Tập 2

Chương 649: Con Của Chúng Ta Đã Thay Đổi

Chương 649: Con Của Chúng Ta Đã Thay Đổi

Chương 649: Con Của Chúng Ta Đã Thay Đổi

Vết thương nhỏ hình thành do bị ngã khi Shiva đẩy.

Gọi là vết thương nhưng cũng chỉ trầy xước nhẹ.

Chữa trị không khó, và việc bị thương hoàn toàn không phải vấn đề.

Nếu cố tìm vấn đề thì là việc tôi không nhận ra vết thương của con gái.

Tôi hỏi một cách cẩn trọng.

“Đầu gối sao thế kia.”

“Sao chuyện của con bố chẳng nghe gì hết vậy?”

Wiki phản bác ngay lập tức với giọng đầy bất mãn.

Không dừng lại ở đó, con tôi cố tình xoay góc chân để lộ vết thương, rồi dồn ép tôi bằng giọng mếu máo.

“…Con, dù sao cũng chỉ là vật thay thế cho chị thôi đúng không?”

“Con nói gì vậy. Trước tiên lại đây đã nào.”

“Ít nhất khi ở cùng con… chỉ nhìn con thôi không được sao? Việc đó khó đến thế à….”

Trời ạ….

Điều gì đã dồn ép Wiki đến mức này.

Người ngoài nghe thấy chắc tưởng là bạn gái chứ không phải con gái. Nếu đúng là vậy thì tôi nên đi chết đi cho rồi. Nhưng với tôi, người biết rõ hành động đột ngột của Wiki chỉ là do ghen tuông đơn thuần, thì đây là việc vô cùng đau đầu.

“Wiki…. Con biết hết mà.”

Wiki thông minh chắc chắn hiểu rõ tình cảnh tôi đang gặp phải hơn ai hết.

Chuyện Shiva tình cờ biến thành trẻ con, và chuyện phải chứng minh tình yêu cho Shiva đó nữa.

Hành động cầu xin sự thấu hiểu từ một đứa trẻ thật khó coi.

Nhưng với Wiki thông minh thì việc này hoàn toàn có thể thử.

“Biết hết thì phải nhường ạ? Làm gì có chuyện đó. Bố… là của con mà.”

Wiki vừa khóc vừa nói.

“…Bố là của con á?”

Tôi ngẩn người hỏi lại trong giây lát.

Công ty cổ phần Lee Si-heon rốt cuộc niêm yết từ bao giờ vậy.

Dù có là vậy thì cổ đông lớn cũng đâu chỉ có một hai người. Giống như một cá nhân không thể sở hữu hoàn toàn công ty, Wiki cũng vậy.

“Bố cũng là của Wiki… và cũng là của Shiva nữa.”

“Yêu thương giống nhau sao? Con biết hết. Nhưng mà, nếu tình yêu thực sự giống nhau thì ngược lại… phải nhìn con hơn chứ?”

Tại sao?

Thấy tôi thắc mắc, Wiki nắm chặt hai tay và nói rành rọt.

“…Chị, có tự do mà.”

“Tự do?”

Vậy ý là Wiki con không có sao.

Trước câu hỏi của tôi, Wiki hét lên như thể sao tôi không biết.

“Con. Con ngay từ khi sinh ra…. Đã được định sẵn việc phải làm rồi mà. Thời gian trôi qua thì sau này sẽ không gặp được bố nữa. Khác với chị!”

Lý do Wiki đứng ngồi không yên lúc này.

Tấm lòng muốn nhận được tình yêu lớn hơn Shiva truyền đến một cách da diết.

“Sau này thời gian sẽ càng ít đi. Và chúng ta sẽ phải xa nhau hơn. Tại sao con phải nhường?”

Wiki kích động đến mức rơi nước mắt.

Máu từ đầu gối trầy xước chảy xuống tận ống quyển.

“Chỉ mình con yêu bố thôi sao? Con, con chỉ là vật thay thế cho chị thôi ạ?”

“Wiki. Vật thay thế là sao.”

“Đúng mà! Vì bố chia tay với chị nên đau khổ quá…. Nên mẹ mới sinh ra con mà.”

Có vẻ Wiki cũng đã nhận ra ý đồ của Alba.

Khoảnh khắc việc thụ thai có mục đích, chắc chắn con bé cảm thấy mình bị đối xử như công cụ.

“…Vì không gặp được chị, nên đau khổ. Nên coi con là đồ dùng thay thế cho chị còn gì….”

Không phải thế.

Dù cho tôi có tìm thấy sự an ủi khi nhìn con lúc không có Shiva.

Thì cũng không có chuyện con trở thành vật thay thế cho con của bố.

“Bây giờ chị quay lại rồi. Nên con không cần thiết nữa đúng không?”

“Wiki.”

Dù nhìn thế nào thì đây cũng không phải lời một đứa trẻ nên nói.

Chỉ là tôi có thể hiểu rõ con bé cảm thấy thế nào, và đã tự mình ôm đầu đau khổ ra sao.

Tôi kéo tay Wiki ôm vào lòng.

Chưa nói đến giải quyết ghen tuông, cần phải sửa lại hiểu lầm đã.

“Không ai có thể thay thế ai cả.”

“Nói thì ai chẳng nói được. Không phải lỗi của bố…. Cái này, chỉ là…. Chuyện đương nhiên xảy ra khi sinh vật tìm kiếm sự ổn định thôi.”

“Nghe bố nói đã. Hửm?”

“Con đang nghe đây. Nhưng mà bố… bố có biết không?”

Wiki mím chặt môi vẻ buồn bã.

Nước mắt to như hạt đậu nành ứa ra từ khóe mắt.

“…Sữa chuối.”

Ngày cùng tắm chung đó.

“Bố lúc con uống sữa chuối… cũng nghĩ đến chị. Lúc ôm con, lúc ngủ với con… cũng chỉ gọi chị thôi. Nếu bố nghĩ đến con. Thì ít nhất một lần… lúc nói mớ cũng phải gọi tên con chứ.”

Cảm giác vượt xa Alba chắc ngay cả tôi cũng khó mà theo kịp.

Thực tế khi ôm Wiki, không phải tôi không nghĩ đến Shiva nên không thể phủ nhận.

Wiki cảm thấy thế và thất vọng cũng không có gì lạ.

“Trong lòng bố lúc nào cũng có chị, con biết hết. Con đã theo dõi nên đừng có ý định phủ nhận. Hơn nữa.”

“…….”

“Con… cũng đâu có được kết nối với bố như chị.”

Tôi và Shiva được kết nối?

Ý là sợi chỉ đỏ thỉnh thoảng cảm nhận được giữa tôi và Shiva sao. Nếu nhận ra đến mức đó thì không thể không ngạc nhiên.

“Biết hết những cái đó…. Con phải làm sao…. Con chỉ có bố thôi mà!”

Wiki đấm thùm thụp vào ngực tôi.

Mỗi khi nắm tay nhỏ xíu đấm vào ngực phải tôi, tiếng khóc chứa đựng nhịp đập lại vang vọng bên màng nhĩ.

Nỗi lo nặng nề.

Trong lúc đó tình cảm dành cho tôi vẫn da diết, khiến tôi nghĩ tình yêu của con bé sao có thể đơn phương đến thế này.

Đối với Wiki, tôi có vẻ là người lớn lao hơn tôi nghĩ.

“Wiki.”

“Hức…. Bố.”

“Bố… ngốc nghếch nên không biết rõ. Nhưng thỉnh thoảng thấy, con có vẻ cố gắng quá sức.”

Alba đã giao cho Wiki gánh nặng lớn đến mức nào vậy.

Wiki có vẻ không hề có ý định trút bỏ gánh nặng đó.

Con tôi hiểu rõ vận mệnh của mình một cách chắc chắn.

Nó cho rằng nếu không phải là mình thì không ai giải quyết được. Dù là bố nhưng trách nhiệm nặng nề quá mức so với một đứa trẻ khiến tôi thấy đáng kính.

Và cả tinh thần chính nghĩa.

Wiki trưởng thành về nhiều mặt.

Người lớn thế này mà sao tôi lại nhận thức Wiki là trẻ con nhỉ.

Chắc là vì chỉ làm nũng với mỗi tôi.

Nghe nói trước mặt những người phụ nữ khác lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ nói chuyện công việc.

Hình ảnh chân thành này coi như chỉ mình tôi thấy.

“Có vẻ bố… làm sai với Wiki nhiều lắm.”

“Kh, không phải ạ! Không phải ý đó. Cái đó là bất khả kháng mà.”

Wiki hoảng hốt trước sự tự trách của tôi, lắc đầu.

Khóc lóc bảo không trách cứ, rồi nắm chặt ngực tôi.

“Dù sao thì…. Con chỉ có bố thôi. Ít nhất bây giờ yêu con hơn chị không được sao?”

Wiki dường như đang nhìn về một nơi rất rộng lớn.

Sao đứa bé này lại yêu tôi đến thế chứ.

Giữa môi trường khắc nghiệt xung quanh, chỉ cần tôi tiếp cận dịu dàng là Wiki đã có thể tìm lại sự ổn định trong lòng sao.

“Nhưng mà Wiki.”

Tiền đề sai rồi.

“…Dạ?”

“Bố sẽ tuyệt đối không để Wiki một mình.”

Dù có đối đầu với Thế Giới Thụ Tri Thức, và sau đó trở thành người chịu trách nhiệm cho thế giới đi nữa.

Tuyệt đối không có chuyện không gặp được hay gì đó.

“Giả sử nếu thực sự không gặp được, thì thà bố đảm nhận vai trò đó còn hơn.”

“Cái đó…. Là không thể.”

“Làm được. Không ai nghĩ bố sẽ trở nên mạnh thế này đâu. Con gái không biết chứ, bố yếu hơn Wiki nghĩ nhiều.”

Cách đối phó với Sephiroth.

Origin.

System.

Thế Giới Thụ Chính Nghĩa hay…. Flower. Những thứ như quy luật của thế giới này.

So với ngày xưa thì mọi thứ đã có đủ.

Thông tin lấy được từ Su-mok-ui Wang là những thứ có giá trị tương xứng, và tương lai bất an đã trở nên vững chắc rồi.

“…Không tin à?”

“Thú thật, con không tin được.”

“Vậy bố hứa nhé.”

Bố tuyệt đối sẽ không bỏ mặc Wiki một mình.

Lý do thì đơn giản thôi.

“Vì bố yêu con nhiều lắm.”

Wiki biết quá nhiều thứ, nên chắc chắn có thái độ rất bảo thủ về vận mệnh.

Alba đã thế. Và tôi, người nhìn thấy cái chết của Lee Se-young cũng thế.

Có lẽ ngay cả tôi, người liên tục thốt ra lời ‘có thể làm được’, cũng có khả năng bị chôn vùi trong suy nghĩ là mình làm được mà làm hỏng việc.

“Nhưng mà, làm thử rồi thôi với việc từ bỏ là khác nhau chứ.”

“…….”

“Cái gì bố thiếu thì con gái giúp bố là được. Shiva và Wiki, hai đứa con.”

“…Chị ấy, là đồ ngốc thối.”

“Không đâu. Chị con thông minh hơn bố đấy? Bố lúc bằng tuổi Wiki còn chưa nói sõi đâu.”

“Chị cũng phát âm hỏng mà….”

Chắc chắn Shiva cũng có thể trở nên tuyệt vời hơn tôi nhiều.

Không bị vấy bẩn như tôi mà vẫn giữ nguyên vẻ thuần khiết…. Một người tuyệt vời đến mức không thể so sánh với tôi.

Wiki con cũng vậy.

“Cho nên, đừng nghĩ đến chuyện xa bố. Bố sẽ yêu cả hai như nhau. Và chúng ta sẽ bên nhau trọn đời.”

“…….”

Wiki ôm tôi một lúc lâu.

Tiền đề bị mất đi, nên việc đòi hỏi nhiều tình yêu hơn cũng không thể nữa.

Quên mất phải nói gì sao.

Tôi lén cúi đầu nhìn Wiki.

Wiki đang nhìn chằm chằm tôi với đôi mắt ướt át.

“…….”

Nhịp tim yếu ớt của đứa trẻ, nghe rất lớn.

Thình, thịch, thịch. Không ngừng.

Wiki không chớp mắt lấy một cái, nhìn tôi với ánh mắt dai dẳng.

Hai tay nắm chặt áo tôi như tuyệt đối không buông, dồn đầy sức lực.

“…Dù vậy, nếu muốn được yêu hơn chị… thì làm thế nào?”

Cái đó.

“Là đồ tham lam đấy.”

“…Wiki, muốn làm đồ tham lam.”

Nụ cười nở rộ trước sự làm nũng đáng yêu.

“Để Wiki không bất an, bố sẽ cố gắng. Con thân thiết với chị một chút được không?”

“Vậy. Dù là lời nói suông cũng hãy bảo thích con hơn đi. Thì con sẽ nghe lời… bố.”

Thu vén phần thưởng cho yêu cầu một cách chắc chắn. Quả nhiên là thiên tài đàm phán.

“…Cái này nói ra cũng khó. Con gái, nếu hỏi thích bố hay thích mẹ thì con trả lời ngay được không?”

“Con thích bố.”

“Trả lời ngay kìa…. Con gái…. Mẹ sẽ buồn đấy.”

“Buồn thì buồn chứ con thích bố.”

Dù thế nào cũng muốn nghe câu đó sao.

Nếu đến đây mà cũng cắt ngang thì chắc dỗi thật, nên tôi đành nói lời Wiki muốn nghe.

- Thì thầm.

Để Shiva tuyệt đối không nghe thấy, giải tỏa dục vọng đó cho con.

Lúc ấy Wiki mới cười toe toét, ôm chặt lấy tôi.

“Đầu gối, thổi phù phù cho con đi.”

Cái đó thì có gì không làm được chứ.

Tôi ghé miệng vào đầu gối hơi trầy xước chảy máu của Wiki và thổi hơi vào.

“Phù.”

Cùng lúc đó, sử dụng quyền năng Chi-yu, da non mọc lên trong nháy mắt.

Khi đầu gối Wiki và đầu tôi ngang tầm nhau. Wiki dùng đôi tay nhỏ áp vào má tôi, đặt môi lên trán.

Nụ hôn tràn đầy tình yêu.

- Chụt.

“Hi hi.”

Khóe miệng run lên tê dại.

Chẳng phải tôi đã bị con bé này cuốn theo rồi sao.

‘…Cuốn thì cuốn, nhưng con ai mà xinh thế.’

Chú gấu con tôi nhìn lên, đang nhe chiếc răng nanh dễ thương cười khúc khích.

Vài ngày sau.

Tần suất cãi nhau của Shiva và Wiki giảm đi rõ rệt.

Shiva cảm thấy trách nhiệm và nghĩa vụ làm chị, nên nhường nhịn nhiều hơn hẳn.

Wiki cảm nhận được điều đó cũng dần dần hòa hợp với Shiva.

“Wiki. A~!”

“Ư ưt… A a.”

Giờ ăn vặt.

Shiva chiếm trước kẹo dẻo hình gấu, Wiki hơi phụng phịu đành chọn bánh khác như thể không còn cách nào.

Nhưng việc Shiva chiếm kẹo dẻo hình gấu, chính là để đút cho Wiki ăn!

Trước sự tấn công tình cảm của Shiva, Wiki đành nhận lấy kẹo dẻo của Shiva ăn.

“…Ngon lắm ạ. Chị.”

“Bii hi hi”

Không cãi nhau mà quấn quýt lấy nhau thế này trông tốt biết bao.

Sự dễ thương không phải gấp đôi, mà tăng lên theo cấp số nhân.

‘Con của chúng ta đã thay đổi…. Hức hức.’

Cảm động đến mức rơi nước mắt trong lòng.

Cảm giác hỉ nộ ái ố lấp đầy cuộc sống tẻ nhạt.

Tất nhiên, sự thuyết phục của tôi không chỉ mang lại ảnh hưởng tích cực cho bọn trẻ.

- Cạch cạch.

Cái này là vấn đề hơi nghiêm trọng, chỉ có một cái thôi.

Chuẩn bị đồ ăn vặt xong đang nghỉ trong phòng một chút. Wiki tìm đến tôi lúc nào không hay, rón rén mở cửa bước vào.

“…Bố. Con bị thương rồi.”

Ló đầu vào từ cửa. Giọng nói nũng nịu còn ngọt hơn cả kẹo dẻo gấu.

Trái ngược với giọng nói, trên người Wiki còn lại một chỗ trông không đẹp mắt.

Chính là vết cắt trên đầu gối.

“Thổi phù phù~ cho con đi.”

Không có việc gì để bị thương, mà con gái cứ bị thương mãi thế này.

Cái này quả nhiên cần phải dạy dỗ rồi.

Một tiếng thở dài thườn thượt bật ra từ miệng tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!