Tập 2

Chương 736: Cây Honeyberry (4)

Chương 736: Cây Honeyberry (4)

Chương 736: Cây Honeyberry (4)

Alba mặc áo blouse trắng lắc lắc ống thuốc thử trên tay, liếc nhìn lão già đang nằm sấp trên giường.

“Dù sao cũng là người mở ra một thời đại. Không ngờ lại sụp đổ một cách hư vô thế này.”

Teu Matua Engahero.

Kẻ thống trị những cái cây vô danh, ông ta là con rắn độc nham hiểm đến mức ngay cả Alba cũng không thể dễ dàng đọc được nội tâm.

- Lách cách.

Thuốc chất đống trên khay.

Các loại thuốc đủ màu sắc xếp thành hàng, tăng lên hai hàng, ba hàng. Dieffenbachia lặng lẽ quan sát rồi thận trọng hỏi.

“Ờ…. Alba Gyeong? Có thể cho tôi biết cô đang làm gì không?”

“Ừm, tất nhiên rồi.”

Alba nói không có gì khó khăn, cho một ống thuốc thử vào tiêm và lắc.

Bàn tay trắng nõn di chuyển lên xuống, toát ra vẻ quyến rũ âm thầm kỳ lạ của gấu mẹ.

“Là cách tìm người ấy. Ký ức, ma pháp, cho đến ma lực của người đàn ông này. Chỉ còn cách lôi tất cả ra để tìm hiểu. Tọa độ của ‘Hố Phân’ thì ngay cả tôi cũng không biết.”

“Ý cô là có thể nhìn thấy ký ức hay ma pháp từ bên ngoài sao?”

“Vâng.”

Trừ khi có ai đó chặn mọi thông tin về ký ức đó từ bên ngoài.

Thì không có gì là không làm được. Và những trường hợp như Thế Giới Thụ Chính Nghĩa nếu không phải là trường hợp đặc biệt thì cũng hiếm khi xảy ra điều đã nói ở trên.

“Vậy, có thể đưa Bệ hạ về lại đây…?”

Trước lời nói đầy hy vọng của Dieffenbachia, Alba chống cằm thở dài.

Dieffenbachia đang phấn khích đứng dậy lại ngồi phịch xuống vì ngượng.

“…Không dễ sao.”

“Có lẽ, đã đóng kết nối giữa các chiều không gian lại rồi. Dù có định mở lại khe hở đó, nếu bên trong không có biến hóa thì người ấy sẽ bị nhốt ở đó cả đời.”

“Biến hóa là sao?”

“Phải mở lại khe hở không gian. Giải thích đơn giản là thế này.”

Có một cánh cửa đóng chặt.

Tuy không khóa, nhưng bị rỉ sét và dính chặt nên dù dùng sức thế nào cũng không mở được.

Đẩy từ bên ngoài cũng không nhúc nhích. Kéo từ bên trong cũng quá sức.

Lực tác động từ bên ngoài hay bên trong đều thiếu một chút.

Tức là nếu không dùng sức đồng thời từ hai phía thì cửa sẽ không mở.

“Vậy, nếu Bệ hạ can thiệp vào lối ra từ bên trong chiều không gian thì có thể thoát ra sao?”

“Đúng vậy. Nhưng khe hở đó ở bên trong khó quan sát hơn bên ngoài. Dù tôi có tìm cách can thiệp vào chiều không gian đi nữa.”

Tức là nếu Si-heon không tìm phương án từ bên trong thì không thể ra ngoài được.

Khuôn mặt Dieffenbachia đanh lại. Sắc mặt Alba cũng không thoải mái.

- Kít.

Tiếng cửa mở vang lên bên cạnh.

Sansuyu mặc áo thí nghiệm bước ra từ phòng nghiên cứu, đưa thuốc cho Alba rồi lườm Engahero trên giường.

- Xoẹt.

Và rồi rút dao găm trong ngực ra một cách rất tự nhiên. Phập.

Đâm một nhát vào bụng Engahero không chút do dự.

Bụng lão già rách toạc, Alba thốt lên ‘A’ rồi thở dài tuyệt vọng.

“…Chữa trị phiền phức lắm, làm ơn nhịn đâm dao mỗi khi nhìn thấy được không?”

Ọc ọc. Máu phun ra, cơ thể lão già nhanh chóng đi đến cõi chết.

Không có ý thức và có thể làm tùy thích. Nhưng vì lý do đã gửi Si-heon đi nơi khác mà làm thế này.

Không thể ngăn cản con Golden Retriever đang tức giận.

Mặc kệ lời cảnh báo của Alba, Sansuyu chỉ cười khẩy, hoàn toàn không có thái độ hối lỗi.

Chữa trị, bị đâm dao, chữa trị, lại đâm dao.

Tổng thống của quốc gia tội phạm chiến tranh chắc cũng không bị đối xử thế này.

Alba chữa trị cho cơ thể đang co giật của lão già.

‘…Mong người ấy cũng nhận thức được vấn đề một chút.’

Lần này Si-heon cũng gây chuyện.

Vì hành động theo hướng cứu Guseul nên cũng không ngạc nhiên lắm.

Nhưng nếu ở quá lâu thì chuyện sẽ lớn.

Tuy không nghĩ rằng Si-heon không nhận thức được điều này, nhưng dù sao cũng là bố bọn trẻ.

Biết Wiki thích anh ấy đến mức nào nên không thể không lo lắng.

* * * * * * * * * *

Một tuần.

Lang thang trong nghĩa địa của Mộc Nhân cùng Guseul.

Trong thế giới Tree Apocalypse này hầu như không có gì đe dọa chúng tôi, nhưng không có thức ăn và nước uống nên khá khó chịu.

- Cộp.

Lần này cũng đến ngôi làng của những người chết.

Guseul lục soát khắp nơi trong nhà rồi mở cửa bước ra, làm dấu X bằng hai tay.

“Bảo có người sống mà?”

“Trong ký ức của tôi là có.”

“Nhưng không có mà?”

Nghe nói ở nơi này cũng có những Mộc Nhân sinh sống.

Engahero nói rằng ông ta đã lùa những Mộc Nhân có lý trí vào ngôi làng mình xây dựng và lợi dụng họ khi nghiên cứu.

Tuy nhiên. Nói là lợi dụng nhưng không phải là cấu trúc hưởng lợi một chiều. Engahero đã kéo dài tuổi thọ và nâng cao chất lượng cuộc sống cho những cái cây vô danh.

Một vài dụng cụ vui chơi và nhà cửa được lắp đặt trong làng đã chứng minh điều đó.

“Làng tiếp theo ở đâu?”

“Đi thẳng hướng kia là được. Nhưng mà Si-heon.”

Guseul đang lon ton chạy theo tôi bỗng gọi tên tôi.

Trong một tuần vừa trao đổi cơ thể vừa trò chuyện, con nhỏ đã gọi tên tôi thay vì danh xưng ‘anh’.

Khi tôi quay lại. Guseul dang hai tay yêu cầu tôi một cách đường hoàng.

“Tôi, bắt đầu đau chân rồi.”

“…Thì sao?”

“Ý nghĩa loài hoa hôm nay của tôi là ‘Muốn được anh cõng’.”

Thả thính à?

Tôi bật cười trước câu đùa bất ngờ của Guseul.

“Cô bảo không có ý nghĩa loài hoa mà.”

“Si-heon bảo ý nghĩa loài hoa là tùy tôi làm mà.”

“Nên, bảo cõng à?”

“Cõng đi.”

Tính cách con nhỏ này ngày càng trở nên bựa thì phải.

Yêu cầu lộ liễu thế này cũng khó từ chối. Yêu cầu cũng không khó lắm nên tôi quỳ xuống đưa tay ra sau, Guseul đặt chân vào khuỷu tay tôi và ôm lấy cổ tôi.

- Chặt.

Cảm giác ngực bị đè bẹp bên trong áo sơ mi, và xúc cảm của đôi má dính chặt.

“Đứng dậy nhé?”

“Vâng.”

Vừa đứng phắt dậy, Guseul khẽ đung đưa chân ôm chặt lấy tôi để không mất thăng bằng.

- Cộp, cộp.

Đi bộ bình thản. Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.

Cơ thể tôi ngày càng nóng lên, ngược lại da thịt của con nhỏ này sao lại lạnh thế không biết.

Có mặt giống máy móc nên nhiệt độ cơ thể cũng giống máy móc sao.

“Tôi và Si-heon có vẻ rất hợp nhau.”

“Gì?”

“Tôi lạnh, còn Si-heon nóng. Cây cái tượng trưng cho âm khí, đàn ông đực tượng trưng cho dương khí, nghĩ kỹ thì chẳng phải là hợp nhất sao?”

Guseul cũng nghĩ y hệt vậy nên đột nhiên lôi thuyết âm dương ra và ép sát cơ thể hơn nữa.

Con nhỏ này cực kỳ thích việc cơ thể mình được sưởi ấm.

Trong một tuần, hễ ngủ là luôn chọn chỗ trong lòng tôi hoặc bên cạnh đống lửa làm chỗ ngủ yêu thích nhất. Có vẻ nhiệt độ cơ thể người là nhất, nên cô ấy thích nhất là được ôm tôi ngủ.

“Tôi là mẹ cô à?”

“Mẹ không thực hiện hoạt động sinh sản với con cái.”

“……Thôi được rồi.”

“Ý nghĩa loài hoa hôm nay của tôi là ‘Sự ấm áp’.”

“Lúc nãy bảo ý nghĩa loài hoa là muốn được cõng mà?”

Nói năng lung tung rồi đấy.

- Phập.

Guseul ôm lấy tôi, vùi mũi vào gáy và thở ra.

Dùng ma pháp để duy trì sự sạch sẽ tối thiểu, nhưng tôi cũng là người nên chắc có mùi.

“Hít, hít. Mùi của Si-heon đặc biệt dã man. Hôi.”

“……Xuống đi con kia.”

“Tôi đâu có bảo ghét. A. A đừng lắc. Đừng lắc. Không ngã đâu.”

Dính như sam chết cũng không chịu buông.

Nếu có đứa cháu tinh nghịch thì chắc cảm giác thế này đây. Với suy nghĩ không thể thoát ra thì cứ tận hưởng đi, tôi chuyển tay về phía mông.

- Nắn bóp, nắn bóp.

Cảm giác khối thịt nằm gọn trong tay. Tách cái mông mềm mại dẻo dai ra, bóp nắn tùy thích. Guseul vẫn vùi mũi vào gáy tôi giật nảy mình.

“Ưng….”

Tiếp tục lăng nhục cái mông.

Đáng lẽ phải chán ngấy với bàn tay biến thái, nhưng Guseul không buông ra mà tháo cánh tay đang siết cổ tôi ra, luồn vào nách tôi.

Và. Giật.

“…Này.”

Kích thích kỳ lạ qua lại ở trung tâm ngực.

Khi bàn tay biến thái tác động vào một điểm nào đó, sự nhột nhạt cùng nỗi xấu hổ liên tiếp ập đến trong đầu.

Guseul liên tục ngọ nguậy tay nói.

“Học… từ Si-heon đấy.”

“Tại sao lại làm thế với tôi.”

“Tôi không cảm thấy nhưng chẳng phải Si-heon cảm thấy sao?”

Không có rào cản nên cái gì cũng định làm.

Kích thích dai dẳng. Đối với tôi thì đó là hành động gợi lại chấn thương tâm lý không đâu.

Nhớ lại thời lăn lộn ở phố đèn đỏ ngày xưa, nụ cười cay đắng nở ra.

“Nhột.”

Bầu không khí kỳ lạ.

Tôi nhận ra tín hiệu, dừng lại ở một ngôi nhà thích hợp và đi vào trong.

Ngôi nhà còn lại trong tàn tích khác xa với nguyên mẫu, chỉ còn giữ lại bộ khung, nhưng chúng tôi đã là chuyên gia ở đây mấy ngày rồi.

- Bộp.

Guseul vừa xuống khỏi lưng tôi đã nắm lấy đũng quần tôi.

“Gấp gáp quá không? Nhóm lửa trước đã.”

Giơ tay thi triển ma pháp nhẹ.

Đốm lửa lắc lư trên không trung rơi xuống đống gỗ mọc lên từ sàn nhà, bùng lên-

Ngọn lửa bốc lên làm trong nhà nhanh chóng ấm áp.

- Chụt, chụt.

Cảm giác ướt át cảm nhận được bên dưới.

Guseul kéo quần tôi xuống, với vẻ mặt vô cảm cho quy đầu vào miệng và lăn qua lăn lại.

“Ung, ưm…. Hôi và mặn.”

“Sao cô ám ảnh với mùi thế?”

“Chỉ nói ấn tượng cảm nhận được từ Si-heon thôi. Ưng ụp.”

Mút mát dương vật chưa cương cứng, khi nó to đến mức khó chứa hết thì nhả ra và đặt dương vật lên mặt mình.

Guseul khẽ nhăn mặt trước dương vật đặt trên sống mũi, cẩn thận cúi đầu xuống, cho bìu vào miệng và mút nhẹ.

“Ưng mu… chụt… chóp chép. Thích không?”

“Ừ.”

Xoa đầu nhẹ, má cô ấy phồng lên.

Lại đến cái cột. Guseul cho thứ to lớn vào miệng thụt ra thụt vào vài lần, cảm giác muốn xuất tinh nhanh chóng ập đến.

“Uống không?”

“Ưng…. Sẽ bắn nhiều không?”

“Chắc thế.”

Guseul ôm chặt eo tôi đẩy khối thịt vào sâu trong miệng.

- Giật.

Hông run lên và bắn về phía trước.

Guseul bị chọc mạnh vào cổ họng, ngậm đầy hạt giống trắng trong miệng, cứ thế rời mặt ra.

“Ụp. Ưm….”

- Ực, ực.

Cổ họng chuyển động, Guseul lặp lại việc nuốt xuống.

Như lau sạch lớp kem trứng dính khi ăn bánh donut, cô ấy dùng lưỡi liếm sạch ngón tay vừa quệt đi tinh dịch còn sót lại.

“Không ngon.”

“Thế thì ngon được chắc?”

“Cái nhà máy tinh trùng xấu xí này…. Làm cho ngon không được sao? Trừ tôi ra thì là cái vị không ai thèm mua.”

“Cô mua mà.”

Nắm lấy bìu tôi rồi lầm bầm đầy ác ý.

Nghe thế thì các con tôi tủi thân làm sao sống nổi.

Guseul vẫn còn cảm thấy dính dính ở cổ họng, nuốt nước bọt vài lần rồi há miệng tiến lại gần tôi.

Dấu hiệu của nụ hôn. Tôi đưa tay vào chặn giữa Guseul và miệng tôi.

“…?”

“Sau khi mút xong thì đừng làm thế.”

“Tại sao ạ?”

“Bảo đừng làm thì đừng làm.”

“Nhưng mà…. Muốn hôn.”

Thay đổi táo bạo từ bao giờ thế.

Guseul lăn lộn cơ thể vì cảm giác thỏa mãn cá nhân hơn là khoái lạc.

Guseul dỗi chu mỏ ra, hất tay tôi xuống.

“Không nghĩ là lỗi của cô do không tuân thủ thứ tự à.”

“……Không biết. Ý nghĩa loài hoa hôm nay của tôi là ‘Chờ đợi’.”

“Chờ đợi gì? Gì, hôn á?”

“Không biết. Không biết.”

Dù vậy khi nắm lấy người xoay lại, cô ấy vẫn hưởng ứng nhiệt tình.

Kéo váy xuống cởi đồ lót ra, lộ ra bướm mềm mại trắng trẻo.

Lắc cho tinh dịch còn sót lại trong tuyến tiền liệt phun ra, tinh dịch trắng xóa rải rác bừa bãi trên bướm.

“…Lần này ôm làm à?”

“Sàn nhà cũng không có gai. Lâu rồi nằm làm nhé.”

“Được thôi.”

Guseul dang chân mở rộng cái lỗ chật hẹp, nhấc mông về phía tôi.

Cười một cái trước dáng vẻ đã hoàn toàn quen thuộc.

Đè lên Guseul như muốn nghiền nát rồi ôm lấy, cánh tay Guseul ôm lấy tôi.

- V.

Guseul chắp hai tay đưa lên má.

Khuôn mặt đắc ý kỳ lạ trông rất ngứa mắt.

“Làm chữ V thành thói quen rồi à?”

“Chẳng phải Si-heon muốn thế sao?”

Thì, cũng thích thật.

Chỉ là dục vọng nhất thời chứ đâu bảo lúc nào cũng làm Double Peace (hai tay chữ V) đâu.

“?”

Guseul nhìn tôi, nắm rồi mở ngón trỏ và ngón giữa.

Lắc lư. Mắt cũng nhắm rồi mở, dễ thương gấp đôi.

‘Dễ thương là được rồi.’

Mối quan hệ mà việc chồng chất cơ thể lên nhau đã trở thành chuyện thường ngày.

“Cho vào nhé?”

“…Không quên gì sao?”

Khi tôi ôm chặt và đẩy hông vào trong, nụ cười mờ nhạt nở trên môi Guseul.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!