Tập 2

Chương 684: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (4)

Chương 684: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (4)

Chương 684: Cách Vua Tạo Ra Bầy Tôi (4)

Không bình thường chút nào.

“Aori.”

“Hử?”

Tae-yang lùi ra xa để tránh nghe những tiếng rên rỉ lẳng lơ của các tiểu thư và chất vấn Aori.

“Thế này có ổn không đấy?”

“Cái gì?”

- U u u u u u!

Tiếng rung nghe rõ mồn một dù có bịt mắt bịt tai kích thích trí tưởng tượng của Tae-yang.

- …Vương nữ… điện hạ a… A…!

Bảo là vận động để quyến rũ Vua à. Âm thanh quá kích thích nam giới.

“Đối xử với quý tộc thế có được không?”

“Ta chẳng biết quý tộc hay gì cả. Mà này Tae-yang, nhìn này. Mấy đứa này nhạy cảm cựccc. Cũng phải, là bầy tôi Bệ hạ chọn nên chắc ai cũng có cảm giác tốt nhỉ?”

Tay Aori nhanh chóng vung về phía gò mu của tiểu thư.

- Chát!

“Hya ưt… Vương nữ điện hạ…!”

Cùng với tiếng nước ướt át, chiếc quần lót trắng ướt đẫm trở nên trong suốt.

Dùng móng tay cào nhẹ lên khe hở màu hồng nhạt như mặt cắt bánh macaron, tiểu thư phản ứng dễ thương và run rẩy đôi đùi trắng nõn đang bị trói buộc không ngừng.

Ánh mắt các tiểu thư cắm chặt vào thiếu nữ đang bị trò đùa dâm dục của Aori chơi đùa.

“…Nước đang chảy ra kìa. Kia là cái… gọi là dâm thủy sao?”

“Cảm giác lạ lắm…. Vương nữ điện hạ.”

“Thực sự đưa hòn đá cuội kia vào thì sẽ sướng sao? Theo lời Vương nữ điện hạ thì cơ thể em cũng phải khai phá….”

Đúng chất quý tộc, ngây thơ và đầy toan tính.

Hai tính cách không thể song hành khi vô tình trộn lẫn lại trở nên gợi tình.

Aori xoa bướm mũm mĩm chưa có kinh nghiệm của tiểu thư và hét lên.

“Hya~~ Mềm mại~ Đứa trẻ lớn lên chờ đợi dương vật của Vương nime thế này thì dâm quá không?”

“Sao… sao lại nói những lời… như thế ạ. Vương nữ điện hạ a…!”

“Cục u cây non tuyệt vờiii~!”

Tiểu thư bám vào bàn, eo sụp xuống, chổng mông về phía Aori thở hổn hển, đỏ mặt vì xấu hổ.

- Nhớp nháp, nhớp nháp.

“A… át… a a a♡”

Tiếng cục u dâm đãng vang lên từ cái miệng dưới của tiểu thư đang cúi đầu.

Xoa mầm non mọc rụt rè trên khe hở, tiểu thư lắc vai rồi nắm chặt lấy bàn bàn.

Aori nắm chặt mầm non bằng bàn tay đang ở giữa đùi tiểu thư và thì thầm.

“Nào, lên đỉnh đi, xoa xoa xoa xoa~ Hây a! Nhéo chỗ nhạy cảm này~”

“…Hư a… a ha a a…. Vương nữ… Vương, Vương nữ điện hạ a….”

“Hya~ Phản ứng lên đỉnh thảm hại của con gái nhà quý tộc ngon quá!”

Tôi sẽ tạo ra cơ thể gợi tình vì Lee Si-heon.

Tuyên bố thế nhưng thực ra là Aori đang tự sướng đấy chứ?

Sự nghi ngờ tâm lý được củng cố, Tae-yang thở dài nhìn bờ vai đang rung lên của Aori đầy ngán ngẩm.

‘Anh… chắc cũng thế thôi.’

Nghĩ đến Lee Si-heon, Tae-yang chống cằm nhớ lại tin tức về anh.

Lee Si-heon lẩm bẩm vẻ mệt mỏi rằng mỗi đêm đều chọn ăn những đứa trẻ xinh đẹp nhất.

Anh ấy phản ứng như thể tình huống đó thật nực cười, nhưng với Tae-yang thì nghe chẳng khác nào lời khoe khoang trêu ngươi.

‘Anh phải biết mình có phúc đi.’

Nhà chỉ có mình không làm tình được.

Tae-yang nhìn xuống nửa thân dưới của mình, nơi phải chịu đựng việc xuất tinh không cương cứng với vợ mỗi đêm vì gặp sai chủ nhân.

- Giật.

Cơ thể dạo này bắt đầu có chút phản ứng.

Không biết là do chủ nhân của Vương Quan đã được xác định rõ ràng, hay do thần tình dục công nhận tấm lòng chung thủy mà ham muốn tình dục đang dần trở lại.

Có phải do mỗi đêm Yul-ri đều phục vụ tận tình không. Chỉ trước mặt vợ mới xuất tinh và cương cứng đàng hoàng được.

Tức là, muốn làm cũng không được.

Nhưng ít nhất một người làm được cũng còn may chán.

Mày cũng đến lúc được hạnh phúc rồi còn gì?

Cảm giác như thần đang nói vậy.

‘Ngoại tình là cấm kỵ, ngoại tình.’

Dù chế độ đa thê được chấp nhận nhưng tính chiếm hữu của Yul-ri rất cao.

Việc sống cùng Aori cũng cần sự nhượng bộ của Yul-ri nên càng phải dành nhiều tình yêu cho cô ấy hơn.

‘…Aori thì, có vẻ vẫn ổn.’

Lý do Lee Si-heon kéo Tae-yang đến là để giám sát Aori.

Thời gian qua đi cùng Aori và thăm dò nhiều lần nhưng không có kết quả gì.

‘Chắc đúng là bị lão già Engajero lừa thật. Con bé này cái gì cũng muốn hy sinh nên mới rắc rối. Không biết quý trọng cơ thể mình.’

Ngay việc cơ thể Aori ra nông nỗi kia cũng là do tinh thần hy sinh.

‘Hôm nay về thôi.’

- Á á á á!

Tiếng rên rỉ chọc thủng màng nhĩ.

Lại một người nữa lên đường rồi, Tae-yang định đứng dậy thì có thứ gì đó nặng trịch nhô lên trong quần.

Trung tâm đũng quần. Nơi bộ phận sinh dục nam nằm sừng sững, và.

“?”

Tae-yang suy nghĩ.

Chẳng lẽ cương rồi?

‘…Ơ.’

Cái, cái này sao lại phản ứng?

Chim tao làm sao mà cương được?

‘Ngon. A, không…. Bình tĩnh nào.’

Cái này phải nghi ngờ theo kiểu Mộc Linh Vương chút.

Sức mạnh của Vua được cấy vào người mình đã mất chức năng khi người kế thừa Vương Quan xuất hiện.

‘Sức mạnh của Vua còn sót lại trong cơ thể mình đã tác động để giết chết ham muốn tình dục ngược lại với anh ấy để không gây hại cho anh. Nhưng sức mạnh đó yếu đi tức là….’

Sức mạnh của Vua đang yếu đi.

Tae-yang xòe tay ra rồi nắm chặt lại.

Nhưng sau đó vô cùng hoảng hốt.

‘Ma lực cũng không vận chuyển tốt, năng lực cơ thể cũng bị kìm hãm sao. Chỉ những nhân vật từng sở hữu sức mạnh của Vua?’

Anh có biết sự thật này không.

Tae-yang cau mày. Xấu hổ vì bản thân vô tình trúng kế của bọn bầy tôi.

‘Anh có cảm giác nhạy bén hơn mình nhiều…. Chắc chắn đã biết sự thật này trước mình. Khoan đã…?’

Chết cha.

Lee Si-heon hiện tại không sử dụng Vương Quan.

Dù có sức mạnh tàn dư thì cảm giác đó cũng đã yếu đi nhiều.

Có thể Lee Si-heon không nhận ra.

‘……Nhưng mà. Nếu là anh thì chắc cũng biết cái này rồi chứ?’

Lee Si-heon nắm rõ mọi thứ từ sự phản bội của Engajero đến việc khí sắc của bầy tôi còn lại trong tháp không tốt.

Dù sao cũng sẽ báo cho Lee Si-heon biết nhưng….

Tae-yang thay đổi suy nghĩ, cảm thấy cần phải thận trọng.

‘Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy.’

Mồ hôi lạnh chảy ra trong nắm tay nắm chặt.

* * * * * * * * * * * * *

‘…….’

Dieffenbachia hiện tại đang kinh hãi trước ham muốn tình dục của quân chủ mà mình phụng sự.

“Bệ hạ… a… Bệ hạ a! Cảm, cảm giác lạ quá….”

“Hư a a… ha a.”

“Ư ưt… a… a a a!”

Sex vốn dĩ chẳng phải là chuyện của từng người một sao.

Mỗi tay một người, ở giữa là hạ bộ của Vua.

Các tiểu thư chạm mặt nhau trước cửa phòng tuy hoảng hốt nhưng chẳng bao lâu sau ai nấy đều rên rỉ trong hạnh phúc.

- E hèm. Trẫm một đêm ăn ba người cơ~

Không hiểu sao cảm giác như có gã đàn ông nghiêm túc nào đó hiện lên trong đầu.

Dieffenbachia nhìn các tiểu thư nằm sấp kiệt sức trên giường, lắc đầu chậm rãi để mũ giáp không di chuyển.

‘…Con gái Tử tước, và cả những người khác nữa. Bố mẹ chắc khóc ra máu mất.’

4 ngày.

Trong 4 ngày đó hắn định ôm bao nhiêu phụ nữ nữa đây.

Gần đây nghe tin hắn còn quan hệ với người trong làng vào lúc rạng sáng.

“Bệ hạ… Bệ hạ thích lắm….”

‘Thực sự hành vi đó thích sao?’

Hành động kinh tởm.

Mẹ mình cũng làm chuyện đó để sinh ra mình, nhưng đó là để sinh sản chứ không phải vì khoái lạc.

Cái đó cũng vốn là hành vi thiêng liêng chuyển giao sức mạnh cho Vua.

‘…Mẹ cũng đã làm với Tiên Vương. Nhưng đó là nghi thức. Chứ không phải lắc hông thô tục như thú vật… thế này.’

Mẹ của Dieffenbachia hay kể chuyện chăn gối với Tiên Vương.

Cô ấy còn nhỏ đã nghe hết chuyện chăn gối thường xuyên của mẹ, và thêm vào đó sự lý giải của riêng mình.

Làm gì có chuyện kể cho con nít nghe chuyện chỉ toàn khoái lạc.

Cô ấy nghĩ hành vi mẹ có với Tiên Vương là câu chuyện thuộc khái niệm khác với hành vi kinh tởm mình đang thấy.

Mẹ đã làm. Phải. Giống như kể cho con cái nghe khoảnh khắc quý tộc được Vua ban tước vị.

Cô ấy nghĩ đó là lời nói ấm áp bảo con cũng hãy đạt được việc vinh dự mà mẹ đã làm.

‘……Phải.’

Mẹ chắc chắn không cư xử thô tục như thế.

Như kỵ sĩ. Vinh dự.

Phải kết thúc bằng mối quan hệ đẹp đẽ thế nào thì một ngày mới khoe mấy lần chứ.

Khác.

Việc liên tục phủ nhận là bằng chứng cho thấy sự nghi ngờ đã nảy sinh. Nhưng Dieffenbachia cố gắng phủ nhận.

‘Mà… mùi lúc nào cũng hôi thối thật. Mẹ uống cái đó thật sao.’

Niềm tin đã ăn sâu.

Sự ngưỡng mộ đối với mẹ quá lớn khiến Dieffenbachia nghi ngờ cả những gì mắt mình nhìn thấy.

‘Nuốt một lần sáu bảy cái đó…. Lượng cũng không phải vừa.’

Chất lỏng nhớp nháp ọc ạch rơi trên giường.

Mẹ bảo uống cái đó là tục lệ vinh dự.

Không, thực ra chưa từng nói thế.

Chỉ là ký ức lúc đó quá tốt đẹp. Hoặc là lời nói thốt ra khi hồi tưởng và tự sướng.

Nhưng trong đầu Dieffenbachia, lời của mẹ buộc phải được tiếp nhận theo cách khác.

Vì không có lý do gì để uống cái đó cả. Những gì mẹ làm đều là những thứ đương nhiên phải dâng cho Vua, là tục lệ chính nghĩa, vinh dự và thiêng liêng.

Nếu không phải thế….

Người mẹ mạnh mẽ, có niềm tin và chăm sóc thần dân như thế không thể nào yêu thích chuyện chăn gối thô tục được.

- Phịch.

Cuộc mây mưa kết thúc khi tiễn người cuối cùng lên đỉnh.

Dương vật của Bệ hạ vẫn đứng sừng sững hướng về phía Dieffenbachia.

Như thể nhìn cô ấy mà cảm thấy ham muốn, trên hạ bộ to như cánh tay hắn, gân xanh nổi lên đập thình thịch.

“Thấy lạ à?”

“…….”

“Cảm ơn hôm nay cũng đến nhé.”

“Không, là việc vinh dự Bệ hạ giao phó. Là Quân đoàn trưởng, thanh kiếm của Bệ hạ… và là kỵ sĩ, tuân theo mệnh lệnh của Bệ hạ là đương nhiên.”

“Hôm nay cũng không cho phép nói chuyện phiếm sao?”

Dieffenbachia tránh ánh nhìn.

Trên giường, các tiểu thư đang ngủ say ngọ nguậy sau lưng Vua.

“Vâng. Nguyên tắc là không nói chuyện với bất kỳ ai trong khi làm việc.”

“Dù ta nói?”

“…Là việc quan trọng để bảo vệ ngọc thể của Bệ hạ.”

Cứng nhắc.

Không có địch quốc, ma thú thì yếu, thực tế là tòa thành không cần vai trò của quân đội.

Lý do tinh thần vẫn tỉnh táo thế này chắc là vì chiến tranh sẽ đến vào lúc nào đó.

Lee Si-heon gật đầu hài lòng rồi dịu dàng vuốt tóc các tiểu thư đang nằm bên cạnh.

- Tách.

Sử dụng ma pháp, quần áo dính vào cơ thể trần truồng của các thiếu nữ.

Căn phòng bẩn thỉu cũng trở nên sạch sẽ, trong nháy mắt biến thành chỗ ngủ ấm áp. Mùi nồng nặc vẫn còn nhưng đỡ hơn lúc nãy nhiều.

‘Nhỏ nhặt nhưng phải có thực lực mới dùng được những ma pháp đó…. Cũng phải. Nghĩ đến sức mạnh của Bệ hạ thì đương nhiên rồi.’

Dieffenbachia đứng trước cửa nâng cao cảnh giác như mọi khi.

Bình thường thì Lee Si-heon đã bỏ cuộc và nằm xuống, nhưng không hiểu sao lần này hắn vẫn nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Cảm giác như nhìn thấu bản thân bên trong mũ giáp.

Cảm giác chóng mặt như ngón tay vuốt dọc sống lưng khiến Dieffenbachia trấn tĩnh lại và nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Chắc cô tò mò tại sao hôm nay ta lại quan hệ với ba người.”

“Chuyện đó….”

“Là nói một mình thôi.”

Định chơi kiểu đó sao.

“Vậy thần sẽ dùng tạo tác chặn âm thanh. Vì chuyện cá nhân của Bệ hạ là thứ không được nghe.”

“Cách Vua tạo ra bầy tôi, chính là cái này đấy.”

“…….”

Khoảnh khắc định kích hoạt tạo tác mà không nói lời nào, ý thức của Dieffenbachia đã ngăn hành động của mình lại.

Cách tạo ra bầy tôi.

Cách vị Vua có sức hút mê hoặc người khác.

‘…Hành vi kinh tởm đó sao?’

Tạo ra bầy tôi. Dựng lên làm tướng quân, và lôi kéo nhân tài có năng lực về phía mình.

Bằng tình dục.

Bằng việc quan hệ tình dục để lôi kéo đối phương.

Lee Si-heon hiện tại đang nói như vậy. Và điều đó đi ngược lại rất nhiều với thường thức của Dieffenbachia.

Mẹ rất nhớ mối quan hệ với Tiên Vương.

Đến mức lần nào cũng cho mình biết, và bảo rằng một ngày nào đó sẽ khuyên mình.

Cô bé ngày xưa cứ nghĩ đó là việc vinh dự, và bây giờ suy nghĩ đó đã trở thành niềm tin vững chắc.

‘……Nếu lời đó là thật.’

Nếu lời Lee Si-heon là đúng, thì có nghĩa là mẹ đã bị lôi kéo bởi hành vi thô tục đó với Tiên Vương.

Điều đó đi ngược lại niềm tin.

Là lời chà đạp lên giấc mơ mình vẽ ra bấy lâu nay.

Vì mục tiêu coi trọng suốt thời gian qua là thế. Đạt được việc vinh dự và được Vua ôm ấp đúng nguyên tắc.

Đó là hành vi duy nhất để Dieffenbachia được mẹ công nhận.

‘Là nói dối.’

Do đó.

Suy nghĩ của Dieffenbachia đi đến kết luận rằng Bệ hạ đang nói dối.

“Trong số các quyền năng Vua có thể sử dụng, có sức mạnh Lệ thuộc đối phương. Ta thì trừ khi là gián điệp nước địch chứ không hay dùng, nhưng Tiên Vương thì để lại dấu vết dùng bừa bãi đầy rẫy ở nhân giới.”

“…….”

Giả vờ không nghe.

Vì lời đó là nội dung dối trá.

Chỉ là tuyên truyền thốt ra vì nghi ngờ mình.

“Cô có biết mối quan hệ con người đáng tin cậy và kết nối nhất là gì không?”

Đừng trả lời.

Dieffenbachia vô thức nín thở. Trái tim mềm mại co cụm trong tấm giáp ngực sắc bén đập một nhịp.

“Là tình yêu.”

Mẹ coi trọng và yêu quý Tiên Vương hơn bố.

Dieffenbachia không biết tên bố.

“Nếu dùng sức mạnh đó thì có thể khiến bất kỳ người phụ nữ nào trở thành của mình. Không, nếu trúng sức mạnh này thì không còn là phụ nữ nữa. Chỉ trở thành một trong số nhiều con lợn nái nằm dưới thân Vua thôi.”

Mối quan hệ của mẹ và Tiên Vương, khởi đầu như thế nào.

Tại sao mẹ không nhớ bố lắm, và tôi không thể gặp bố.

Người làng cũng không kể chuyện về bố cho mình nghe. Như thể người chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

‘Không. Không thể nào.’

Dieffenbachia vô thức nheo mắt lại. Ánh mắt của Lee Si-heon lạnh lùng khủng khiếp.

Đó đâu phải khuôn mặt của người đang nói dối?

Lợn nái.

Con cái.

Cách chọn từ ngữ kỳ lạ khiến não bộ sôi sục.

‘…….’

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc đó, Dieffenbachia vẫn đứng lạnh lùng.

Như thể chưa từng nghe chuyện gì, vô tâm.

Bức tường khó phá vỡ đó đối với Lee Si-heon lại càng đáng thán phục hơn.

‘Không phải chuyện đáng khoe. Nếu đúng thế thì tại sao lại vạch trần điểm yếu của mình?’

Chẳng phải cũng dùng sức mạnh y hệt với các tiểu thư đang nằm kia sao?

Không phải. Vì không dùng sức mạnh đó nên mới đường hoàng nói ra.

Chẳng phải chính miệng hắn đã nói trừ gián điệp nước địch thì không dùng sao.

‘…Định nói là bố chỉ bị Tiên Vương cướp mất mẹ thôi sao?’

Chuyện nực cười.

Khóe mắt Dieffenbachia run lên dữ dội như bị đóng băng mỏng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!