Tập 2

Chương 653: Thời Gian Của Mỗi Người (1)

Chương 653: Thời Gian Của Mỗi Người (1)

Chương 653: Thời Gian Của Mỗi Người (1)

Khi đã dốc sức chăm con được một tuần, chúng tôi lại họp mặt để kiểm tra tình trạng của Shiva.

“Bii?”

Alba quan sát cơ thể Shiva suốt 1 tiếng đồng hồ cuối cùng lắc đầu.

Cơ thể Shiva không có thay đổi gì đặc biệt nổi bật.

“Có vẻ sẽ mất thêm chút thời gian nữa. Đang chờ thời cơ gì đó chăng…. Hay đơn giản là đang hồi phục.”

“Bố... ố, ôm con!”

Trái ngược với vẻ nghiêm trọng của các cô gái, Shiva hạnh phúc vô cùng.

Tôi ôm lấy Shiva đang lon ton chạy lại.

“Vậy, làm thế nào?”

“Không có vấn đề gì lớn… đúng không chị?”

Mẹ Shiva mãi mãi. Jin Dal-rae lo lắng ôm lấy tay tôi.

Alba, người thấu hiểu tri thức thời đại cũng không dám đưa ra chẩn đoán.

Nếu cơ thể không khỏe thì đã nhờ đến sự giúp đỡ của Chi-yu, nhưng cơ thể Shiva quá khỏe mạnh.

“Không có vấn đề gì cả. Shiva là đứa trẻ bụ bẫm thích vận động mà cơ thể có vấn đề thì mới là lạ đấy.”

“Cũng phải.”

Se-young nhăn mũi như thể cạn lời trước sự đồng tình của tôi.

“Thằng đần này, nhìn tình hình đi. Dallae đang lo lắng kìa.”

“Không nhưng mà…. Con gái chúng ta tướng quân đấy chứ?”

Câu này thì không ai phản bác được.

“Đúng là thế thật….”

“Ừm, Se-young à. Cái này đúng đấy.”

Dallae đang lo lắng và Byeol nãy giờ sụt sịt khóc vì lo cho Shiva đều nghiêm túc trả lời.

Những người phụ nữ từng chơi với Shiva một lần đều gật đầu.

“Bii yak?”

Sự khỏe mạnh của Shiva có thể thấy rõ qua việc không ai bắt bẻ cái danh xưng hơi xấu hổ là đứa trẻ bụ bẫm.

“Chị lúc không có bố toàn training thôi. Lần trước bảo gì nhỉ… kích thích đến rễ là cần thiết. Lại còn cứ bắt con tập nữa chứ!”

Lời làm chứng đầy mùi mồ hôi của Wiki.

Chỉ có đương sự Shiva là không hiểu, nghiêng đầu ‘Bii?’.

‘Con gái mình… là dân gym à.’

Còn giỏi hơn bố.

Tôi chỉ toàn ru rú trong phòng chơi game đọc truyện tranh.

Cái này thay vì phủ nhận thì nên cổ vũ hành động của bé ngoan!

Xoa đầu tóc ngắn của Shiva và khen ngợi hết lời.

“Bố... ố?”

“Bố thích con gái tập thể thao lắm.”

“Bii i!? Shiva sẽ chăm chỉ tập luyện ạ!”

Khóe miệng Shiva toe toét, cành cây rung rinh.

Mùi hương ngọt ngào giống lá thông tỏa ra từ đầu con bé. Con gái tôi mỗi khi vui vẻ thỉnh thoảng lại tỏa ra mùi hương tươi mát thế này.

“Không có gì là không nói được với con gái!”

Se-young mắng nhưng tôi không hối hận.

Nhìn ảnh phòng gym của con gái trên SNS mà xem.

Con gái mặc legging tập thể thao rất được ưa chuộng trong xã hội.

Nhiều người bảo ngứa mắt và nhìn xấu hổ nhưng sự thật là những bức ảnh kiểu đó nhận được rất nhiều like.

Thậm chí còn có sức mạnh bảo vệ cơ thể, một mũi tên trúng hai đích. Tôi mong các con gái tôi không trở nên xấu xí theo bất kỳ hướng nào.

Đặc biệt khỏe mạnh là tuyệt nhất. Shiva của tôi mong là không đau ốm theo bất kỳ hướng nào.

Dù sao thì, tóm tắt câu chuyện.

Sức khỏe của Shiva quan trọng nhưng do hoàn cảnh nên nếu không sớm quay lại tuyến đầu thì sẽ có chuyện lớn.

Kỳ nghỉ sắp kết thúc rồi.

Alba và Se-young yêu cầu nghỉ thêm nhưng lần này tôi từ chối.

“Quả nhiên, nghỉ thêm chút nữa không tốt hơn sao?”

Tôi lắc đầu trước lời khẩn cầu của Dallae.

Hiểu tấm lòng nhưng nghỉ chừng này thú thật tôi cũng thấy bất an.

Theo kế hoạch của tôi thì vẫn còn nhiều thời gian, nhưng chỉ riêng việc tôi không lộ diện cũng gây ra nhiều bất an khiến tôi rất khó chịu.

Giải thích về điều đó thì hầu hết đều chấp nhận.

Lần này đến lượt các cô ấy nhượng bộ, và tiếp theo là tôi.

Alba chống cằm gật đầu lẩm bẩm.

“Vậy. Tiếp theo đến lượt dành thời gian cho chúng em rồi.”

“Đúng thế…. Không phải-”

Lời nói không tưởng tượng nổi.

“Hả?”

Đêm đó tôi mới nhận ra các cô ấy đã nhượng bộ nhiều thế nào.

“Đi theo nhanh lên.”

“…Vâng.”

Bộ váy bó sát để lộ đường cong quyến rũ.

Dù khoác áo khoác nhưng chuyển động của cặp mông gợi cảm vẫn hiện rõ mồn một.

Đùi trần và khoeo chân, chân trần.

Thoải mái đi giày cao gót chất liệu thô mà dân thường sợ trầy gót.

Những thứ khoác trên người đều là hàng hiệu đắt tiền nghe giá là hết hồn.

“Hư hưng, chó con của chúng ta tốc độ chậm quá không?”

“…Con chó đó dù sao cũng.”

Thế giới có sụp đổ thì giới thượng lưu vẫn tận hưởng cuộc sống thường ngày sao.

Đeo vật phẩm nhận thức trở ngại và mặc vest. Phải đi cùng Lee Se-young mua sắm một hồi lâu.

“…….”

Tất nhiên, phải chịu đựng sự ghen tị của vô số thuộc hạ và quý tộc.

-…Tại sao người như vậy lại, với gã đàn ông chẳng ra gì kia?-

-Không nhanh nhẹn lại còn lù đù. Là người hầu thì trông rẻ tiền quá.-

-Trông có vẻ đánh nhau giỏi đấy. Là con người à. Chắc lo bò trắng răng thôi.-

Nghe thấy các quý tộc có tình ý với thủ lĩnh Kka-ma-gwi (Quạ), Lee Se-young, ngầm chê bai.

Các vệ sĩ trung thành của cô ấy hôm nay cũng cảnh giác cao độ.

Đương nhiên là lời nói hiển nhiên. Tôi vốn không phải là người Se-young hay dẫn theo, và trong mắt người khác trông giống con chó chỉ to xác và ngu ngốc.

Thậm chí vì cô ấy càu nhàu trước mặt tôi nên tôi không nhận được thiện cảm từ họ.

‘Kka-ma-gwi’ do Se-young dẫn dắt.

Trong thế giới ngầm, cô ấy có tiếng nói và sự hiện diện hơn cả các Mộc Nhân quý tộc cấp cao.

Đương nhiên vô số lời tỏ tình cũng đến với cô ấy khi chưa kết hôn.

“Này.”

Se-young có vẻ muốn cho tôi thấy tình huống đó một cách kích thích nhất, nên đã bước vào khu chợ của thế giới ngầm nơi quý tộc tụ tập nhiều nhất.

Con người thấp kém thế nào giữa các quý tộc. Dù có tỏ ra thân thiết thế này cũng tuyệt đối không nghĩ là người yêu.

- Chậc chậc.

Tôi không thay đổi biểu cảm, kiên trì đi theo Lee Se-young.

“Này. Không nghe tao nói gì à?”

“…Ờ.”

“Làm gì mà mặt như đưa đám thế. Hư hư. Nghe lời tao khó chịu thế à?”

Không phải thế.

Việc có thể quan sát nội bộ Kka-ma-gwi, nơi sẽ giao lưu tích cực sau này, theo cách này cũng là việc khá giá trị.

Chắc Se-young cũng tính đến điều đó nên mới kéo tôi vào đây.

Trong kỳ nghỉ, việc ra ngoài bị cấm nhưng chỉ mấy tuần này tôi quyết định gỡ bỏ hạn chế đó.

Nhưng thân phận của tôi không được để các vị cấp cao để ý. Wiki và Alba đã ra tay giúp một chút.

‘Mong là vật phẩm con gái đưa sẽ có ích.’

Bảo là đi đâu đó mấy ngày cũng được và làm cho tôi một cái vòng tay.

Từ giờ tôi phải đeo cái này và bị kéo đi vài tiếng mỗi ngày để thỏa mãn sự bất mãn và thiếu thốn tình cảm của những người phụ nữ của tôi.

Người đầu tiên là Lee Se-young.

Dallae, Su-yu, Alba, Marronnier, Hongyeon, Cheon-do vân vân…. Rất nhiều người đang chờ đến lượt.

“Đang nghe rõ đây, cứ làm theo ý cô đi.”

“Nghe rõ cái gì?”

Tôi giữ im lặng nhìn quanh một lát.

Ánh mắt hướng về phía này rất nhiều.

Vệ sĩ dành riêng cho Se-young không chỉ ở sau lưng cô ấy, mà còn tự nhiên vào vị trí và ẩn nấp khắp nơi.

“…Biết cô là người rất cao quý rồi.”

Phì cười, Se-young chọc vào ngực tôi.

“Bằng mày không.”

Se-young lè lưỡi tinh nghịch, tháo đôi găng tay đen đang đeo ném lên cái hộp tôi đang cầm.

“Phải làm đến mức này đấy. Để ở vị trí này.”

Lee Se-young từng chỉ dừng lại ở nhân vật chủ chốt của doanh nghiệp, giờ đã trở thành phú hào của thế giới ngầm được cả thế giới biết đến.

Nói là một Mộc Nhân thì chứa đựng quá nhiều giá trị. Và là vị trí có thể bị làm gì bất cứ lúc nào cũng không lạ.

“Tao muốn gặp lại mày nên mới cố sống cố chết leo lên đây. Vì một thằng đàn ông mà làm chuyện này, tao không thể để bị coi thường được. Với một con đàn bà như tao thì là bảo vệ quá mức… nhưng cần thiết phải thế.”

Se-young nói đến những chuyện đáng sợ mà không dám tưởng tượng, rồi nhún vai.

Chắc chắn leo lên đến đây không phải không có nguy cơ.

Cô ấy đã trở nên táo bạo hơn tôi nghĩ rất nhiều.

“Sao, lo à?”

“Lo chứ.”

“Không sao. Vẫn là cơ thể chỉ biết mỗi mày thôi.”

“…Tôi đâu có lo cái đó.”

So với từ ‘vẫn chưa’ hơi bất an, thì sắc thái nhẹ nhàng của từ ‘vẫn’ khiến tôi hài lòng.

“Ừ~ Lo hay không tao cũng nói. Lee Si-heon, từ ngày mày cưỡng ép cướp lấy đến giờ vẫn~ y nguyên. Biết chưa? Cảm ơn đi~ thằng ranh.”

Cười khúc khích với giọng chỉ mình tôi nghe thấy, Se-young đập mạnh vào lưng tôi rồi lại đi trước.

“Dù sao cần gì cứ nói với chị.”

Giọng điệu xua tan sự ngại ngùng.

Bao lâu rồi mới nói chuyện đời thường thế này với Se-young nhỉ.

Tôi cũng nghỉ ngơi một chút nên lời nói cũng thoải mái hơn.

“……Không tỏ ra mệt mỏi chút nào nhỉ.”

Chỉ là không lộ ra quá, nên không biết phải an ủi vỗ về cái gì.

Đến mức đó Lee Se-young tuyệt đối không để lộ vết thương của mình ra ngoài.

“Mày hay tao. Cũng thế cả thôi.”

Thế à.

Thấy Se-young cười toe toét, tự nhiên nhớ lại chuyện ngày xưa.

- Dô!-

- Không, đm uống từ từ thôi.

- A không biết đâu~ Mày sẽ đưa tao về mà. Nhanh lên dô. Hử? Dô!

Rượu uống mỗi khi kết thúc giờ học ở Học viện.

Tuy là cuộc gặp gỡ hơi kỳ lạ nhưng tôi và người này cũng rất vui vẻ.

Không chỉ hòa quyện cơ thể mà đơn thuần là quan hệ giữa người với người cũng vậy.

- Này thằng chó thiến chết tiệt kia.

…Bị chửi hơi nhiều thật.

Ngược lại bây giờ xa cách quá lâu, lời nói trao đổi cũng rất thấp và nghiêm trọng.

Chứng tỏ lòng chúng tôi chưa hoàn toàn buông bỏ.

Chủ yếu là tôi.

Bây giờ cũng đang khá mất tinh thần chăng.

Se-young có vẻ muốn đưa cuộc sống thường ngày của chúng tôi trở lại như xưa.

“…Thằng bệnh. Chỉ có mỗi dùi cui thịt là to.”

Lời chỉ trích cay nghiệt khiến lòng đau nhói.

“Không phải chỉ có cái đó to đâu.”

“Ồ~ Giờ gan cũng to ra rồi đấy nhỉ? Dám cãi lời chị nữa.”

Cứ thế đi mua sắm cùng nhau một hồi lâu. Đã đến lúc phải về.

Nói là về nhưng cũng chỉ là vào căn cứ chính của Kka-ma-gwi thôi.

Trong lúc đó nhận ra là, chà.

Người nhắm đến Lee Se-young nhiều hơn tôi nghĩ.

Và nhờ sức hút đặc biệt của cô ấy mà ai cũng chỉ ôm lòng thầm thương trộm nhớ, không ai dám tán tỉnh cô ấy cả.

- Cạch.

Chất hết đồ đã mua lên, di chuyển bằng xe Limousine.

Mật thất ở ghế sau trưng bày đủ loại rượu và hàng xa xỉ.

- U u u!

Đương nhiên nơi đó là không gian chỉ có tôi và Lee Se-young.

Không gian trong xe được xử lý đặc biệt đến mức tiếng động cơ cũng không nghe thấy.

Dù có cua xe cũng không rung lắc, thoải mái như ở trong phòng tôi.

“Ư ư ưt!”

Cởi áo khoác vươn vai, Se-young tháo giày cao gót gác hai chân lên đùi tôi.

“Hư ư ư, ha a~ Làm việc không hay làm mệt chết đi được. Này chó con.”

Cứ chó con~ chó con~ mãi nên quen với cách gọi này rồi.

Thấy phản ứng của tôi, Se-young cười khúc khích cử động ngón chân.

Lòng bàn chân quyến rũ bọc trong tất da chân đen ngọ nguậy ở rốn tôi.

“Bóp chân xem nào.”

“….”

Bảo thì phải làm chứ biết sao được.

Ấn mạnh vào phần lõm của lòng bàn chân hơi ẩm ướt vì đi lại cả ngày.

- Ấn, ấn.

Massage điều chỉnh lực.

Chỉ là cái đó không vừa ý lắm. Se-young lẩm bẩm với vẻ mặt hơi bất mãn.

“Làm giống ngày xưa chút đi… phản kháng lại xem nào. Thằng đần.”

“Không, cái đó.”

“Aizz thằng bệnh này! Thằng chó thiến!”

Bàn chân Se-young bị nhấc bổng lên dí vào mũi tôi.

Phần hơi ẩm ướt và có mùi…. Bộ phận âm ẩm đó che kín môi tôi.

Không đau nhưng sống qua đủ loại dục vọng nên thấy bình thường.

- Vút! Bốp!

Cú đá quay sau gọn gàng.

Hành động hơi quá đà nhưng giữa các siêu nhân thì chẳng là gì.

Nhưng tôi biết Se-young muốn gì.

- Bụp.

Tôi nắm lấy cổ chân Se-young. Nhìn cô ấy với khuôn mặt hơi cứng lại.

“Gì, sao?”

Dùng sức đẩy từ từ.

Nắm lấy hai khoeo chân của Lee Se-young đang nằm và soạt!

Rất tự nhiên, phần âm hộ bọc quần tất cùng với mông bay lên không trung. Chiếc váy cô ấy mặc bị tụt xuống là đương nhiên.

“Ư, ực! Thằng này xem kìa….”

Tưởng tao thua à? Với cảm giác đó Se-young dồn toàn lực đẩy tôi ra.

Dùng thêm sức thì bị đẩy lùi không thương tiếc.

Đè cô ấy xuống ghế chiếm thế thượng phong, nhìn mặt nhau, khuôn mặt hơi căng thẳng của cô ấy đỏ bừng.

“Ư ư, ư ư ư ư!”

Bỏ tay khỏi khoeo chân, ôm lấy Se-young.

Khuôn mặt gần sát. Se-young dùng sức chống cự cuối cùng cũng đầu hàng trong cuộc đấu sức.

Cơ thể xinh đẹp của Kka-ma-gwi đầy đặn về nhiều mặt.

Ôm chặt lấy viên ngọc quý mà không ai có được đó bằng toàn bộ sức lực, nụ cười hơi âm ẩm nở trên môi Se-young.

“…Thằng chó.”

Từ ngữ nói ra khi cười đó.

Các cô ấy đồng thanh bảo, tôi là chó cỡ lớn.

Không hiểu nhưng chắc là thế.

“Dù vậy cũng thích.”

Hai chân siết chặt eo tôi.

Hạ bộ dính chặt, tiếp theo là thân trên. Tiếp theo là môi.

Chúng tôi ôm nhau trong xe một lúc lâu như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!