Tập 2

Chương 636: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (1)

Chương 636: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (1)

Chương 636: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (1)

“Bố.”

Ăn.

“Bba a.”

Ăn,

“Bố ơ ơ! Đồ ăn của con trước!”

“Bba a! Không phải Wi kki mà của Shiva!”

Lại ăn.

Tôi ăn nhiều thật nhưng, làm ơn đi các con gái dễ thương của bố.

“Sắp tha thứ cho người bố này chưa?”

““A ang~!””

- Nhồm nhoàm.

Rau cắt nhỏ để các con dễ ăn tại sao lại cứ phải chui vào miệng tôi thế này.

Bụng tôi bắt đầu đầy hơi vì màn tra tấn bằng thức ăn của hai cô con gái yêu bố quá mức và cô con gái nuôi tự xưng cún con.

Những người phụ nữ của tôi thấy má bạn trai phồng lên sắp nổ tung mà chẳng ai nói đỡ một câu.

“Ưm.”

Quá sức.

Đối với kẻ chỉ đắm chìm trong tình yêu dơ bẩn ở phố đèn đỏ như tôi, tình yêu thuần khiết của lũ trẻ này quá sức chịu đựng.

Gái điếm chỉ cần chạm mắt là lo lắng nhìn sắc mặt, còn lũ trẻ thì chẳng có phanh, cũng không thể đối xử thô bạo và cũng chẳng muốn làm thế.

Cầu cứu cũng bặt vô âm tín.

‘Chị….’

[Canh cậu nấu ngon quá nên tôi chẳng muốn cử động.]

‘Cái con mụ này….’

Gửi truyền âm đi nhưng câu trả lời từ Alba là bơ toàn tập.

Có ý thức cơ bản là tôi đáng bị thế một chút, nên các cô gái vừa ăn vừa xem tôi bị hành hạ như kẻ hà tiện.

Nhìn chúng tôi, Byeol có nghĩ đến con mình trong tương lai không.

Tự nhiên phấn khích bàn tán con trai thế nào, con gái tốt ra sao, mấy đứa là nhất, đủ loại tâng bốc.

“Tao thích con trai hơn. Vàng muốn mấy đứa?”

“Con của Si-heon. Ư ư ưm…. Chu kỳ 2 năm cả đời….”

“……Đệt. Se, Se-young mày thì sao?”

“Một trai một gái? Thú thật nếu có tinh thần trách nhiệm thì phải cho đẻ và chịu trách nhiệm chứ.”

Thú thật, nếu có tinh thần trách nhiệm, thì cho đẻ.

Lời nói có gai. Những người phụ nữ đang nung nấu ý định ngầm khi nhìn Shiva và Wiki trên đùi tôi gửi ánh mắt đe dọa.

“Se-young à nhưng mà….”

Tôi định nói gì đó về chuyện này thì.

- Chụt!

Wiki nhảy tưng tưng trên đùi tôi chọc trứng cuộn vào má.

“Nhanh lên ạ!”

“……Wiki bố đang nói mà.”

“Bba a, con nữa!”

Cơm rơi từ thìa Shiva đưa ra dính đầy lên áo tôi.

“A…!”

Shiva gỡ cơm trên áo tôi với vẻ mặt tuyệt vọng, rồi rưng rưng nhìn lên tôi.

Chẳng lẽ định cho ăn cái đó?

“…Bba a.”

Trời ạ.

Ăn sáng một bữa mà quần áo giặt tăng lên cả đống.

“Dừng lại!”

Giới hạn của dạ dày và sự kiên nhẫn. Tôi cao giọng trấn an hai đứa con gái.

“…Bố no rồi. Wiki với Shiva cũng phải ăn cơm chứ?”

“Nhưng mà, chỉ nhìn bố ăn thôi con cũng no rồi ạ.”

“Pii! Pii!”

Câu đó là bố nói chứ không phải các con nói đâu.

Cần biện pháp đặc biệt. Tôi xoa đầu hai đứa con gái nhẹ nhàng và nói nghiêm túc.

“Vậy, người nào ăn hết một bát cơm trước tiên, trưa nay sẽ được ngủ trưa với bố. Thế nào?”

“Ngủ cùng ạ!?”

“Ngủ chưa?”

Hai đứa trẻ rạng rỡ hẳn lên.

Wiki và Shiva lườm nhau, rồi bĩu môi dài thượt.

Trước khi hai đứa chuẩn bị xong, tôi cao giọng bắn tín hiệu.

“Bắt đầu!”

“!”

“!”

Wiki và Shiva vươn cánh tay gầy guộc về phía đồ ăn.

Trộn rau với cơm qua loa rồi nhét tất cả vào miệng.

“Ụp, ụp!”

“Pii ít… Pii úp!”

Wiki lườm Shiva nhai ngấu nghiến miếng trứng cuộn to bằng mặt mình.

Không hổ danh con của Sage, cách ăn uống của Wiki khá từ tốn, so với Shiva thì quyết tâm hơn hẳn.

Bê cả bát cơm lên, dùng thìa vét sạch. Shiva ăn như quét nhà, má phồng lên khí thế lườm Wiki.

“Pii ớp, pu ớp.”

Má phồng quá nên mỗi lần nhai lại phát ra tiếng kêu dễ thương.

Cành cây của Shiva xoay tít phạch phạch.

“Ư ưt, bố… Cái này bấc gông bằn ạ!”

Vấn đề là vẫn còn cơm ngọn. Còn nhiều lắm.

Wiki nhét đầy thức ăn vào miệng hét lên oan ức.

“Tại sao?”

“Cơm của coong nhiu hơnn!”

“Chà bố không rõ lắm….”

Không bênh vực nên mắt Wiki rưng rưng nước mắt.

Thực ra thay vì cãi nhau với giám khảo thế này thì tập trung vào thi đấu sẽ có khả năng thắng cao hơn chút.

Wiki cũng biết điều đó nên lại nhét thức ăn vào.

‘…Đừng để bị đầy bụng là được. Đầy bụng là tao chết đấy.’

Nãy giờ ánh mắt không thiện cảm lắm, thấy tương lai lưng bị đánh đòn nếu cuộc thi kết thúc.

Ai ngờ tôi cũng nghiêm túc thế này? Thấy dáng vẻ nghiêm túc tham gia cuộc thi, tôi cũng hoảng hốt.

“Mon Chéri….”

Biểu cảm của Marronnier nhìn tôi phức tạp quá.

Sau khi ăn xong. Chúng tôi dành chút thời gian nói chuyện.

Lưu ý là người thắng là Shiva, chuyện Wiki khóc lóc rồi bị Alba mắng là chuyện phụ…. Chuyện chủ yếu là bàn về việc phải làm gì tiếp theo.

‘Thời gian trôi qua khá nhiều rồi.’

Không phải tuần mà là tháng trôi qua vùn vụt.

May mắn là Alba đã tóm tắt tình hình hiện tại nên có thể bù đắp chút thời gian đã mất.

Uy quyền của Thế Giới Thụ sắp sụp đổ. Vì thế đang chuẩn bị hiện thân. Một số phái ôn hòa trong giáo hội bắt đầu bị thanh trừng.

Flower như cá gặp nước lan truyền tư tưởng và mở rộng thế lực, chuẩn bị nuốt chửng thế lực của Thế Giới Thụ.

Jung Si-woo đang thảo phạt quân đội Flower.

Tình hình chính trị Hàn Quốc được cho là cực đoan.

‘…Cạn lời thật.’

Sự hồi sinh của tôi được biết đến, bắt đầu lan truyền tin đồn.

Dù có kiểm soát chặt chẽ đến đâu cũng không thể ngăn chặn câu chuyện rò rỉ giữa các Hunter.

Thợ Săn hay Kka-ma-gwi.

Tất nhiên, người đột ngột xông vào là tôi, hơn nữa lại chiến đấu chống lại kẻ thù chung nên không phải không có cớ, nhưng sự thật là danh tính của các cô ấy đã trở nên nguy hiểm.

-…Thay vì chối bay chối biến tất cả, thì vài người ở lại chắc chắn sẽ tốt hơn.

Jin Dal-rae, Marronnier, Byeol quyết định ẩn mình và thỉnh thoảng ghé qua khi có thời gian.

Se-young củng cố thế lực của mình. San Su-yu nhân cơ hội này định cư hẳn trong thế lực của tôi.

Tiện thể thông qua thỏa thuận, chỉ ra ngoài vào thời gian rảnh để có thời gian riêng tư.

Về phần này tôi cũng đành phải chấp nhận.

-Shiva thì sao?

-Bây giờ sống cùng nhau có vẻ tốt hơn. Đặc biệt trường hợp của Shiva… không biết làm thế nào để trở lại cơ thể ban đầu.

Shiva trở lại cơ thể trẻ con, mất cả trí nhớ.

Ít nhất cho đến khi lấy lại cơ thể thì quyết định sống cùng tôi.

Và Wiki.

Giáo dục về Wiki, ngoại trừ một số phần nhân cách, Alba đang đảm nhiệm toàn bộ.

-Wiki… chắc chỉ tham gia vào ban đêm thôi. Sắp tới có nhiều thứ phải dạy hơn.

Còn gì để dạy nữa chứ.

Chỉ nhìn luận văn Wiki tự hào đưa cho tôi thôi, thạc sĩ dởm như tôi đã không thể hiểu nổi rồi.

Vừa nghe câu đó khuôn mặt khóc lóc của Wiki lướt qua trước mắt.

-Và….

Điều quan trọng nhất.

-Trong một thời gian đừng nghĩ đến việc xuất hiện. Kiêm cả điều trị nữa.

Ít nhất một tháng, không làm gì cả.

Để điều trị tinh thần bị dồn ép thì bây giờ là thời điểm thích hợp.

Đừng nghĩ gì về công việc, việc lấy lại Vương Quan cũng hoãn lại một chút.

-Tại sao?

-Dù sao muốn hồi phục sinh mệnh lực thì phải nghỉ ngơi thêm. Cậu, một ngày thời gian tỉnh táo chưa đến 5 tiếng mà?

Dù bây giờ có tìm đến tháp. Ngược lại có thể nguy hiểm hơn.

Thà không xuất hiện còn là việc kiềm chế Thế Giới Thụ và Flower.

Lời Alba cũng có lý, nhưng vẫn là lựa chọn mang tính đánh cược cao.

-…Vì cậu đấy. Nhất định phải nghe theo.

Se-young hay Dal-rae cũng khuyên tôi nghỉ ngơi với giọng chân thành.

Mắt cá chết của tôi phải có ánh sáng trở lại thì mới yên tâm để đi được hay gì đó.

Khó hiểu nhưng tôi quyết định làm theo.

‘Cũng không phải gấp lắm.’

Tức là… nghỉ phép.

Khoảnh khắc thay đổi thế giới đảo lộn và đánh nhau túi bụi. Tôi mất mục đích và tìm lại tự do lớn lao.

Không xuất hiện ở tuyến đầu.

Chỉ tận hưởng mọi thú vui và nghỉ ngơi có thể cho cơ thể tôi.

‘Có khả thi không?’

Đến khi có tự do lại thấy không có việc gì làm nên chán.

- Cạch.

“Vậy, gặp sau nhé Si-heon!”

Kết thúc bằng việc vẫy tay vài lần với những người phụ nữ chật kín huyền quan.

Shiva và Wiki hôm nay cũng về với vòng tay của các mẹ để cho tôi nghỉ ngơi.

- Rầm!

Cửa đóng lại, sự trống rỗng ập đến.

‘Mình tận hưởng nghỉ ngơi thế nào nhỉ.’

Nơi ẩn náu Alba chuẩn bị là nơi có thể xem internet, game, truyện tranh.

Cơm ngon thì có thể tự nấu ăn bất cứ lúc nào.

Đồ ăn vặt hay bánh kẹo cũng chất đống trong kho.

- Cộp cộp.

Tiếng bước chân vang lên ngớ ngẩn bên màng nhĩ.

Tôi dựa vào ghế sofa nhìn lên bóng đèn.

“…….”

A.

Làm gì đây?

“Heukdan à! Huấn luyện…. A, không được nhỉ.”

Lời nói tự nhiên bật ra cứ lởn vởn như kẻ cô độc rồi biến mất.

Việc dạy võ công cho Heukdan cũng là công việc, là một trong những việc bị cấm.

“Shiva! Wiki… cũng không có.”

Con gái cũng không có, một mình trong phòng.

Không gian tôi có thể đi bị hạn chế.

Để Thế Giới Thụ hay Flower không cảm nhận được khí tức của tôi, chỉ có đúng ba nơi được xử lý đặc biệt.

Căn phòng này nơi các người yêu đã mở tiệc rượu, lâu đài trên đất của tôi.

Và nhà của Alba nơi Cheon-do đang ở.

May mắn là có thể di chuyển vị trí giữa các địa điểm đó. Nhưng dùng không gian ma pháp không mục đích thì gánh nặng quá lớn.

‘A.’

Trước tiên…. Làm lon bia đã.

Lấy một lon bia từ két uống dở, làm lạnh nhẹ bằng ma pháp rồi mở nắp.

- Xì!

Bọt trắng sủi lên, đưa miệng vào. Bia mát lạnh trôi qua cổ họng.

‘…….’

Nếu là ngày xưa,

Sẽ phấn khích uống ực một cái rồi dù có một mình cũng kêu ‘khà’ quá lố.

Nhưng có vẻ đã quen với kích thích, dù là rượu có ga khá mạnh nhưng không cảm thấy sảng khoái.

- Xoẹt.

Lấy mực khô ra nhai nhồm nhoàm.

Bấm nút TV, ngạc nhiên là được cài đặt để có thể chọn xem tất cả các kênh phát sóng của mọi quốc gia.

‘Hàn Quốc….’

Không thể mơ đến giải trí, chỉ toàn tin tức.

Cảnh các Hunter tụ tập dùng ma pháp xây nhà để khắc phục lũ lụt. Cảnh điều trị người bị thương lướt qua mắt.

- Xì xụp.

Uống rượu nhìn cảnh đó. Đồng thời ngẫm lại lời Angelica đã nói.

‘Tại tôi sao.’

Su-mok-ui Wang xuất hiện như thử thách của tháp.

Và tai ương mà tồn tại đó gây ra.

Cũng không sai lắm. Dù sao cũng là tôi, do tôi mà ra, chắc chắn vô số người đã chết như thế.

‘….’

Thắc mắc.

Tôi được tự do khỏi cảm giác tội lỗi này từ bao giờ?

Thế giới gào thét trong bi thương và đau đớn, gia đình than khóc lọt vào mắt một cách khô khốc.

Nhưng giờ chẳng có rung động gì đặc biệt trong lòng.

Tôi nhìn tang quyến một cách thẫn thờ, ngẫm lại, xác nhận lại rồi nhắm mắt không chút tội lỗi.

“A.”

Cất tiếng trong căn phòng còn lại một mình.

Nhắm mắt thẫn thờ, dựa vào hơi men bơi trong vô thức như bơi trong biển sâu, tên một người đột nhiên hiện lên.

“…Sư phụ.”

Nhớ quá.

Khuôn mặt người nghiêm khắc mắng mỏ khi tôi đi sai đường.

Nheo mắt trước ga sủi bọt tanh tách, ánh sáng còn sót lại trong thế giới đen kịt khúc xạ vẽ nên khuôn mặt người đó.

- Tít tít.

Điện thoại đột nhiên reo.

Chậm chạp vươn tay nghe máy, là Alba.

-Cậu. Tôi quên chưa nói cái này.

“Ờ, gì thế.”

-Tôi với Wiki tạm thời phải đi quan sát hiện tượng khác nên về. Nhà đang trống.

“……Thế nên.”

-Chẳng phải có người đang ở lại đó sao?

Sư phụ của chúng ta.

Tôi lấy tay che miệng trong giây lát.

-Vẫn còn nhiều bất tiện khi cử động nên…. Nhờ cậu lo chuyện ăn uống và nhiều thứ khác nhé.

Trong lúc đang phân vân không biết làm gì. Công việc được giao.

Quả nhiên con người phải có mục đích thì cơ thể mới có sinh khí sao.

“Biết rồi.”

Tôi vui vẻ trả lời Alba.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!