Tập 2

Chương 602: Bờ Môi Đào (2)

Chương 602: Bờ Môi Đào (2)

Chương 602: Bờ Môi Đào (2)

Sư phụ. Anh yêu em.

Không thể nào không biết tấm lòng của đệ tử.

Bởi vì chính bản thân Thiên Đào cũng từng như vậy.

‘Con thực sự, định làm rung chuyển trái tim ta đến cùng sao.’

Thiên Đào cũng từng có thời kỳ non nớt như thế.

Vung nắm đấm vụng về theo sau người cha ở cảnh giới cao vời vợi.

Thời kỳ chán ghét huấn luyện nên thầm kêu chiêm chiếp trong lòng. Thời điểm vỗ đôi cánh ngắn ngủn và chải chuốt bộ lông vàng.

Thiên Đào cũng có ký ức về một mối tình khắc cốt ghi tâm.

‘Tình yêu không thành, chắc hẳn là đau khổ và buồn bã lắm.’

Không nhớ rõ mình đã yêu và nhớ nhung ai.

Nhưng, cô có thể lờ mờ nhận ra rằng hình thái của tình yêu đó đã kết thúc bằng sự thất tình.

‘Ta sẽ nhớ ra.’

Đoạt lại cơ thể của chị em và tìm lại ký ức.

Đó là hai giấc mơ mà Thiên Đào, người duy nhất sống sót vào thời điểm Đào Viên diệt vong, đang nắm giữ.

Mối tình đầu ngây ngô của cô.

Thỉnh thoảng nó vẫn xuất hiện trong giấc mơ.

Đêm tối, vườn hoa đào. Bóng lưng vững chãi của người ấy bỏ tôi lại và đi xa.

Dáng vẻ vô cùng ngầu khi đường hoàng bước qua ngọn lửa nóng bỏng để chiến đấu với kẻ thù, khiến tôi dù đã trưởng thành cũng phải mê mẩn.

Tôi không biết người đó là ai, nhưng tôi đã nhìn thấy tấm lưng rộng lớn ấy.

Và chỉ cần nhớ đến bóng lưng đó thôi, lồng ngực tôi lại nghẹn ngào đến nghẹt thở.

‘Chắc là lúc đó.’

Lúc con bước vào trái tim ta.

Ta không thể nào quên được con của lần gặp đầu tiên, kẻ đã tuôn ra đủ loại lời chửi thề và chống đối lại Bạch Đào đanh đá.

Ban đầu ta nghĩ thật kỳ lạ, nhưng đó chỉ là chuyện xảy ra do hai người quá giống nhau.

Kể từ sau đó, ta luôn có thiện cảm.

Ta đã cười bao nhiêu lần trước dáng vẻ vui mừng hớn hở với từng lời dạy bảo, và lao đến như một chú cún con của con.

Hương vị của điếu thuốc cùng nhau chia lửa cũng thật tuyệt vời.

‘Ta đã rất tự hào.’

Đệ tử của ta có tài năng, nấu ăn cũng giỏi.

Nếu bỏ qua một chút vấn đề về tính cách thì nói là hoàn hảo cũng không quá lời.

Ta đã nghĩ dù con có trở thành người yêu của Hoàng Đào thì cũng xứng đáng. Vì nếu là đệ tử của chúng ta, con sẽ trân trọng Hoàng Đào suốt đời.

‘Chà.’

Con nói rằng con hạnh phúc khi gặp ta, nhưng suy nghĩ của ta lại hơi khác.

Không biết tại sao con lại gặp phải một người sư phụ thiếu sót như ta.

Ta nghĩ con chẳng biết ta ngốc nghếch đến mức nào đâu. Thực ra, vì muốn tỏ ra ngầu trước mặt đệ tử nên ta đã có nhiều hành động đáng xấu hổ.

Dù sao thì ta vẫn là một người phụ nữ ngốc nghếch luôn muốn làm sư phụ của con.

Ta nghĩ con đã vượt qua ta rồi, nhưng người trân trọng con đến mức này thì chỉ có mình ta thôi.

Ta đã rất tự tin.

- Anh yêu em.

Thế nhưng, lòng con lại khác.

Con đang cảm nhận một thứ cảm xúc hoàn toàn khác với ta.

- Không được.

- Dù vậy cũng không sao ạ.

Dù có từ chối thế nào thì con vẫn ngốc nghếch tỏ tình.

Như thể sẽ không bỏ cuộc cho đến khi ta chấp nhận. Cách thức dồn ép đầy gánh nặng này….

‘Thật hèn hạ….’

Ta ghét nó.

Ta ghét lời tỏ tình đang khoét sâu vào tim ta.

Ta vẫn chưa quên được mối tình lúc đó. Cái tâm địa cứ muốn chiếm lấy một góc trong tim ta thật xấu xa.

- Chụt.

“Sư phụ, anh yêu em.”

“…Ta không thể đến với con.”

“Dù vậy thì vẫn yêu.”

Làm ơn, đừng chồng chéo lên trái tim ta.

Con, người duy nhất còn lại đối với ta. Con, người hiểu và tôn trọng ta. Nếu con cứ tham lam muốn chiếm đoạt ta như vậy….

‘Ta biết phải làm sao đây.’

Buổi sáng của Thiên Đào bắt đầu rất sớm.

- Bừng tỉnh!

Mở mắt ra và nhìn quanh, cảm thấy bên sườn lạnh lẽo và căn phòng tối tăm đặc biệt cô đơn.

Đã là ngày thứ mấy tập phục hồi chức năng rồi.

Đừng nói đến võ công, ngay cả việc vắt kiệt khí cũng khó khăn.

Đến sáng là phải bật dậy ăn uống đầy đủ.

Trong cuộc sống dưỡng bệnh cô độc, giờ ăn là khoảng thời gian duy nhất làm vơi đi nỗi cô đơn của cô.

“Wiki, con có nhớ ăn xúc xích thôi thì sẽ bị sao không?”

“……Sẽ bị béo lên và bố sẽ ghét ạ.”

“Vậy phải làm sao?”

“Phải nhai kỹ cả ớt chuông và hành tây nữa ạ.”

Wiki đang dùng nĩa xúc món xúc xích xào rau củ ăn, bị mẹ mắng.

Định tham lam đòi ăn bánh kẹo sau bữa ăn nhưng bị dọa nên xụ mặt, bĩu môi.

Thiên Đào mỉm cười nhìn cảnh tượng đó.

Wiki, con gái của Lee Si-heon, càng nhìn càng thấy có nét giống bố, nhờ sự dễ thương vô đối mà nhìn mãi không chán.

Cứ tiếp tục bữa ăn như vậy, Alba sẽ hỏi thăm sức khỏe.

“Hôm nay cô thấy thế nào?”

“…Cũng không tệ.”

“May quá. Cô nhớ uống thuốc đầy đủ nhé. Chắc hôm nay anh ấy cũng sẽ đến đấy.”

Lee Si-heon đến.

Câu nói đó khiến trái tim Thiên Đào đập nhẹ.

Đồng thời, từ “anh ấy” của Alba cũng mang đến một chút u sầu.

‘Đệ tử của ta, cứ là phụ nữ thì đều thích hết sao.’

Alba là người yêu của Lee Si-heon. Thậm chí còn có một cô con gái dễ thương là Wiki.

Thiên Đào không thể xóa bỏ cảm giác đau nhói trong tim này. Đây là gì? Ghen tuông? Chắc không phải đâu.

Vấn đề là ở Lee Si-heon, kẻ điều khiển thân dưới theo ý mình.

Dù là Mộc Linh Vương thì cái gì không phải là không phải.

Nếu là người đàn ông ở Đào Viên Hương đó thì chắc chắn….

‘Chắc chắn?’

Cố gắng nhớ về một người mà mình còn chẳng biết rõ, thì biết được bao nhiêu chứ.

Thiên Đào mất ngon miệng, chỉ biết quản lý biểu cảm gượng gạo.

“Thiên Ma đại nhân?”

“A, không có gì. Ta chỉ chợp mắt một chút thôi.”

“Cô đau nên cũng không còn cách nào khác. Cô vào nghỉ ngơi đi ạ.”

Đôi mắt của Alba cong lên đầy quyến rũ. Đó là biểu cảm cô ấy thường làm khi Lee Si-heon đến.

Nhìn có vẻ như định độc chiếm khi Lee Si-heon đến.

Nếu là bình thường thì cô sẽ cho qua, coi như là hành động tình cảm giữa những người yêu nhau, nhưng….

“…Lần này ta sẽ đợi một chút.”

“Cô muốn vậy sao?”

Thiên Đào vô thức chắn ngang đường của Alba.

Bữa ăn kết thúc, Thiên Đào ngồi ở phòng khách giết thời gian.

Cô đã thử bắt chuyện với Hoàng Đào hay Bạch Đào nhưng không có hồi âm.

Việc cô có thể làm chỉ là đợi đệ tử.

Ngồi trên ghế phòng khách, buông thõng hai tay hai chân không chút sức lực.

Nhìn chằm chằm vào kim giây đồng hồ và chờ đợi người quan trọng.

Nực cười thay, đây chính là cuộc sống hàng ngày của Thiên Đào.

Mong ngóng được gặp Lee Si-heon,

Gặp Lee Si-heon và trải qua những khoảnh khắc vui vẻ,

Rồi chìm vào giấc ngủ với mong muốn được gặp lại anh vào ngày mai.

- Cạch.

Nếu có anh, cô có thể cười nói. Cô cảm thấy ảo giác như Hoàng Đào và Bạch Đào đang ồn ào như trước kia.

Chỉ còn lại hai người, nhưng Thiên Đào lại cảm thấy nỗi nhớ quê hương mãnh liệt từ anh.

“Tôi về rồ— Ơ, Sư phụ? Sao người lại ra đây?”

Tại sao khóe miệng lại trễ xuống không chút đề phòng trước giọng nói cợt nhả của Lee Si-heon chứ.

Thiên Đào lập tức mỉm cười, rồi ngay sau đó sửa lại và nói bằng giọng nghiêm khắc.

“Có chuyện đáng để ra. Hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Kể cho ta nghe đi.”

“Đương nhiên là phải kể rồi ạ.”

Vào trong thôi.

Nghe lời Si-heon, Thiên Đào trấn an trái tim đang đập thình thịch và đứng dậy.

Hôm nay chắc không có chuyện gì đặc biệt đâu. Nhưng Thiên Đào đã biết trước tương lai sẽ đến với mình.

- Cạch.

Hai người bước vào phòng của Thiên Đào.

Ngay khi cửa đóng lại, không khí trở nên nặng nề.

- Soạt.

Chiếc áo khoác đệ tử đang mặc được treo sang bên cạnh, mùi hương hoang dã đặc trưng của đàn ông lướt qua mũi Thiên Đào.

Mùi hương nồng nàn trong từng hơi thở làm đầu óc choáng váng.

Tại sao mùi hương mà cô từng nghĩ là bình thường giờ lại cảm thấy như thế này.

Đó là bởi vì đệ tử của cô ngày nào cũng trêu đùa khoang mũi cô không sót ngày nào.

Vai cứ như đang bay bổng lên.

Hơi lạnh, tự nhiên nảy sinh ý nghĩ muốn đắp chăn hay ôm lấy ai đó.

Đôi môi khô khốc vốn chẳng bận tâm hôm nay lại thấy vướng víu.

Bộ đồ bó sát dính vào người hơi khó chịu.

“Sư phụ.”

Bộp-

Bàn tay người đàn ông chạm vào vai, cảm giác tê dại ập đến như bị điện giật.

Giật mình! Thiên Đào run lên, nín thở và nhắm mắt lại.

“Đồ, đồ nói dối.”

“Dạ?”

“Chẳng phải con nói sẽ kể chuyện sao.”

Không bao lâu sau, hơi thở ấm áp vờn quanh làn da gần môi.

- Thình thịch, thình thịch.

Đến rồi.

Phải từ chối, nhưng cô đã lỡ cho phép mất rồi.

Nỗi cô đơn hành hạ cô suốt buổi sáng tan biến như tan chảy ngay khi hơi thở của đệ tử ùa vào.

Hít không khí bên ngoài rồi thở ra ở đây. Cô hít lấy nó.

Thiếu oxy khiến hơi thở nghẹn lại, ý chí trong tinh thần mờ nhạt trở nên đục ngầu như nước bùn.

- Chụt.

“Ưm….”

Đôi môi cứng rắn của đệ tử dán chặt vào.

Bàn tay to lớn bao trọn lấy vai sư phụ một cách thô bạo, lòng bàn tay cọ xát cảm nhận xúc cảm của bộ đồ bó. Đẩy cô về phía giường.

- Chụt. Chụt.

Thiên Đào nằm trên giường, nghẹt thở nhìn đệ tử với đôi mắt mơ màng.

Nhắm mắt lại, tên đệ tử hư hỏng đang cảm nhận cô bằng cả cơ thể.

- Soạt.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng, sự xấu hổ dâng trào khiến cô như muốn phát điên.

‘Không được….’

Với tư cách là sư phụ, không thể để lộ sự xấu hổ được.

- Ực.

Thiên Đào vô thức liếm và nuốt nước bọt ướt đẫm của đệ tử, cô nắm lấy cổ tay Lee Si-heon với vẻ mặt quyết tâm.

“Ta đã nói chỉ môi thôi mà…. Đừng chạm vào cơ thể.”

“Môi của Sư phụ thật sự rất ngọt ngào.”

“…Nói, nói cái gì vậy!”

Lại thản nhiên nói những lời xấu hổ như thế.

- Chụt.

‘Ưm! Dừng lại…. Nóng và cứng quá….’

Đôi môi nứt nẻ nuốt chửng lấy môi sư phụ một cách thô bạo, hơi thở càng lúc càng gần hơn.

Tay chân bủn rủn. Lại kiểu này nữa rồi. Hễ bị đệ tử hôn là cơ thể lại không nghe lời.

‘Mùi của đệ tử…. Thế này không được đâu.’

Mùi hương dã man và giống như thú vật.

Mùi hỗn tạp do đi lại bên ngoài tuyệt đối không thể gọi là thơm, nhưng lại vô cùng phù hợp với bầu không khí cưỡng hôn này.

- Chụt, chụt.

Hắn liên tục liếm môi, rồi hôn lên má một cái.

Hơi ấm còn vương lại trên đôi má mềm mại của Thiên Đào khiến sư phụ cuối cùng cũng phải đỏ mặt trước đệ tử.

“…….”

“Em xấu hổ à?”

“Câm, câm miệng.”

Gừ. Dù có trừng mắt như hổ thì trong mắt đệ tử cũng chỉ thấy đáng yêu thôi.

Thiên Đào nhìn xuống, có thứ gì đó nhọn hoắt chạm vào đùi cô khiến cô giật mình.

‘Cái gì….’

Xác nhận được danh tính của nó, Thiên Đào chỉ có thể hét lên trong lòng.

‘…Đó là?’

Dương vật của đàn ông.

Thứ đó dựng đứng dốc ngược xuyên qua Hắc Long Bào, như muốn chọc thủng quần nhảy ra ngoài, đang gõ vào đùi cô.

Cọ xát vào đùi nóng hổi, nhiệt lượng truyền sang.

- Ấn, ấn.

“Sư phụ?”

“…….”

Cảm giác như hơi nước từ ấm đun nước đang xuyên qua tai và lan ra.

“Quay đầu đi ạ.”

- Chụt.

Vừa kích thích đôi môi, đồng thời dương vật của hắn cũng vuốt ve đùi cô.

Bề mặt của bộ đồ bó và bề mặt của chiếc quần. Cảm giác truyền qua hai lớp vải.

Đùi mềm mại khép lại bao bọc lấy quy đầu, hình dạng của nó được truyền đến nguyên vẹn.

Hạ bộ của đệ tử truyền vào trong đầu.

- Thình thịch, thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Nên giận không? Hay là hắn cố ý?

Cô được dạy rằng máu dồn xuống hạ bộ là hiện tượng sinh lý của nam giới. Xảy ra trong quá trình hôn cũng chẳng có gì lạ.

‘Cái lạ là…. kích thước….’

Dù có giãn khoảng cách thế nào cũng chạm vào….

Hình dáng dị hợm đó gợi lên những suy nghĩ không nên có.

Thiên Đào xóa bỏ tạp niệm trong lòng, tiếp tục chịu đựng những kích thích truyền đến. Để an ủi nỗi cô đơn của đệ tử.

- Ấn, ấn….

Khi đệ tử leo lên người sư phụ, vị trí của dương vật cũng dần thay đổi.

Sợi dây quấn quanh đồ lót của Thiên Đào nuốt lấy dương vật của đệ tử, lọt vào giữa háng.

Nơi nhăn nheo gặp nhau ở sâu bên trong âm hộ và đùi.

Thiên Đào hoảng hốt lắc hông, dương vật của Lee Si-heon trượt ra ngoài mà không gặp trở ngại lớn nào.

Không phải cố ý. Vừa trấn an trái tim đang đập thình thịch và an tâm trong lòng được một lúc.

Có lẽ do quá tập trung vào bộ phận đó.

Miệng đang ngậm chặt bị thả lỏng, Thiên Đào không nhận ra môi mình đã mở và--

- Phập!

Lưỡi thịt to lớn của người đàn ông định xâm nhập vào trong miệng Thiên Đào.

“Ưm!?”

Cô vội vàng ngậm miệng phòng thủ. Tay Thiên Đào nhéo eo Lee Si-heon nhưng hắn chẳng hề hấn gì.

Đệ tử như thể chưa từng định khám phá lưỡi của sư phụ, lại bắt đầu mút môi đều đặn.

Thiên Đào nghĩ suýt chút nữa thì khoang miệng bị trêu đùa, nên cứng đờ người chìa môi ra.

Nhưng,

Cô vẫn chưa nhận ra hành động của chính mình.

- Siết.

Nhẹ nhàng nắm lấy vai Lee Si-heon. Bàn tay sư phụ siết lại như đang vòi vĩnh.

Đôi mắt mơ màng ôm lấy người đàn ông, nếu không có gương thì làm sao biết được.

- Chụt.

Đôi môi của Lee Si-heon tiến đến quá chậm, Thiên Đào định lén lút tiến tới. Nhưng cô dừng lại ngay trước đó để kìm nén dục vọng.

- Chụt ♡

Tình yêu mà đệ tử mang lại gây nghiện đến phát điên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!