoram. Nơi Thế Giới Thụ Trưởng Thành tọa lạc có những đứa trẻ do cô ấy trực tiếp nuôi dưỡng.

Giống như khi làm nông gieo đầy hạt giống vào khay ươm, cây cối cũng được bảo quản trong viên nang ở trạng thái hạt giống.

Phải lấy hết chỗ đó.

Phải hồi phục địa lực của vùng đất đã trở nên hoang tàn này.

"Việc hồi phục địa lực quan trọng đến thế sao?"

Bậc thầy quân sự. Hongyeon bày tỏ thắc mắc.

"Cần thiết chứ."

Lợi ích thấy được đầu tiên là sự gia tăng khả năng nuôi dưỡng dân số nhờ nông sản.

Thứ hai là sự kích hoạt của Dungeon và lượng ma thạch khai thác tăng lên.

Lợi ích thứ ba là có thể đạt được sự tăng trưởng nhanh chóng bằng cách sử dụng quyền năng của các cây trong thời kỳ tăng trưởng.

Học sinh chỉ cần được giáo dục phổ thông cũng có thể dễ dàng nghĩ ra.

"Những thay đổi nhỏ nhặt chắc chắn sẽ có sự phản đối nhưng."

Ít nhất trong thế giới tôi xây dựng, không tồn tại giai cấp nào ngoài tôi.

Mọi mệnh lệnh từ trên xuống dưới là tuyệt đối, dù có liên quan đến tài sản cá nhân cũng bắt buộc phải tuân theo.

"Thực tế sẽ không làm đến mức đó, nhưng trong trường hợp vạn nhất thì là vậy."

Việc có thể vừa ức chế vừa giải quyết mọi mâu thuẫn là việc chỉ kẻ có sức mạnh mới làm được.

Chết vì phản loạn, hay phải nhìn sắc mặt dân chúng.

Sẽ không như thế.

Vì thế mới là Vua.

Chỉ đi theo con đường tôi muốn đi thôi.

"Vậy, đã quyết định người đi chưa?"

"Nhóc đen."

"…Dạ?"

Nghe tôi nói, Heukdan giật mình làm rơi miếng thịt đang ăn.

"Giờ cũng phải đi thực chiến chứ."

Guseul xoa đầu Heukdan.

"Heukdan mấy ngày trước chẳng phải đã xong lần đầu rồi sao?"

Chắc là nói đến kinh nghiệm Dungeon.

"Không vấn đề gì. Có chuyện gì tôi sẽ bảo vệ."

Heukdan cần tăng cường kinh nghiệm.

Đã chắc chắn là có tài năng, nên trước khi truyền thụ Thiên Ma Thần Công phải nuôi dưỡng cảm giác chiến đấu.

Chắc là không bao lâu nữa sẽ học được thôi.

"Và ai nữa?"

"Cô."

Guseul sử dụng các loại súng ống, tôi đã từng đối đầu từ lâu nên biết.

Cô ấy là đối thủ khá khó nhằn.

Tuy đối đầu với San Su-yu thì thành tích kém nhưng đó là do tương khắc rõ ràng nên đành chịu.

Đặc biệt là nếu chiến đấu bằng bản thể như bây giờ thì khỏi phải nói.

"Dowon. Ta… không đưa đi sao?"

"Yeon cứ ở yên đó."

"Bbi?"

"Cô thì đi ra ngoài chút đi."

Freesia và Hongyeon gần như ỉu xìu cùng lúc.

"Dowon chỉ ghét mỗi ta. Đi đâu cũng để ta lại."

Khả năng chiến đấu của Hongyeon không hề yếu.

Nhưng so với nội chính thì điểm mạnh quá rõ ràng đến mức chiến đấu chỉ là vết xước trên ngọc.

Việc tôi có thể di chuyển thong thả thế này cũng là nhờ Hongyeon, nếu không thì không thể.

Trừ việc thỉnh thoảng hơi thiếu tinh tế, hay tình cảm thái quá thì chẳng khác gì Gia Cát Lượng của Tam Quốc…. Hong-Gat Lượng chứ còn gì nữa.

"Vì tin tưởng mà."

"…."

Nghe tôi nói, tai Hongyeon đỏ bừng rồi cúi đầu.

"V, vậy thì đành chịu thôi. Đi mạnh giỏi nhé."

Thuyết phục dễ thật, nghe thấy Guseul lẩm bẩm.

Tai thính nên tôi định nói gì đó. Nhận ra điều đó, Guseul là người mở lời trước.

"Ba người là hết à?"

"…Không, còn một người nữa."

"Ai?"

Không biết có chấp nhận hay không, nhưng có lẽ là nhân vật cốt lõi của kế hoạch lần này.

Có khi còn hơn cả tôi.

"Ngày mai tôi sẽ nói chuyện thử."

Ma pháp không gian tôi sử dụng dù sao cũng chỉ giới hạn ở cá nhân.

Dù là số nhiều thì thêm một đến ba người là thấy mệt rồi.

Cực ý của ma pháp không gian.

Nếu cự ly ngắn có Blink (Tốc biến), thì cự ly dài có Portal (Cổng dịch chuyển).

Blink thì tôi tập trung cũng dùng được nhưng hiệu suất kém quá. Portal thì không dám mơ tới việc sử dụng.

"Tức là ý cậu là…."

Tôi gật đầu.

Người phụ nữ không hổ danh đứng vào hàng ngũ tối cao về ma pháp.

Cần có Sage (Hiền Giả).

* * *

Sáng sớm hôm đó.

Lén vào phòng Sage, cô ấy đã nhận ra và đợi tôi.

"Bảo hợp tác tập kích Thế Giới Thụ, ý là vậy sao?"

Giải thích qua loa, có vẻ đã hiểu nên khóe miệng Sage nhếch lên.

"Nếu không thích thì sao?"

"Lần này đến lượt tôi khóc đấy."

"……Đừng có khóc chứ."

Đang phân vân có nên nặn ra nước mắt cá sấu không thì có ai đó leo lên gác xép.

Wiki mở mắt đến xem tôi.

"…Bố?"

Cảm nhận được khí tức nhưng không biết là ai, vừa thấy mặt tôi là Wiki chạy ùa đến mừng rỡ.

Wiki lén nhìn sắc mặt Sage, tôi dang tay ra thì nó sà vào lòng.

"Con gái của bố~ Vẫn khỏe chứ?"

"……."

Ôm chặt cọ má vào, Wiki giả vờ không thích nhưng khóe miệng nhếch lên.

"Bố xấu tính…. Chán lắm."

Biểu cảm bảo chán mà mặt đỏ bừng, lực ôm tôi cứ tăng dần, đúng là cô nàng đỏng đảnh.

Năng lượng con gái nạp đầy.

- Chụt.

Hôn lên má một cái, Wiki cười toe toét.

"Hửm?"

Nhìn vào trong miệng, không hiểu sao răng nanh lại mọc dài ra.

Hơi mở miệng Wiki nhìn vào bên trong, chiếc lưỡi hồng mềm mại và hai chiếc răng nanh như gấu con nhô xuống.

"Alba. Thường thì răng sữa mọc thế này à?"

"……."

"Cái này giống ai mà thế nhỉ."

Đột nhiên tò mò. Liếc nhìn Sage thì thấy mặt hơi cứng lại.

"Alba."

"…Vâng."

"Há miệng ra chút xem nào?"

Khuôn mặt điềm tĩnh của cô ấy hơi nóng lên, xuất hiện vệt hồng giống hệt Wiki.

"Không thích."

Tôi che mắt Wiki lại.

"Bố?"

"Nhắm mắt lại."

Nhẹ nhàng ôm lấy cổ Sage.

Ban đầu Sage định đẩy tôi ra, nhưng có lẽ do lâu ngày không quan hệ nên tích tụ chăng.

Hôn trộm một cái rồi quấn lưỡi, cùng với mùi hương ngây ngất, khuôn mặt cô ấy giãn ra.

"……."

Rời miệng ra thì thấy.

Chiếc răng nanh hơi nhọn.

"Tưởng giống ai. Hóa ra giống gấu mẹ."

Bỏ tay khỏi mắt Wiki, Sage vội vàng lau nước miếng bên khóe miệng.

"…Đừng đùa nữa. Tôi sẽ không giúp đâu."

Nghiêm túc thế kia nên tôi cúi đầu ngay.

"Haizz…."

"Bố lại làm gì sai với mẹ à?"

Wiki tinh ý vỗ nhẹ đầu gối tôi.

"Ừm, là lỗi à?"

"Bố không biết thì làm sao. Đồ ngốc."

Người ta có thể tự ti về răng nanh mà.

Nếu là Sage như Công tước phu nhân thì càng thế.

"Thôi không nói chuyện nữa. Vụ tập kích Yoram lần này tôi không giúp được đâu."

"Không… Chị."

"…Đừng có chỉ những lúc thế này mới gọi là chị."

"Á."

Cái danh xưng thỉnh thoảng gọi là sướng rơn đó cũng thất bại rồi.

3 năm qua gần như tháng nào cũng dùng một lần nên chắc lờn thuốc rồi.

Sage thở dài nói.

"Việc lần này giao cho Wiki đi."

Bố con, đồng loạt thắc mắc.

Tôi và Wiki nhìn nhau.

"Wiki. Cách mở Portal, học rồi đúng không?"

"Vâng."

Gì cơ?

"Không nhưng mà dạy cái gì cho trẻ con thế."

Còn hơn cả mấy bà mẹ Gangnam bắt học sinh tiểu học học tích phân.

Nhìn Alba với vẻ mặt sợ hãi, Alba nheo mắt lườm tôi sắc lẹm.

Bị trấn áp chỉ bằng ánh mắt.

"Đã thế thì, ít nhất một tuần phải ở với bố rồi. Wiki?"

Sau đó một câu nói rơi xuống, bố con đồng loạt tươi rói.

"Thật ạ!? Thật, thật không?"

Wiki nãy giờ diễn vai bố ngốc, ghét bố, giờ nhảy cẫng lên vui sướng.

Rồi lén nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

Ông bố này hiểu hết lòng con gái.

Dang tay ra với vẻ mặt đó, Wiki ngập ngừng rồi lại sà vào lòng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!