Tập 2

Chương 739: Lối Thoát (1)

Chương 739: Lối Thoát (1)

Chương 739: Lối Thoát (1)

Cơ thể chứa đựng hai nhân cách chia sẻ ký ức.

Guseul nguyên thủy và Guseul hiện đại mà tôi biết có tính cách khác nhau, và cách thể hiện sự quan tâm đến tôi cũng mỗi người một vẻ.

Không đúng.

Vốn dĩ Guseul hiện đại giống bạn bè cùng chơi đùa với lửa hơn là tình cảm nam nữ.

Ở bên nhau như người yêu không thấy tim rung động, mà chỉ lo nghĩ cách chơi khăm nhau thế nào và thực tế là cho nhau ăn hành.

- Cọ quậy, cọ quậy.

Nhìn xuống Guseul không rời khỏi lòng tôi.

Dù ý thức đã thay đổi nhưng không ngờ lại khác biệt đến mức này.

“Sao lại cười?”

“Vì dễ thương.”

“Đúng vậy. Tôi là cái cây dễ thương. Hy vọng nhanh chóng ôm chặt hơn nữa.”

Guseul robot ôm lấy tay tôi và nắm chặt hết sức để không bị rơi ra.

Cách khao khát tình cảm vụng về nhưng tích cực.

Tuy nhiên sự yêu nghiệt non nớt đôi khi lại trở thành kích thích lớn hơn.

Đưa tay lên xoa mái tóc đen bồng bềnh, Guseul phản xạ ngẩng đầu lên cảm thấy dễ chịu nhếch mép và nhắm mắt cảm nhận bàn tay tôi.

Cảm giác tóc mềm mại đẩy lòng bàn tay ra.

Cảm giác áp lực ngẩng đầu từ dưới lên trên khiến tôi nhớ đến cún con.

“Si-heon thích tôi không? Nếu không thích thì sẽ không lặp đi lặp lại việc phiền phức thế này.”

“Được rồi tìm lối ra đi.”

“Đã rõ. Si-heon thích tôi.”

Cô tẩy não cái gì thế?

Guseul tự hỏi tự trả lời chứng minh xong xuôi, kéo tay tôi dẫn tôi đi về phía trước.

Luồn tay vào nách bóp nắn bầu ngực dẻo dai vừa đi được một lúc.

Guseul đã trao thân cho tôi không tiếc nuối dừng lại ở một điểm.

Trong không gian vô tận chỉ có bóng tối bao trùm, nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt ở phía xa.

Như ánh nắng chiếu xuống qua khe hở trong hang động bị bịt kín.

Guseul chỉ vào chỗ đó lầm bầm bằng giọng khô khan.

“Nơi này là nguồn gốc của Mộc Nhân sống trong Hố Phân. Sinh ra bị vứt bỏ, nơi tất cả rơi xuống. Là lối vào và lối ra của Hố Phân nơi số phận của mình được quyết định.”

“Chắc chắn không?”

“Chắc chắn. Tôi, và họ. Lúc nào cũng dốc toàn lực để leo lên bức tường kia mà.”

Tôi ôm Guseul nhảy vọt lên.

- Ầm ầm!

Dùng sức đến mức mặt đất cứng rắn nứt ra để tiến lên.

Thu hẹp khoảng cách lớn hơn cả quãng đường đã đi từ trước đến giờ, đến đích trong một lần.

Ngoại hình của lối ra kỳ dị và gây sốc hơn tôi nghĩ.

Trước tiên là mặt đất.

Chất liệu sàn được cấu tạo từ ma thạch có độ tinh khiết cực cao.

Bề mặt trơn trượt như bôi dầu, măng đá hình thành do ma thạch tan chảy rồi đông cứng lại mọc lên tua tủa như gai nhọn trên sàn.

Ma thạch cứng thế này thì cái gai nhọn này cũng có thể dùng như thanh kiếm được mài sắc bén.

Xác Mộc Nhân leo tường bị rơi xuống cắm vào măng đá chờ Mộc Nhân khác đến ăn thịt.

“…Ý nghĩa loài hoa.”

“Tên.”

Nghe thấy tiếng nói.

Không phải Guseul nói.

Guseul im lặng, nhìn lên trên với vẻ mặt đầy sầu thảm. Và tôi lúc đó mới nhìn lên bầu trời.

Bầu trời trải rộng vô tận.

Hướng về vầng sáng ở phía xa kia, những Mộc Nhân không có lý trí đang leo tường tuyệt vọng niệm cái gì đó.

“Phải tìm.”

“Tên…. Của tôi.”

“Muốn sống.”

“Lần sau, sẽ làm tốt.”

Như giòi bọ bám vào xác thối, hàng trăm hàng ngàn Mộc Nhân kéo nhau xuống và leo lên tạo thành núi xác chết.

Tường ngoài trơn trượt và cứng rắn dùng tay bám vào cũng quá sức. Nên đập móng tay vỡ nát vào tường để leo lên một cách khó nhọc.

Liệu bọn họ có biết ở cuối kia có cái gì không.

Điểm đặc biệt là những Mộc Nhân không có lý trí luôn nhe răng tỏ ra hung hãn với chúng tôi, lại không thèm ngó ngàng đến chúng tôi.

“Cái cuối kia là lối ra đúng không?”

“Dự đoán thôi. Không ai đến được đó cả.”

Guseul cúi đầu ủ rũ.

“Tôi, cũng từng leo lên nơi đó giống như những Mộc Nhân đáng thương này.”

“Khi nào.”

“Trước cả khi gặp lão già, khi mới sinh ra chưa được bao lâu. Tính theo tuổi con người thì… 5 tuổi. Vẫn là trẻ con. Tôi bị xử lý nhanh hơn các Mộc Nhân khác.”

Rơi xuống Hố Phân từ nhỏ, không có gì là chưa thử để leo lên trần nhà giống như các Mộc Nhân khác.

Guseul nắm chặt tay run vai bất an.

Tôi ôm Guseul vào lòng vuốt ngực để cô ấy tìm lại sự ổn định.

“……Si-heon hễ có cơ hội là nhắm vào ngực tôi. Đúng là thợ săn vú.”

“Nói thế nghe kỳ cục quá.”

“Sờ thế có khi to hơn một chút không chừng. Si-heon thích kích cỡ nào?”

Kích cỡ thì liên quan gì.

Cảm giác sờ và sự thỏa mãn mới quan trọng.

Tôi coi ngực của Sansuyu là nhất nhưng mong cô biết rằng đó không phải vì kích thước.

- Mềm nhũn.

Chuyện đi xa quá rồi.

Tôi nhấc bổng Guseul đang đứng như robot lên và tiếp tục nghe chuyện.

“Không ai đến được tức là cô cũng thế sao?”

“Đúng vậy. Không có gì là chưa thử. Ăn thịt tất cả những kẻ rơi xuống cùng, hấp thụ tất cả Mộc Nhân lân cận. Nhưng vẫn quá sức để leo lên đến tận cùng đó.”

Guseul là con nhỏ ghê gớm sống sót trong Hố Phân.

Engahero chọn con nhỏ này là nhất trong các kiệt tác chắc chắn có lý do.

Thực tế việc rút hết ma lực bên trong Hố Phân ra sử dụng ngay cả tôi cũng không thể làm được.

Tính chất ma lực không phù hợp, và độ tinh khiết quá cao.

Vận hành lượng ma lực lớn thế này một lần thì cơ thể sẽ hỏng mất.

Ngược lại Guseul có cấu tạo cơ thể khác biệt nên có thể điều khiển ma lực lớn hơn. Và nhờ là kẻ đứng đầu trong số đó nên mới có thể áp đảo tôi ở bên ngoài.

“Vậy Engahero làm sao vào được đây?”

“…Không biết. Nhưng, chưa từng có lần nào mở lối ra đó từ bên trong.”

Xoa cằm nhìn lên trên.

Giống như bị nhốt chặt trong phòng bệnh, toàn thân bị trói buộc chỉ nhìn vào ánh đèn xa xăm.

Tuy cao thật.

Nhưng không phải khoảng cách không leo lên được.

Nếu làm trò điên rồ thì thừa sức.

Nhưng điều đó cũng tương tự đối với Guseul.

‘…Ma lực đậm đặc quá.’

Ma lực tụ tập ở lối ra ngưng tụ ngoài sức tưởng tượng.

Hiện tượng cảm nhận được khi chiến đấu với Guseul muộn màng hiện lên trong đầu.

Võ công tôi triển khai bị ăn mòn bởi ma lực vô hạn kéo lên từ cơ thể.

Như khối lượng cực lớn tạo ra hố đen.

Thứ bị vặn vẹo do ma lực tụ tập đó khó nhằn hơn bất kỳ sức mạnh nào tôi từng đối đầu.

Nếu không phải là tôi thì chỉ cần chạm vào tầm bắn của ma lực ngưng tụ đó thôi…. Các tổ chức cơ thể đã trở về cát bụi rồi.

“Đến cuối cùng thì chuyện gì xảy ra?”

Guseul đáp.

“Bị đẩy ra. Hoặc, bị nhốt trong vòng xoáy đó trở thành ma lực. Leo lên… không khuyến khích đâu.”

“Dù vậy vẫn phải ra. Cùng với cô.”

“Si-heon, sống cả đời với tôi ở đây thế nào?”

Nói cái gì thế.

Ở đây tôi không có nước uống, cũng không có cơm ăn.

Dù là con người siêu phàm nhưng vài tháng trôi qua thì đến tôi cũng nguy hiểm đến tính mạng.

“Có cách.”

“Gì.”

Có cách ra ngoài sao.

Lắng tai nghe giọng nói của Guseul, Guseul xoa bụng dưới nói.

“Nếu Si-heon làm tôi mang thai. Thì chẳng phải sẽ có sữa sao. Lo gì cơm ăn. Tôi sẽ lo cơm cho Si-heon.”

“……A, là chuyện đó à?”

Tưởng có cách gì đột phá hóa ra là mưu kế nông cạn của Guseul định giữ tôi ở lại đây.

“Tôi muốn ở bên Si-heon cả đời mà không gặp nguy hiểm.”

“Từ bao giờ cô thích tôi thế.”

“Si-heon đã dạy tôi cách sống. Cũng cho tôi biết tên Cây Honeyberry. Không có lý do gì tôi không theo Si-heon.”

Từ lúc đó bầu không khí có vẻ thay đổi thật.

Nhưng không được.

Từ chối thẳng thừng, Guseul ỉu xìu cúi đầu bĩu môi.

“Vậy…. Chết cũng chết cùng tôi chứ?”

“Không chết đâu. Nhưng nếu thực sự không suôn sẻ thì sẽ làm thế.”

“Nắm tay tôi đi.”

Vươn hai tay ra bắt tay, rồi đan tay vào nhau.

Guseul kéo tay tôi về phía ngực mình nhìn lên bầu trời lẩm bẩm.

Có vẻ bị ám ảnh với ma lực đậm đặc treo trên trần nhà kia nên sắc mặt tái mét.

Tôi nhìn chằm chằm Guseul rồi xoa trán hỏi.

“Sợ à?”

“Biết sợ rồi. Có thứ để mất nên sợ. Tôi nhất định phải mang thai con của Si-heon. Nếu có vấn đề gì thì lớn chuyện.”

“Ai bảo cho đẻ con mà nói.”

“Dạ? Nhưng lúc đầu Si-heon bảo. Sẽ cho sinh con mà.”

“…Có thế à.”

“Si-heon! Nói thế là sao?”

Đạp chân xuống đất bành bạch- Guseul gặng hỏi.

Dáng vẻ đó dễ thương nên tôi cười, Guseul làm vẻ mặt cực đại nộ với khuôn mặt đỏ bừng khác hẳn vẻ mặt khô khan cho đến giờ.

“Có con. Đã bảo thế mà. Chính miệng anh bảo sẽ chứa con của Si-heon trong tôi mà.”

“…Để sau đi. Đẻ ở đây thì hỏng bét.”

Thấy khí thế như muốn đâm người nên tôi sửa lời.

Guseul lúc đó mới giãn cơ mặt gật đầu.

“A. Đúng vậy. Môi trường rất quan trọng đối với sản phụ và đứa trẻ. Nếu là bên ngoài còn trong ký ức thì có vẻ nuôi con của Si-heon rất tốt.”

Cái miệng làm hại cái thân.

Thở dài mà không để Guseul biết, tôi vuốt ngực lại chìm vào suy tư.

Đến cuối cùng kia là hành động điên rồ.

Không biết sẽ thế nào nên càng nguy hiểm.

‘Trước tiên, thử nghiệm xem sao.’

Tôi buông tay Guseul ra ngay bảo con nhỏ tránh ra một lát. Đứng ở trung tâm tập trung ma lực.

- Vù vù vù.

Nếu điểm cuối của trần nhà là khối ma lực thuần khiết đến mức bóp méo không gian….

Thì sức mạnh của tôi sẽ không bao giờ chạm tới điểm cuối của nơi đó.

Lấy tư thế. Tung một chưởng.

- Lóe lên!

“Thiên Ma Thần Công Nhất Hình Baekdo (Bạch Đào)”

Cánh hoa bùng lên từ mặt đất xoáy tít.

Sóng ma khí phóng ra theo đường thẳng vọt lên trần nhà trong nháy mắt.

- Ầm ầm ầm ầm ầm!

Đòn tấn công vượt qua sự biến dạng của không gian tiến lên.

Nhưng đúng như dự đoán nó không đánh vào trần nhà.

- Xoạt.

Ma khí khổng lồ bay lên rồi cứ thế thấm vào ma lực của trần nhà.

Như hố đen hút ánh sáng, ma lực của tôi bị bắt giữ nhập vào trần nhà không thể thoát ra.

“Giống hệt lúc đối đầu với cô.”

“Mức độ khác nhau.”

Nếu Guseul là hố đen cỡ nhỏ, thì cái kia là hố đen nuốt chửng cả ngân hà chăng.

Khoảnh khắc chạm vào đó cơ thể chúng tôi tan nát cũng là điều thấy rõ.

‘Nhưng việc có khe hở không gian ở đây là chắc chắn.’

Hố Phân là khu vực được tạo ra để thu hồi ma lực từ xác Mộc Nhân bị vứt bỏ.

Muốn thu hồi ma lực thì phải tồn tại lối đi giữa các chiều không gian. Và nơi tập trung nhiều ma lực nhất được coi là lối đi hướng ra ngoài là đúng.

“Si-heon ngầu quá.”

“Sao tự nhiên khen thế?”

“Cánh hoa trắng bay phấp phới cái đó, ngầu cực.”

Con nhỏ này chắc thích tôi rồi.

Trò điên rồ diễn ra một hồi kết thúc, Guseul chạy lon ton đến ôm chặt lấy tay tôi.

Bây giờ tôi cũng quen rồi nên Guseul đến gần là mở tay ra thành thói quen.

“Chắc chắn là trực giác của Mộc Nhân đúng rồi. Kia đúng là lối đi.”

“Đã bảo thế mấy lần rồi mà?”

“Bảo không có ai đến được trần nhà mà. Biết đâu đấy. Nhưng Engahero làm sao vượt qua chiều không gian đó nhỉ?”

“Tôi cũng không biết rõ.”

Không dễ.

Có thủ đoạn nào xuyên thủng cái đó từ bên trong không.

Dù tôi có vận hành ma lực bên trong này, thì việc chịu đựng áp lực của khối ma lực khổng lồ kia cũng không dễ dàng.

‘Phải điều tra thêm ở làng thôi.’

Nghe Guseul nói ở một khu vực trong làng còn sót lại tài liệu nghiên cứu của Engahero.

Trong tình huống cấp bách hiện nay dù là thông tin gì thì phân tích nó cũng là tối ưu.

“Quay về thôi.”

“Vâng. Hôm nay làm tình không?”

“Muốn làm à?”

“Tôi muốn làm tình với Si-heon.”

Thì phải làm thôi.

Vừa nghĩ vậy vừa quay bước về hướng ngôi làng. Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc của mẹ bọn trẻ.

─Nghe thấy……. Không…?

Mờ nhạt, giọng nói chỉ nghe được vài chữ.

Giao tiếp giữa các chiều không gian bị ngắt quãng như đài radio chỉnh sai tần số truyền đến tai tôi.

Chẳng bao lâu sau giọng nói dần hiện rõ đường nét cụ thể.

─Anh. Ổn không?

Alba.

Mẹ bọn trẻ vạn năng của chúng ta lại làm nên chuyện rồi.

Tuy là liên lạc một chiều nhưng Alba không thể không biết điều này.

─Haizz. Coi như đang nghe thấy và nói nhé…. Thật là, đã bảo đừng hành động đột xuất mà….

─Bố- Nhanh… lên! Làm cái gì-

Giọng nói gấp gáp của Wiki vang lên ngắt quãng sau lưng Alba.

Tôi dừng lại, Guseul hiện dấu hỏi trên mặt tiến lại gần.

“Si-heon, có chuyện gì vậy?”

“Có chuyện tốt.”

Báu vật của tôi. Hai người.

Hai mẹ con có bộ não đỉnh nhất thế giới đang dành toàn bộ thời gian để cứu tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!