Tập 2

Chương 904: Lerad (2)

Chương 904: Lerad (2)

Chương 904: Lerad (2)

Kiểu cá cược này đã 3 năm rồi nhỉ.

Cảm giác như mới hôm qua cá cược với điều kiện tương tự với Bao, thế mà thời gian trôi nhanh thật.

"Nhanh, nhanh lên! Mau thả ra. Tên hiếp dâm ngốc!"

"Chờ chút đi con nhóc này."

Lerad sốt ruột nhảy tưng tưng như cá mới bắt.

Bao, cây Baobab Châu Phi, dù sao cũng là Quốc Mộc (National Tree) có chút thường thức, còn Lerad thì đúng là con nhóc điên thuần khiết hơn thế nhiều.

'Ta cũng đang cần đối thủ.'

Cần phải biết khả năng thực chiến của cơ thể đã hợp nhất với Hyperion.

"Dù sao cũng bị đấm cho vài cái là xong, có lý do gì để đánh không?"

"Sẽ không thua đâu."

Con nhóc phi phàm. Tính cách ngang bướng này ta thích.

"Thích đánh nhau thế à?"

"Ừ! Đánh nhau với người mạnh hơn mình là vui nhất. Ta sẽ đánh nhau cả đời rồi chết!"

Tôi cười khẩy, vừa cởi trói cổ tay vừa hỏi, Lerad trả lời ngay lập tức.

Thường thì Elf là chủng tộc hiền lành, ngại chiến tranh và sống hòa hợp với thiên nhiên, đó chẳng phải là định kiến sao. Lerad phá vỡ định kiến đó thật mới mẻ.

"Thế nên nhanh, nhanh cái này! Mau cởi cái thứ vướng víu này ra cho ta!"

"Dù sao cũng bị đánh tơi tả thôi, làm gì cho mệt."

"Có bị đánh thì cũng phải đánh thử rồi mới bị đánh chứ, ồn ào quá!"

Tôi đi đến trước mặt Lerad, ngồi xổm xuống và đưa tay ra.

Thuật thức của Wiki trói buộc trên áo trói rất phức tạp, nhưng vì nó nhận diện thông tin di truyền của tôi là chìa khóa vạn năng nên tôi có thể giải thuật thức mà không gặp vấn đề gì.

- U u u u!

Ma lực truyền vào, ma pháp trận quý giá của Wiki mở ra một cách yếu ớt.

Lerad đầy mong đợi thở hổn hển, ngọ nguậy cánh tay.

- Cạch!

Được rồi.

"Hí!"

Ngay khi nghe tiếng áo trói bung ra, Lerad giật tung chiếc áo trói nối liền cánh tay, chống tay xuống đất và cắm gót chân vào giữa trán tôi.

Chuyển động thần thánh như đang xem thi đấu Capoeira. Chậm đến mức buồn ngủ, nhưng khi cho phép va chạm. Bàn chân có dính cục bột nếp nhỏ nhắn đá mạnh vào sống mũi tôi.

- Bốp!

Có lẽ do bị nhốt trong áo trói nên hơi có mùi mồ hôi, xúc cảm lòng bàn chân gợi nhớ đến Heukdan một cách kỳ lạ.

Ý là vừa mềm mại vừa có mùi chua chua.

"Kik kik, trúng rồi!"

Lerad cười nhạo rồi lùi lại nhanh chóng. Vì không mặc đồ lót nên chiếc áo trói rách nát chỉ che hờ hững vùng kín như miếng giẻ.

Kích thước nhỏ nhắn nên chuyển động nhanh nhẹn và rườm rà.

Nếu cùng hạng cân thì là loại khá khó bắt, nhưng đó là chuyện khi trình độ ngang nhau.

"Cuối cùng cũng được đánh với Vua, như mơ vậy! Mạnh hơn chị Guseul, thật sự không nương tay đâu đấy?"

Ai bảo ai không nương tay chứ.

Lerad thủ thế bắt đầu tụ ma lực vào cơ thể.

Dù trận đồ phòng thủ của Wiki có chắc chắn đến đâu. Nếu đánh nhau toàn lực với kẻ cỡ Tam Tai (Three Disasters) thì tầng hầm sẽ không còn nguyên vẹn.

Tôi không cho nó thời gian tụ ma lực.

Đạp đất lao về phía trước. Không cho cơ hội dùng ma lực, nghĩa là tôi cũng không dùng ma lực.

- Vù!

Dùng năng lực thể chất để bắt kịp tốc độ ma lực vận hành huyệt đạo nghe có vẻ hoang đường. Nhưng Hyperion mà tôi đối đầu đã làm được điều đó.

Trong nháy mắt đuổi kịp và đến trước mặt Lerad. Con bé ngạc nhiên mở to mắt.

"Hả?"

- Bốp!

Lerad bị đá bay sang bên trái với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

Ma lực đang tụ lại tan biến trong nháy mắt.

"Oái, gì thế? Gì thế vừa nãy?"

"Gì là gì."

Không cần vắt kiệt ma lực, hơi nước vẫn bốc lên trên da.

Sức mạnh của Thần Mộc.

Thần vị “Xác thịt” của Hyperion tự nó đã cải tạo cơ thể tôi thành vũ khí.

Nếu có thể áp đảo đối thủ đến mức không thể xuất thủ ma lực, thì kết quả đã định.

Nếu chỉ đấu bằng sức mạnh của cơ thể cứng rắn thì sẽ không ai theo kịp.

"……Vua mạnh thật đấy!"

Lerad thực hiện động tác ngã (ukemi), cười và bùng cháy lòng hiếu thắng.

Đây cũng là sức mạnh tôi cần thích nghi kha khá.

Vì cấu tạo cơ thể thay đổi nên khi điều khiển ma khí, hay phát động chiêu thức, có thể xảy ra vấn đề mà tôi không biết trong nhiều tình huống khác nhau.

Để nâng cao hiệu suất lên cực đại, đôi khi cần phải phá vỡ quy trình sẵn có.

'Mà.'

Trước tiên so với việc thích nghi đó, cần phải tìm hiểu xem có thể hấp thụ Lerad hay không.

Để làm được điều đó, tôi phải dạy dỗ con nhóc Elf cái này theo cách của tôi.

- Vù vù!

Lerad tung cước đầy khí thế.

- Bốp!

Chân đá cao vút. Dẻo dai xoạc chân chữ I nhắm vào cằm tôi, tôi nắm lấy lòng bàn chân con bé.

Xúc cảm như vừa cảm nhận, mềm mại mũm mĩm.

Tôi dùng móng tay ấn nhẹ vào khe ngón chân cong cong đang lấm tấm mồ hôi.

Da trắng nhưng hơi ửng đỏ.

Dáng vẻ hợp với phấn rôm em bé hơn là dầu massage.

"Buông ra!"

Khi cổ chân bị nắm, Lerad chống tay xuống đất đẩy người bay lên, dùng đùi trong kẹp chặt mặt tôi đè xuống.

Cứ thế áp bức đường thở và đẩy ra.

Nếu là nhu thuật thì là lựa chọn khá ổn, nhưng chênh lệch hạng cân quá vô lý.

Tôi nhấc bổng Lerad lên và cắm xuống nền bê tông.

- Rầm!

"Hự…khụ!?"

Tiếng không khí trong phổi thoát hết ra ngoài. Không có ma lực thì sát thương nhận vào là thế này đây.

Không cho cơ hội thoát, tôi vươn tay đè cổ Lerad xuống.

Dù có đạp bình bịch vào bụng tôi, cú đá không chứa ma lực chỉ như làm nũng, Lerad bị bóp cổ dần thả lỏng và ho khù khụ.

"Hự, ư ư. Sẽ không thua đâu!"

Tôi nhồi ma lực vào sâu trong cơ thể Lerad áp chế đan điền, khí xanh chỉ lờ mờ trôi nổi chứ hoàn toàn không thể phát ra sức mạnh để thoát khỏi tay tôi.

Vén tấm giẻ rách lỏng lẻo lên, lộ ra bụng trắng nõn và gò mu trơn láng không một sợi lông tơ.

Lerad đấm thùm thụp vào đầu tôi nhưng rốt cuộc không thể đẩy cơ thể người đàn ông đang dính chặt ra một cách ghê tởm.

"Nặng quá! Hôi, hôi…. Tránh ra! Đánh đường đường chính chính đi, tên xấu xa này!"

Tên xấu xa và đường đường chính chính là từ có thể dùng cùng lúc sao.

"Nhóc thua rồi."

"Vẫn chưa thua!"

Đè con Elf xuống sàn ư hư hư.

Tất nhiên tôi không cảm thấy dục vọng đến mức mất lý trí với đứa tinh thần non nớt và cơ thể khiêm tốn này.

Định đánh cho một trận tơi tả để biết thân biết phận rồi suy nghĩ cách hấp thụ vào Vương Quan tối đa.

"Hôi mùi lão già góa vợ, ghét!"

"Cái con này."

Con nhóc cái này.

Dám phạm tội khi quân, không thể không hỏi tội.

"Á, đau! Ta bảo buông ra mà, đấu tử tế đi!"

"Được thôi, con nhóc Elf hầu hạ cái cây mục nát này. Hôm nay để xem ta thắng hay nhóc thắng. Dù có khóc lóc van xin ta cũng không tha đâu."

Tính ra ta trẻ hơn con nhóc này hàng trăm năm mà tức không chịu được.

- Giật.

Lật áo Lerad đang bị đè bằng cơ thể lên.

Trên chấn thủy lõm xuống, bộ ngực nở nang khá đẹp che giấu một nửa đầu vú nhỏ như hạt kê lộ rõ trước mắt.

"Ư, làm gì thế lão già…? Sao lại cởi áo? Sao lại nhìn chằm chằm ngực?"

Giờ thì vượt qua lão già góa vợ đến lão già luôn rồi.

Heukdan thỉnh thoảng cũng gọi bằng danh xưng khác không phải sư phụ là chú (Ahjussi), mỗi lần thế tôi không biết lòng mình cháy đen thế nào đâu.

'Ta trông già hơn tuổi thật nhưng mà.'

Đúng là đã vất vả.

Tính ra thì già hơn tuổi trên giấy tờ. Nếu tính từ trước khi đến thế giới này thì bằng tuổi Se-young.

Chỉ cần đi nghĩa vụ về là thành chú hết, cái đó thì hiểu, nhưng mà.

"Lão già góa vợ với lão già cái gì hả nhóc."

Dùng một tay véo mạnh bộ ngực đầy đặn, lật ngược đầu vú đang ẩn nấp ra, Lerad trợn mắt hét lên.

"Đau!"

"Làm cho đau đấy."

"Lão già Vua làm trò kỳ cục……. Đau quá!"

Giãy nảy như đứa trẻ đòi đồ chơi, nhưng vì ở tư thế bị đè nên cứ định đá vào chỗ hiểm.

Cơ thể là cơ thể nên dù đá hay bóp chỗ hiểm cũng không có sát thương, nhưng phản xạ cơ thể giật mình là điều không tránh khỏi.

"E e e…!"

Lerad tức tối đấm vào người tôi rồi lật người bò lổm ngổm.

Nhưng đan điền bị quấy nhiễu nên không đi xa được!

Tôi nắm lấy cổ chân con bé đang bủn rủn và kéo lê như một cảnh trong phim kinh dị.

"Á, a a a a a a!"

Tiếng hét oan ức của Lerad vang lên.

Chiến trường đẫm máu chẳng mấy chốc biến thành cảnh tượng ông nội dạy dỗ cháu gái ở quê.

- Xoẹt!

Lột áo Lerad đang nằm sấp, phơi bày cái mông trần mát mẻ.

Cái mông mũm mĩm và núng nính trông ngon mắt có khá nhiều thịt, nếp gấp đùi và mông đẫm mồ hôi trông thật gợi cảm.

Đáng lẽ dục vọng phải bùng cháy như lửa nhưng cơn tức đến trước, tôi giơ bàn tay cay xè lên.

- Bép!

Tuyệt vời!

Như ném cục giấy thấm nước vào tường, chát-

Bàn tay dính chặt tạo nên làn sóng trên mông Lerad.

"Oái!"

Lerad đang nằm sấp bụng trên đầu gối tôi hét lên.

"Nào, nằm im."

"Không chịu, không chịu…! Không phải cái này, ta muốn đánh tử tế cơ, lão già xấu xa, Mộc Linh Vương!"

"Nó cứ gọi là lão già mãi nhỉ?"

Bép- Thêm một cái nữa, dấu tay tôi in rõ trên cái mông đàn hồi.

"Oa a a a!"

"Đau thì chịu giỏi lắm mà cái này không chịu được à?"

Có vẻ thích đánh nhau chứ không có sức kháng cự với nỗi đau đơn phương thế này.

Hẳn rồi, nó có bao giờ cảm thấy bất lực đâu.

Bị áp đảo đánh cho tơi tả rồi bị tra tấn đơn phương, dù đầu óc không hiểu nhưng có vẻ cảm thấy nhục nhã.

"Xấu, hức, lão già xấu xa."

"Ừ, cứ thế đi, ta không thả đâu."

- Bép! Bép! Bép!

Mông dẻo thật đấy, đàn ông sẽ thích lắm đây.

Tôi diễn tấu nhịp điệu chứa đựng linh hồn người Hàn Quốc học hồi tiểu học từ Gutgeori đến Jajinmori, mông Lerad không còn chỗ nào lành lặn.

"Deong-gi-deok kung deoreo-reoreo."

Ở đoạn deoreo-reoreo biến tấu xoa nhẹ cái mông đau là điểm nhấn.

Túm lấy lắc nhẹ, cái mông khẽ co giật rung rinh.

Cái mông đỏ ửng chỉ cần xoa thôi cũng rát rồi.

Sáng mai chắc chắn sẽ bầm tím.

"Hự, ư hự."

Ban đầu còn cắn đùi tôi, đấm đá túi bụi, nhưng bị bạo lực liên tục Lerad cũng mất sức từ bỏ kháng cự.

Con nhóc Elf cái chìa mông ra thật đáng thương.

Không, giờ mông đỏ thế này thì là khỉ cái à.

"Xì, xì……. Thả ra nhanh lên!"

"Nào."

Vừa nới lỏng nhịp điệu vỗ mông một chút là lại khí thế vùng vẫy ngay.

Còn lâu nhé. Bép-

"Oa a a a a!"

Lerad khóc thét lên vì đau, vùi trán vào đùi tôi, ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn tôi đầy ai oán.

"Đau, đau quá…. Dừng lại…đi mà."

Giờ mới vào nề nếp chút rồi sao?

Vừa cho chút sơ hở là bật dậy ngay, đạp vào mặt tôi.

- Bốp!

"Xì, chết đi!"

Không ngờ còn chơi cả đòn giả (fake).

Tôi lập tức lật Lerad lại quất tiếp, deong-gi-deok kung deok- diễn tấu bộ gõ toàn lực.

"Oa a a a a a a!"

Sắp chết cũng không xin lỗi, con nhóc này.

* * *

- Cạch.

Alba đang kiểm tra hệ thống bao quát toàn bộ vương quốc nói với Wiki đang cứng đờ.

"Wiki?"

"Dạ, dạ a!?"

"Sao tự nhiên lại thế? Má đỏ bừng rồi kìa."

Con gái thứ hai của Lee Si-heon, Wiki, đang nhìn chằm chằm vào hư không với vẻ mặt trống rỗng.

Gấu con đã trở thành người chịu trách nhiệm không thể thiếu của vương quốc này, vẫn làm việc không ngừng nghỉ ngay cả sau chuyến xuất chinh dài.

Cảm giác như tự mình đứng ra hơn là bị người khác sai bảo. Dù sao thì.

Wiki vội vàng xóa lỗi của ma pháp trận đã được mã hóa, liếc nhìn mông Alba đang đứng phía sau đầy ẩn ý.

- Cộp cộp cộp cộp.

Thêm vào đó là đôi chân giậm giậm có chút sốt ruột.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!