Tập 2

Chương 646: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (3)

Chương 646: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (3)

Chương 646: Tự Do Và Nghỉ Ngơi (3)

Khoảng thời gian vài tuần hai người sống cùng nhau.

Tôi và Thiên Đào cùng ở bên nhau chia sẻ hạnh phúc.

Mối quan hệ thầy trò thay đổi trong thời gian qua không cần phải giải thích bằng lời.

Mối quan hệ tiến triển gắn kết chặt chẽ, nỗi u sầu hay cô đơn từng thấm đẫm trên gương mặt sư phụ giờ không còn thấy nữa.

[Khốn kiếp, Băng Bạch Nghĩ!]

Bộ phim hoạt hình về anh hùng thường thấy trên TV.

Vừa bóc bỏng ngô ăn vừa xem vô cảm, sư phụ đang chăm chú xem bắt chuyện.

“Nhân vật kia giống con thật đấy. Boss của Băng Bạch Nghĩ.”

“Gì cơ ạ?”

Thiên Đào chỉ vào nhân vật được coi là cán bộ cấp cao nhất trong đám phản diện, khúc khích cười xoa đầu tôi.

Gã đàn ông to lớn đeo mặt nạ mối trắng không rõ danh tính. Không một anh hùng nào qua tay hắn mà không bị sa ngã.

[Ha ha ha ha! Tree Red! Liệu có chịu nổi cái này không?!]

[Hưt, a a a a ức!]

Bây giờ hắn đang làm sa ngã nhân vật chính Tree Red. Diễn biến trông có vẻ sẽ sinh ra nhiều tác phẩm phái sinh 18+ đây.

“L, làm sao đây Si-heon à. Red đang biến đổi kìa.”

- Bốp bốp!

Thiên Đào vỗ vai tôi, làm quá lên.

Không thể yên tâm là kết thúc có hậu được.

Dạo này phim hoạt hình trẻ em cũng hay có kết thúc buồn (Bad Ending).

“Nhưng mà cái đó, không thấy giống sư phụ sao?”

“Gì, ai cơ?”

“Thì cô gái phép thuật Red đang bị sa ngã kia kìa.”

“Ưm…… Chẳng giống chút nào.”

Tóc đỏ, và vẻ ngoài có vẻ mạnh mẽ.

Nhưng nhìn vào bên trong thì là tồn tại có tâm hồn mong manh và dịu dàng hơn bất cứ ai.

Boss của Băng Bạch Nghĩ cũng lợi dụng tâm hồn đó để uy hiếp và bắt đầu chi phối Red.

Ban đầu Red phủ nhận nhưng dần dần sa ngã và…….

‘Phim trẻ em thật đấy à.’

Thôi bỏ đi.

Tôi rời mắt khỏi TV, vùi mặt vào ngực sư phụ.

Như thể tất cả những điều này đã quen thuộc, sư phụ thấy tôi sà vào lòng liền không nói gì, ôm lấy đầu tôi và áp má mình lên trán tôi.

- Chụt.

“A….”

Hôn nhẹ lên dấu hôn trên ngực, cơ thể cô ấy giật giật.

“…Đã bảo rồi mà. Chuyện này chỉ làm vào ban đêm thôi.”

“Vẫn chưa phải ban đêm sao? Thú thật tầm này là đêm rồi. Ăn tối xong là đêm.”

“Hừ. Đừng có ngụy biện.”

Thiên Đào chọc mũi tôi một cách dễ thương.

Thời gian là 7 giờ tối.

Giờ hai người quy định là 9 giờ, tức là còn hai tiếng nữa.

Cứ bừa bãi, không kể thời gian địa điểm mà đòi "ghép đôi" thế này thì hỏng bét, nên hai người đã thỏa thuận.

“Bây giờ là sư phụ, nghe lời ta.”

“Qua 9 giờ là người yêu ạ?”

“…….”

Sư phụ luôn ngại đưa ra câu trả lời xác nhận là người yêu.

Hành động thì chẳng khác gì rồi, nhưng thừa nhận bằng miệng lại là chuyện khác sao.

Dù sao thì việc chúng tôi ôm nhau thắm thiết thế này cũng không thay đổi.

- Phập.

Ôm trong lòng sư phụ, cọ cọ.

Cảm nhận sự êm ái, ấm áp, và chút hương đào dập dềnh thoải mái.

“Thật là….”

Sư phụ như thể hết cách, tặc lưỡi cười không ra tiếng.

Dùng tay chỉnh lại tóc tôi. Vén trán lên đặt môi vào đó.

- Chụt.

“…Cứ như cún con ấy.”

“Không thích ạ?”

“Ai bảo không thích? Nếu không thích thì đã chẳng ôm chặt thế này xem phim hoạt hình rồi.”

Chắc là vậy.

Nhưng cảm giác được chứng minh lại thấy thích nên mới hỏi.

Sư phụ từng bận rộn đẩy tôi ra, giờ lại tự mình thể hiện tình cảm thế này, nói sao nhỉ… cảm giác thành tựu không thể diễn tả bằng lời.

“Hư hư.”

Dạo này tôi hay cười thật.

Không phải cười gượng, mà là nụ cười thật sự tự nhiên lan tỏa.

Kỳ lạ thay, trước mặt sư phụ tôi vẫn như tôi thời ở Học viện.

“Tại con mà ta không xem phim được. Cái đồ đáng ghét này.”

Giọng nói mắng yêu đó giờ không còn vẻ cô đơn nữa.

Bàn tay vuốt ve tôi cũng không còn do dự. Cô ấy cũng đã tươi sáng hơn nhiều.

Thời gian xa cách dài hơn, nhưng lại nhận được nhiều sự an ủi từ nhau thế này.

Chỉ vài tuần mà tiếng cười đã tìm đến cuộc sống thường ngày của chúng tôi.

“…….”

Trong sự im lặng gợi tình, Thiên Đào đang ôm tôi từ từ cúi đầu xuống.

“Chỉ làm, vào ban đêm thôi mà? Thầy trò hôn nhau được không?”

Từ từ di chuyển khuôn mặt để cắn đôi môi mềm mại.

“…Ta làm thì được.”

Tôi từ dưới lên, Thiên Đào từ trên xuống. Hàng mi dài của cô ấy dần khép lại và chúng tôi cứ thế hôn sâu…- Rầm!

“Anh?”

““!””

Định làm thì.

Chủ nhà vắng mặt lâu ngày, đã tìm đến với vẻ mặt hơi dỗi.

Alba.

“Định nói chuyện về… Shiva và Wiki một chút.”

Alba khẽ nhìn quanh phòng, nuốt tiếng thở dài định thốt ra, sử dụng ma pháp xóa mùi.

Thùng rác đầy bao cao su. Những bằng chứng ân ái đầy màu sắc dễ dàng vượt qua con số mười.

Gáy, má, tay, đùi, chân của Thiên Đào đầy dấu hôn.

Tôi cũng tương tự.

Tôi định vội vàng đứng dậy. Tay sư phụ giữ tôi lại.

“Ơ, ơ. Khoan. Sư phụ? Ưm….”

- Chụt!

Đôi môi va chạm không thương tiếc. Lưỡi cũng tiến vào mút trọn trong miệng tôi.

Đệ tử, tan chảy mất.

Sức lực cơ thể tan biến trước kỹ thuật môi của sư phụ. Thiên Đào nuốt nước bọt cái ực như muốn khoe khoang rồi mới thả tôi ra.

“Phù….”

Chất lỏng trong suốt nối liền đôi môi, Thiên Đào thè lưỡi ôm chặt lấy đệ tử.

“Giờ đi đi.”

Ngẩn người.

Trên gương mặt sư phụ vừa tóe lửa với Alba có thể thấy chút hưng phấn.

“Thế đấy…… đi theo em, anh.”

A.

Giọng Alba trầm và đáng sợ.

Tôi với tâm trạng con lợn bị kéo vào lò mổ, chỉnh lại quần áo đi theo Alba.

“Em bảo chăm sóc, chứ không bảo yêu đương vượt qua tình thầy trò.”

“…….”

“Chà, một nửa là ý đồ nhưng. Không ngờ lại ập vào nhanh đến thế.”

Trước sự mắng mỏ của Alba, hạt lúa nhỏ bé chỉ biết cúi đầu.

“Một nửa là ý đồ…?”

Ý đồ là gì.

Là nhốt tôi và Thiên Đào chung một phòng như biện pháp đặc biệt để chữa trị tinh thần cho tôi sao.

Nếu là Alba thì làm thế cũng không lạ.

“Cái đó… chị?”

“Khi nào chọn ngày. Mong là anh đừng đẩy em ra. Nếu bị từ chối… em cũng không biết sẽ thế nào đâu.”

Chết mẹ rồi.

“…Ờ.”

“Thậm chí bao cao su em chuẩn bị dùng hết sạch rồi? Ít nhất cũng phải mấy trăm cái… thật là. Dù sao thì người có thể điều tiết.”

Hứng lên là làm.

Cũng là quá trình đương nhiên phải chuẩn bị khi làm tình.

Vì Thiên Đào chưa biết tôi có thể điều tiết việc làm có thai. Bảo có thứ tự để có con nên nhất quyết không cho bắn vào trong.

“Tóm lại là anh đã tận hưởng theo ý mình đúng không. Anh.”

“…….”

“Dù sao thì, có vẻ tươi sáng hơn nên em ưng ý điểm đó.”

“Nhờ em cả.”

“Nhờ em là ý gì đây.”

Bảo một nửa là ý đồ mà.

Dù sao thì tôi cũng quay lại căn phòng mình từng sống.

Chẳng hiểu sao, sống chung với sư phụ đã trở thành mặc định. Nhưng đúng ra nơi dưỡng bệnh là ở đây.

- Cộp.

Bật đèn căn phòng lâu ngày mới ghé thăm, ôi chao.

“Bố ơi~! Con đợi mãi.”

“Bố!”

Wiki và Shiva mặc đồ ngủ chạy uỳnh uỵch đến bám lấy chân tôi.

Những cô con gái rượu dù có cho vào mắt cũng không thấy đau.

Gập chân xuống, mỗi tay ôm một đứa vào lòng, chúng cười hi hi.

“Về rồi à?”

Dal-rae đang ngồi cùng bọn trẻ trên ghế sofa chỉ ló đầu ra hỏi.

“Dal-rae à.”

“…Ừ, lâu rồi mới gặp nên hơi ngượng nhỉ. Hư hư.”

Dal-rae gãi má cười. Sẽ quen ngay thôi.

Hai con gái, hai bà mẹ.

Ôm bọn trẻ ngồi xuống ghế sofa một cách tự nhiên, trước mặt tôi, Alba ngồi cạnh Jin Dal-rae dùng ma pháp dọn bánh kẹo trong nháy mắt.

“Hộc… Kẹo dẻo Haribo.”

“Muốn ăn không?”

“Vâng bố….”

Đưa cho một cái kẹo dẻo, Wiki ăn nhồm nhoàm nhảy tưng tưng.

“Bố ố, Shiva nữa!”

“Shiba thích gì nào… Bánh quy?”

“Bánh quy! Bbi i i ít~!”

Đưa cho cái bánh quy hình vuông, con bé ăn ngon lành rơi vãi vụn bánh.

Đặt hai đứa trẻ đang ăn bánh xuống, nhìn sang hai người phụ nữ đang cười nhìn chúng tôi. Alba hắng giọng.

“Lý do tập hợp năm người thế này chắc có lý do riêng nhỉ?”

“Vâng thì, có chuyện muốn nói về Wiki và Shiva. Và…. Cũng cần có thời gian giữa các bà mẹ với nhau.”

Giữa các bà mẹ với nhau à.

Mong là Dal-rae không nghe lời nghiêm trọng từ Alba mà bỏ qua.

Jin Dal-rae tính tình hiền lành quá nên mới là vấn đề.

‘Nhìn thành quả điều hành doanh nghiệp… thì cũng không hẳn thế nhỉ.’

“Chuyện gì thế?”

“Trước tiên là về Shiva.”

Lời Alba vừa dứt, tôi và Dal-rae đồng loạt lắng tai nghe.

Jin Dal-rae cũng có vẻ chưa nghe rõ sự tình.

“Thường thì thời gian trôi qua chừng này cơ thể phải có biến đổi rồi…. Hơi lạ.”

“Có đau ở đâu không…? Chị?”

“Ư ưm, không phải thế.”

Thành chị em từ bao giờ thế. Có vẻ họ đã gặp nhau khá nhiều mà tôi không biết.

“Chỉ nhìn vào sóng ma lực chảy trong cơ thể Shiva hay…. Trạng thái thì cực kỳ bình thường.”

“Vậy thì?”

“Tức là quay lại hình dáng trước đây ngay cũng không có gì lạ.”

Shiba năm nay năm tuổi.

Ở thế giới mà mức độ trưởng thành của mỗi loài cây khác nhau, đây là độ tuổi tối thiểu được coi là người lớn.

Ngược lại Wiki bốn tuổi dù có lớn xác thế nào cũng là vị thành niên.

Nói là vậy, nhưng Shiva với hình dáng nhỏ bé thế này cũng khó mà được coi là người lớn.

“Vậy thì, sẽ mãi ở độ tuổi này sao?”

“Sẽ lại lớn lên theo tự nhiên thôi. Chỉ là…. Trong trường hợp đó. Sẽ quên sạch ký ức tích lũy trong 3 năm qua.”

Chắc chắn có ký ức với những người yêu khác.

Và cũng có nhiều bạn bè đã kết giao.

Dù là khoảng thời gian đau khổ…. Nhưng cứ chờ đợi thế này không phải là điều đúng đắn duy nhất.

Hình ảnh Shiva trưởng thành lướt qua trước mắt.

Lớn lên xinh đẹp thật.

Xinh đẹp hơn bất cứ ai tôi từng thấy, và lộng lẫy. Vì là con gái rượu nên không còn cách nào khác.

“Cách lấy lại ký ức?”

Trước câu hỏi của tôi, Alba trả lời như đã đợi sẵn.

“…Gieo nhận thức rằng cơ thể quay lại cũng không sao. Cách thức đó, người bố là anh phải quyết định.”

Kỳ nghỉ còn lại vài ngày.

Trong vài ngày đó, có lẽ tôi phải sống với tư cách là một người cha.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!