Tập 2

Chương 719: Cái Cây Đeo Mặt Nạ

Chương 719: Cái Cây Đeo Mặt Nạ

Chương 719: Cái Cây Đeo Mặt Nạ

- Cộp, cộp.

Đường về quê xa xôi vạn dặm.

Mùi tanh của cỏ cây dai dẳng vẫn không chịu rời khỏi mũi.

Sương sớm đọng lại khiến độ ẩm cao một cách kỳ lạ, mặt đất nhầy nhụa bùn đất.

Là ngày đầu xuất quân nên trải nghiệm khá khó chịu, nhưng chẳng có ai buông lời phàn nàn oán thán.

'Vốn dĩ cũng chẳng xa lắm.'

Chỉ cần đi thêm chút nữa là sẽ đến lối đi không thể so sánh với con đường khổ ải đã trải qua.

Không gặp ma thú mà xuống thẳng tầng 1 trong nháy mắt.

Vì di chuyển theo đoàn chứ không phải một mình nên bớt lo lắng đi nhiều.

"Bệ hạ."

"Sao thế, Quân đoàn trưởng?"

Dieffenbachia thu hẹp khoảng cách và nói với tôi.

"Đi thẳng thêm chút nữa là đến đồng bằng, nhưng tôi đã tính toán thời gian rồi. Xét đến sĩ khí của binh lính, có vẻ như nghỉ ngơi ở đó là tốt nhất."

Giọng nói tỏ vẻ trí thức. Cách nói chuyện gợi nhớ đến ai đó trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Tôi nổi hứng trêu đùa, hỏi với giọng ngạc nhiên.

"Quả nhiên là Quân đoàn trưởng. Cô chính là Ngọa Long của ta."

"... Ngài quá khen rồi ạ. Ngọa Long có phải là?"

"Gia Cát Lượng. Một cái tên khác để ca ngợi cô ấy."

"Ngọa Long...!"

Nhẩm lại hiệu của Gia Cát Lượng, Dieffenbachia phấn khích nhún vai.

"Vậy tôi, là Ngọa Long có một không hai của Bệ hạ sao?"

"... Ừ, ừ."

Ngọa Long... Ngọa Long!

Gật đầu lia lịa có vẻ tự hào lắm, trông cũng hay hay.

Nhưng ngược lại cũng có chút lo lắng.

Tôi có tâng bốc quá đà không nhỉ?

Từ sau khi gặp tôi, Dieffenbachia thay đổi nhanh chóng mặt. Gần đây còn có tin đồn trong đám binh lính là cô ấy trở nên hiền lành hơn.

"…♬"

Tam Quốc Chí.

Giờ là Lại Quốc Chí.

Từ lúc tôi kể chuyện Gia Cát Lượng, Dieffenbachia tự nhận mình là kẻ thông thái.

Giọng nói cũng nhấn nhá một cách kỳ lạ. Hay như kiểu dạy dỗ trẻ con, cái gì cũng muốn chỉ bảo từ A đến Z.

Trái ngược hoàn toàn với Alba, người mà hễ có chuyện là giấu nhẹm đi.

'Tài năng, thông minh, lại còn dễ thương nên ai nhìn cũng thích... Gặp Alba không biết có bị lép vế không đây.'

Với người có chí hướng như cô ấy. Gặp nhân tài ở trên mình thì sẽ thuộc tuýp người ghen tị.

Tôi hắng giọng nói với Dieffenbachia.

"Ngọa Long."

"Vâng~ Bệ hạ?"

Giờ coi Ngọa Long là tên mình luôn rồi.

Mới nói cho bao lâu đâu mà đã nhận vơ rồi kìa.

Thấy tôi trừng mắt vẻ cạn lời. Dieffenbachia ngoảnh mặt đi đầy vẻ kiêu kỳ.

"Da-jeong thì sống chết không chịu nhận. Cô thích cái tên Ngọa Long thế à?"

"..."

Da-jeong bảo ghét.

Nào là có binh lính ở phía sau, nào là cái tên đó chỉ được gọi vào ban đêm thôi. Nếu tôi vặn vẹo thì cô ấy sẽ nói lảng sang chuyện khác.

Tôi thở dài rồi tiếp tục bước đi.

Dieffenbachia quay đầu lại liếc tôi, rồi theo thói quen xoa bụng dưới được bọc thép của mình.

Chẳng bao lâu sau đồng bằng hiện ra.

Chưa đến giờ trưa, nhưng chúng tôi dựng trại để ăn sớm.

Tae-yang, Quân đoàn trưởng và tôi ngồi quây quần một chỗ mở cơm hộp ra ăn, câu chuyện tự nhiên tuôn ra.

"Bệ hạ. Dưới chân tháp có những vị nào hầu hạ Bệ hạ vậy?"

Chuyện dưới chân tháp, giờ không nói không được.

Giờ không còn lo bị phản bội nữa nên mới có thể thoải mái nói ra.

Khi tôi định thận trọng mở lời. Tae-yang cười khúc khích mở đầu câu chuyện.

"Khục khục khục. Hầu hạ cái gì, toàn mấy người cằn nhằn đại ca đến nhức cả tai thì có."

"..."

Không phải kích động hay bịa đặt mà chơi xấu dùng sự thật để dìm hàng tôi.

"... Cằn nhằn? Bệ hạ ư? Thật là bất trung!"

"Da-jeong à, đừng giận. Anh không biết đại ca đã kể gì cho em nhưng tất cả đều là dối trá- Ối hự!"

Cái nắp hộp cơm bay vèo một cách hùng dũng đập thẳng vào mặt Tae-yang.

Tae-yang ngã ngửa, chìm nghỉm.

"Đã bảo tên ngươi không được gọi thế rồi cơ mà."

Da-jeong nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Tae-yang như muốn giết người vì thực sự tức giận.

Tôi giơ tay trấn an hai người. Rồi cười khổ thở dài thườn thượt.

"... Tae-yang nói không sai đâu."

"..."

"Không biết Tiên Vương đã lập quốc thế nào. Nhưng chúng ta vẫn chưa, ý ta là... Gần như là gia đình rồi."

Chỉ là chưa kết hôn thôi, chứ hầu hết đều được coi là vợ, và ngoại trừ một số ít trường hợp như Thế Giới Thụ Trưởng Thành hay Mary, thì tất cả đều là những cô gái đã qua tay tôi lần đầu.

Chỉ cần tăng thêm chút nữa là con số lên đến hai mươi.

Sau khi cuộc chiến này kết thúc, tôi thấy lạnh cả sống lưng.

"... H, hai mươi người ạ."

"Vẫn chưa đến mức đó đâu."

Khuôn mặt Da-jeong đang xé bánh mì nướng sáng nay ăn trở nên trắng bệch.

"C, cũng không có gì lạ. Nghe nói Tiên Vương có tám chính thất... cộng thêm thiếp thất thì lên đến hàng trăm người cơ mà."

So sánh với Mộc Linh Vương đời đầu thì không biết thế nào.

Nhưng ngay cả với Dieffenbachia có quan điểm xa rời hiện đại, thì dàn harem hơn mười người cũng có vẻ bất bình thường.

"Quả nhiên em nghe cũng thấy hơi thế nào đúng không?"

Quay đầu lại, thấy Dieffenbachia đang ôm bụng dưới giật mình lắc đầu quầy quậy.

"K, không ạ. Không có gì lạ cả. Không phải vì là Bệ hạ đâu, mà ngay cả binh lính của tôi cũng có nhiều trường hợp có nhiều bạn đời. Tối đa là khoảng mười lăm người..."

"Thế sao lại ngạc nhiên?"

"..."

Quân đoàn trưởng không nói gì.

Lúc đó Tae-yang bật dậy ôm cái trán đau điếng nói.

"A anh trai lại thiếu tinh tế rồi... Chẳng phải là đang tính xem có chỗ cho mình chen vào không đấy sao. Ôi trời- Hự!"

- Keng!

Tiếp theo nắp hộp cơm là cả cái hộp cơm đập vào, Tae-yang nằm lăn ra đất.

"... Quên lời thằng đần đó đi."

"Da-jeong à. Dù sao thì cũng gọi bằng tên đi chứ. Cậu ta thâm niên hơn em đấy."

"C, cái đó tính sau. Vậy... dưới gối Bệ hạ có con cái gì không ạ?"

Có hai đứa.

Shiva và Wiki, hai đứa con gái rượu.

"Chỉ, chỉ có hai thôi ạ...?"

"Chỉ cái gì mà chỉ."

Nhiều hơn nữa thì cái lưng tôi không chịu nổi đâu.

Không phải là không có kế hoạch sinh con sau này, nhưng trước đó phải giải quyết xong mọi chuyện đã chứ.

"Hai... Con gái của Bệ hạ là haai."

Hôm nay có vẻ đau bụng, Da-jeong lại xoa bụng dưới lần nữa.

"... K, không có gì ạ. Người yêu của Bệ hạ là người thế nào. Và kẻ địch chúng ta phải đối mặt là những kẻ ra sao."

Nghe cho kỹ, rồi truyền đạt lại cho binh lính cho tốt.

Đó là những chuyện cần phải giải thích một lượt trước khi chiến đấu.

"Hừm."

Khát nước, nhìn bình nước thì thấy trống rỗng.

Da-jeong nhanh nhảu đưa chai nước mình đang uống dở ra.

Dù là uống dở nhưng có sao đâu. Nhận lấy uống, mùi mật ong thoang thoảng thật tuyệt vời.

Thấm giọng xong, tôi bắt đầu kể chuyện cho cô ấy nghe.

* * *

Chưa đầy một ngày kể từ khi Lee Si-heon rời đi để tìm lại Vương Quan.

"Pí, pí, pí i i~"

Shiva khoác chiếc áo sơ mi Lee Si-heon thường mặc được cắt nhỏ làm áo choàng, chạy khắp hành lang như Superman.

- Phập phồng, phập phồng!

Bốn chậu cây đuổi theo Shiva.

Trên bảng tên của những chậu cây đang nhảy nhót theo sau Shiva lần lượt ghi tên 'Su-ho', 'Ji-a', 'Wendy', 'Leore'.

Những đứa trẻ tài năng mà Thế Giới Thụ Trưởng Thành nuôi dưỡng.

Trong khi cô ấy ngủ say sau một đêm cháy hết mình ở quán cà phê internet, Shiva đã trở thành đại ca xóm dẫn dắt đám mầm non.

- Pí ít, pí i!

- Tà rựt, tà rựt.

Su-ho và Leore nhảy cẫng lên chặn đường Shiva.

Lông mày của Shiva đang khoác áo choàng nhướng lên như nhìn thấy điều gì đó xấc xược. Tiếp đó cô bé thủ thế và xòe nắm đấm ra phía trước.

"Pí. Thiên Ma Thần Công, thức thứ nhất, Bạch Đào!"

Vung mạnh nắm vải vụn hình cánh hoa trong túi ra, một lượng ma lực nhỏ từ tay Shiva bùng nổ xoáy tròn.

Ji-a và Wendy nhảy cẫng lên trong chậu cây như để cổ vũ.

- Phà rư rư rực?!

- Tà a a át!

Su-ho và Leore như thể trúng phải Thiên Ma Thần Công. Nghiêng mầm cây nằm rạp xuống sàn.

Shiva nhẹ nhàng giẫm lên chậu cây tạo dáng vinh quang.

"Pí!"

Shiva, chiến thắng lần thứ hai mươi ba.

- Bốp bốp bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay của Ji-a và Wendy tô điểm cho chiến thắng của cô bé.

Trò chơi Thiên Ma Hero đang thịnh hành trong đám bạn cùng xóm của Shiva gần đây.

Shiva đã nghĩ ra nó khi nhớ lại những động tác của Lee Si-heon lúc luyện tập một mình trong phòng thời còn ở Học viện.

"Pí ít! Xếp hàng!"

Theo lệnh tập hợp của Shiva, những chậu cây đang nằm rạp đồng loạt đứng dậy xếp thành một hàng.

"Pí. Trò tiếp theo sẽ là..., ưm. Giải đấu trường học?"

Giai thoại về cuộc chiến đấu gian khổ của Lee Si-heon tại Học viện.

"Su-ho và Ji-a đứng đây, đây! Còn mấy đứa khác thì..."

Chỉ định vai diễn như một đạo diễn phim xuất chúng, đám mầm non di chuyển nhịp nhàng theo mệnh lệnh của Shiva.

Hiện trường quay phim diễn ra nhanh chóng tại hành lang của Vương.

Ánh mắt sắc bén của Shiva quất vào mông đám mầm non.

Và một người phụ nữ đang quan sát cảnh tượng đó.

- Kít.

"Phư hi hi. Phim thiếu nhi à?"

Guseul, người đã quan sát nhóm Shiva suốt 2 tiếng đồng hồ, vươn vai bước tới chỗ Shiva.

Vẫn là bộ đồ quản gia quen thuộc.

Trang phục hở bụng, mồ hôi chảy xuống rốn.

Người đã đi lại nơi này vài lần và ở bên cạnh bố, đối với Shiva là người quen.

Hơn nữa, đó là mùi hương cô bé đã ngửi thấy vài lần ở Học viện.

"Gu sừn?"

"Ừ ừ! Guseul đây. Phư hi hi~ Đang làm gì thế?"

Guseul ngồi xổm xuống, đưa tay định xoa đầu thì Shiva nhanh chóng lùi lại.

"Pí!"

Đầu thì không được!

Cành cây ngúng nguẩy nghiêng đi như con bọ kẹp kìm.

"A sao thế~ Một lần thôi mà."

"Pí ít! Không được! Chỉ Bố ố mới được xoa thôi!"

Cái mầm cây được trồng từ nhỏ, đỉnh đầu của Shiva chỉ cho phép bố và mẹ chạm vào.

Đối với mầm non thì lá mầm chính là đỉnh đầu của Shiva.

Guseul nhìn Shiva với tình yêu dành cho bố không thay đổi liền bật cười.

"Ừm~ Thế à?"

Gật gật. Trước cái gật đầu của Shiva, Guseul đặt ngón trỏ lên má giả vờ suy nghĩ, rồi nhìn đám mầm non trong chậu.

"Thế, cho chị chơi cùng với."

"Pí?"

"Trông vui mà?"

Dù sao thì Lee Si-heon cũng không có ở đây. Công việc hiện tại của Guseul chẳng có gì to tát.

Cùng lắm là phát hiện thế lực bất ổn thì trực tiếp xử lý và báo cáo?

"Pí i... Người lớn mà."

"Này. Vốn dĩ người lớn còn trẻ con hơn đấy. Người lớn hay cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt hơn và ấu trĩ lắm."

"Pí i i. Nói dối."

"Thật mà. Xét cho cùng thì chiến tranh cũng y hệt thế thôi."

Bọn nó được đối xử tốt hơn nên tức.

Tại sao chúng ta lại bị phân biệt đối xử?

Đại nghiệp, đại nghiệp nhưng tóm lại thì nội dung là thế này.

Chiến tranh cũng tương tự.

Thấy bọn kia sống tốt hơn mình nên ngứa mắt. Chúng ta muốn sống tốt hơn.

"Muốn trở thành người giỏi nhất chẳng hạn... Hay muốn mua chuộc lòng tin của Vương chẳng hạn. Mấy chuyện kiểu đó mà cũng đánh nhau đấy."

"..."

Lão già tham lam đó cũng vậy.

Tấm lòng muốn lập công lớn nhất.

Cứu Vương và nhận được sự sủng ái. Chỉ vì mục đích đơn giản đó mà biết bao chuyện đã xảy ra.

Tất cả đều giống nhau.

Cả Mộc Linh Vương. Cả Thế Giới Thụ. Cả Engajero...

'Và cả bố em nữa.'

Bây giờ thì không biết thế nào. Nhưng hy vọng của anh ấy là muốn sống bình yên.

Chẳng biết là bất đắc dĩ hay thiện ác thế nào, nhưng Shiva sẽ không biết được anh ấy đã làm bao nhiêu chuyện vì lý do đó.

Và những chuyện đó có thể sẽ phản chiếu hơi tiêu cực trong mắt Shiva.

Và những chuyện đó chắc chắn sẽ khiến Shiva có cái nhìn không mấy thiện cảm.

"Em đừng có chịu khổ mà lớn lên nhé."

"Pí?"

Khóe miệng Guseul kéo thành một đường thẳng. Rồi trở thành khuôn mặt vô cảm lạnh lùng.

Khuôn mặt vô cơ không có chút cái tôi nào, không cảm thấy giá trị ở bất cứ điều gì.

Chỉ trong một khoảnh khắc, chuyện xảy ra trong tích tắc mà Shiva thậm chí không nhận thức được.

Guseul quay lại, nở nụ cười như cún con.

"Phư hi hi. Câu chuyện hơi xa vời nhỉ."

Shiva cau mày vẻ không hài lòng. Guseul giơ ngón tay lên, dỗ dành Shiva.

"Cho chị chơi cùng thì chị kể chuyện về bố em cho nghe."

"Bố ố!? Cho chơi cùng!"

Bố là thuốc đặc trị với Shiva.

Vai trò của Guseul khi miễn cưỡng tham gia trò chơi, ngạc nhiên thay lại chính là Guseul.

Vừa lúc giải đấu được tổ chức. Khi hai người đối đầu nhau.

'Hồi đó chỉ dùng súng lục trêu chọc rồi đầu hàng thôi mà.'

Ký ức ùa về.

Hồi: Đó Ai Mà Biết Được Sẽ Trở Nên Thế Này Với Lee Si-heon Chứ

"Pí i i!"

"Áaaaaaa!"

Guseul bị nắm đấm của Shiva đánh bay.

Guseul nằm sấp trên sàn, lăn lộn dính đầy bụi.

'Chà, phải thế này chứ.'

Biên kịch Shiva đời nào lại đưa cảnh Lee Si-heon bị lép vế vào.

Gọn gàng Bốp! rồi Hự!

Chơi với Shiva một hồi lâu, Guseul kiệt sức nằm vật ra sàn.

Thời gian trôi qua, lũ trẻ cũng biến mất, hành lang trở nên yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ hoàng hôn đang buông xuống.

"Oa... Chơi với trẻ con cũng mệt thật."

Yên tĩnh.

Nằm ở hành lang không một bóng người, cô ấy nhắm mắt lại và dành thời gian ở nơi sẽ chẳng có ai đến.

Mở rộng khí cảm.

Tầng dưới, tầng dưới nữa. Càng lúc càng xuống sâu hơn. Đôi khi là lên trên.

Trong tòa nhà mà từng người từng người một rời đi... chỉ còn lại những cán bộ hoàn toàn không biết sự tình.

'Cái này phải gọi là gì đây.'

Tủi thân?

Buồn man mác, và trống rỗng.

Theo chuyển động của Engajero, những cô gái dần nâng cao cảnh giác và rời bỏ vị trí cứ hiện lên trong mắt.

Khi nhận ra. Ánh mắt nhìn mình đã thay đổi.

Trước đây có nghe câu này trong Tam Quốc Chí.

Một trong những bình luận trớ trêu của cộng đồng mạng.

"Nếu ai đó gọi ta là tướng phản cốt, thì nhất định phải làm cái trò phản nghịch chó má đó..."

"Định làm thật à?"

"Làm thế quái nào được... Hả?"

Guseul giật mình kinh hãi hỏi người phụ nữ trắng toát vừa xuyên qua tường.

"... Cô theo dõi tôi suốt đấy à?"

"Không phải đâu ạ. Dù sao thì tôi cũng là người bảo hộ của con bé mà."

Đối tượng giám sát không phải Guseul mà là Shiva.

Guseul hừ một tiếng, cười khẩy rồi nằm lại xuống sàn.

"Kệ xác nó~!"

"... Cô không ngạc nhiên nhỉ."

"Ừ~ Biết thừa là nghi ngờ hết rồi~ Bảo tôi phải làm thế nào."

Guseul nhắm mắt lại, nụ cười tắt ngấm.

Giọng nói vui vẻ mất đi ánh sáng, vang vọng trong hư không, và rồi cô ấy đạt đến trạng thái vô ngã như trước đó.

Cơ thể búp bê quên cả sự tồn tại.

Khi ý thức quay trở lại, Guseul mở mắt ra. Alba đang chuẩn bị đi xuyên tường biến mất.

"... Hiền giả-nim."

"Ô kìa, tôi không phải Hiền giả đâu nhé."

"Tiện thể hỏi chút. Cô có biết hoa ngữ của tôi là gì không?"

Đôi mắt híp của Alba càng hẹp hơn, rồi cô ấy chậm rãi lắc đầu.

Mái tóc trắng đung đưa như con lắc đồng hồ trước mắt.

Guseul tự cười nhạo mình, cười khẩy.

"Tôi cũng... Không."

Thế này thì đi xa quá rồi.

Nói gì với người dưng nước lã chứ.

Vừa ngậm miệng lại thì Alba biến mất. Guseul ôm lấy đầu gối, dựa lưng vào tường trong nỗi u sầu cuộn trào.

- Tích tắc.

Giờ đây, cô ấy thậm chí không thể cử động cả lớp da trên mặt mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!