Tập 2

Chương 665: Trở Lại Ngai Vàng (2)

Chương 665: Trở Lại Ngai Vàng (2)

Chương 665: Trở Lại Ngai Vàng (2)

Việc cần làm đã được định sẵn.

“Bệ hạ của chúng ta đã trở về!”

Những bí mật cay đắng giữ trong lòng không nói với ai.

Su-mok-ui Wang (Vua Cây) đã nói cho tôi kinh nghiệm gần như lời tiên tri, và không có thời gian để chần chừ.

Bên trong tòa thành nơi tất cả bề tôi tập hợp. Tôi đích thân nhìn quanh các bề tôi và chìm vào suy tư.

Các bề tôi giữ nguyên vị trí và im lặng cho đến khi tôi mở lời.

‘Nhiều việc phải giải quyết quá.’

Flower và Thế Giới Thụ sẽ di chuyển nhanh chóng, và từ giờ là cuộc chiến xem ai nhìn xa hơn.

Dù có nhiều bảo vật cũng không định lấy hết, từ bỏ một phần, và phải cố chấp với lợi ích tối đa mới có thể chiếm ưu thế trong cuộc chiến tranh giành thế lực như trò đùa này.

Tôi tách môi ra.

“Có nhiều chuyện để nói. Tuy nhiên, không cần lo lắng về vận mệnh quốc gia. Có nhiều thứ phải lợi dụng nhưng điều đó không khó.”

Tháp, Tinh Linh Giới, Hầm ngục, Quý Mộc.

“Phải sớm thực hiện ý nguyện của Vua đời trước, lan tỏa lợi ích đó rộng rãi.”

Sức mạnh của Mộc Linh Vương và Vương Quan, vô số sức mạnh cây cối và thí nghiệm của Flower.

Có nhiều thứ phải xử lý cẩn trọng. Kỳ ngộ hấp dẫn rải rác khắp nơi. Nhưng thân tôi chỉ có một nên không thể lấy tất cả được.

Có thể sức mạnh bí ẩn mà tôi bỏ lỡ sẽ rơi vào tay Flower và Thế Giới Thụ.

Chuyện đương nhiên.

Nếu không thể nắm trong tay thì cũng phải biết dứt khoát vứt bỏ.

Lời tiên tri rằng nếu lấy được cả 4 đại Quý Mộc thì không ai ngăn cản được tôi cũng vậy.

Cùng lắm cũng chỉ là lời lải nhải của nhà tiên tri nửa mùa nhìn trộm được một phần tương lai, không cần phải để tâm.

‘Bây giờ thì biết rồi.’

Chủ thể là tôi.

Chẳng phải chuyện ngày xưa. Sử thi của quân chủ đi tìm vận mệnh do nhà tiên tri định sẵn giờ cũng chán ngắt rồi.

Nếu thực sự là quân chủ, thì cũng phải biết đùa giỡn với vận mệnh đó.

Mạng sống của hơn mười triệu dân thường đang treo trên cổ tôi.

Không chỉ tôi mà cả các cô ấy nữa.

Cả những người khác đã nương nhờ tôi.

‘Dù thân thể còn thiếu sót. Nhưng không phải lúc để khiêm tốn rồi co rúm lại.’

Áp lực dâng lên tận cổ họng ngược lại khiến tôi đưa ra lựa chọn thận trọng.

Sắp xếp lại tâm trí nào.

Chỉnh đốn ý chí, nhìn quanh một lần nữa.

“Hộc, phù.”

Hơi thở nóng hổi bật ra.

Hai đội trưởng cận vệ đứng bên cạnh tôi giật mình trước hơi thở bất ngờ nhưng không quay lại nhìn.

Ở cuối tầm mắt, Dongbaek và nhiều nhân tài khác.

“Trước tiên.”

Hôm nay việc cần làm đã được định sẵn.

“Bắt đầu báo cáo đi.”

Ban thưởng xứng đáng cho những người đã lấp đầy chỗ trống của Vua.

Bước đầu tiên trong công việc của tôi là chấp nhận hình dáng của quốc gia đã trưởng thành mà không thêm bớt gì.

* * *

“Không dễ chút nào.”

Làm mát cái đầu nóng, tôi từ từ trượt xuống khỏi ngai vàng.

Các bề tôi đã ra ngoài hết, chỉ còn lại đội trưởng cận vệ bảo vệ tôi trên danh nghĩa.

“Phòng yết kiến xây to quá mức cần thiết.”

Nơi này khác hẳn với nơi tôi từng biết, không khí nhẹ nhàng biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự nghiêm trang đặc trưng của chế độ quân chủ.

“Phư hi hi hi, nhưng mà tạo không khí tốt đấy chứ?”

Guseul cởi mũ giáp với bộ dạng ướt đẫm mồ hôi tiến lại gần nghịch tóc tôi.

San Su-yu cũng lén nhìn rồi tiến lại gần là phần khuyến mãi.

Ngay khi công việc kết thúc, ánh mắt thay đổi hẳn và tiến lại gần.

“Ngầu lắm, Si-heon.”

Ngầu cái khỉ gì.

Vừa nghe báo cáo trực tiếp vừa gảy bàn tính đâu phải chuyện dễ dàng.

Tính toán đơn giản thế này mà đã mệt chết đi được. Wiki và Alba làm chuyện này như cơm bữa rốt cuộc là quái vật phương nào vậy.

- Bộp.

Guseul khẽ véo má tôi cười hi hi lẩm bẩm.

“Nhưng mà thay đổi nhiều thật nhỉ? Không có Bệ hạ của chúng ta mệt vãi chưởng~”

“…….”

Thay đổi nhiều thật.

Miền Nam Trung Quốc. Ở đây chỉ có phế tích và đất thối.

Thời gian ngắn ngủi nhưng đất đai đã trở nên màu mỡ, nhiều tòa nhà cao tầng mọc lên. Cuộc họp vương quốc vốn hoạt động như gia đình hạt nhân giờ cũng trở nên khổng lồ như hôm nay.

Cái này là nhờ tôi quan hệ với Ma Tháp và thông qua Lee Ji-ah lấy trộm phương pháp kiến trúc….

“Chỉ thế thôi á?”

“…Bọn em cũng làm việc chăm chỉ mà.”

“Phư hi hi.”

Đặc biệt là Hongyeon đã giúp sức rất nhiều.

Cô ấy đảm nhận vai trò nhiếp chính theo lời khuyên của Alba. Tận dụng kinh nghiệm từng lãnh đạo chiếc lá thứ tám trước đây, cô ấy đã xử lý công việc vượt quá mong đợi.

Sau này khi tôi vắng mặt, tôi định sẽ tin tưởng giao phó cho cô ấy nhiều lần.

‘Cả Dongbaek, Chi-yu nữa.’

Liệu sự phát triển của quốc gia có bị đình trệ khi tôi vắng mặt không.

Nỗi lo lắng khi nghỉ ngơi tan biến như tuyết tan.

“Si-heon, còn em? Em cũng làm việc chăm chỉ mà.”

Cún con mềm mại San Su-yu ôm lấy đùi tôi bằng hai tay và nũng nịu dễ thương.

Tôi thầm lo lắng không biết cô ấy có đùa nghịch gì không, nhưng cảm ơn San Su-yu đã làm việc nghiêm túc hơn tôi nghĩ.

“Em cũng làm tốt lắm.”

“Ừ. Vậy xoa đầu em đi.”

Ngoan nào ngoan nào.

“Nữa, nữa đi…. Nhiều hơn nữa. Bằng tình yêu anh dành cho em ấy.”

Xoa đầu với giọng điệu cường điệu, Su-yu mỉm cười có vẻ không tệ lắm.

Má phúng phính chảy xuống trông hạnh phúc là may rồi.

“Nhưng mà, vứt bỏ tất cả để đến với anh có thực sự ổn không?”

“Hả?”

“Em bỏ lại nhiều thứ mà. Ngay cả công ty của em thôi giá trị cũng bao nhiêu rồi…. Đó là lựa chọn của em nên anh không từ chối nhưng mà.”

Tài năng của gia tộc Cornus không phải dạng vừa.

Một trong những lý do lớn nhất khiến vùng đất này phát triển nhanh chóng như vậy chính là San Su-yu.

Trong 3 năm chia tay tôi, không chỉ thành lập tập đoàn lớn chưa từng có, Su-yu còn hỗ trợ tôi không tiếc tay.

Adidas của giới tteokbokki. Tất cả sản phẩm phụ của doanh nghiệp lớn mạnh nhờ Su-yu Tteokbokki đều được sử dụng chỉ vì vùng đất này.

Với số tiền và thế lực đó, cô ấy có thể trả giá cho tội lỗi và nhận được sự bảo hộ của Thế Giới Thụ, nhưng quyết định không hề do dự.

“Ư ưm, em chỉ cần Si-heon thôi.”

“Ồ~ Người đàn ông được yêu thương. Cua gái giỏi thật đấy. Bệ hạ?”

Guseul mỉa mai trước câu trả lời lấp lửng của San Su-yu.

Dùng từ cua gái hơi kỳ, nhưng lời đó đúng.

Mạnh mẽ, thông minh, giao việc gì cũng làm tròn vai, người như thế hiếm lắm.

Năng lực tầm thường thì cũng dùng được. Nhưng San Su-yu xuất sắc về mọi mặt. Thậm chí về mặt kinh doanh còn vượt xa tôi.

Về nội chính thì sánh ngang Dongbaek · Hongyeon, về sức mạnh thì ngang ngửa tôi, kiểu vạn năng.

Thậm chí không có tâm địa bất minh như Alba, nên đáng tin cậy hơn Hiền Giả nhiều.

Nghĩ lại thì con bé này giỏi thật đấy chứ?

Nhìn chằm chằm cô ấy, San Su-yu nghiêng đầu dễ thương.

Lại còn xinh đẹp và dễ thương nữa. Thêm cả ngực to.

“…Bệ hạ. Em dễ thương không?”

“……Đừng nói linh tinh nữa đi thôi.”

“Hứ.”

Bị đọc vị hoàn toàn. Tôi đứng dậy lắc cổ và bắt đầu chuẩn bị.

Vài ngày tới sẽ tập trung vào công việc triều chính, và trong vòng 3 ngày sẽ lấy lại Vương Quan.

Alba khuyên tôi nên dành 2 tuần để thích nghi với công việc, nhưng thế thì dài quá.

Chỉ ra lệnh ở bên trong thì không thu được gì nhiều.

Chỉ cần nắm bắt những điểm chính, rồi tôi định sẽ đến tháp ngay.

‘Thu phục Quý Mộc cũng quan trọng, nhưng trước tiên là Vương Quan đã.’

Sức mạnh còn lại của Vương Quan rất ít.

Lấy lại sức mạnh đó là bước đầu tiên. Sau đó là đến lượt Oán hận và Công lý, thảo phạt Flower.

Có khá nhiều thứ phải chuẩn bị.

* * *

Sau khi trở lại ngai vàng, tôi đã lên một lịch trình khá xa vời với tự do.

Khi không có việc đặc biệt. Chia nhỏ một tuần ra để dành thời gian với các người tình vào buổi tối.

Alba bảo là vì sức khỏe tinh thần của tôi nên cần được chăm sóc.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có vẻ họ ưu tiên suy nghĩ của bản thân hơn là tôi.

Cái đó không phải là xấu nhưng ý đồ lộ liễu quá.

“Dowon à… Uống thử cái này không? Rượu ngon~ lắm đấy.”

Đêm nay là Hongyeon.

Sau khi ngủ một giấc ngắn thì phải đi gặp Shiva nhà tôi.

Shiva không biết hoàn cảnh của tôi nên vẫn tưởng tôi đi đến Học viện.

May mắn là thời đó tôi cũng hay đi lang thang bên ngoài, nên Shiva không cảm thấy kỳ lạ gì.

Shiva chắc đang đợi tôi về và dành thời gian với Jin Dal-rae như hồi đó.

“Dowon à?”

“À…. Ờ. Gì cơ?”

“…Đừng có nghĩ linh tinh. Dù có nhiều cô gái xinh đẹp và trẻ trung hơn ta nhưng…. Bản nữ cũng biết tổn thương đấy!”

“Không phải thế đâu.”

Nắm lấy vai Hongyeon đang bất an và nhẹ nhàng ôm lấy, má cô ấy ửng hồng.

“…Xấu tính. Làm như ta là đồ ngốc ấy.”

Rót rượu. Cạch.

Hongyeon ngậm rượu whisky Canada kèm siro phong trong miệng, rùng mình một cái.

“Không phải đâu… Hứ. Ngược lại Dowon mới là đồ ngốc. Đồ ngốc không hiểu lòng ta.”

Tôi chặn môi Hongyeon đang dỗi bằng môi mình.

- Chụt.

“Ưt….”

Tự nhiên đứng dậy khỏi ghế đi thẳng đến giường.

Hongyeon bị tôi nắm lấy không kháng cự ngã xuống giường, tôi dùng đầu gối chèn vào giữa đùi Hongyeon.

“Hư ụp… ha a.”

Hơi thở lan tỏa.

Khi môi rời ra, sợi chỉ nước bọt kéo dài giữa hai đầu lưỡi đang đón nhau.

“…Lại xấu tính. Cơ thể.”

“Ghét à?”

“Ta đâu có nói ghét….”

Bộ ngực mềm mại như muốn trào ra khỏi lớp băng ép lỏng lẻo đến nghẹt thở.

Hongyeon giờ đã quen với việc nằm trong vòng tay tôi.

Sờ vào quần lót trắng lót âm hộ, thấy ướt đẫm đầy mong chờ.

Cơ thể dâm đãng đã chín muồi.

“Chín… chín muồi cái gì… Dowon ngươi làm ta thành thế này mà! A ang….”

Véo đầu ti, tiếng rên rỉ đáng yêu thoát ra.

Cởi thắt lưng để lộ dương vật đang cương cứng, Hongyeon nhìn chằm chằm vào phần thân dưới của tôi và nuốt nước miếng.

“…Sẽ cho vào sao?”

Đúng lúc đó.

- Soạt.

Tiếng ồn và ma lực không rõ nguyên nhân vang lên từ ngoài cửa sổ.

Hình dạng của kẻ đó mà tôi cảm nhận được bằng khí cảm có hình dáng của con cú mèo thường thấy.

Thỉnh thoảng cũng có động vật hay ma thú vận dụng ma lực, nhưng hơi khác.

Không thể xóa bỏ cảm giác bị làm phiền.

“Yeon à.”

“…Ư, ừ. Dowon?”

“Xin lỗi nhưng, em ra ngoài một chút được không?”

“Hả, hả?”

Có vẻ như có ai đó tìm đến.

Ánh mắt tôi hướng ra ngoài cửa sổ, Hongyeon hiểu ý chỉnh lại quần áo.

“…Vậy chuyện giường chiếu hôm nay coi như bỏ à?”

“Tạm thời em về phòng đi.”

Dù sau này có tìm đến thì kẻ kia có vẻ có việc cần gặp tôi.

“Biết rồi. Ta, ta sẽ đợi.”

Hiểu rồi nhưng có vẻ hơi tổn thương, Hongyeon bĩu môi đi ra khỏi phòng. Và tôi dùng ma pháp đơn giản di chuyển rèm cửa.

- Két!

Cửa sổ vừa mở ra là một con cú mèo bay vào.

Con vật với đôi mắt tròn xoe lấp lánh nghiêng đầu nói.

“ Lâu rồi không gặp. Tôi không tinh ý sao? Đang lúc xuất tinh à. ”

Xuất tinh cái gì, còn chưa cho vào được nữa là.

Vừa nghe giọng nó là tôi có thể chắc chắn danh tính của con mụ này.

“Melia.”

“ Đừng có gọi thân thiết thế. Hỗn xược, hãy nhớ rằng bây giờ anh không có Vương Quan. ”

Giọng điệu khi có Vương Quan và khi không khác hẳn nhau.

Lâu rồi không lấy lại được Vương Quan nên coi thường tôi sao.

“Chẳng phải người tìm đến kẻ không có Vương Quan là cô sao?”

“ Lại còn, trả treo. ”

- Phù.

Con cú mèo biến thành tro bụi rồi hình dáng con người xuất hiện.

“…Mùi hôi thối và thô tục. Nhưng vì là người tìm đến nên tôi sẽ bỏ qua cho.”

“Chẳng có chút khí chất nào cả.”

“Khí chất gì chứ? So với anh thì khác một trời một vực nhé. Tôi đâu có nằm trên giường rên rỉ ăng ẳng như ai kia.”

Nói năng thế thì khác gì ngậm giẻ lau trong mồm đâu mà nói.

Nữ hoàng ngồi lên giường khẽ vắt chéo chân.

Cặp đùi trắng ngần phản chiếu ánh trăng bị ép lại như bánh dày, mũi chân hướng về phía tôi.

Cái bóng lưới của cửa sổ đan vào nhau, khiến chân Nữ hoàng như đang đi tất lưới đen.

“Vác cái mông nặng nề đó đến đây chắc là việc gấp lắm nhỉ.”

“Ha, gấp gì chứ? Chỉ đến xem chết thật chưa thôi. Nhưng có vẻ kỳ tích đã xảy ra. Thấy tứ chi lành lặn đứng đó.”

“…….”

Nữ hoàng nói với giọng lạnh lùng, ánh mắt dừng lại ở hạ bộ tôi khoảng 1 giây rồi rời đi.

“Và, dẹp cái thứ gớm ghiếc đó đi được không? Nãy giờ cứ lủng lẳng ngứa mắt quá.”

“Kẻ chen ngang rõ ràng là cô mà. Đòi hỏi lắm thế.”

“Dù vậy thì, thân thể cao quý này không thể giải quyết dục vọng thô tục của anh được đâu nhỉ.”

“Cũng không phải là không thể.”

“Hừ, giẫm đạp thì tôi tự tin làm tốt đấy.”

Không chịu thua câu nào.

Cười khẩy vì nực cười, Nữ hoàng nhếch mép tạo hình trăng lưỡi liềm và nhún vai.

Dù sao thì tìm đến đây nghĩa là có việc.

Tôi tìm ghế ngồi xuống và hỏi cô ta.

“Nói đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!