Tập 2

Chương 663: Sò Nướng (2)

Chương 663: Sò Nướng (2)

Chương 663: Sò Nướng (2)

“Làm gì ở đây thế.”

- Giật mình.

“A, Vương?”

Nghe tiếng tôi gọi, Aori giật mình giơ cao cánh tay nhân tạo lên chào mừng.

“Ngài đã có một đêm tuyệt vời với Chủ tịch chứ ạ?”

“Một đêm không tệ. Dù là làm vào ban ngày chứ không phải ban đêm. Thế nên…. Em làm gì ở đây?”

Tôi đứng bên cạnh Aori đang ngồi, cùng nhìn lên bầu trời đêm.

“Chỉ là, em đang ngắm sóng vỗ thôi.”

Aori quay đầu đi, lại thẫn thờ nhìn lên trời.

“Sóng?”

“Vâng, sóng. Vì đây là lần đầu tiên em được chơi thế này mà. Em đang hồi tưởng lại những chuyện tốt đẹp đã xảy ra hôm nay.”

Đôi mắt đượm buồn. Tôi hoàn toàn không biết biểu tượng của sự tích cực vô hạn như Aori lại có biểu cảm này.

“Chuyện tốt đẹp, là chuyện gì thế?”

“Ừm…. Như là chụp được ảnh nhạy cảm của các người tình chẳng hạn.”

Aori bình tĩnh, sắp xếp từng chuyện một rồi kể cho tôi nghe.

Chuyện chơi bóng chuyền bãi biển bị tuột đồ bơi. Chuyện trôi lềnh bềnh trên biển cùng San Su-yu bằng ngực.

Nào là ngửi mùi dưới mông Marronnier, nào là sờ ngực Alba, tóm lại là kể lể hàng loạt câu chuyện hạnh phúc.

“Thế là mùi gì.”

“Mùi vani ạ! Ngọt ngào lắm luôn. Hya~ Muốn ngửi nữa quá….”

“Ồ.”

Mùi vani. Cũng giống đấy.

Điều ngạc nhiên là đó không phải mùi sữa tắm hay nước hoa, mà là mùi riêng của Marronnier.

Nghĩa là nếu không tắm thì mùi càng nồng.

Lén lút tung tin mật, Aori phấn khích thở hổn hển, hai tay bóp bóp vào nhau.

“Thơm tho mềm mại núng nính thế này thì phạm vào chắc thú vị lắm nhỉ? Hya~”

“…Đã bảo nói năng cho cẩn thận cơ mà.”

“Nhưng mà Vương, người cướp đi sự trong trắng nhỏ bé ngây thơ đó một cách tàn nhẫn… suốt 24 giờ… chính là Vương mà. Sướng vãi.”

“…….”

“Quả nhiên là Vương mà em thích. Luôn tôn kính không ngớt~”

Tôn kính cái khỉ mốc.

Gãi đúng chỗ ngứa là thế này đây.

Không để cô nàng nói thêm nữa.

Tôi cúi người ôm eo Aori nhấc bổng lên.

“Ư a!”

Do mạch ma lực bị hỏng nên khí cảm giảm đi nhiều, Aori nhận ra tôi định nhấc lên muộn màng, đung đưa hai chân lủng lẳng.

“Đây là tư thế Aori dập dìu (carry sex)? Để em tháo chân ra cho dễ đâm nhé? Tay cũng được… Ác!”

Tôi cốc đầu một cái.

Gái thẳng thắn thì tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa thấy con nào mất nết như con này.

“Đau quá Vương…. Nếu đánh thì đánh vào má hay ngực ấy. Thế này giống đánh trẻ con quá à.”

“Trong mắt tôi em đúng là trẻ con mà.”

“Hứ.”

“Thôi. Đi ăn cơm nào. Mọi người đang đợi em đấy.”

Ôm chặt Aori rồi từ từ bước đi trên bãi cát.

Cõng cũng là một cách, nhưng ngực to quá nên thế này thoải mái hơn.

Khi tôi vòng tay qua chấn thủy chỉnh lại tư thế, bầu ngực dưới mềm mại ôm trọn lấy cánh tay tôi. Nghĩ là em gái nên chẳng có suy nghĩ gì cả.

“Nhẹ thật.”

“Nhẹ á? Tay chân là robot mà?”

“À. Chỉ là cảm giác thôi…. Tại người nhỏ quá mà.”

“Do Vương khỏe thôi ạ.”

“Thế à.”

- Cộp.

“Vương.”

“Hả.”

“Ngực to hay ngực nhỏ thì tốt hơn? Có lông hay không có lông thì sao?”

“Gì cơ?”

“Em thì to…. Nhưng mà không có lông. Tiếc ghê.”

- Cộp.

“Làm ơn đổi chủ đề đi được không.”

“Sao thế ạ?”

Cuộc đối thoại cứ đi vào ngõ cụt.

Nhưng điều này không thể trở thành lý do để trách cứ Aori.

Đây có lẽ là lý do để thương cảm cho Aori thì đúng hơn. Việc lúc nào cũng chìm đắm trong những ảo tưởng dâm dục có lẽ nguyên nhân nằm ở quá trình trưởng thành của cô ấy.

“Ngoài mấy cái đó ra còn nhiều thứ để tận hưởng mà.”

Một thằng cũng hành hạ bản thân như tôi thì không có tư cách nói câu đó.

Tôi cố tình không nói ra lời đó. Đàn ông và phụ nữ chẳng phải có sự khác biệt về quan điểm trong trải nghiệm tình dục sao.

Đặc biệt là có quan điểm cho rằng giá trị của phụ nữ sẽ giảm dần đi từng chút một. Không biết Aori thế nào, nhưng vì không biết nên tôi định sẽ hạn chế đề cập đến.

“Nhưng nói chuyện thì có sao đâu ạ.”

“…Thế à.”

“Vương cũng nên thành thật đi thì hơn. Mấy chuyện đó, cứ giấu giếm làm thì sớm muộn cũng điên thôi. Gần đây Vương cũng khổ sở lắm mà.”

“…….”

“Thế nên ngực to? Hay ngực nhỏ?”

“To thì hơn chứ.”

“Yess~! Vậy thì~ vậy thì~ Vương nghĩ ai là cây đẹp nhất trong số những người ở kia?”

“Shiva và Wiki nhà ta.”

Làm gì có chuyện mắc bẫy mấy cái đó. Aori tặc lưỡi tiếc nuối.

Trời ngày càng tối. Khi ngọn lửa phía xa trở nên rõ ràng. Aori vẫn đang được bế, quay đầu áp trán vào cổ tôi.

“Vương này.”

“Ừ.”

“Em nghe người tình cả nói. Vương bảo mang em theo chứ không phải những người tình khác. Sao lại thế ạ?”

Chỉ là lúc đó tự nhiên nghĩ đến thôi.

3 năm trước, gặp gỡ cùng Tae-yang. Trải qua đủ mọi chuyện, suýt chết.

Người luôn xông pha chiến đấu hàng đầu là em thì làm sao mà không để mắt tới được.

Hơn nữa, mất cả hai chân hai tay mà vẫn sống tích cực thế này.

Cảm ơn chứ.

Muốn chăm sóc thêm dù chỉ một chút là sự thật.

‘Thế nên nếu được thì tôi không muốn gọi Tae-yang và Aori vào thế lực đâu.’

Nhưng giờ tình hình đã khác nhiều rồi.

Biết được tương lai nên tôi cũng biết tầm quan trọng của Aori.

Góc nhìn đa chiều mà những thông tin Vua Cây đưa cho tôi.

Trừ hết những lý do con người ra, thì Aori là cần thiết. Dòng máu và vị trí của cô ấy là thứ phải được xử lý nghiêm ngặt.

Tất nhiên, so với mấy thứ lặt vặt đó thì.

“Làm mấy cái này mà thiếu em thì sao được.”

Chỉ là Aori giống như em gái thôi.

Thuê một căn phòng ở phố đèn đỏ, ban đêm bán thân, ban ngày gục đầu ngủ trên chiếc giường ẩm ướt sau cuộc mây mưa.

Bảo là dòng máu hoàng gia nhưng sống quá thê thảm. Giờ thì phải hưởng hạnh phúc chứ.

“Ra là vậy.”

Aori gật đầu, một lúc lâu không nói gì.

“Và cũng xin lỗi nữa.”

“Vương xin lỗi Aori á?”

“Người ép buộc cứu San Su-yu cũng là tôi, người va chạm với Kiếm Thánh để bảo vệ tôi cũng là em mà.”

“Là bề tôi thì đó là chuyện đương nhiên mà.”

Biết không hả.

Em vốn là công chúa đấy con bé này.

Bề tôi cái khỉ gì, sao mà tích cực thế không biết.

Nhưng thể hiện mặt tích cực không có nghĩa là trong ngoài lúc nào cũng như một.

“Không có gì khó khăn chứ?”

Gần đến nơi rồi.

Tôi hỏi cô ấy lần cuối.

Aori cử động cánh tay robot kêu rè rè, ôm lấy cánh tay tôi như báu vật.

“Giờ thì hết rồi ạ.”

Dòng máu xa của Mộc Linh Vương.

Cũng đoán được cô ấy đang lo lắng điều gì,

Nhưng tạm thời cứ xóa khỏi đầu đã.

* * *

Vị mặn mòi theo gió biển mát rượi bay lên.

Dù không nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng tiếng sóng biển đêm nghe bằng tai, và lửa trại tí tách.

Sò điệp há miệng trên vỉ nướng.

Nhìn cảnh tượng hải sản loại A đặc biệt với kích thước khó tìm thấy ở chợ chất đống, nước miếng không thể không chảy ra.

Lee Se-young, Jin Dal-rae, San Su-yu, Alba, Marronnier, Aori, Guseul, Byeol, Hongyeon.

Dù đã trải qua nhiều vất vả nhưng… đây đúng là tuyệt cảnh.

Những bộ ngực trần dập dềnh theo từng bước chân, và những bộ đồ bơi ngon lành phù hợp với từng người.

Sự quyến rũ giới tính mà mỗi cái cây tụ tập lại một chỗ nhấn mạnh sao có thể cảm thấy khó chịu được.

Chỉ cần ở cùng nhau thôi cũng đủ khiến nụ cười nở trên môi, còn có các con gái của tôi nữa.

Hơn nữa bầu không khí là trùm cuối.

Thời tiết này, gió này, sò nướng là phạm quy.

Trải nghiệm mà sau này tụ tập lại sẽ thốt lên ‘Hồi đó vui thật đấy.’.

Ngồi ngẩn ngơ nhìn lửa, tiếng cười bật ra.

“Không ăn à? Anh,”

Ngồi trên ghế xếp nhìn các người tình, Alba lén nhìn sắc mặt rồi đưa cho tôi con sò điệp chín tới.

Bơ tan chảy trên cồi sò, thịt sò điệp thấm đẫm vị ngọt.

Đôi găng tay lao động kia không hợp chút nào nên nhìn lúc nào cũng ấn tượng.

“Hợp đấy.”

“…Trêu em à?”

Nhưng cái sự lệch lạc đó lại tuyệt vời.

Không nhận lấy mà cứ nhìn chằm chằm, Wiki ngửi thấy mùi bố cực nhạy liền chạy tới nài nỉ Alba.

“A, mẹ… Con đưa cho bố không được sao? Con cũng có thể cho bố ăn ngon mà.”

Cho ăn ngon là ý gì thế con.

Bỗng chốc cảm thấy mình trở thành lạc đà Alpaca trong sở thú.

“Thế à? Này.”

“A, cảm ơn mẹ. Bố… A a!”

Nhưng mà bàn tay nhỏ bé kia đưa sò cho thì không thể không ăn.

Cho miếng thịt sò béo ngậy vào miệng nhai. Con sò điệp cỡ đại tỏa nước ngọt trong miệng mang lại hương vị tuyệt hảo.

“Ngon không ạ? Ngon không ạ?”

“Ngon lắm. Để bố ôm con gái cái nào.”

“Kyaa~! Hư hư hư hư….”

Cầm cái kẹp liên tục hỏi lại thì ai mà chịu nổi.

Nhấc bổng Wiki dễ thương lên, Wiki hét lên không biết làm thế nào.

“Thích không?”

“Thích ạ….”

Ở độ tuổi này là làm tròn chữ hiếu rồi.

Đang ôm chặt Wiki dễ thương, lần này Shiva kéo ống quần tôi.

“Bố ố. Bố! Shiva muốn ăn cái kia!”

Nếu Wiki cho ăn, thì Shiva muốn được cho ăn.

“Gì, gì cơ? Cái nào?”

“Cái đằng kia kìa!”

Shiva chảy nước miếng chỉ tay vào một góc vỉ nướng.

Sò mai (Pen shell) phết đầy tương ớt đang được nướng vàng ruộm.

Tiến lại gần vỉ nướng, dùng kẹp cắt đôi cho dễ ăn rồi đút vào miệng Shiva.

“Chóp chép… chép.”

Phát ra tiếng kêu dễ thương nhai nhồm nhoàm, cành cây trên đầu rung rinh.

“Bố ố ố~!”

Shiva nuốt ực một cái ngon lành.

Hai tay ôm má hét lên sung sướng, tất cả kẹp đều hướng về phía sò mai.

Hoạt động fanclub hoàn hảo đến mức tôi thầm nghĩ hay là mở kênh Shiva Tube xem sao.

“Xí, bố ơi con cũng muốn ăn!”

Trước sự nũng nịu của Wiki hay ghen tị, tiếng cười khúc khích vang lên xung quanh.

“Si-heon, em nữa em nữa.”

“Dowon à, uống thử cái này xem!?”

Con cún bự Su-yu ăn theo Wiki lao vào, Hongyeon thấy thế cũng bám theo.

Một nam nhiều nữ. Ai cũng muốn giành phần mình thì sẽ thành cái chợ vỡ ngay.

Thế là những cô gái nãy giờ vẫn đang nhìn ngó, bắt đầu từ Su-yu và Hongyeon, từng người một tiến lại gần.

“Mon Chéri….”

“Này, tớ! Tớ nữa! Khu nghỉ dưỡng này là của tớ mà! Tớ trước!”

“Trước tiên bố phải cho con ăn trước đã.”

Những chiếc kẹp và sò bất ngờ chìa ra.

“Rắc rối to rồi anh ơi.”

Alba lúc nào không hay đã mang cái kẹp mới đến, đưa con tôm đã bóc vỏ ra và mỉm cười nói.

“Phải ăn hết chứ nhỉ?”

Thì đấy.

Không ăn cũng cảm thấy no bụng một cách kỳ lạ.

* * *

Bữa tối bắt đầu êm đẹp nhưng kết thúc trong tan hoang.

Đút cho ăn, và bị cho ăn.

Đêm mà hầu như không được ăn bằng tay mình đã đẩy tôi xuống tận cùng địa ngục.

- R r r r.

Tiếng côn trùng và gió biển làm dịu đi cái nóng nhiệt đới.

Tôi nhìn Shiva và Wiki đang nằm hai bên tôi.

“Bii i….”

“Bố ơi…. A ang….”

Sự lãng mạn thứ hai. Ngủ trên sập gỗ chỉ mắc màn.

Ngay bên cạnh có khách sạn mà sao lại ngủ khổ sở thế này, nhưng thỉnh thoảng trải nghiệm thế này cũng không tệ.

Chút bất tiện được khỏa lấp bằng hơi men.

Hơi nóng, nhưng chút bất mãn đôi khi lại giúp tìm thấy vàng trong cát.

Ôm bọn trẻ vào lòng. Nhìn các cô ấy nằm ngủ cạnh nhau, nụ cười lan tỏa.

Cứ nằm im như thế, nghe thấy tiếng nói ngay bên cạnh.

“…Ưm.”

Alba nói mớ.

Cô ấy ngủ ở nơi thô sơ thế này đã lạ rồi. Lại còn nói mớ nữa.

Lắng tai nghe thì thấy những lời đáng khen.

“Anh…. Phải nghỉ ngơi thêm chút nữa.”

Tôi thử khuếch đại ngũ quan xem có phải giả vờ ngủ không, nhưng không thấy dấu hiệu đó.

Dù có là giả vờ ngủ thì cũng đáng yêu mà bỏ qua.

- Bộp.

Qua người Shiva, tay Jin Dal-rae nắm lấy cổ tay tôi.

Wiki nằm trên người tôi cắn vào cổ.

Bên cạnh đó Lee Se-young cũng vậy, ôm lấy bụng tôi và chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi.

Nghỉ ngơi thêm ở đây.

Nghe thật hấp dẫn.

‘Giờ thì ổn rồi.’

Đã đến lúc quay lại tiền tuyến rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!