Tập 2

Chương 828: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (2)

Chương 828: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (2)

Chương 828: Lễ Trưởng Thành Của Heukdan (2)

Trên đời này làm gì có ông Vua quyền lực tối thượng nào đi làm chân sai vặt mua đồ dùng phụ nữ chứ.

Tôi cùng Byeol về Hàn Quốc một lát.

Không gian ma pháp giờ mượn sức mạnh của Vương Quan nên cũng chẳng tốn sức mấy.

"Tôi về rồi đây."

"Yo~! Cơm xong chưa?"

Chắc vì thấy một gã to như gấu cầm cái túi bé xíu về trông buồn cười.

Lấy ra gói băng vệ sinh có hình bông gòn trắng từ trong túi, mấy cô nàng ngồi ở bàn ăn không nhịn được cười khúc khích.

"Phụt."

"Khục."

Alba và Se-young cười phá lên, còn khuôn mặt Heukdan đang đứng khép nép trong góc đỏ bừng.

Tôi thì không sao nhưng Heukdan nhút nhát có vẻ rất xấu hổ.

Xung quanh không có con người nên phải đau đầu một mình vì chuyện này, dù là chuyện không đâu nhưng tôi lại cảm thấy thương hại vô cớ.

Trước tiên giả vờ như không biết, tôi cố tình cao giọng một cách nực cười.

"Mấy chị. Tôi buồn cười lắm à?"

"Không, chỉ là. Với cái thân hình đó mà rón rén lấy băng vệ sinh ra trông buồn cười nên…."

"Đ, đúng đấy ạ."

"Này nhé. Việc quan tâm đệ tử cũng là việc sư phụ phải làm~ hiểu chưa."

Đeo kính râm là cấm kỵ, và không được để sự quan tâm bị cảm thấy là sự quan tâm. Ngược lại chính bầu không khí đó sẽ là nguyên nhân gây ra cảm giác kỳ lạ.

Ngay cả ấn tượng tôi cảm nhận cũng vậy. Trải qua chuyện với Yeonhwa tưởng đã lớn rồi, giờ lại trông như thiếu nữ quay lại tuổi dậy thì.

Có lẽ vì trải nghiệm này thường xảy ra ở độ tuổi nhỏ hơn nhiều….

Dù sao thì Heukdan cũng là người lớn.

"Mọi người đừng cười nữa! Vấn đề nhạy cảm thế nào chứ thật là."

Hừ hừ, Byeol thở hắt ra, giật lấy túi nilon trên tay tôi đưa cho Heukdan.

"Dan~ihi~i chan của chúng ta♡ Chị đã mang đồ tốt về rồi đây~"

"……."

"Tada, sô cô la! Nghe nói ngày đó ai cũng thèm đồ ngọt. Hay là thích bánh gạo cay (Tteokbokki)?"

Việc thèm đồ cay hoặc ngọt vào ngày bí mật là sự thật có thể biết chỉ qua internet.

Mái tóc như tai cún của Sansuyu dựng đứng lên.

"Em có nhiều vị cay ngon lắm. Dan…. Cần không?"

"A. Không đâu ạ."

Sợ Sansuyu gọi cả xe bán đồ ăn của công ty mình đến nếu Heukdan nhờ, Heukdan xua tay quầy quậy.

Quả nhiên…. Xứng danh Suyu đã đánh bại các tập đoàn lớn như Bánh gạo Diệp Lục và Cà phê Trinh Nữ để leo lên top đầu ngành.

-Bộp!

Heukdan giật mạnh băng vệ sinh từ tay Byeol, chạy về phía cửa ra vào nơi tôi đang đứng.

Cúi đầu trước tôi và Byeol với khuôn mặt đỏ như cà rốt, rồi nói với giọng lí nhí.

"Sư phụ…. Cảm, cảm ơn ạ. Cả chị Han-byeol nữa."

Rồi cứ thế bỏ bữa ăn chạy ra ngoài.

"A. Đi mất rồi. Tại mấy người cười nhạo nên thế đấy!"

"Không, chị cười nó, chứ có nói gì Heukdan đâu."

"Đừng có lấy sự dịu dàng của Si-heon nhà chúng ta ra làm trò cười! Vững chãi và dễ thương thế cơ mà."

Màn: Tung Hứng Không Kiêng Nể Của Byeol Và Se-young Đã Nổi Tiếng Là Trò Vui Thú Vị Giữa Chúng Tôi

Là mối quan hệ thân thiết nhất.

Thêm Jin Dal-rae vào giữa là tổ hợp nói nhiều nhất.

Ngược lại, Alba và Hongyeon, Guseul và Kapha là tổ hợp đan xen trong một rổ.

Sansuyu, Heukdan, Maronnier là kiểu thân thiện max cấp, vào đâu cũng không vấn đề gì.

"Nhắc mới nhớ đông đủ ghê nhỉ."

Tôi tự cảm thán một mình và tự nhiên đưa tay về phía ghế cạnh bàn ăn.

Vô tình chạm mắt với Dallae ngồi bên cạnh.

"A."

"……."

Có lẽ, là người có quan hệ căng thẳng nhất với tôi hiện tại vì vụ của Shiva.

Một ánh nhìn dài trao đổi, mọi người nhận ra sự thay đổi không khí nên cẩn thận liếc nhìn chúng tôi.

Dallae biết tôi đến nhưng vẫn ngồi ở đây là có lý do. Cô ấy vỗ về tôi với nụ cười có chút cay đắng.

"…Gỡ thịt cá cho nhé? Cái này ngon lắm."

"Ơ, ừ."

"Ngồi đi."

Thì thầm có vẻ cộc lốc nhưng lại đầy tình cảm không thể cưỡng lại.

Không khí căng thẳng dịu đi, đến Byeol cũng thổ lộ nỗi lo âu.

Suyu phồng má. Se-young liếc chúng tôi có chút tinh quái.

Thực sự dù bị tổn thương lớn trong lòng, nhưng như thể chỉ buồn bã thôi thì chẳng có ý nghĩa gì. Cô ấy dùng đũa gỡ món cá kho lên bát cơm của tôi.

"Thực sự không sao chứ?"

Không chịu nổi tôi hỏi, Byeol tỏ vẻ khó xử.

"Ái chà, không tinh ý gì cả!"

"…Không nhưng mà."

Vừa nãy cũng thế, chẳng phải có cái gọi là bầu không khí sao.

Trải qua chế độ đa thê không tưởng nổi cách đây 3 năm, tôi nhận ra một điều. Phụ nữ thuộc về ‘số đông’ dễ bị co mình lại vì lo lắng không được yêu thương.

Tôi cũng không đủ dư dả để quan tâm kỹ càng.

Là môi trường mà dù cảm thấy bản thân trở nên tàn tạ cũng không lạ.

Nên hành động hay phản ứng bây giờ, khiến tôi không thể không nghĩ đó là biểu hiện của sự bất an.

-Lạch cạch.

Dallae đặt đũa xuống cười với đôi mắt hơi sưng.

"Ừ."

Dù biết tính cách của Dallae là hy sinh….

Nên càng thấy có lỗi.

Cơm trắng với cá kho tẩm đều gia vị.

Một miếng được chăm chút tuyệt vời để không bị bẩn, chỉ thấm vừa đủ vào thìa, Jin Dal-rae đích thân đưa vào miệng tôi bằng tay mình.

"Ngon không?"

Những ánh mắt có chút ghen tị đổ dồn về.

Mặc kệ họ, Freesia nhét đầy thịt vào miệng cũng hòa nhập hoàn toàn vào bức tranh bữa sáng.

"…Ngon thật."

"Shiva nhà mình cũng thích món này lắm."

"Thế à?"

"Ừ."

Jin Dal-rae rút một tờ giấy ăn từ giữa bàn, lau gia vị dính trên mép tôi.

"Nhìn thế này giống con trai cả ghê."

"Công nhận. Thằng chó con mày không có tay hay không có chân hả?"

"Ừ ừ."

Dù nghe tiếng mỉa mai của Byeol và Se-young, sự đồng tình của Sansuyu, Dallae vẫn kiên quyết ngồi sát bên cạnh tôi.

Sau khi xong xuôi, nhất định, cùng với con gái chúng ta. Lại lần nữa.

Trước ánh mắt thì thầm như người vợ chân thành và gắn bó, tôi như bị mê hoặc, không thể không chạm môi vào má Dallae.

-Chụt.

"Ưt…! Si, Si-heon à…?"

Dallae đỏ mặt lấy hai tay che mũi và miệng.

"A! Chơi xấu, mọi người đang nhìn mà diễn cảnh tình cảm hả? Em cũng, em cũng muốn!"

"Ngứa mắt người xem ghê. Lật bàn bây giờ."

"…Chà, anh cũng muốn ăn đòn nhỉ."

Byeol. Se-young. Alba.

Thêm vào đó là má của Sansuyu phồng to như sắp nổ vì được bơm hơi.

Hongyeon chỉ nhấp rượu gợi sự thương cảm không hiểu sao, và Guseul giả vờ không quan tâm nhưng vẫn liếc về phía tôi.

Dongbaek tóc đổi màu liên tục đến ánh mắt ngán ngẩm của Camellia.

Mary chu mỏ vịt, Tăng Trưởng (Growth) chắp mười ngón tay huýt sáo nhìn tôi, Trị Liệu (Chi-yu) ghen tị và Nhẫn Nại (In-nae) thở dài.

Và Freesia, người vừa trở thành thành viên của gia đình ồn ào này từ hôm qua, nhìn chúng tôi cười bíp một cái.

"Bíp hi."

* * * * * * * *

Việc kinh nguyệt không xuất hiện cho đến năm 17 tuổi vì bất kỳ nguyên nhân nào được gọi là vô kinh nguyên phát.

Vấn đề này có thể tìm thấy nhiều lần trong các sách liên quan.

Heukdan bị phơi bày trước thí nghiệm từ nhỏ làm sao biết về điều này.

─Lạ thật đấy.

Heukdan nhớ lại Alba đang theo dõi tình trạng của mình. Ma pháp trận màu trắng hiện lên trong mắt cô ấy thật ấn tượng.

─Dù có vấn đề, nhưng đến tận bây giờ…. Rõ ràng Heukdan bảo gần đây sự phát triển rất rõ rệt mà?

─A, a, a… Không ạ. Cái đó….

─Hãy nói thật đi.

─…………Vâng ạ.

Vốn dĩ là dáng người mảnh mai của người lớn, nhưng so với những người phụ nữ xung quanh sư phụ thì theo đánh giá của Heukdan cũng là cơ thể phẳng lì.

Tuy nhiên vài tuần gần đây, ngực lớn lên và cơ thể phát triển là sự thật.

Mộc Nhân thường tiếp tục phát triển ở độ tuổi cuối hai mươi nên không có gì lạ. Nhưng con người thì hơi khác.

─Có khả năng cao là do thí nghiệm nên việc sản xuất hormone nữ của buồng trứng gặp trở ngại. Lý do thông thường là vậy. Nếu kết hợp điều trị hormone thì có thể chữa dễ dàng. Giả sử Heukdan không giấu tuổi thì vấn đề là, đã trưởng thành…. và là Mộc Nhân.

Có phải sư phụ đã khẩn khoản nhờ vả không.

Heukdan biết chị Alba đang kiểm tra tình trạng của mình một cách nghiêm túc đến mức hơi quá.

─A. Xin lỗi. Không định giữ em lâu đâu.

─A, không sao đâu ạ…! Chịu được mà. Không sao đâu. So với lúc tập luyện cùng sư phụ thì không đau bằng đâu ạ.

─Huhu. Vậy sao. Dù sao thì chị cũng đã tìm đọc vài cuốn sách liên quan. Có kiến thức về lĩnh vực này nhưng đây là lần đầu trực tiếp kiểm tra.

Alba giải thích dễ hiểu để Heukdan có thể nắm bắt.

Không cần phải thận trọng, Heukdan là người lớn, cô biết cơ quan sinh dục của mình cho đến gần đây vẫn ở trạng thái non nớt hơn nhiều so với tuổi thật.

Không phải dậy thì muộn. Cũng không phải vô sinh.

Nói đúng hơn là trạng thái hoàn toàn không phát triển.

Giống như phần sẽ phát triển khi đến lúc của phụ nữ con người. Đã bị chặn lại bởi thí nghiệm khi mang cơ thể Mộc Nhân.

─Chỉ mất hai ngày.

Heukdan như vậy đã trải qua một cơ hội nào đó khiến một phần cơ thể bắt đầu phát triển cực kỳ đột ngột.

Cơ quan sinh dục ở vùng bụng dưới gần như không có chức năng, đã tiến hóa đến trạng thái thích hợp nhất để mang thai.

Nói trắng ra. Cơ quan sinh dục đã phát triển đến độ tuổi tốt nhất để con người mang ‘thai’.

Tử cung quá mỏng đã phồng lên. Xương chậu mở rộng và tất cả các bộ phận cơ thể bao gồm cả ống dẫn trứng đã trưởng thành chững chạc chỉ trong một hai ngày.

Cơ thể mảnh mai của Heukdan vốn được tạo ra với mục đích là Mộc Nhân trưởng thành….

Cộng thêm sự phát triển của gen con người tác động muộn màng. Đùi và xương chậu đã nảy nở đến mức hơi quá đà.

Đến mức cảm thấy dây áo lót thường mặc trở nên căng cứng.

─Vấn đề là cơ hội…. Thực ra trường hợp thế này không phải là hoàn toàn không có đâu. Trường hợp của Mộc Nhân, lặp đi lặp lại việc rụng trứng liên tục. Rồi phát triển để đỡ nhau thai trong nháy mắt đúng vào thời điểm thụ tinh.

Nhưng không phải Heukdan đã lén lút quan hệ tình dục.

Vốn dĩ cô chưa từng nhớ mình đã rụng trứng bao giờ.

Chuyện chóng mặt thật.

Sau khi lục lọi nhiều sách vở và nắm bắt, kết luận mà Alba đưa ra chỉ có một.

─Thực ra trường hợp của Heukdan chẳng khác nào loài mới được tạo ra cả. Dù kỳ quái nhưng cơ thể vẫn khỏe mạnh. Nếu kết hợp trường hợp của Mộc Nhân và con người. Việc phát triển đột ngột, có khả năng cao là ‘cơ thể’ kết hợp giữa gen Mộc Nhân và con người đã cảm thấy cần thiết phải phát triển.

Tức là.

─Có khi nào.

Có người yêu không.

Nói theo kiểu khoa học hơn một chút, có đối tượng nào khiến em cảm thấy xung động muốn mang ‘thai’ không.

Rõ ràng Heukdan đã nhận ra tình cảm luyến ái với ai.

─A…. Cái đó…. Kia….

─Ra là vậy.

Alba cười khúc khích không nói gì.

─Nghe nói đệ tử thường giống thầy mà.

─A……. A. Làm ơn đừng nói với ai nhé.

─Vậy sao? Vậy đừng cứng nhắc nữa mà thử gọi chị một cách đáng yêu xem nào?

Có lẽ Alba không cần nghe tiếng lòng của Heukdan cũng biết.

Heukdan cảm thấy tình cảm luyến ái với người thầy chẳng khác nào cha nuôi của mình và đã phát triển.

Với cô gái nho giáo như Heukdan thì đó là chuyện tội lỗi đến mức nào….

Vốn dĩ dạo này cô thường không kìm được mà để lộ ra.

Nếu lý do cơ thể thay đổi là vì tình yêu đó, thì tuyệt đối không muốn để sư phụ phát hiện.

─Chị…. Làm ơn đừng nói nhé….

─Lời nói hơi dài nhỉ?

─Đừng… nói.

─Hư hư hư. Hơi thiếu sót nhưng chị sẽ hài lòng với cái đó. Dù sao thì nghỉ ngơi cho khỏe đi. Dù biết cả thể xác lẫn tinh thần đều đang gấp gáp…. Nhưng nỗi đau giờ mới bắt đầu đấy.

Bộp.

Mở mắt ra, trước mặt Heukdan là sư phụ.

"…A. Ư…."

"Ổn không? Nếu muốn ở một mình thì cứ nói bất cứ lúc nào nhé."

Nghe nói vào ngày đại tự nhiên ập đến, dù là người yêu thương thì việc ở bên cạnh cũng có lúc thấy phiền phức.

Lee Si-heon nhớ lại kiến thức trên mạng và hỏi….

Thực lòng thì không biết rõ cái đó lắm.

Thần kinh nhạy cảm và đau đớn, nỗi cô đơn cực kỳ khổ sở. Nhưng dù vậy, nếu sư phụ chạm vào người, cô cũng không có cảm giác sẽ rít lên như con mèo hoang được vuốt ve.

Nhưng Heukdan nghĩ rằng mong sư phụ đừng dính lấy mình như mọi khi.

"……Ưt.."

Ôm bụng rên rỉ.

Sự khó chịu dâng lên ở vùng bụng dưới, và cảm thấy bản thân hơi bẩn thỉu và dơ dáy.

Sợ để lại vết trên quần áo.

Nếu dính vào thì dù là sư phụ cũng sẽ hơi nghiêm mặt lại thôi.

Tâm lý đó đi trước nên dù người đàn ông trước mặt tiến lại gần cũng không biết làm sao.

Mong đừng vượt qua khoảng cách 10cm, còn xa hơn thế thì càng lại gần càng hạnh phúc.

-Sột soạt.

Lúc đó cảm giác ngọt ngào chạm vào môi khiến Heukdan mở miệng.

Sô cô la ngọt ngào lăn tròn trên lưỡi. Heukdan vô thức thả lỏng biểu cảm, khẽ mở đôi mắt đang nhắm chặt.

"Cảm ơn ạ. Chú…."

"Hư hư. Ngọt không?"

Thực sự không sao mà.

Phải giấu đi….

Khuôn mặt và cử chỉ cười đùa của sư phụ, dù đang đau nhưng vẫn cảm thấy như bức tranh đắt giá.

"Ăn thêm cái nữa không?"

Cô không thể không lẩm bẩm câu trả lời mang chút hàm ý kép.

"Thích, lắm ạ……. A…."

Kỷ niệm lễ trưởng thành chăng.

Sô cô la hơi muộn màng vô cùng ngọt ngào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!