Tập 2

Chương 604: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (1)

Chương 604: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (1)

Chương 604: Chiến Dịch Thảo Phạt Mộc Linh Vương (1)

Cơ thể sở hữu Vương Quan bị vỡ là không hoàn chỉnh.

Đó cũng là lý do Mộc Linh Vương đi qua nhiều chiều không gian để ăn Thế Giới Thụ.

“Ta đã dự đoán khoảng thời gian này, đúng như lời nói đó.”

Lập tức triệu tập thế lực và tuyên bố tình trạng khẩn cấp.

Chiến trường là Seoul, Hàn Quốc, nơi Shiva đang ở, nhưng để đề phòng thiệt hại có thể xảy ra, chúng tôi đã xây dựng nhiều cơ sở trong phạm vi thế lực.

Số lượng người tham gia cuộc thảo phạt lần này không hề nhỏ, nên việc quản lý các cơ sở đó chỉ có vài người….

“Có làm được không?”

Đó là Quý Mộc được đảm bảo cho việc này. Tôi nhìn Dongbaek đang ngồi trên xe lăn và hỏi.

“Là việc khó khăn, nhưng phải làm thôi. Không sao đâu. Việc dẹp loạn và dẫn dắt đám đông là việc tôi làm tốt mà.”

Dongbaek nhìn rõ ràng về hướng tôi và trả lời.

Vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng nhãn cầu máy móc của cô ấy vẫn phát sáng và nhận ra tôi.

Cô gái mất tứ chi và mất đi đôi mắt.

Các giáo sĩ đã phán quyết rằng do phóng xạ và ma lực biến chất nên cô ấy mất đi dây thần kinh, và các bộ phận cơ thể của Dongbaek đã biến đổi nên không thể phục hồi.

“Vẫn thật đáng kinh ngạc. Không ngờ điều này thực sự có thể.”

Công lao hiển hách của Thế Giới Thụ Trị Dũ đã ban phép màu xuống vùng đất của Vua.

Dongbaek đã thông báo phép màu mình nhìn thấy cho các cán bộ xung quanh và bày tỏ lòng biết ơn nhiều lần.

Chỉ cần thế thôi uy quyền của tôi cũng tăng lên.

“Bệ hạ đã giúp đỡ, tôi cũng sẽ báo đáp.”

Dongbaek giờ là đồng minh vững chắc của chúng tôi.

Tôi liếc nhìn người tiếp theo trong buổi triệu tập toàn bộ cán bộ.

“Camellia.”

“……Vâng. Bệ hạ.”

Thư ký của Dongbaek, người luôn trừng mắt nhìn tôi như muốn giết.

Camellia cũng không nói được lời nào sau khi chứng kiến phép màu xảy ra trên đất của tôi.

“Hãy tự lo liệu hầu hạ cho tốt. Đó là lý do ta đưa ngươi đến đây.”

Camellia cúi đầu trả lời.

“Cứ giao cho tôi.”

Camellia giờ đây cúi đầu với góc độ tương tự Dongbaek. Trong ánh mắt có chút tôn kính.

Dù chưa đến mức trung thành nhưng thế này là sự phát triển quan hệ tuyệt vời rồi.

Rời mắt khỏi hai người, tôi thông báo cho tất cả.

“Có vẻ đã đến lúc rồi.”

Từ các cán bộ như Hongyeon, Engajero, Guseul, cho đến các Quý Mộc mới được thành lập và thể hiện nhiều phép màu như Chi-yu.

So với thời kỳ không có gì thì đây là sự phát triển vượt bậc.

“Trong thời gian tới sẽ đánh bại thử thách và lấy lại Vương Quan. Sẽ không khó đâu.”

Dồn trọng lượng vào giọng nói. Cảnh giới xa xăm mà các bề tôi không thể chạm tới.

Sự tồn tại đơn thương độc mã áp đảo Flower và Thế Giới Thụ, mang lại bình yên cho đất nước này.

Chỉ cần nói với sức mạnh dồn nén, lời nói vang vọng như trong hang động.

“Vùng đất này đang vận hành khá tốt. Lúc đầu khi ta thu nhận nô lệ và xua đuổi những khối u nhọt trong bóng tối. Có những kẻ đã ngăn cản ta kịch liệt…. Cuối cùng lựa chọn của ta là đúng.”

Tôi liếc nhẹ Engajero và các cán bộ khác. Họ căng thẳng cứng đờ người.

Kiêu ngạo sao?

Vua là tồn tại phải kiêu ngạo.

Phải tiêm nhiễm rằng lựa chọn của tôi là đúng, và để họ tin tưởng và đi theo tôi.

“Đừng nghi ngờ.”

Đã dặn dò.

Đất nước này an toàn.

Tuy quy mô thị trường còn nhỏ và việc kinh doanh cũng do vương quốc chủ đạo, nhưng so với nước ngoài thường xuyên phá sản thì đang đạt được sự tăng trưởng đều đặn.

Năm sau vùng đất này sẽ trở nên trù phú với vàng và ma thạch, và người dẫn dắt điều đó không ai khác chính là tôi.

Quốc gia này được hình thành hoàn toàn dưới phán đoán của tôi.

“Trong cuộc thảo phạt thử thách lần này cũng có vô số ý kiến phản đối. Rằng cứ đứng nhìn Thế Giới Thụ và Flower tự diệt là đúng đắn.”

Mugung, người đã tạo ra phép màu trên sông Hàn khô cạn.

So với ông già đó, tình cảnh của tôi vô cùng thong thả.

Tôi thì thầm với các cán bộ.

“Mộc Linh Vương là tồn tại được sinh ra từ thử thách của ta. Và cũng là phân thân của ta.”

Đầu tiên. Tạo ra khủng hoảng.

Và thông báo rằng người đánh bại khủng hoảng đó chính là tôi.

Thực ra là việc không cần làm mà lại kể công.

Và lấy lý do đó là công lý.

“Hắn định phá hủy thế giới. Nếu bàng quan ở đây, sau này những con người nhìn thấy mặt ta sao dám đi theo ta nữa?”

- Rắc rắc- Tiếng xương kêu từ cổ tay.

“Engajero.”

“Vâng. Bệ hạ.”

“Ngươi nghĩ tại sao ta lại trở thành Vua?”

Không phải tôi tự nghĩ mình thiện lương, sạch sẽ không một hạt bụi và là tồn tại vĩ đại.

Cái suy nghĩ tiểu anh hùng chủ nghĩa đó tôi đã vứt đi từ lâu rồi.

Tuy nhiên.

Người hành động theo tập thể, và đứng trên tập thể đó….

“Là vì không thể đứng nhìn quyền lợi của con người và những Mộc Nhân vô danh bị chà đạp, và chết dần chết mòn.”

Dù là tồn tại ích kỷ cũng phải lưu danh là minh quân.

Đối với họ, Vua là tồn tại đại diện cho thần linh, đầy chính nghĩa.

Thấy bất công là không thể chịu đựng.

Nhưng trong cách thức đó không được mang lại hại cho người dân.

“Thế Giới Thụ và Flower cho đến nay thế nào? Cây cối không có ngôn ngữ loài hoa bị vứt bỏ hoặc trở thành gia súc, con người bị cách ly ở một khu vực và phải thối rữa.”

Chúng ta khác với những kẻ đó.

Chúng ta đang đi trên con đường chính nghĩa giải phóng con người khỏi những cái cây xấu xa.

Đây là nền tảng để trung thành với tổ quốc. Là lý do bọn này vẫn trung thành với ‘Mộc Linh Vương đời trước’ cho đến tận bây giờ.

Đôi khi cách thức có sai lầm, nhưng thì sao?

Nhìn kết quả xem thế nào.

“Flower từng đi đầu vì những con người bị phân biệt đối xử giờ thế nào? Là những kẻ thực hiện thí nghiệm y hệt Thế Giới Thụ, và là những kẻ thực hiện khủng bố nghiêm trọng.”

Mảnh vỡ Vương Quan trồi ra từ đầu tôi.

Vương Quan cướp được từ Mộc Linh Vương. Gai Quán nhỏ giọt máu đỏ cộng hưởng.

“Việc xuất binh sang Hàn Quốc là vì đại nghĩa.”

- Ồ ồ!

Giữa các cán bộ xung quanh bật ra những tiếng cảm thán bệnh hoạn.

Tôi nói với họ một cách nghiêm trọng.

“Hãy tin và đi theo.”

Chỉ cần thế thôi các ngươi sẽ trở thành những tồn tại vĩ đại đã cùng Vua cứu thế giới.

Mọi tội lỗi đều có thể được gột rửa.

Đủ loại việc bẩn thỉu tôi có thể làm thay.

Phán quyết mơ hồ. Tử hình. Hành vi hạ thấp vị thần mà mình từng tin tưởng.

Người dân có thể giao phó tất cả những gì họ tự mình e ngại cho tôi một cách thuận tiện.

Giao phó có nghĩa là được phép đổ lỗi.

Chế độ quân chủ được vẽ trong truyện cổ tích thường miêu tả Vua đàn áp bách tính như một câu chuyện xấu xa.

Nhưng đôi khi ngược lại hoàn toàn.

Vua là tấm khiên tốt phải chịu mọi trách nhiệm đạo đức của quốc gia.

Đất đai mất mùa là do Vua cai trị không nhân từ.

Quốc gia yếu kém là do Vua nhu nhược.

Trong tập thể gọi là quốc gia, sức mạnh và trách nhiệm tỷ lệ thuận.

Việc một người gánh vác sức nặng đó là vô cùng kém hiệu quả. Vì thế thể chế đã thay đổi.

Tuy nhiên, nếu là tồn tại có sức mạnh tương xứng thì cũng không phải là không thể.

“Guseul.”

“Vâng ạ! Bệ hạ!”

Guseul đang dính chặt bên cạnh tôi, che giấu vẻ mặt cười khúc khích và tiến lại gần tôi.

Guseul vỗ ngực cái bộp và tiếp lời.

“Là lệnh của Bệ hạ. Hãy trở về vị trí của mình và nỗ lực hết sức. Bệ hạ muốn bảo vệ vùng đất này đồng thời bảo vệ cả những con người vô tội ở nước khác.”

Chỉ là dọn dẹp những gì mình đã gây ra thôi mà.

Đóng gói thế nào cũng được.

“Và các cán bộ đã nói trước đó hãy nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu.”

Guseul nói xong liền cởi áo vest để lộ bắp tay. Rút thanh chắn hình trụ dài ra, ma lực khổng lồ lấp đầy điện.

Bây giờ tất cả phải dốc toàn lực.

- Soạt.

Rèm cửa mở ra, bên trên đó lấp ló một vết nứt khổng lồ.

Sau khi cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân ướt đẫm mồ hôi dính nhớp nháp. Han-byeol đã thay quần áo trả lời với giọng chán ngán.

“Ờ, ờ. Shiva đâu?”

[Đương nhiên là phải đưa đi cùng rồi. Cậu ổn không? Cơ thể… bị thương mà.]

Vết thương từ đan điền đến tận xương tủy do trận chiến trước đó.

Han-byeol, người luôn tinh nghịch và cười khúc khích, cũng có việc phải ở lại làm.

“Se-young-chan. Đất nước này bảo không có tớ thì không sống nổi, biết làm sao được?”

[Tự lo liệu đi con nhóc này……đừng có chết đấy.]

“Đừng lo.”

Trả lời ngắn gọn rồi cúp máy.

- Tút.

Han-byeol chờ đợi tiếng bước chân đang đến gần mình trong căn phòng tối.

Cái chết của Mugung. Chiến loạn quốc gia lại ập đến.

Ngồi ở vị trí Hiệp hội trưởng, Han-byeol càng nhạy cảm hơn với tình huống này.

“Đệch mợ~ Không thể nhìn thấy đất nước vận hành bình thường được à~ Không thể nhìn thấy~”

Sau khi chiến đấu với Mộc Linh Vương và thất bại. Han-byeol suýt bị tước chức Hiệp hội trưởng vì thiếu năng lực.

Nhờ sự hy sinh của cô ấy mà bao nhiêu người sống sót. Những kẻ trên mạng đâu có biết.

- Rầm!

Cửa phòng bệnh mở ra, các Hunter mặc vest ập vào.

“Hiệp hội trưởng.”

“Ờ, ờ. Sao. Có chuyện gì mà đệch mợ chính trị gia chết hết thế?”

Sau khi Mugung chết, những chuyện vô lý liên tiếp xảy ra.

Tin tức những nhân vật có quá khứ đen tối đều chết không sót một ai.

Cứ tưởng sẽ sớm tìm ra hung thủ với những hành động không phân biệt trước sau, nhưng đến giờ vẫn chưa có câu trả lời.

“Dù sao thì. Bây giờ cô phải đi thôi ạ.”

“Đi đâu? Tại sao tôi phải đến đó?”

“……Là lời của cựu Hiệp hội trưởng Mugung.”

Cái tên của ông già khiến lông mày Han-byeol giật giật.

Không lẽ cái đống hỗn độn này đều là do ông già đó tự biên tự diễn chứ.

“Ông ấy bảo cô cứ làm theo ý mình.”

“Thế nên là cái gì.”

“Bàn cờ đã sắp xếp xong hết rồi.”

Nói cái gì vậy.

Dù có đảm nhận chức Hiệp hội trưởng, nhưng cô đâu có nắm quyền thống soái quốc gia như Mugung.

Muốn giải mã ý đồ của ông già đó thì trước tiên phải làm theo lời hắn….

“Biết rồi.”

Han-byeol ngập ngừng một chút rồi đưa ra câu trả lời.

Một nghị sĩ ngồi tại bàn, say sưa với lòng danh vọng hét lên.

“Các vị nghĩ chuyện này có lý không? Phải nhanh chóng quy trách nhiệm chứ. Ủy viên trưởng Hunter Quốc phòng. Hiệp hội trưởng Hunter! Tất cả các cơ quan công quyền đã hợp tác tạo ra IOEC. Ăn tiền thuế của dân mà làm cái gì, nếu không có tác dụng gì thì tính sao đây?”

Bảo đến nên đến, tưởng làm gì hóa ra là tranh luận à.

Han-byeol cảm thấy bức bối như muốn phát điên.

IOEC. Cái tên thích gắn tiếng Anh vào bất cứ thứ gì, dịch ra là tạo vật phòng thủ khổng lồ bảo vệ không phận và mặt đất của Seoul.

3 năm trước sau khi Lee Si-heon và Thiên Ma phá hủy một nửa thành phố. Chính phủ và Hiệp hội đã huy động mọi nguồn vốn để hoàn thành tạo vật cấp quốc bảo.

Người đạt đến cảnh giới cũng không dễ dàng phá hủy, mọi người đều ca ngợi quả nhiên là cường quốc Hunter Hàn Quốc.

“Giờ lại bảo nó không hoạt động sao? Bây giờ trên trời đang lơ lửng cái thứ kỳ quái kia. Người dân thì bất an.”

“Bình tĩnh đi. Hiệp hội trưởng cũng đã đến rồi….”

“Thôi đi, bây giờ quan trọng nhất là triệu tập bất cứ ai-”

Không phải trách nhiệm, mà là đối sách chứ.

Han-byeol kìm nén cõi lòng đang sôi sục và trả lời.

“IOEC là tạo vật phòng thủ phạm vi quốc gia. Là phương án hiệu quả để bảo vệ người dân trước thảm họa và tai ương.”

“Thế thì sao?”

“Đừng ngắt lời. Và tôi cũng không hiểu sao các vị lại tức giận như vậy. IOEC rõ ràng đã hoạt động, và các quốc gia khác cũng đang trong quá trình chuẩn bị tạo vật mô phỏng IOEC.”

Việc nó bị vỡ có nghĩa là thảm họa nghiêm trọng hơn 3 năm trước đang ập đến.

“Vậy tại sao-”

“Tôi đang nói là không có vấn đề gì về quy trình và kết quả mà.”

Là tạo vật được hoàn thành dựa trên tiêu chuẩn đại loạn của Lee Si-heon và Thiên Ma.

Nếu là thảm họa ở mức độ tương tự thì chắc chắn sẽ có khả năng hoạt động.

Han-byeol thở dài, các chính trị gia nhìn sắc mặt cô vội vàng bắn liên thanh.

“Vấn đề chắc nằm ở chỗ khác.”

“Đúng vậy. Ngay từ đầu khi tạo ra IOEC, chẳng phải các vị là người đã ồn ào về việc bảo vệ đời tư hay gì đó sao?”

Không phải thế.

Không phải muốn các người bênh vực.

“…Có thể có phần nào đó Hiệp hội trưởng Han-byeol đã bỏ qua. Trong khi các doanh nghiệp phá sản, các cơ quan khác cũng cắt giảm ngân sách. Cố tình đánh cược khó khăn để rồi sụp đổ.”

“Ý ông là có thứ quan trọng hơn an toàn của người dân sao?”

“Tôi đâu có nói thế.”

“Tôi được biết Hiệp hội cũng đã cung cấp chi phí thiên văn.”

Xung quanh lập tức trở nên ồn ào.

Trong tình cảnh này mà vẫn nhìn sắc mặt cấp trên, hành động cố giữ bát cơm của mình khiến cô buồn nôn.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt. Han-byeol bịt tai, rồi nhắm mắt lại.

Dù vậy cơn nóng giận vẫn không lắng xuống.

Cuối cùng cô hét lên.

“Như cái lồn.”

Bầu không khí trở nên lạnh lẽo.

“Hiệp hội trưởng. Vừa rồi cô nói gì-”

“Tôi bảo như cái lồn đấy lũ cặn bã. IOEC bị thủng có nghĩa là thảm họa nghiêm trọng hơn lúc đó sắp nổ ra. Không nghĩ ra được đối sách mà còn… ôi trời.”

“…Hãy thận trọng hơn trong phát ngôn.”

Han-byeol với vẻ mặt lạnh tanh trấn áp đám đông rồi đứng dậy.

‘Mugung, con người đó rốt cuộc làm sao có thể nhìn thấy cái cảnh này mà vẫn bình thường được chứ?’

Lòng yêu nước không ở mức bình thường. Thật đáng nể phục muốn vỗ tay.

Ở đây hỏng rồi. Không phải là không có kẻ hữu dụng nhưng…. Việc cắn xé lẫn nhau gợi nhớ đến trường đấu chó.

‘Mình chạy đôn chạy đáo suýt chết.’

Lũ khốn này ngồi chễm chệ tại chỗ, bép xép những kiến thức chỉ cần đọc sách là biết.

“Được rồi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng Hiệp hội chúng tôi có việc phải làm trước tiên.”

“Này Hiệp hội trưởng? Hiệp hội trưởng…!”

Làm mặt lạnh rồi cười tươi. Han-byeol định đạp cửa đi ra thì quay lại.

Vài chính trị gia mặt mày xanh mét nhìn cô. Trong số đó cũng có vài ánh mắt giận dữ rực lửa.

‘Đất nước thì mình phải giữ chứ, đệch mợ nó.’

Bãi nước bọt trắng dã Han-byeol nhổ rơi xuống mặt bàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!