Tập 2

Chương 895: Tất Cả Cùng Nhau (1)

Chương 895: Tất Cả Cùng Nhau (1)

Chương 895: Tất Cả Cùng Nhau (1)

Đó là lúc Marronnier thu trượng lại và chỉnh đốn để đuổi theo người yêu.

“Ta đã nghĩ đại khái có thể là vậy, nhưng không ngờ là thật.”

“…….”

Chụp, đầu trượng chĩa vào.

Marronnier lạnh sống lưng quay mắt lại. Tồn tại giấu khí tức và chiếm lấy phía sau là Đại pháp sư Abi, người được gọi là tôn nghiêm tối cao của Ma Tháp hiện tại.

“Tưởng ta sẽ bắn, pằng sao?”

“Tree Knights và Vương quốc được biết là liên minh tạm thời mà, thưa ngài Đại pháp sư.”

“……Ý là lời nói đùa của người già không được coi là nói đùa sao. Buồn thật đấy.”

Người cùng tên với Tinh Linh Sư đầu tiên mà Lee Si-heon gặp ở Tinh Linh Sơn nhưng rõ ràng là nhân vật khác.

Thực tế là cự tinh được đánh giá là vĩ nhân ở ngay dưới bậc của cựu Hiền Giả Alba.

‘Nếu là mình bây giờ.’

Marronnier đã trải qua các lần thức tỉnh bao gồm cả quyền năng đưa ra phán đoán ngắn gọn và để lộ vẻ mặt hiếu thắng.

“Ta không có ý định đánh nhau. Ta không còn khỏe đến mức đọ sức với Hiền Giả đâu.”

“Vậy sao.”

“Người khác thì không biết chứ nếu là Blanche thì ta tin tưởng. Và giả sử có đánh nhau-”

Abi triển khai ma lực Đỏ (Xích), Xanh (Thanh), Vàng (Hoàng) làm sáng bừng xung quanh, cái bóng xiên bao quanh mờ dần và hai pháp sư đang bảo vệ bên cạnh Marronnier lộ diện.

“Đối đầu với hai người. Ta sẽ không thể chạm vào một đầu ngón tay của cô bé đâu.”

Alba.

Đã cảm nhận trước nguy cơ của Marronnier và ẩn khí tức chờ đợi ở gần đó.

“Hai Hiền Giả đều là phe của Vua. Đã có phương án đánh bại Thế Giới Thụ Tri Thức chưa?”

Đại pháp sư hỏi cô ấy và Alba một cách áp đảo. Có vẻ như đang hỏi hành động hiện tại có được tính toán kỹ lưỡng không. Và việc hỏi về đối sách với Thế Giới Thụ Tri Thức đầu tiên, có nghĩa là ý của Abi cũng đại khái giống với Alba.

- Xẹt xẹt.

Hiện tại và tương lai, khởi đầu và kết thúc của ma pháp đang tụ hội ở đây.

Ngay cả Wiki Qliphoth, đứa trẻ của thần cách mà Abi chưa nhận ra cũng đang nghe lén cuộc đối thoại của họ dưới lòng đất. Chỉ cần một trong bốn người ra tay cũng có thể đánh sập Ma Tháp của cả thế giới.

- U u!

Dưới bàn tay của Abi, ma pháp chặn tầm nhìn và cách âm được trải ra. Thực lực thật tuyệt phẩm.

Alba cuối cùng cũng lộ mặt, chào hỏi lễ phép.

“Lâu rồi không gặp. Ngài Abi.”

“Gọi thế nghe như ta già hơn cậu vậy. Nhìn bên ngoài hay bên trong thì người trẻ hơn cậu rất nhiều là ta mà.”

Cơ thể của Abi là thiếu nữ nhỏ. Ngược lại Alba là hình dáng phu nhân quý tộc.

Cả hai trông cao lắm cũng chỉ tầm đôi mươi nhưng thời đại đã sống thì rất dài.

Abi hỏi một cách thận trọng.

“Vậy, câu trả lời cho câu hỏi?”

“Phương sách riêng thì có đấy ạ.”

Alba liếc nhìn Marronnier rồi cười hiền hậu. Ánh mắt Abi hiện lên vẻ ngạc nhiên.

“Hơn cả chuyện đó, coi như tôi ra mặt vì gia đình. Tôi cũng kính yêu cùng một người giống như hậu duệ của tôi vậy.”

“Khoe khoang việc vớ được một gã trẻ tuổi sao? Đồ trộm cướp.”

Quả thực là vậy.

Sự vật già hơn vẻ bề ngoài.

Ánh mắt qua lại dần biến chất thành hung dữ. Nhận ra điều đó, ánh mắt của Marronnier và Wiki trở nên méo mó kỳ lạ.

Abi sau một hồi đấu mắt đã giơ hai tay lên trời như đầu hàng.

“Được rồi, không phải ai khác mà là lựa chọn của cậu. Mạng ta cũng sắp chết rồi nên không định bàn ra tán vào ý trời nữa.”

“Nói thế mà ngài lại đến tận đây sao?”

“Quên tính cách ta rồi à? Nơi này có quá nhiều người trẻ tuổi mà.”

Abi thì thầm với đôi mắt buồn bã.

“Phải giảm thiểu tối đa người hy sinh chứ? Nếu có thể chạm đến cội nguồn.”

“Tôi đồng ý.”

Trong số những anh hùng nảy sinh từ chiến trường này, nếu ai đó có thể chạm đến cảnh giới cội nguồn, thì cuộc chiến tranh sắp xảy ra sẽ chỉ là quá trình vô nghĩa và nhàm chán.

Vì sự tồn tại đóng vai trò như ‘Thần’ thì việc quân đội va chạm và phá hủy nhiều gia đình là không đúng đắn cả về mặt công lý lẫn thực lợi.

Chiều không gian mà Lee Si-heon từng sống không như vậy.

Họ không thể có được sức mạnh phá vỡ luân thường đạo lý, nên đã dùng mọi thủ đoạn tàn độc để lặp lại thảm sát và giết chóc.

Nhưng thế giới này thì khác.

Vì những kẻ tự xưng là mạnh nhất có thể thay thế việc chia phe bằng cách đổ máu.

Nếu đưa ra lương tâm và công lý của riêng mình. Thì bất kỳ thế lực nào cũng cần một cái phao để không vượt quá giới hạn cực đoan.

“Thôi, chuyện đến đây thôi. Bà già này sẽ bỏ trốn đây.”

Abi vỗ tay ra hiệu cho hai người. Alba ẩn mình, và tất cả ma pháp đã thiết lập đều bị hủy bỏ. Ở đó các Hunter đang ngập ngừng bao vây xung quanh. Marronnier ngước nhìn Hyperion lần cuối và củng cố quyết tâm.

* * * * * *

Cành cây trên đầu Shiva giật giật, bắt đầu tích trữ ma lực của vùng đó vào cơ thể với tốc độ kinh hoàng.

Viết là vận khí điều tức nhưng đọc là quang hợp.

Như gọi nơi không có không khí là chân không. Thế giới thiên không trống rỗng vì mất đi mana trở nên méo mó và biến thành hình ảnh như phim đen trắng mất màu.

“…….”

Shiva phục hồi sức mạnh trong nháy mắt, dụi đôi mắt đỏ hoe một cách mạnh mẽ và hít sâu.

Shiva dễ thương đang chuẩn bị. Chuẩn bị tái ngộ bố và giúp đỡ.

Mục đích bị sửa đổi đột ngột khiến Shiva bối rối, nhưng phương hướng tổng thể không khác biệt. Ngược lại, việc nhận ra cảm xúc mà chính mình cũng không biết khiến tầm mắt mở rộng, nỗi lòng bức bối được giải tỏa.

Phải. Shiva độc thoại.

Có việc phải làm.

Dùng lòng bàn tay che sống mũi vuốt tóc lên. Đôi lông mày rõ nét nghiêng đi, vầng trán dính máu lộ ra trắng trẻo.

- Sột soạt.

Lúc đó. Từ trong lòng Shiva có thứ gì đó nhô ra.

Thứ dày cộm mọc lên từ bụng dưới xuyên qua khe hở áo, chíp- chú chim gỗ dễ thương vỗ cánh bay ra từ lòng Shiva.

“……Gì thế này.”

“Chíp! Chíp! Chủ nhân! Có chủ nhân!”

Chủ nhân. Là bố sao. Hơi cạn lời nhưng giờ cũng chẳng thấy khó chịu lắm.

“Đưa ta đến đó. Nhanh lên!”

Eleonor dùng bàn chân chim bé xíu đậu lên mu bàn tay Shiva và cấu véo làn da mềm mại đó mấy lần.

Nhìn động tác dễ thương đó có vẻ được an ủi phần nào, Shiva cười khẩy rồi lướt nhìn sợi chỉ nối với Eleonor.

“Nhanh lên, hả? Đã bảo phải đi nhanh lên mà?”

“Không được.”

Đôi mắt Shiva nhuộm xanh, từ trong lòng Eleonor tỏa ra nhiều loại sợi chỉ.

Không chỉ nhân duyên……. Mà là nhiều loại sợi chỉ đa dạng màu sắc.

Dần dần cảm nhận được kích thích sợi chỉ nào thì sẽ phản ứng ra sao.

Quyền năng của Shiva giờ mới cài khuy đầu tiên. Và tiềm năng đó là vô hạn. Giờ thì những hành động kỳ quặc thế này cũng có thể dễ dàng thực hiện.

“Có việc phải làm cùng ta. Ngươi là người ký khế ước với ta mà.”

“……Chíp?”

Shiva nối sợi chỉ với Eleonor đồng hóa ma lực, chạm vào vận mệnh và chia sẻ khí cảm với cô ấy.

Tiềm năng của tinh linh và cảm giác bẩm sinh được khuếch đại. Shiva cấy ghép ưu điểm của Elf và tinh linh vào cơ thể, nhìn Eleonor đang mang hình dáng công chúa và nói.

“Ra là hình dáng thế này.”

“……Hả? Không, ơ? Cô làm thế nào vậy?”

“Bảo đi gặp bố mà. Phải đi xinh đẹp chứ. Tất nhiên không phải hôm nay.”

Người ký khế ước. Tức là nô lệ.

Shiva giật giật đôi tai dài của Elf, tạo ra đại kiếm từ hư không và lẩm bẩm.

“Thứ ta thấy, ngươi cũng sẽ thấy.”

“Nghĩa là sao?”

Eleonor với vẻ mặt ngơ ngác chuyển ánh nhìn lên bầu trời. Tiếp đó là chú chim non bịt miệng nín thở vì kinh ngạc.

“Thấy chứ?”

Hyperion, Lee Si-heon, Jung Si-woo, tất cả mọi người đang lần lượt tập hợp lại.

Sẽ xen vào chỗ đó. Eleonor đọc được suy nghĩ của Shiva kinh hãi nắm chặt tay Shiva.

“Đừng sợ.”

“Cô, định. Làm gì?”

Tài năng và cảm giác của Shiva đã đạt đến hàng top, nhưng vẫn chưa tự tin đối phó với mọi biến số.

Nếu đối tượng cần xử lý tầm nhìn tăng lên, hoặc có tinh linh chia sẻ khí cảm và cùng suy nghĩ thì vấn đề sẽ được giải quyết. Huống hồ tinh linh đó là tồn tại thừa hưởng dòng máu của Nữ Vương thì mức tăng đó càng cao hơn.

Đỉnh cao sức mạnh mà Shiva phát huy sẽ không tăng lên nhưng có thể tối đa hóa điểm đáy.

Ý tưởng nảy ra ngay khi nhìn thấy người ký khế ước có nhân duyên với mình, Eleonor.

“Đi thôi.”

Đã đến lúc kết liễu Nữ Vương.

* * * * * * * *

Gần đây có một từ mà người hiện đại sử dụng với tần suất tăng chóng mặt.

Dopamine.

Thường dùng là nghiện Dopamine.

Đây có lẽ là từ thích hợp nhất để giải thích trạng thái của tôi hiện tại, khi tâm trạng phấn khích cùng với cảm giác thỏa mãn không rõ nguyên do đã đi vào quỹ đạo hưng phấn.

- Phập phồng!

Hắc Long Bào rách nát bay phấp phới hấp thụ quang hoàn của ánh trăng mờ ảo.

Siêu tối. Dù bị chìm trong bóng tối muộn màng nhưng đường nét vẫn rõ ràng, mỗi khi tay tôi vung lên, cơ thể khổng lồ của Hyperion lại sụp đổ trong nháy mắt.

‘Chuyển động của đối phương chậm chạp. Hơn bất kỳ lúc nào.’

Cú đánh của Hyperion giương nắm đấm búa tạ ập đến từ bên cạnh.

Nắm đấm khổng lồ đường kính vài km lao tới với khí thế nuốt chửng cả tôi và vùng đất này, nhưng xung quanh tôi vẫn yên tĩnh không một gợn gió.

- Ầm ầm ầm ầm ầm.

Nắm đấm của Hyperion lao vào người tôi.

Nắm đấm bằng gỗ giống khoáng vật đen kịt biến thành bụi bay đi trước khi chạm vào da tôi.

Nhận ra không thể gây ra bất kỳ sát thương nào, sự chú ý của tôi rời đi, nắm đấm chậm chạp của Hyperion xóa sổ phong cảnh bên trái với tốc độ không nhìn thấy được.

- Ầm ầm ầm ầm!

Khu vực gần điểm va chạm với cơ thể tôi đều bị phá hủy, nắm đấm bị thủng lỗ.

Không có dấu vết của thảm họa lớn đi qua, xung quanh tôi chỉ có bụi bay lơ lửng.

“Thiên Ma Kiếm Công.”

Hyperion thu nắm đấm đã nghiền nát mặt đất về bảo vệ cơ thể.

Phải đập nát cái vỏ ngoài kia thì mới thấy hình dáng thật. Tôi đưa ra phán đoán và nhắm một bên mí mắt lẩm bẩm.

“Thực Táo Nhi Thụ. Kim Giác.”

Gia môn Cornus của San Su-yu vốn mang ý nghĩa là ‘sừng’ sao.

Khi nhẹ nhàng mở miệng, những cánh hoa vàng rực chồng lên nhau tạo thành hình dáng thanh kiếm.

Những bông hoa vàng dễ thương nảy lên từ tay tôi rơi lả tả bao phủ sa mạc xung quanh. Và tay phải từ trái sang phải.

- Phập!

Khi dùng bông hoa mềm mại cào vào thế giới. Cánh đồng hoa mỏng bao phủ bầu trời chém toạc cơ thể Hyperion.

Đòn tấn công xóa sổ cả đường chân trời phía sau, cho đến bức tường kiên cố của chiều không gian. Nhưng không sao. Trừ thứ muốn chém ra thì không ảnh hưởng đến bất cứ thứ gì.

Không gian bị cắt dính lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hoa biến mất, hương thơm lan tỏa. Mùi hương của San Su-yu mà tôi thích.

“───!”

- Ầm ầm ầm!

Thân trên khổng lồ của Hyperion bị cắt và đổ xuống. Nữ Vương bên trong chắc cũng đang suy nghĩ đối sách.

- Ùng ục, ùng ục ục.

Cơ thể Hyperion bị tách rời phân giải hoàn toàn. Như kiến hay giun đất vón cục lại với nhau, phân hóa thành từng cành cây riêng biệt như muốn bao phủ thế giới tạo thành sóng trào lên. Và số lượng đó nhiều hơn lần trước ập vào tôi.

Xem nào.

Trước khi những cành cây đó ập đến, tôi suy nghĩ liên tục.

Nghĩ đến hoàn cảnh của tôi trước. Phải để lại sức lực chiến đấu với bản thân Hyperion, và cũng phải lập kế hoạch giết Nữ Vương đang làm Vương Quan mất kiểm soát.

Dù tôi đã đồng hóa với Vương Quan và bước lên cảnh giới mới nhưng hình dáng này vô cùng bất ổn, có thể vỡ bất cứ lúc nào.

Vì hoàn hảo nên bất hoàn hảo.

Tất nhiên so với những kẻ khác thì tôi cứng cáp và chịu đựng lâu hơn nhiều nên chỉ là thước đo tương đối thôi.

Không được lơ là.

Tôi thở ra hơi thở đã lắng xuống bình tĩnh, phân bổ thời gian còn lại và ước lượng đối thủ thì lúc đó.

- Loé lên!

Kiếm kích khổng lồ chém toạc cành cây của Hyperion đang tiên phong lao tới.

San Su-yu phóng ra kiếm khí vàng kim giẫm lên cành cây bị cắt, bật lên và nhìn về phía tôi.

“Nếu là tiết kiệm sức lực thì em có thể giúp.”

“San Su-yu.”

“Vừa nãy, cái bùm, đó. Là nghĩ đến em đúng không?”

Su-yu nhìn thấy chiêu thức đầu tiên của Thiên Ma Kiếm Công đã từ bỏ vẻ mặt vô cảm và cười toe toét.

Nụ cười đáng khen đặc trưng của Golden Retriever mềm mại.

Tôi đang tích tụ ma lực cười khẩy và chuẩn bị đạp đất.

- Vùùùù!

Đám cành cây dày đặc che kín phía trước San Su-yu đang chắn trước mặt tôi.

Lần này sự giúp đỡ đến từ phía khó mong đợi.

- Thình!

Trong nháy mắt đám cành cây bị cắt đứt. Se-yeong và Dal-rae nhận được sự giúp đỡ của Alba thở hổn hển và liếc nhìn chúng tôi với vẻ mặt tươi sáng.

“Đến giúp mày đây đồ đần độn!”

“Anh, hự!”

Jin Dal-rae điều khiển tinh linh và Se-yeong ngưng đọng thời gian giúp đỡ.

Alba đang bí mật gửi truyền âm thì thầm cho tôi và giúp hai người bay, trên mặt đất Hongyeon, Byeol, Heukdan đang tung hoành ngang dọc khuấy đảo chiến trường.

Lời của Alba truyền đến.

‘Han-byeol và Hongyeon bảo sẽ bảo vệ các Hunter bên dưới, bảo cậu cứ quậy hết mình đi?’

Vậy sao.

“Mon Chéri!”

Marronnier đã thiêu rụi sạch sẽ đám cành cây bên dưới cười hạnh phúc và hét lên.

“Em, em! Làm được rồi! Từ giờ em sẽ yểm trợ!”

Lời nói dễ thương và nhí nhảnh. Khóe miệng của tất cả những người nghe thấy âm sắc đó dù chỉ trong chốc lát cũng khẽ mỉm cười.

Ngoài ra còn có cún con Kapha đang đến từ xa.

“Hự, ư ư ư ư. Đứng lại đó ạ!”

“Không chịu! Không chịu đâuuuu!”

Kỳ lạ là con bé đó đang dẫn theo một đứa nhóc không đâu đến, nhưng chắc sẽ ổn thôi.

- Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Đúng lúc quân đoàn cành cây tiếp theo đã đến gần để bao vây chúng tôi.

Ánh vàng của Jung Si-woo nhìn thấy từ xa, và màu xám tro của Shiva đang hội quân. Ma pháp và kiếm kích được tập hợp từ mặt đất để hỗ trợ họ thật đáng xem.

‘Da-jeong đang ở kia. Nếu tất cả đã tập hợp.’

Tôi chuyển hóa ma lực thành ma khí và hét lên điều suy nghĩ trong lòng.

“Wiki.”

Làm đi.

Có vẻ nghe thấy lời tôi, những cành cây đang bay lơ lửng trên không bị xóa khỏi thế giới.

-!

Wiki hành động trước cả lời nói đã đứng sau lưng tôi với quyền năng được giải phóng.

“Vâng. Bố.”

Đối với Wiki, người nhận thức mọi thông tin như khái niệm để tính toán, thì cảm giác giống như nhấn tổ hợp phím Ctrl+A và Ctrl+X cùng lúc vậy.

“Con, đã cố gắng cứu sống tối đa. Giỏi không ạ?”

“Giỏi lắm. Giờ đi nào.”

“Vâng. Con muốn đi cùng bố. Con có thể đi bất cứ đâu. Kể cả nơi không thể đi cùng người khác. Con có thể chiều theo bố.”

“Nói đến mức đó thì hơi.”

“Không phân biệt được lời nói đùa ạ?”

Tại sao tôi lại bị mắng nhỉ. Wiki cõng trên lưng tôi ôm chặt cổ tôi bằng cánh tay mềm mại và nói.

“Dù sao thì, có chúng con ở đây mà bố. Giờ giúp đỡ cũng được chứ ạ?”

Ừ thì, tất cả đã tập hợp và cùng nhau. Nụ cười sảng khoái của tôi hòa cùng mồ hôi trên trán vẽ nên khoảnh khắc khá vui vẻ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!