Tập 2

Chương 669: Vật Thí Nghiệm Của Cây Thế Giới

Chương 669: Vật Thí Nghiệm Của Cây Thế Giới

Chương 669: Vật Thí Nghiệm Của Cây Thế Giới

Tay Lee Si-heon thô bạo trấn áp hai tay tôi.

“Ngồi yên nào. Hả? Cái này cứ phản kháng mãi.”

“Đồ rác rưởi…!”

Cái bóng của thân hình khổng lồ bao trùm lên mặt, gương mặt hắn che khuất tầm nhìn của tôi.

Cơn đau chóng mặt xuyên vào ngực, tôi vô thức hét lên.

“Á! Tôi sợ thật đấy! To xác như cái núi….”

Trước khi làm Đội trưởng Cận vệ, nhiệm vụ Engahero để lại cho tôi.

Chịu đựng ham muốn tình dục của Mộc Linh Vương.

Thực ra trừ việc đau ra thì cũng chịu được, không áp lực lắm.

Cơ thể phụ nữ đóng chặt cảm giác tình dục chỉ cần đủ thể lực là có thể quan hệ cả ngày, và dạ dày tôi cũng không yếu.

“A ưt. Muốn bóp thì nhẹ tay chút chứ. Tôi không cảm thấy mấy cái đó đâu thật mà…. Á! A a!”

Bàn tay ma quỷ vươn tới tôi đang chạy trốn. Nắm chặt lấy ngực chứ không phải tay.

Bị đẩy bởi sức nặng ngã xuống giường, thân phận sắp bị giày xéo.

Dù chỉ biết mỗi một người đàn ông, nhưng ham muốn tình dục của Lee Si-heon chắc chắn là ngoại hạng.

Mỗi đêm đều quan hệ với người yêu mà vẫn thèm khát tôi thì biết rồi đấy.

‘…Thú vật cũng không bằng, cái gì thế này.’

Biến thái, tên ngốc thèm khát cơ thể bất kể thời gian địa điểm. Kẻ cuồng núm vú lõm.

- Ấn, ấn!

Bàn tay thô bạo bóp ngực tôi như muốn vắt ra, cơn đau nhức nhối truyền đến toàn thân.

“Á… ưt. Đau mà…. Tôi cũng thích nhẹ nhàng. Nhé?”

“Ngồi yên chút xem nào.”

“Ai xì. Thật là.”

Cảm giác khác với trước đây.

Bình thường tay chân cũng táy máy nhưng hôm nay mức độ hơi quá.

- Bóp chặt!

“Hư ư ớp!”

Bị vắt như bò sữa. Chóng mặt hoa cả mắt.

Lực tay siết lại như muốn làm nổ bóng nước khiến tiếng kêu á tự động bật ra.

Cảm giác hoàn toàn trở thành công cụ.

“Ưt, ư a át….”

‘Cái này hoàn toàn là định bắt nạt… mà….’

Cứ bóp mãi bộ ngực mà tôi cho là to một cách vô ích.

Chọc vào đầu vú đang nhô lên ấn về chỗ cũ, cắm ngón trỏ vào quầng vú màu hồng phấn, rồi mắng mỏ lên xuống.

- Châm chích, châm chích.

Hơi nóng và cảm giác châm chích cảm nhận được ở đầu ngực.

Đau.

Và ngứa.

Bộ ngực bị bàn tay thô bạo trêu đùa đỏ ửng lên như bị roi quất.

“Hưt… ức.”

“Vốn dĩ đây chẳng phải vai trò của cô sao.”

“Đúng…. Đúng nhưng mà. Khoan đã-!”

Ngón trỏ và ngón giữa đào vào quầng vú.

Hai ngón tay đi vào khe hở kéo dài….

- Tách.

Mở rộng bên trong đến mức đầu vú bị chôn vùi trong lỗ vú chạm vào gió.

Mở toang nơi đó như lỗ lồn.

Ánh mắt nhìn chằm chằm vào phần bị lõm khiến tôi để ý. Đến mức tôi vô thức quay đầu đi.

“Đỏ thật. Chỗ này hình như lần đầu thấy.”

Xoay tròn đầu vú bị chôn vùi, chà xát nơi nhạy cảm hơn người khác… như thể cơ quan sinh dục nữ.

Không khí lạnh tràn vào nơi chưa từng có thứ gì chạm vào, hơi thở đàn ông chạm vào lan tỏa.

Máu dồn lên nên nóng chăng. Ngực ướt đẫm, giọt mồ hôi chảy vào giữa khe ngực và quầng vú.

Cơn đau khác xa với khoái cảm khiến tôi nhíu mày.

“Nhanh… nhanh trả về chỗ cũ….”

Cũng không phải kiểm tra đầu vú. Lee Si-heon dùng hai tay xoay tròn, chà xát đường cong.

“Vua điên cuồng vì ngực không hổ danh… ưt. Phư hư. Thích không? Thích à?”

“Thích không ư?”

Khoảnh khắc đó,

Dùng móng tay ấn mạnh đầu vú bên trong.

Yêu khí màu hồng bao quanh tay hắn.

“…!?”

Dùng hết sức-

“Thích chứ.”

Kéo mạnh đầu vú bị chôn vùi bên trong.

“Nên là đau- Á… hắt!?”

Ngực bị kéo theo đầu vú bị kéo.

Như thể phơi đầu vú lên kẹp quần áo treo trên dây, cùng với cơn đau cực độ, cảm giác châm chích làm rung chuyển não bộ.

“……!”

Châm chích.

Không phải bề mặt, mà là cảm giác châm chích mờ nhạt truyền từ bên trong.

Từ cái lỗ nứt của đầu vú hơi to ra… chỉ vài mm.

Nông nhưng nơi tay Lee Si-heon không chạm tới, truyền đến cơn đau lạ lẫm ‘châm chích’.

Gì thế này?

Là loại cảm giác chưa từng cảm nhận bao giờ.

Không thể hiểu nổi, nhưng hơn cả thế….

“…Hư… a a ác….”

Hơn cả thế là cơn đau hắn mang lại cho tôi lấn át.

Vai và thân trên cong lại, tay nắm ga trải giường dồn sức.

“Ư ha ác… hộc… ha ác….”

‘Phải chịu đựng.’

Dù sao thì người muốn kiểu chơi này là Lee Si-heon.

Dù ngực có đầy vết bầm tím do dấu tay, dù eo có gãy cũng phải chiều theo.

Vai trò của tôi được giáo dục kỹ lưỡng từ nhỏ.

Có thể là lý trí sẽ biến mất trong khoảnh khắc, nhưng tôi phải duy trì vai trò mình nhận được.

Dù có ghét đến mấy thì điều đó cũng không thay đổi.

“Giãn ra…. Giãn ra nên thả ra đi… ơt. Thế này không quay lại được đâu!”

Thấy tôi không phản kháng, Lee Si-heon làm vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Là vẻ mặt thỉnh thoảng hắn hay làm khi suy nghĩ.

Gương mặt ngớ ngẩn nhưng cũng khá đáng tin cậy mà tôi vẫn nhìn thấy suốt từ 3 năm trước.

- Bụp.

Ngực bị kéo giãn quay lại, thân trên lại bị ném xuống giường.

Đầu vú vẫn châm chích, châm chích và rung lên.

May quá, tiếng thở dài xấu hổ vừa định thoát ra cùng hơi thở.

- Nhức nhối.

‘…?’

Cơn ngứa ngáy không đúng lúc lan dần theo vùng hắn vừa hành hạ.

- Tê dại.

Khó giải thích, nhưng là cảm giác gần nhất với ngứa.

Giống hệt như bị muỗi đốt ở đầu chóp.

‘Khoái cảm? Không, không thể nào.’

Cảm giác tình dục đã hỏng rồi.

Đó là lời khẳng định tôi nhận được từ bảo mẫu.

─Không thể để hỏng dưới tay kẻ đó, nên phải giết chết cảm giác đi.

Tôi nhớ lại lời lẩm bẩm của ông già nghe được khi chưa đầy mười tuổi.

─Phải chuẩn bị ý thức mới thôi. Gen ưu việt nhất, đúng là con khốn khớp với lời tiên tri của bệ hạ.

Bộ ngực chỉ toàn đau đớn giờ như đang rung lên bần bật.

- Nhột.

Nếu cảm giác tình dục đã hỏng thật thì đây là cảm xúc gì.

Cảm giác nhất thời khi nhiệt độ tăng lên? Cái đó tôi trải qua nhiều rồi.

Cơn đau nhức nhối giờ có vẻ cũng ổn rồi….

Trước tiên quan trọng hơn là phản ứng.

Phải chào hỏi hắn, người đã hào phóng trút ham muốn tình dục lên ngực tôi.

Hít một hơi, ngẩng đầu lên giả vờ như không có chuyện gì.

Nói với giọng nóng bỏng với hắn đang nhìn tôi đầy nghi hoặc.

“…Xong chưa?”

Không muốn trải qua sự vuốt ve này lần thứ hai.

Thậm chí còn có xung động muốn gãi nhẹ một chút nhưng đây là ảo giác.

Chịu đựng cơn ngứa và châm chích không rõ nguyên nhân, nói như khiêu khích.

Dẫn dắt ham muốn tình dục và làm dịu nó là vai trò của tôi.

Mối quan hệ hoàn toàn khác với người yêu.

“Nhưng lần này đau thật đấy…. Sao tự nhiên lại muốn làm thế?”

Nếu là Lee Si-heon thì có thể lắm.

Có thể trút hết sở thích khó nói với người yêu lên tôi.

Lee Si-heon không nói gì.

“Nách… chân…. Tiếp theo mút cổ giờ định tra tấn à…?”

Nói thế nhưng nếu là tra tấn thật thì phải làm sao, trong lòng hơi sợ hãi.

“Tò mò thật. Phản ứng sẽ thế nào.”

“Woa.”

Cơ thể được thiết kế để chịu đựng bất cứ thứ gì, nhưng cái này trong ngành chúng tôi cũng hơi….

Cực kỳ ngại chịu đựng sự sỉ nhục như vừa rồi nhưng nếu yêu cầu thì đành chịu.

“Cứ mút nách đi…. Cho cả tất đi hôm qua nữa.”

“Cô coi tôi là cái gì thế.”

Tên Si-heon im lặng nãy giờ cuối cùng cũng mở miệng như thể cạn lời.

Tôi nghiêm túc mà hắn tưởng đùa sao.

Thằng này bị tôi nắm tinh hoàn có nói được câu đó nữa không?

Ngoan ngoãn nhận tất da và đồ lót bốc mùi rồi biến đi là tốt nhất cho tôi.

‘…Mà dù sao. Chắc một thời gian nữa không bị yêu cầu đâu. Tôi cũng cần thiết nhỉ.’

Vai nhún nhảy. Cười khẩy cũng bật ra.

Thì tên Vua biến thái này ham muốn tình dục phiền phức lắm mà.

Những ngày tháng lo lắng không làm tròn vai trò cảm thấy thật ngốc nghếch.

“Phư hi hi.”

“Nhìn gì thế?”

“Không có gì.”

- Véo.

“Á a a ác! Bỏ ra, bỏ ra a a a!”

“Quay lưng lại.”

“Biết rồi nên bỏ tay ra khỏi đầu vú tôi…! Ư…. Ưt! A ang!”

Tiếng rên rỉ đau đớn bật ra khỏi miệng.

Ngoan ngoãn cởi váy chổng mông lên, không hổ danh là chó con, Lee Si-heon vuốt ve cái lỗ mềm mại hỏi.

- Bốp.

Đưa tay vào trong đùi vỗ vỗ lồn thì quen rồi.

- Soạt.

Tiếng cởi quần.

Tiếp theo dương vật to lớn nóng hổi và mềm mại bắt đầu cọ nhẹ vào khe mông. Đầu vú bắt đầu đau nhức.

Vốn đã ngứa chết đi được lại còn bị kéo nên muốn sờ chết đi được.

“Ư ư….”

Hôm nay vốn đã mệt.

Bị đâm vào còn mệt hơn.

Vừa lo lắng vừa buồn bã ngoan ngoãn cầu xin làm đồ chơi, thì giọng nói vô cớ vang lên ngay sau lưng.

“Nghĩ lại thì, tự nhiên tò mò.”

“…Gì.”

“Cô bảo lớn lên để giải quyết ham muốn tình dục của tôi đúng không.”

“Ừ. Đúng rồi.”

“Chính xác là lớn lên thế nào?”

Cái lồn hơi ướt át bị bàn tay to lớn vuốt ve.

Trong lúc cảm thấy sự hưng phấn mơ hồ, trước câu hỏi bất ngờ tôi trả lời không suy nghĩ.

“…Định vừa nghe chuyện hồi bé của tôi vừa làm tình à?”

“Nói thế nghe rác rưởi quá.”

“Phư hi hi. Có gì không được. Con chó nhà ta muốn làm thế mà.”

- Bốp!

“Á á…! Tay đau vãi thật! Tại sao Giáo sư Se-young thì được mà tôi không được? Tại sao tiêu chuẩn với tôi lại nghiêm khắc thế…!”

- Bốp!

“Á á!”

Chuyện ngày xưa.

Không nhớ được nhiều lắm.

Nhưng,

Trong những mảnh vỡ vô cùng mờ nhạt và lờ mờ, vẫn tồn tại ký ức rõ ràng.

* * * * * * * * * * * *

Hoa ngữ.

Tên của loài cây, và bản sắc của nó.

Cây hồng thì ‘giản dị’, cây Ligustrum ‘kiên cường’ sinh ra và lớn lên đúng với hoa ngữ đó.

Mộc nhân như chúng tôi được Thế Giới Thụ ban tên.

Phải giữ gìn dòng máu đậm đặc, và để lại hoa ngữ không bị ai lãng quên.

- Bốp.

Tuy nhiên ‘một số’ loài cây không tên phải chịu sự đối xử không bằng con người.

Tôi, người được sinh ra bằng [Cải tạo giống], là một trong số đó.

Trở thành loài cây mới không tồn tại trên thế giới này.

Nếu sức mạnh không xuất sắc. Sẽ đón nhận cái chết đơn giản gọi là xử lý.

- Thuốc bỏ đủ chưa?

- Ừ.

Quá trình xử lý rất đơn giản.

Không có ký ức về thời đó, nên dựa vào những gì nghe thấy và nhìn thấy để nói thì trước tiên tập hợp bọn trẻ lại và dụ dỗ thế này.

Ở nhân giới có đầy rẫy những cây ‘không có hoa ngữ’ giống các con, ta sẽ gửi các con đến đó.

Ở đó các con cũng có thể có tên. Gieo hy vọng.

Tất nhiên là nói dối trắng trợn.

Đầu tiên, ở nhân giới sự phân biệt đối xử với cây cối vẫn tồn tại sờ sờ ra đó.

Ở nhân giới, những kẻ ‘không có hoa ngữ’ dù được đối xử tốt hơn con người, nhưng cũng khó mà tự lập nghiệp.

Thứ hai, Thế Giới Thụ vốn dĩ không có ý định gửi bọn trẻ đến nhân giới.

Vì không cần thiết phải phơi bày cái xấu của mình ra thế giới.

Để tạo ra những cây ngoan ngoãn có dòng máu đậm đặc hơn, họ đã cải tạo giống.

Những kẻ thất bại bị cho uống thuốc độc chết.

Những cây ‘không có hoa ngữ’ vốn ở nhân giới dù bị đối xử tệ bạc nhưng vẫn có thể nhận được sự bảo hộ của Thế Giới Thụ.

Nhưng những đứa trẻ sinh ra với mục đích khác như tôi thì ngay từ đầu số phận đã là chết.

- Xì xì.

Những đứa trẻ tập hợp để đi nhân giới bị tiêm thuốc và mất ý thức.

Sau đó, tất cả được chuyển đến cái hố không gian khổng lồ gọi là “ Hố Phân ”.

Vì phải tái sử dụng linh hồn và ma lực.

Đầu tiên xử lý bằng thuốc để mất ký ức, lý trí, mục đích và ý chí.

Sau đó sống ở ‘Hố Phân’ quên đi bản chất cho đến khi chết.

Không lý trí, không suy nghĩ.

Không phán đoán gì cả, chờ đợi cơ thể thối rữa.

Tôi cũng vậy, nhưng không có ký ức về thời đó.

Chỉ biết theo bản năng đó là khoảnh khắc vô cùng khủng khiếp và đau đớn.

Tôi lấy lại lý trí sau khi gặp bề tôi của Vua tên là Engahero.

Nghe ông ta kể sự thật, và biết lý do mình sinh ra.

Thú thật ban đầu không tin. Chính xác là đầu óc trắng xóa đến mức không thể tin được.

Mọi thứ đều đáng ngờ và không thể hiểu nổi sự tồn tại của chính mình, trạng thái như bị nhốt trong mơ.

Để xác nhận lời ông già, tôi theo bản năng quan sát những đứa trẻ ở ‘Hố Phân’. Ký ức khoảnh khắc đó nằm một góc trong đầu tôi trở thành nguyên nhân khiến tôi luôn gặp ác mộng.

“ Tên…. Tên của tôi…. ”

Nguyên nhân khiến họ ra nông nỗi này, và lý do bị vứt bỏ.

Những đứa trẻ sau khi mất lý trí và ý thức vẫn cố gắng leo lên miệng hố để tìm hoa ngữ đến cùng, di chuyển những cái rễ thối rữa bám víu lấy lối ra như muốn chết.

Những cái xác tuyệt vọng giẫm đạp lên nhau, cố sống cố chết tiến lên để có được tên của mình.

“ Con sai rồi. ”

“ Cho con cái tên đi. ”

“ Con có thể làm tốt hơn. Hơn nó. ”

“ Con sẽ trở thành cái cây tốt. ”

Nhìn vô số cây cối lẩm bẩm trong vô thức dưới hố sâu, tôi đã hiểu.

Tôi, người lấy lại ý thức muộn màng, cũng đang cảm thấy khao khát vô tận với ‘cái tên’ giống như họ.

“….”

“Giờ con đã hiểu tình cảnh của mình chưa?”

Chấp nhận hiện thực bán tín bán nghi.

Tôi nhìn ông già đã khôi phục lý trí cho tôi muộn màng.

“Từ hôm nay ta là cha của các con.”

“…….”

Ông ta cau mày khắc từng mũi ma lực kéo dài như sợi chỉ lên cơ thể tôi.

“Con đảm nhận vai trò hạt giống đầu tiên là được rồi. Đứa trẻ của lời tiên tri.”

Không biết lời tiên tri.

Chỉ là tôi cũng muốn có được thứ mà họ nhắm đến.

Tôi cũng là một trong số những đứa trẻ đó, và muốn tìm lý do sống của mình.

“…Tên.”

Tôi nói bằng giọng trẻ con.

“Tên của con ở đâu?”

Ông già đáp.

“Nếu giữ đúng lời cha nói, ta sẽ cho biết. Con có hoa ngữ rõ ràng.”

Tôi bị hỏng vì không có hoa ngữ, thực ra lại có hoa ngữ sao?

Lúc đó cứ như nhìn thấy đấng cứu thế vậy.

Tên của tôi.

Bản sắc của tôi.

Tôi gần như là tờ giấy trắng chỉ đi theo khao khát đó.

Khi Engahero tự xưng là ‘Kẻ cai trị những cái cây không tên’. Tôi cũng được sinh ra ở đó.

Có được cơ thể mới, mang hình dáng con người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!