Tập 2

Chương 500: Rối Loạn (3)

Chương 500: Rối Loạn (3)

Chương 500: Rối Loạn (3)

Hwang-do dâm đãng lắc hông điên cuồng.

"Anh ơi…! A ang! Ang!"

Bất kể thích hay ghét, khi nếm trải bộ ngực nảy tưng tưng và cái lồn ướt đẫm của con bé này, lạ thay suy nghĩ trong đầu lại trở nên mờ mịt.

Cảm giác như bị kéo xuống hạ bộ. Tử cung hạ xuống.

Tất nhiên không thể để dục vọng lấn át được.

Tôi nắm chặt lấy vú Hwang-do, thúc dương vật vào từ phía sau.

"Hục… u hư ưt…. Sướng quá. Sướng quá…. Anh ơi. Hư hự!"

Có vẻ eo đã mất sức, Hwang-do nằm sấp chổng mông lên trời khóc lóc.

Hai bầu ngực to lớn bẹp dí xuống sàn như bánh pancake.

Tiếng sóng vỗ từ da thịt vùng mông làm rung chuyển mạnh mẽ tinh thần của Hwang-do.

"Ang, ưt… hư at… a ang!"

Toàn thân Hwang-do lắc lư. Tôi giữ chặt xương chậu để cô ấy không chạy thoát, đưa ngón tay cái vào lỗ hậu môn.

-Phập!

"Ư… ư hự chỗ đó mông… mông không được mà…."

Hwang-do hoảng loạn hét lên.

"Hư a a at… a a a ang!"

Bên trong thắt chặt lại. Âm đạo co giật đến mức khó rút dương vật ra, chất lỏng trong suốt làm ướt đệm.

Mặc kệ máu chảy ra cứ thế thúc vào cũng lo, nhưng máu trinh bị dâm thủy pha loãng phun ra rất nhiều.

Tôi gạt bỏ suy nghĩ, lần này để nguyên dương vật bên trong và ngoáy ngón tay vào trong.

Không di chuyển mà chỉ truyền áp lực của dương vật khổng lồ. Miệng Hwang-do há ra, tự nhiên phát ra tiếng rên thô tục.

"Ốc… ô ốt…."

Lật người lại cắn vào ngực.

Mồ hôi rịn ra từ đầu ngực quả đào nước ngọt ngào như nước trái cây.

Lần đầu nên chắc chưa quen với khoái cảm.

Mang tiếng là biến thái cảm nhận cực độ, nhưng lại không biết cách chinh phục đàn ông. Quả là một biến thái ngây thơ không thể tả.

Kết quả là một con heo nái khuất phục trước dương vật đã ra đời.

Chỉ cần tôi đưa tay vào miệng, người phụ nữ thô tục tự động phản ứng.

"…Anh ơiii…. Thích quá…."

Hwang-do cười ngây thơ mút ngón tay cái của tôi. Cảm giác ướt át ấm áp truyền qua ngón tay.

"Thíich… Anh rể, yêu anh."

Ở hiện thực cũng thế nhưng sao con bé này lại nhiều ham muốn tình dục thế nhỉ.

Hwang-do lắc lư cái lồn đang chứa dương vật qua lại làm nũng, ngước nhìn tôi với vẻ mặt đẫm lệ vì làm nũng và khoái cảm.

Dang rộng hai tay ôm lấy má tôi. Rồi lè lưỡi ra.

"Nhanh lên… ưng. Nhanh lên…. Nhé? Coi em như đồ chơi ấy. Giờ không đau nữa… sướng lắm."

Trong số những kẻ biến thái thì em là nhất đấy.

"Xong chuyện này, sẽ nói hết chứ?"

Hwang-do nhắm nghiền mắt không biết làm sao một lúc lâu.

"C, cái đó."

Tôi nhấc bổng cơ thể Hwang-do lên, thúc dương vật vào sâu nhất.

"Ư hục!"

Hwang-do lên đỉnh nắm chặt ngực tôi run bần bật.

"…Sẽ, nói. Nói là được chứ gì."

"Biết gì đó đúng không."

"Em, thực sự… vì yêu anh nên mới làm thế mà."

Hwang-do vừa nói những lời khó hiểu vừa khóc.

Trong lúc đó vẫn chìm đắm trong dục vọng, thỉnh thoảng lại thở ra hơi nóng và tiếng rên.

"Khóc hay không khóc chọn một cái thôi."

Hwang-do lau nước mắt vào ngực tôi và nói.

"…Đụ em đi."

Làm theo ý muốn.

-Heukdan à.

Mở mắt trước giọng nói dịu dàng thì thầm bên tai, một thiếu nữ bị nhốt trong căn phòng trắng đang nhìn Heukdan.

Người bạn thân thiết từng hứa sẽ cùng nhau trốn thoát.

Heukdan tái mặt vì kinh ngạc, lắp bắp.

"Yeonhwa… hả?"

-Vậy tao không phải Yeonhwa thì là ai. Quên nhanh thế à? Chậc. Cái con này.

"Sao, sao lại ở đây?"

-Ây, muốn gặp một lần cũng là tội sao?

U29. Cái tên Heukdan đặt cho là Yeonhwa.

Tấm danh thiếp gắn trên cơ thể thiếu nữ ngã gục cho thấy rõ cô ấy bị đối xử thế nào.

Cô ấy là vật thí nghiệm tiêu biểu của dự án cấy ma lực Mộc Nhân vào con người.

-Dù sao thì, chà… nhìn mặt thấy có vẻ đang sống tốt nhỉ. Anh trai mày… A. Mày ghét nói chuyện này nhỉ.

Heukdan gật đầu lia lịa.

"Ư, ư ừ! Đang, sống tốt. Chú đối xử với tao tốt lắm."

-Chú…? Mày, không phải đang làm chuyện gì kỳ quái đấy chứ?

Heukdan gật đầu nhiệt tình. Đang sống tốt lắm.

Tuy không rõ lắm nhưng đã có sư phụ, có chỗ ngủ và ăn cơm.

Tuy chưa phải bây giờ nhưng sau này cũng có thể tìm ra chân tướng sự việc…. Nói là sống tốt cũng không lạ.

Hơn nữa để không bị lo lắng, tạm thời trả lời như vậy.

-Mặt mũi cũng sạch sẽ hơn hẳn, trước lem luốc thế mà. Khác với tao. Dễ thương ghê.

Yeonhwa ghen tị phồng má lên.

Heukdan vô cùng phấn khích. Người bạn tưởng chừng cả đời không gặp lại đang ở trước mắt, sao không phấn khích cho được.

-Ừ. Sống tốt là được rồi…? Vậy được rồi.

Thiếu nữ tóc nâu, Yeonhwa cười khẩy xoa đầu Heukdan.

Heukdan không biết tại sao cô ấy lại xuất hiện. Nhưng hơi ấm của người bạn lâu ngày mới cảm nhận được lại gây nghiện vô cùng.

Có liên quan đến việc đột nhiên rơi vào thế giới khác không….

Đang suy nghĩ trong lòng thì lúc đó, khuôn mặt Yeonhwa dần mờ đi.

Bằng chứng cho thấy giấc mơ đang tan biến.

Heukdan đưa tay ra nhưng thiếu nữ có hình hài đó tan biến như sương mù.

"Yeonhwa…!"

Yeonhwa biến mất...

"!"

Bừng tỉnh!

Trần nhà bằng gỗ chào đón Heukdan.

Chắc dùng sàn sưởi nên sàn nhà nóng hầm hập, trán nóng bừng như bị cảm.

Heukdan hất chăn ngồi dậy. Khăn ướt ấm trên trán trượt xuống lòng bàn tay.

Cơ thể không chút sức lực ướt đẫm mồ hôi.

"Dậy rồi sao?"

Nghe thấy giọng nói, Heukdan giật mình nhìn Thiên Đào đang chớp mắt đặt cái cốc xuống.

"……Ai."

"Ừm, nói là Tiểu Thiên Ma của Đào Viên… chắc sẽ hiểu nhỉ."

Tiểu Thiên Ma.

Một trong những danh hiệu Lee Si-heon ban cho. Vậy người này cũng là đệ tử của chú sao?

Chú đâu rồi. Đôi mắt bất an đảo quanh vài lần.

"Sư huynh nhờ trông chừng một lát. Thấy cơ thể có vẻ không khỏe."

"……Sư huynh?"

"Đang nói… chú ấy đấy. Bảo sẽ về ngay thôi, đây. Trà đào. Uống rồi đợi chút là về ngay."

Thiên Đào trấn an Heukdan bằng giọng nói nhẹ nhàng.

"Này."

"…."

Heukdan nhìn chằm chằm vào tách trà ấm nóng vừa nhận được một cách ngơ ngác.

Trà đào hồng trà mềm mại và ngọt ngào. Lá trà nổi lềnh bềnh.

Uống một ngụm thấy vị chua xộc lên. Nhưng càng chép miệng vị ngọt hậu càng dâng lên khiến Heukdan mở to mắt.

"Hê hê, ngon chứ?"

Thiên Đào cười xòa.

Không hiểu sao trước người này, cả cơ thể và tâm trí đều ấm áp và lắng xuống.

"Không biết cô đến đây có việc gì, nhưng hãy nghỉ ngơi cho khỏe nhé."

"…Nghỉ ngơi gì chứ. Phải ra ngoài ngay bây giờ."

Heukdan bỏ lửng câu nói, định đứng dậy thì khựng lại.

'Ra ngoài kiểu gì?'

Heukdan không biết cách.

Đang loay hoay như chó mắc tóc thì Thiên Đào cười dịu dàng nắm lấy tay Heukdan.

"Nếu không thất lễ, có thể cho tôi biết quý danh không?"

Tay Thiên Đào ấm áp.

"Heukdan, ạ."

"Tôi tên là Thiên Đào. Bây giờ tay lạnh lắm. Chắc do môi trường Đào Viên giàu ma lực đang gây áp lực lên tim và đan điền. Là triệu chứng tạm thời thôi, nhưng sư huynh quý cô lắm nên…. Hãy nằm nghỉ cho đến khi sư huynh về nhé."

"Khụ."

Heukdan ho và gật đầu.

Có vẻ không phải người xấu. Cô bé lại đắp chăn nằm xuống.

Thiên Đào nhúng khăn vào nước lạnh lần nữa và hỏi.

"Cô với sư huynh có quan hệ gì?"

"Quan hệ sư đồ, theo tôi biết là vậy."

"A…… Sư huynh nhận đệ tử rồi sao."

Ngạc nhiên, nhưng có vẻ không thất vọng, Thiên Đào gật đầu.

Xét tình hình Đào Viên, Heukdan là người có thể đe dọa vị trí Thiên Ma đời tiếp theo.

Đối với Tiểu Thiên Ma Thiên Đào thì không thể nghe lọt tai được, nhưng cô ấy không hề tỏ ra thay đổi sắc mặt.

"Chắc có lý do thôi. Sư huynh luôn, đưa ra lựa chọn đúng đắn mà."

Có vẻ tin tưởng chú ấy. Khuôn mặt Thiên Đào khi nói về Lee Si-heon ửng hồng e thẹn.

Chỉ nói về chuyện của anh ấy thôi cũng hạnh phúc sao.

"…Từ bao giờ vậy?"

"Mới được vài tháng thôi."

"Ừm."

Thiên Đào kéo dài giọng, đặt khăn lên trán Heukdan. Lạnh nên thấy dễ chịu.

"Sư huynh của chúng tôi, ngầu chứ?"

"…?"

Đột nhiên hỏi thích hay ghét. Heukdan không kịp suy nghĩ, vô thức gật đầu.

"Có điểm nào đáng kính trọng không?"

"…Nghiêm túc. Với lại…."

Sao lại phải trả lời mấy cái này chứ.

Khuôn mặt Lee Si-heon thoáng qua trong đôi mắt mở to của Heukdan.

Vừa nghiêm khắc, lại có mặt ngớ ngẩn, hay trêu đùa nhưng… khi nghiêm túc thì rất nghiêm túc.

Và là người hay xoa đầu một cách kỳ lạ.

"Dịu dàng, chăng?"

Nghe Heukdan nói, Thiên Đào vui mừng khôn xiết.

"Đúng không, đúng không?"

"Hai người có quan hệ gì?"

"…Cái đó. Là quan hệ cùng thờ một sư phụ. Nhưng giờ là hôn phu của tôi."

Lời nói không ngờ tới.

"…Ý là quan hệ thích nhau sao?"

Trong ký ức của Heukdan không có người này.

Vậy thì… người này đã chết rồi sao?

Chú ấy thỉnh thoảng lại nhìn lại cái gì đó với vẻ mặt buồn bã. Chẳng lẽ đó là hôn phu sao. Khuôn mặt Heukdan thoáng nứt vỡ.

"Thích nhau… à."

Thiên Đào thoáng ngập ngừng. Đặt nắm tay lên ngực như đau đớn, nhắm nghiền mắt lại.

"Cái đó không biết rõ nữa. Nếu được thế thì tốt biết bao."

Một câu nói thuần khiết xuất phát từ tâm tính bẩm sinh, lẩm bẩm đầy da diết.

Heukdan hỏi cô ấy.

"Bảo là hôn phu mà. Vậy không phải là thích nhau sao?"

"Đúng vậy. Yêu chứ, sư huynh cũng chấp nhận rồi… Ký ức của tôi là vậy. Vấn đề là, chỉ có ký ức của tôi là như thế thôi."

Mắt Thiên Đào nhìn xuống.

"Thỉnh thoảng cũng nghĩ thế này có đúng không. Dù mới chỉ được một ngày thôi."

Thế này là đúng sao. Câu chuyện hơi kỳ lạ.

Không nắm bắt được ý tứ. Heukdan hỏi với giọng đầy nghi vấn thì Thiên Đào lắc đầu lảng tránh câu trả lời.

"Biết, cái gì sao?"

"……."

Thiên Đào đặt tay lên đầu gối với vẻ mặt đầy tội lỗi.

Thú nhận với Heukdan điều không cần nói.

"Tôi là đồ giả mà."

Ghen tị với cô.

Lời nói tiếp theo thật rợn người.

Sự im lặng kéo dài bao trùm hai người. Hai đôi mắt nhìn nhau chằm chằm, Heukdan ném cái khăn trên trán đi.

-Vút!

"Cô."

Người này biết thế giới này kỳ lạ.

Tim đập thình thịch, Heukdan ngoẹo cổ tìm kiếm thanh kiếm. Lúc đó Thiên Đào nắm lấy cổ tay Heukdan.

"Heukdan, tôi không có ý định lừa dối."

Trước khi Thiên Đào dứt lời, tiếng mở cửa vang lên.

-Cạch.

Thiên Đào giật mình đứng bật dậy. Đưa ngón trỏ lên miệng.

Sẽ có lúc nói sự thật cho cô biết. Để lại lời thì thầm đó rồi ra khỏi phòng.

-Sư huynh!

Giọng nói tràn đầy tình cảm vang lên từ phía bếp.

Heukdan nắm chặt chăn ngồi im một lúc lâu.

Nhưng khí sắc của Lee Si-heon có vẻ lạ.

-Thiên Đào.

-…Dạ?

-Ra đây một lát được không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!