Tập 2

Chương 891: Cổ Đại Tháp (11)

Chương 891: Cổ Đại Tháp (11)

Chương 891: Cổ Đại Tháp (11)

Khoảnh khắc Lee Si-heon kết liễu Wisteria.

Bùn đất bay tới, Saku ngậm bùn ho khù khụ và đối mặt với chồng (?).

“Si, Si-heon sang-.”

Câu chuyện cảm động của đôi trai tài gái sắc lần đầu gặp mặt sau mối quan hệ cưỡng ép và quyết tâm nội tâm của Saku, đã tan thành mây khói trước cảnh tượng ăn uống tiếp theo của Lee Si-heon.

- Rắc, rắc rắc!

Xương bả vai mở ra, miệng và cơ thể giãn ra, từng mảnh cơ thể của Wisteria bị xé nhỏ bị hắn ăn ngấu nghiến.

Những cành cây mọc ra từ cơ thể Lee Si-heon xuyên qua những miếng thịt người lủng lẳng vỏ cây, chuẩn bị để hai thực thể khó gọi là sinh vật hợp nhất làm một. Hình ảnh đó trông như một con Golem chắp vá được tạo ra bằng cách cắt thịt người.

Phập phồng- Xác chết nát bấy và bị cắt rời của Wisteria vươn tay ra xa, bắt đầu vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của Vua.

“Hự, hự hự.”

Thế Giới Thụ phục hồi khuôn mặt với khả năng tái tạo kinh hoàng rên rỉ.

Vine Wisteria. Cây hoa lớn nhất.

Khi ả vùng vẫy, phấn hoa màu tím bay tứ tung. Bị siết cổ trong vòng tay cứng rắn của người đàn ông, ả gào thét và cắn xé liên tục.

“Khặc, híc, a a a a a a!”

Giọng nói vốn vô cơ và nhuốm màu điên loạn cũng bắt đầu chứa đựng cảm xúc.

Nước mắt chảy dài trên hốc mắt sâu hoắm. Hình ảnh bị nhào nặn như đất sét mới lấy ra và kết hợp với Vương Quan thật khó mà nhìn bằng tinh thần tỉnh táo.

Dừng lại, đừng làm thế. Không muốn rơi vào địa ngục đó lần nữa đâu.

Tiếng hét đầy sức thuyết phục của Wisteria mà ba người kia không nghe thấy vang vọng trong não Si-heon thông qua Vương Quan.

‘Dừng lại, dừng lại…….’

‘Không còn cách nào khác.’

‘Bảo ta quay lại làm bánh răng của cái Vương Quan chết tiệt đó sao? Thà giết ta đi. Thằng khốn kiếp như sâu bọ này. Rốt cuộc ngươi định lợi dụng bọn ta đến bao giờ?’

Wisteria há miệng, cắm hàm răng nhọn hoắt vào cổ Si-heon.

Lớp vỏ cây bao phủ xương đòn bị lõm xuống bởi hàm răng sắc như dùi. Máu đọng lại trong khe hở. Tí tách. Máu rơi xuống bốc hơi kèm theo tiếng sôi sùng sục như nước rơi vào sắt nung.

‘Hoàn cảnh cũng đáng thương đấy nhưng.’

‘Câm mồm.’

Cuộc đối thoại diễn ra không ngừng nghỉ. Đầu của Wisteria đang cắm răng vào cổ bắt đầu thấm dần vào cơ thể Lee Si-heon trái với ý muốn của ả.

‘Chết đi, chết đi…. Chết đi. Ngươi sẽ từ từ phát điên từ đầu ngón chân đến con mắt rồi chết thôi.’

Cây cổ thụ nguyền rủa trong khi chết dần. Sẽ níu chân đến cùng. Si-heon hỏi ả đang gào thét.

‘Ta không biết kiếp trước ngươi đã hợp tác với Vương Quan với tinh thần chính nghĩa nào.’

‘Hự’

‘Nhưng thời đại đã qua rồi. Ta cũng đặt cược nhiều thứ lắm.’

‘Xuống địa ngục mà……. Chết đi.’

Đang ở địa ngục rồi đây. Si-heon lẩm bẩm, cơ thể tan chảy của Wisteria áp sát và bị hấp thụ vào trong lòng hắn. Khi Vương Quan kết hợp với cơ thể đập mạnh màu đỏ, những luồng ánh sáng lan tỏa ra tứ phía.

Lớp vỏ cây bám trên cơ thể và đầu Si-heon được thay thế bằng thứ có cấp bậc cao hơn.

Hơi thở trắng xóa như khói đá khô chảy xuống dưới cái miệng có vết sẹo nứt ngang.

Vua quay đầu về phía Su-yeon, Saku và San Su-yu đang đứng đó.

“Si-heon, sang. Phải không ạ?”

Giọng Saku run rẩy như bị đánh vào sau gáy. Phản ứng của Su-yeon cũng tương tự.

“……Bộ dạng sao lại thế kia? Cậu.”

Không phải hình dạng con người. Những mô hình nhân thể đứng trong phòng thí nghiệm khoa học còn có sức sống hơn.

Si-heon chỉ khoác lên mình lớp da người, phát ra những âm thanh dị thường, chớp đôi mắt khô khốc liên tục như để cảm nhận sức mạnh vừa đạt được.

“…….”

Đứng yên một lúc lâu. Giọng nói đầy sát khí bật ra.

“San Su-yu.”

“Ừ.”

“Đi thôi.”

Nghe cái giọng nói quái dị mô phỏng tiếng người kia mà sao chân không run rẩy được chứ.

“Si-heon sang! Có, có ổn, không ạ?”

Saku đi theo bước chân của Si-heon đang rời đi, lo lắng hỏi một cách thái quá.

Nhờ bị San Su-yu ném bùn vào mà lý trí đã trở lại một lần, nhưng nếu tiếp tục đối thoại thì Saku chắc chắn sẽ gia nhập Vương quốc. Và điều đó sẽ dẫn đến kết quả là quốc gia Nhật Bản sụp đổ trong nháy mắt.

Nên hắn bước đi. Chỉ ra hiệu bằng cái hất cằm nhỏ mang ý nghĩa khẳng định.

“Ế, ể. Si-heon-”

Su-yu ra hiệu bằng mắt với khuôn mặt ngơ ngác của Saku và lè lưỡi.

“Cáo thì để sau.”

* * * * * * *

─Hợp tác đi.

Khi giọng nói của Elm mượn ma pháp của Wiki vang vọng khắp tháp. Cuộc đột kích quy mô lớn nhắm vào các Thế Giới Thụ đang rải rác đồng loạt bắt đầu.

“Đưa người bị thương ra sau, đội y tế lấy hết potion đang có ra. Đối sách nguyền rủa đang được lập.”

Phó chủ tịch Hiệp hội Hunter kiêm cựu thành viên Đào Nguyên Hương. Dưới sự chủ đạo của Gorosoe Tree (Cây Phong), các Hunter nhanh chóng hình thành tập đoàn đối đầu với cây cối.

“Hyperion……. Ưm, híc!”

“Làm ơn câm mồm đi anh hai.”

Cây Baobab với giấc mơ ngay trước mắt bị em gái tóm lấy, dồn hết tâm sức đối phó với đám cây cối không đâu.

- Loé lên!

Con quạ ngưng đọng thời gian, Lee Se-yeong sử dụng sức mạnh thức tỉnh không tiếc tay quét sạch chiến trường.

Ma pháp của Marronnier phun trào.

Ám khí của Byeol ập xuống từ bầu trời.

Ngàn thanh kiếm phân tách của Maple (Cây Phong) xuyên qua tim Ent như xiên que.

Những cận thần của Vua vốn không đi cùng bắt đầu lộ diện, các Hunter có mặt tại đó theo bản năng biết được vị trí của những người phụ nữ danh tiếng kia nhưng không có thời gian để trách móc.

Tiểu Hiền Giả Marronnier Blanche, Chủ tịch Hiệp hội Hunter Byeol, Tổng giám đốc tập đoàn khổng lồ Jin Dal-rae cho đến Lee Se-yeong thống trị thế giới ngầm.

Tất cả đều là phụ nữ. Và dẫn đến một số tưởng tượng nào đó.

Liệu hắn có sử dụng sức mạnh nguy hiểm là nô lệ hóa không, hay ngay từ đầu họ đã là phe của hắn.

Ngay cả Marronnier, một trụ cột của Thế Giới Thụ và thực tế là Hiền Giả đạt đến cảnh giới cao nhất, cũng ăn chung nồi cơm với Lee Si-heon, nghĩ đến điều đó thôi cũng thấy cay mắt, nhưng biết làm sao được.

Việc họ lộ diện có nghĩa là tất cả đã giác ngộ. Có lẽ. Sau khi việc này kết thúc, truyền thông sẽ lại dậy sóng một lần nữa.

Không……. Với vị trí của các cô ấy, Thế Giới Thụ đang cực kỳ khó chịu có thể sẽ thực sự gây ra chiến tranh.

- Ầm!

Nhưng ngay lúc này, đồng minh hữu ích nhất chính là các cô ấy.

“Se-yeong à!”

“Đm, gì.”

“Sao vừa gặp đã chửi thế,”

“Thế sao lại gọi.”

“Chúng ta quay về là toang đấy nhỉ? Tin đồn sẽ lan ra thôi.”

Byeol và Se-yeong nhận được ma pháp hỗ trợ của Alba chưa lộ mặt, tung hoành trên chiến trường, tựa lưng vào nhau nói chuyện.

Hơi thở gấp gáp xen lẫn những lời trao đổi.

- Chụp. Hai người xoay một vòng, cắm vũ khí vào Ent ở phía đối diện.

“Thì, phù, phù……. Phải gả cho nó thôi.”

“Đúng rồi. Phải bắt chịu trách nhiệm chứ? Quay về xem tin tức nhân vọng của tao bị hủy hoại rồi bảo nó đánh mông cho nhỉ.”

Se-yeong kinh hãi.

“Mày biến thái à?”

“Se-yeong à. Wibu vốn dĩ là biến thái mà.”

Trực tiếp bước vào chiến trường, adrenaline tăng vọt hay sao mà miệng lưỡi trơn tru hẳn.

Cơ thể luôn bị chôn vùi đang tìm lại ký ức xưa cũ là thế này sao. Thực ra bấy lâu nay có lẽ đã quá giữ mình.

Mặt khác thì thực sự có thể gặp rắc rối to.

Lo lắng nhưng điều này cũng có nghĩa là đã hoàn toàn quay đầu về phía Lee Si-heon.

“Hừ, vì một thằng đàn ông mà cả đời cây tan nát.”

“Ai là người tan nát đầu tiên nào?”

Lo lắng cũng có nghĩa là mong đợi. Ánh mắt giận dữ của truyền thông và báo cáo có áp lực tôn giáo, cái bộ dạng đất nước đang lụi tàn cũng khiến hai người chán ngấy rồi.

Vương quốc mà người yêu kiên định (?) thúc đẩy? Ngược lại còn tốt hơn ấy chứ.

Đang cười sảng khoái thì lúc đó. Đội hình Hunter dày đặc sụp đổ trong nháy mắt, Thế Giới Thụ rẽ đám đông xuất hiện, mở trừng mắt.

- Cộp, cộp.

“…….”

Nhà tiên tri, Prometheus. Cây cổ thụ cao tuổi đã chịu đựng 5000 năm.

Ông ta trong hình dáng một ông già mặc vest liếc nhìn Se-yeong và Byeol, rồi nói nhẹ nhàng bằng giọng nói đứt quãng.

“Những ả đàn bà có kết cục không tốt đẹp.”

Lẩm bẩm bằng ngôn ngữ Trái Đất rõ ràng, ông ta dang rộng đôi cánh cứng như tượng đá sau lưng.

“Tất cả sẽ đi đến diệt vong. Cả Nữ Vương, cả gã đàn ông đó……. Cả Dũng sĩ của con người cũng vậy.”

Byeol hạ thanh kiếm dính máu nhớp nháp xuống, nhổ nước bọt và nói.

“Gì thế kia, sến vãi.”

“…….”

“Ý là bắt được tên kia thì Si-heon có thể hấp thụ và kéo dài tuổi thọ chứ gì?”

Khuôn mặt như mặt nạ của Prometheus nhăn lại. Mang danh nhà tiên tri mà lại bị chọc tức bởi từ sến súa sao.

Prometheus định bộc lộ sức mạnh và kích nổ ma lực.

Hố đen bắn ra từ lòng bàn tay ngay trước khi nuốt chửng Se-yeong và Byeol-

- Ầm ầm ầm!

Thanh đại kiếm rơi xuống như sấm sét từ trên trời chẻ đôi lớp vỏ cây của nhà tiên tri như bổ củi.

Phập- Mặt cắt gọn gàng rơi xuống từ bả vai phải đến dưới eo trái.

Se-yeong và Byeol cau mày xác nhận khuôn mặt của thiếu nữ vừa xông vào.

Không cần nhìn biểu cảm, chỉ nhìn quần áo cũng biết hình dáng quen thuộc.

Nếu là người từng giao lưu với Si-heon thời còn ở Học viện thì có thể nhận ra ngay lập tức.

“……Nhóc.”

“Shiva hả?”

Đứa con gái không còn tìm thấy vết trầy xước nào do va chạm với Lee Si-heon như thể chưa từng có. Shiva tỏa ra hơi lạnh như sương giá, đôi mắt phức tạp.

“……Các dì.”

Đôi mắt xanh của Shiva liếc nhẹ cộng hưởng thành màu trời.

Thanh Nhãn. Đôi mắt nhìn thấy nhân duyên con người.

Cũng nhìn thấy sợi chỉ của Se-yeong và Byeol. Được nối với Lee Si-heon nhưng có dấu vết bị sửa đổi và thêm thắt thành nhiều nhánh.

A. May quá vẫn dính chặt.

Tuy cuộc gặp gỡ có hơi sớm, nhưng là duyên trời định ngay từ đầu.

Họ không cần phải đau khổ vì sự biến chất của vận mệnh nữa. Dù cuộc gặp gỡ có thô bạo nhưng họ sinh ra với nhân duyên không thể tách rời.

- Cười.

Nụ cười thoáng qua nơi khóe mắt Shiva. Đứa trẻ đạp không trung biến mất cùng với dao động không khí lớn. Se-yeong và Byeol định hét lên nhưng nghẹn lời đứng khựng lại.

“Rốt cuộc, hự. Chuyện gì-”

“Đúng là đứa bé tao từng biết không vậy?”

Shiva có thể mạnh hơn nữa. Thời gian trôi qua, sự cố chấp của đứa trẻ càng cứng rắn thành niềm tin thì càng mạnh hơn.

Trong khi người khác nâng cao hàm số vẽ đường thẳng, thì đường cong tăng trưởng của Shiva với hằng số khác biệt là phi thường.

Khi mục đích mờ nhạt được xác định, tiềm năng bùng nổ đó sẽ khai hoa.

Như cha cô bé đã từng.

Để ngay cả sự thuần khiết đang lưu lại ở chiều không gian khác cũng không thể dòm ngó.

* * * * * * *

Một. Hai. Ba.

Mỗi khi nuốt chửng Thế Giới Thụ bị giết, cảm giác phình to không rõ nguyên nhân như cắt đứt đường dẫn của não.

Tôi đã bắt và ăn những kẻ bị người khác thảo phạt và sắp phục hồi. Những kẻ không phải vậy thì tôi tự tay xử lý nhanh chóng và cắn xé.

Do ăn quá nhiều sao. Đôi tai bị tắc nghẽn không nghe thấy âm thanh.

Tiếng cào sột soạt. Đau đầu. Ảo giác cỏ cây mọc lên xung quanh vùng sa mạc cũng xuất hiện.

Hạt cát tách ra nhìn thành nhiều hạt. Luồng không khí được tô màu. Tầm nhìn bị thủng một bên bắt đầu nhuộm đen từ góc phải.

- Bốp!

Đưa tay lên tát mạnh vào màng nhĩ. Máu chảy xuống dưới tai bị thủng nhưng ngược lại thấy sảng khoái.

Nói não bộ đầy hơi thì có lạ không nhỉ.

Đường đi của não tủy và máu bị tắc nghẽn như kẹt xe khiến suy nghĩ cũng trở nên mờ mịt.

Không mệt lắm.

Nhưng cũng không phải cảm giác dễ chịu.

Cái gai của Vương Quan cắm vào bề mặt não gặm nhấm linh hồn……. Không ngờ lại cảm nhận theo cách này.

“Tốt.”

Ngắt lời, tôi mỉm cười. Giờ mới thấy đáng sống. Ngay cả nỗi đau của Vương Quan cũng cảm thấy như cơ thể mình. Là do tôi đã chấp nhận nỗi đau như một phần của mình.

- Cộp.

Bước chân nện xuống, sa mạc nứt ra. Cơ thể bọc thép nhẹ nhàng bay lên. Cơ thể khổng lồ của Hyperion và Nữ Vương đang bay lên nhìn xuống tôi với ánh mắt ngạo mạn.

Dieffenbachia đang nhắm mắt bất tỉnh. Giáp trụ bị vỡ và có vết thương sâu.

‘Sẽ đến cứu ngay thôi.’

Lerad.

Con nhóc đó còn lại một mình.

Cũng là túc địch của Guseul, và ăn thêm nữa thì bội thực mất.

- Xẹt xẹt.

Ma khí đen phình to, dao động đỏ của Vương Quan nhuộm đen.

Tàn khí của Mộc Linh Vương thoát ra, sức mạnh chỉ thuộc về tôi gây ra phản ứng dây chuyền trong đan điền. Ảo giác đậm đặc biến thế giới thành tấm gương phản chiếu hình dáng tôi.

Đồng tử trắng dã. Mở miệng ra không thấy lưỡi và răng.

Cơ thể chỉ có lớp vỏ bên ngoài, không có nội tạng bên trong. Bên trong chỉ đen kịt. Khi mở miệng ra thấy thứ gì đó giống hố đen.

Siêu việt thể xác, là mất đi hình thể sao.

Giống như Hyperion đằng kia.

“…….”

“…….”

Đôi mắt giật mình của hắn hướng về phía tôi. Ma lực được kéo lên gấp gáp bùng nổ, chuẩn bị trút đòn tất sát vào tôi.

- Ầm, ầm!

Không khí cuộn xoáy, xung quanh tôi biến thành trạng thái chân không. Gió để lại đường thực tuyến trắng vẽ hình xoắn ốc. Khí vận của mana dao động.

Hoàn Toàn Đồng Hóa.

- Vùùùù!

Lý lẽ vạn lưu quy tông chạm đến, tất cả sức mạnh quy về một nơi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!