Tập 2

Chương 438: Wiki Qliphoth (4)

Chương 438: Wiki Qliphoth (4)

Chương 438: Wiki Qliphoth (4)

Trời vừa sáng là tôi cùng đệ tử đi tuần tra lãnh thổ.

"Dan à."

"…Vâng."

Để Wiki ngủ lại, con đường đi dạo ngắm bình minh.

Gặp ma vật cũng có, nhưng đối với tôi thì chẳng khác gì đường đi dạo.

- Rì rào.

Cứ đi bộ thế này rồi hát hò.

Nếu ma vật xuất hiện ở nơi người qua lại, thì cho Heukdan nhà tôi ra trận là được.

Thế này.

"Grừừ."

Một con Goblin tru lên về phía chúng tôi, tôi dừng lại và ra hiệu ngay.

"Mạnh dạn vào. Bị thương cũng chữa được mà."

"Vâng… Hự!"

Heukdan với thân hình nhỏ bé nhanh chóng thu hẹp khoảng cách, căn chỉnh tầm đánh, và theo lời tôi đâm thẳng vào tim một cách dứt khoát.

Vì lãnh thổ không an toàn nên ma vật thường xuyên tràn lan, điểm kinh nghiệm của đệ tử tôi ngày càng tăng vùn vụt.

- Phụt, phụt!

Mặc kệ máu bắn lên mặt, Heukdan đâm tới tấp.

Chẳng mấy chốc một con Goblin đã chết.

"Hộc, hộc…."

Heukdan kết liễu vào đầu, thở hổn hển quay lại.

"Buổi sáng nên căng thẳng à?"

Nhóc đen gật đầu. Con dao găm trong tay run lẩy bẩy.

Tôi vỗ đầu nó khuyên bảo.

"Lần sau thử điều chỉnh hô hấp hơn chút nữa xem. Làm tốt lắm."

Đương nhiên không thể thiếu lời khen chứa chan tình cảm của sư phụ.

Tôi lấy thứ gì đó trong túi ra đưa cho nó.

Hình quả nho mà học sinh tiểu học nào cũng từng trải qua một lần. Cái thứ mà sưu tập sticker thì đổi được vở hay bút chì ấy.

"Sẽ cho một sticker 'Làm tốt lắm'."

"…?"

"Sưu tập đủ mười cái thì sẽ đáp ứng một điều mong muốn. Bất cứ điều gì."

"Bất cứ điều gì cũng được ạ…?"

"Đương nhiên rồi."

Heukdan chớp đôi mắt tròn xoe, gật đầu nắm chặt kiếm.

Con bé này có điều muốn ở tôi à?

Cách thức trẻ con nhưng nếu tăng được động lực thì tôi cũng thích.

Tài năng thì chắc chắn rồi, cứ đà này nuôi vài tháng nữa thì sẽ không kém tôi ngày xưa đâu.

"Nào, đi thôi."

"Vâng."

So với vẻ mặt thận trọng thì khi chiến đấu lại như lửa.

Chưa thân nên thế thôi, nếu tinh thần ổn định chút thì có khi con bé này thực ra có tính cách hoạt bát không chừng?

Đó là một buổi sáng với những suy nghĩ như thế.

* * *

"Lee Si-heon."

"Ờ sao."

Đi tuần tra về, gặp Guseul trước cửa phòng, vừa thấy tôi là cô ấy ném ngay một cái lọ nhựa nhỏ.

Nhẹ nhàng bắt lấy cái lọ bay tới, Guseul chỉ tay vào lọ thuốc.

"Cái đó."

Trông quen quen nên kiểm tra thì quả nhiên.

Là lọ thuốc tôi đang uống.

"Cái này sao?"

"Để ở phòng có Wiki dễ lấy quá."

"A."

Thuốc phải bảo quản tránh xa tầm tay trẻ em. Quên mất.

Tuy thông minh quá nên chắc phân biệt tốt thôi nhưng đề phòng vạn nhất mà.

Hiểu ý nghĩa câu nói, tôi nhún vai.

"…Nghĩ kỹ việc cậu là siêu nhân đi. Biết liều lượng thuốc để điều chỉnh một loại hormone của cậu nhiều thế nào không?"

Khác với thế giới tôi từng sống, người ở thế giới này phải kê đơn thuốc điều chỉnh hormone khác nhau tùy theo lượng ma lực trong cơ thể.

"Chỉ cần ăn bột thuốc đó thôi là dân thường chết đấy… Muốn bảo cậu cắt thuốc đi nhưng mà…."

Guseul không nói hết câu sau.

Tình trạng cơ thể người thì có thể sửa chữa thoải mái, nhưng tinh thần thì không.

"Không sao."

"……Vậy thì thôi."

Nhún vai, tôi đặt thuốc lên trên tủ quần áo rồi ra khỏi phòng.

"Wiki đâu?"

"Phòng làm việc 303. Bảo là cần máy tính hay gì đó. Làm bữa sáng rồi nên tiện thể gọi con bé ra đi."

"Biết rồi."

Kế hoạch bắt cóc lần này Wiki được giao khá nhiều việc.

Cho đến nay việc dùng đầu óc đều do Hongyeon hay những người khác đảm nhận, nhưng cộng tất cả lại cũng không bằng Wiki hay Alba.

Nghĩ thế nào cũng thấy cả hai đều là quái vật.

Tôi không gõ cửa mà mở luôn cửa phòng làm việc.

- Cạch.

Wiki ngồi trên ghế lọt vào tầm mắt.

Chân không chạm đất, đung đưa chân tập trung vào máy tính.

Dễ thương.

Vào trong nhìn màn hình thì thấy chương trình mô hình hóa đang chạy.

Liếc qua thì có vẻ như đang hiện thực hóa bản đồ Yoram.

"Wiki?"

"…Híc!"

Tập: Trung Quá Nên Không Biết Tôi Đến, Gọi Tên Cái Là Wiki Giật Mình Suýt Ngã Ngửa Ra Sau

Đỡ lấy Wiki nhìn mặt, khuôn mặt con gái tôi rạng rỡ hẳn lên.

"Bố đấy ạ?"

Giơ hai tay lên cao!

Theo yêu cầu ôm chặt lấy, miệng Wiki cười đến tận mang tai.

Cười khanh khách, tôi cọ má vào.

"Ư! Phư hư hư. Râu bố làm con đau."

"Thôi nhé?"

"Ư ư ư! Tiếp đi ạ."

Lắc đầu nguầy nguậy nên tôi cọ má mức độ không đau.

Cuối cùng kết thúc bằng cái hôn đầy nũng nịu của Wiki.

Tim tan chảy.

"Cái này là gì?"

Ôm Wiki ngồi xuống ghế hỏi.

"Đường đi ạ."

Tự tin nói thế, Wiki lén lút đưa đầu ra.

Tôi đưa tay lên xoa đầu con gái.

"Đường đi?"

"Vâng, là kế hoạch đã lập sẵn xem phải di chuyển thế nào."

"Xem thử nào."

Yoram nhìn qua máy tính khá giống với cái tôi trực tiếp nhìn thấy.

Con đường ngoằn ngoèo như mê cung, đến cả những chỗ không có thẻ từ thì không vào được.

"…Chỗ này hơi khác thì phải."

"Tái cấu trúc, và làm bằng Aritfact khác nên khu cũ đó chắc khác nhiều so với 3 năm trước ạ."

"Sao con biết cái này?"

"……."

Wiki cười gượng gạo.

"…Nếu biết mẹ đã ký hợp đồng với Thế Giới Thụ Tri Thức làm chuyện xấu gì, bố sẽ ngạc nhiên đấy ạ?"

Nghe bảo dùng mánh khóe nào đó để hủy hợp đồng và trở thành người tự do à.

Kiến thức học được ở Eden vẫn còn nguyên vẹn trong Alba.

Wiki lẩm bẩm nhỏ.

"Từ lời tiên tri về Vua, đến tất cả bản đồ thế giới… cấu trúc Dungeon. Có kiến thức tích lũy hơn hàng ngàn năm. So với tất cả Mộc Nhân hay cây cối hiện tại… kiến thức của mẹ con chắc còn nhiều hơn đấy ạ?"

Không phải khoe khoang mà như chỉ đang nói sự thật một cách điềm nhiên, Wiki chỉ vào màn hình.

"…Nên cái này chẳng là gì cả."

Wiki học được cái đó chắc cũng sở hữu kiến thức ngoài sức tưởng tượng.

Tôi gõ nhẹ vào đỉnh đầu Wiki.

"Giỏi lắm. Con gái bố."

"Không có gì đâu ạ."

"Nhưng bố muốn thấy Wiki chơi đùa giống như bạn bè cùng trang lứa."

"Dạ?"

Ngước nhìn như muốn hỏi nói gì thế.

Tôi kéo má Wiki ra.

Má mềm mại bị kéo dãn ra!

Kéo rồi thả ra thì đàn hồi lại như dây chun.

"Ư bố con đau…."

"Ư rya ư rya~"

"Kya! Nhột quá! Á hự, pa ha ha ha!"

Cù nách và cổ, Wiki nảy mông lên cười ngặt nghẽo.

Làm cho chảy nước mắt xong, Wiki chìm trong dư âm của cơn nhột run người.

"Mấy cái này… phù, phù, đừng làm nữa…. Phư."

Thở hổn hển lau nước mắt.

Tôi ôm Wiki và cử động tay.

"Bố cho xem cái này thú vị nhé?"

"Cái thú vị ạ?"

"Tada."

Nghĩ rằng độ thành thạo ma pháp không gian chỉ có Wiki tăng lên là sai lầm.

Trong thời gian qua số tọa độ có thể nhớ cũng tăng lên, và giờ việc lấy đồ vật đang nhớ ra cũng đơn giản.

- Bùm!

Thậm chí còn thêm chút hiệu ứng.

Ánh sáng không chói mắt tỏa ra, con khủng long bông từ trong tay nhảy ra.

"Thế nào?"

Tôi hỏi, Wiki trả lời.

"Là ma pháp không gian nhỉ?"

……Bình thường phải ngạc nhiên mới đúng chứ.

Nó biết ma pháp nên chẳng phản ứng mấy, oan ức ghê.

"Cái thú vị đâu ạ?"

"……."

Tôi cho tay vào con thú bông, làm miệng khủng long há ra khép vào.

"Xin chào? Tớ là Xanh Lá."

"……Phụt, tên Xanh Lá sao lại thế ạ."

"Vì màu xanh lá?"

Sao lại cười ở chỗ đó. Khiếu đặt tên của tôi tốt thế mà.

Tức mình tôi dùng miệng khủng long cắn tay Wiki.

"Oác! Dám trêu tên ta, không tha thứ đâu!"

"A, bị cắn rồi."

"Grào, khạc!"

"Phư hư hư. Dễ thương quá."

Ừm…….

Sao cảm giác không phải tôi mà là Wiki đang chơi cùng thế nhỉ?

Ngậm miệng lại nhìn Wiki.

Nửa phần hiện thực ập đến nên chẳng buồn cử động khủng long nữa thì.

"Phư hư… Ơ? Bố…?"

Wiki đang ngồi yên ngước nhìn tôi, lén nhìn sắc mặt rồi vươn hai tay về phía tôi.

Chụm tay lại như cún con vỗ nhẹ vào má tôi rồi.

"Gâu. Cún con."

Rồi cười xấu hổ.

Thiên thần này là con gái tôi sao.

Suýt khóc.

- Rầm rầm.

"Này bảo ăn cơm mà, sao không ra…."

Lúc đó Guseul đột nhiên mở cửa bước vào phòng với đôi mắt hình viên đạn.

"…Làm gì thế?"

Thấy hai bố con tôi, Guseul nhìn với ánh mắt nghi ngờ.

Chúng tôi nhìn nhau rồi đồng thanh nói.

"Gâu."

"Gâu."

Cún con làm bằng bàn tay nhỏ nhắn, và con khủng long bông há miệng.

Guseul day trán thở dài là chuyện đương nhiên.

* * *

- Xào xạc, xào xạc.

Tiếng lá cây rung chuyển vang lên, thân hình Shiva dao động.

- Phạch phạch phạch!

Thấy Shiva vạch lá lao vào, một Mộc Nhân giật mình rút kiếm ra.

Tốc độ phản ứng của đối thủ cũng đáng kinh ngạc nhưng.

Chuyển động của Shiva nhanh hơn một bậc-

"Một!"

- Cheng!

Đánh bật kiếm của đối thủ ra.

"Hai, ba, bốn! Năm!"

- Cheng, cheng, cheng, cheng, cheng!

Liên hoàn kích trong nháy mắt. Những đường kiếm ngang dọc khiến đối thủ chỉ biết đỡ đòn rồi cuối cùng để lộ sơ hở.

"Hự!?"

Ánh mắt trở nên sắc bén.

Mũi kiếm của Shiva vạch một đường thẳng từ khe hở giáp của đối thủ.

- Bíp!

Ngay trước khi kiếm đâm trúng.

“ Dừng lại. ”

Giọng nói của Mary vang lên cùng lúc cơ thể Shiva dừng lại.

"Bbi, vất vả rồi. Thực lực như thằng ngốc."

Hạ kiếm xuống, Shiva nhìn Mộc Nhân ngã xuống cười nhạo.

Thấy Shiva không hề tỏ ra mệt mỏi, khuôn mặt chàng trai méo xệch.

Phía sau Shiva, Thế Giới Thụ mặc váy tiến lại.

"Làm tốt lắm. Khoảng… A+?"

Thế Giới Thụ của Khí Phẩm và Trò Đùa. Mary.

Phán quyết nhẹ nhàng đưa ra, Shiva thả lỏng cơ thể tra kiếm vào vỏ.

"Tại sao không phải là S ạ?"

Thử thách thứ hai, Forest Survival (Sinh tồn trong rừng).

3 năm trước là bài thi đầu tiên nhưng lần này bị đẩy xuống làm thử thách thứ hai.

Thay vào đó bài thi đầu tiên được tiến hành bằng cuộc phỏng vấn với Thế Giới Thụ.

Thứ tự bài thi đầu tiên và thứ hai của 3 năm trước đã bị đảo lộn.

Thay vào đó trong Forest Survival, mỗi học sinh được phân công một cây để chấm điểm.

Đảm bảo an toàn chắc chắn, và chuyên nghiệp hơn.

Vì số lượng người tham gia bài thi đầu tiên ít đi nên mới làm được việc này.

"Thì, người có thể nhận điểm S từ ta chỉ có một người thôi mà."

"…Một người?"

"Có! Người như thế."

Thế thì quá đáng quá không.

Shiva định chửi thề lấy tên mình ra nhưng thôi.

Mary dùng cử chỉ quý phái thi triển ma pháp trị liệu cho đối thủ rồi nói với Shiva.

"Và, cô…. Dùng ma lực gượng gạo quá."

"…Ma lực ạ?"

"Màu sắc chưa phát hiện đúng. Thực lực kiếm thuật thì thú thật ta không có tư cách nói gì nhưng…. Không phải quá do dự sao?"

"……."

Shiva im lặng.

Thực tế là vậy mà.

Hình chất ma lực phát hiện nghĩa là đã thông thạo việc điều khiển ma lực.

Nhưng từ khi cầm kiếm, Shiva không phát hiện được màu sắc ma lực đúng nghĩa.

"Không dùng được à? Hay không dùng."

"…Cái đó."

Shiva xòe tay ra.

- Vù vù.

Ánh sáng ma lực nổi lên là màu xanh lam bình thường.

Dồn lực vào đó, màu ma lực của Shiva nhuộm màu xám tro.

- Bùng lên.

Màu ma lực bùng cháy như ngọn lửa không đen cũng không trắng.

Màu sắc chưa từng có tiền lệ.

Màu xám.

Mắt Mary mở to.

"…Cái này."

"Là thế này đấy ạ."

"Khoan đã đừng nói chuyện."

Mắt Mary quét qua ma lực của Shiva.

"…Ít nhất trong Yoram không có ai nhìn ma lực giỏi bằng ta đâu nhé?"

"Vâng."

"Lạ thật đấy."

Trong đồng tử trong suốt của Mary, ma lực trắng và đen đang quay quanh nhau.

"Không phải màu xám…."

Ma lực trắng và ma lực đen trộn lẫn tạo ra màu sắc đó.

Trường hợp đó Mary biết đúng một người.

"Sage."

Hai loại ma lực, tài năng được ban phước.

Nhưng không phát hiện theo kiểu này.

"Ừm… không giải quyết được đâu?"

"Dạ?"

Nghe tiếng thất vọng của Shiva, Mary nhún vai không đổi sắc mặt.

"Gì thế…. Thôi được rồi. Mà người đó là ai thế ạ?"

"Người đó là sao?"

Shiva đánh trống lảng hỏi.

"Bbi, bảo là có mà. Người cho điểm S chỉ có một người thôi."

"A… cái gã đó?"

Trong mắt Mary vương vấn nỗi niềm.

Nhìn dáng vẻ chắp hai tay như thiếu nữ đang yêu của Mary, Shiva nhận ra ngay.

"Là người tuyệt vời lắm."

"Thích ở điểm nào thế ạ?"

"Tóc đen này~ hiền lành này~ ta làm sai là mắng ngay cũng ngầu nữa, sexy nữa. Cứ là tất cả! Hoàn hảo luôn ấy?"

Khí phẩm vỡ vụn, dáng vẻ tinh nghịch của Mary lớn dần.

Dáng vẻ giậm chân bình bịch không thể không dễ thương.

Cơ thể thì Mary còn nhỏ hơn Shiva mà.

Thấy Mary yêu như trẻ con, nụ cười nở trên môi Shiva.

"Sau này gặp… nhất định. Sẽ được khen. Rằng đã lớn thế này rồi. Rằng ta đã chăm chỉ…. Ừ. Chắc chắn sẽ được khen."

"Thích thật đấy nhỉ…. Tên là gì ạ?"

"Tên? Tự nhiên không thể cho biết được. Hi hi."

Mary nói với vẻ mặt đầy tinh nghịch.

"Nhưng lâu rồi cũng tò mò tin tức ghê. Định bắt chờ đến bao giờ đây?"

Người đó bảo sẽ đến.

Mary nhớ.

Rằng sẽ cho người đó địa vị lớn hơn, khiến người khác kính trọng.

Và để làm được điều đó thì Mary biết phải leo lên vị trí cao hơn.

Trở thành Thế Giới Thụ, Mary sẽ trở thành thần.

Trở thành đối tượng tín ngưỡng đàng hoàng.

Và người nhận được sự sủng ái của vị thần đó cũng…. Sẽ trở thành nhân vật có quyền lực cao nhất trong xã hội này.

'Phải lớn hơn nữa.'

Mary vẫn luôn mơ ước từ lúc đó.

3 năm trước cũng vậy,

2 năm đau khổ cũng vậy.

Và ngay cả bây giờ khi đã thành tựu.

Mary nghĩ rằng sẽ tiếp tục mơ ước.

Vài ngày sau, trước khi biết tin báo tử của hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!