Tập 2

Chương 942: Quét Sạch Hang Kiến (2)

Chương 942: Quét Sạch Hang Kiến (2)

Chương 942: Quét Sạch Hang Kiến (2)

Mộc Linh Vương.

Trên đời này còn mấy ai quên được ba chữ đó?

Dù thời gian có trôi qua bao lâu thì Vua vẫn là Vua.

Sự xuất hiện của tồn tại mà ngay cả thần cũng phải kính sợ khiến các nữ tu trong thánh đường rơi vào hoảng loạn và bắt đầu bỏ chạy.

“Á á á á á!”

“Vua, là Vua. Vua xuất hiện như lời đồn rồi, mọi người chạy đi! Cứ thế này thì trẻ con người già gì cũng bị cưỡng hiếp hết thôi!”

“Hu hu hu. Tôi, tôi bị bệnh ở mắt cây! Nên làm ơn đừng động vào tôi!”

Những người la hét chạy tán loạn trước bức tượng đá cẩm thạch điêu khắc người phụ nữ quyến rũ.

Tôi bước vào phòng cầu nguyện trên tấm thảm đỏ, nhìn bức tượng đá cẩm thạch và bẻ cổ tay rắc rắc để khởi động.

‘Đó là Thế Giới Thụ Oán Hận sao.’

Hình tượng người phụ nữ trắng trẻo xinh đẹp lơ lửng trên bệ thờ.

Chỉ tại hình ảnh xấu xa thôi, chứ Thế Giới Thụ vốn dĩ rất đẹp nên tiếc là Oán Hận cũng chẳng có chỗ nào để chê về ngoại hình.

Có khi ngang ngửa với Dongtan Mom ở vương quốc chúng tôi. Thế Giới Thụ Trưởng Thành ấy.

Dù sao thì bây giờ quan trọng không phải là Oán Hận có cơ thể đáng để đâm vào hay không.

Hành động đơn độc sau một thời gian dài. Tình huống phải moi thông tin từ con số không!

May mắn là Wiki đã tìm ra manh mối nên việc còn lại không khó.

“Mẹ, mẹ ơi…. Hức hức.”

“Suỵt. Vào trong này đi. Nhanh lên!”

Các nữ tu chạy trốn ra sau bệ thờ lùa trẻ em xuống tầng hầm và run rẩy, các mục sư và linh mục bủn rủn chân tay bò chạy dưới chân tôi.

Chưa làm gì mà sao sợ thế nhỉ?

Trên đời này làm gì có ông vua nào thiện lành như tôi.

- Xoảng!

Nhìn xem. Chưa lộ sát khí mà đã rút kiếm ra rồi kìa.

Một linh mục trẻ hùng hổ rút kiếm bước phăm phăm về phía tôi.

“Thằng khốn bẩn thỉu…. Vạch mắt cây ra? Mang danh là Vua mà chỉ biết thốt ra lời lẽ thô tục, chẳng thấy chút uy nghiêm nào!”

“Không được! Hilton. Làm ơn đừng kích động ngài ấy!”

“Liên quan gì chứ. Nếu tên kia đúng như lời đồn, thì con chết chắc rồi. Mẹ và các cô gái nhỏ chắc chắn sẽ mất đi sự trong trắng!”

“A a làm ơn, làm ơn!”

Vô tình trở thành kẻ phản diện, nhưng có vẻ ấn tượng đầu tiên gây phản cảm khá lớn.

Gã tên Hilton nghiến răng dồn toàn lực lao vào tôi. Và tôi đón nhận đường kiếm đó mà không hề phản kháng.

- Phập!

Thanh kiếm của Hilton chưa kịp xuyên qua bụng tôi đã bị mắc kẹt trong vạt áo và dừng lại.

“Hự! Tên, tên quái vật này…!”

Không biết lượng sức mình nhưng cái gan thì đáng khen.

Tôi không đẩy Hilton đang tái mét mặt mày ra. Với vẻ mặt hờ hững, tôi kích nổ ma lực đã nén trong tay.

- Vù vù vù!

Ma thủ của bóng tối vươn ra xung quanh.

Những khối ma khí đen kịt giống cánh tay người vươn ra khắp thánh đường, chặn cửa tầng hầm nơi các nữ tu chạy trốn và phòng xưng tội.

“Ư, ư a a!”

Hilton vứt kiếm ngã bệt mông xuống đất, bỏ chạy một cách thảm hại.

Ánh sáng chiếu xuống từ kính màu tạo ra bóng tối sau lưng tôi. Vô số nhánh cây bắt đầu ngọ nguậy phát ra âm thanh kỳ dị.

─ Két, két, két két!

Vương Quan chỉ nhìn thấy như cái bóng.

Khác với vẻ mặt nhẹ nhàng của tôi, cái bóng phản chiếu lại rất nặng nề.

“Tên là Hilton à.”

“……Hự, hức. Thế Giới Thụ sẽ trừng phạt ngươi!”

Có vẻ là con trai của nữ tu tóc vàng kia. Sắp chết đến nơi mà bà ta không chạy ra che chở, có vẻ tình mẫu tử không thắng nổi nỗi sợ hãi.

Tôi không phải Thế Giới Thụ, cũng chẳng có ý định soi xét nhân tính của bọn họ. Nhưng thử lột mặt nạ của chúng xem sao.

“Định giả danh giáo đoàn bình thường đến bao giờ? Lũ tà giáo. Nghe nói đang vận chuyển đạn pháo và vật tư chiến tranh để khủng bố mà.”

“……Chúng ta, không phải dị giáo. Chỉ hành động để thực hiện ý chí của Giáo hoàng bệ hạ! Khác với tên bẩn thỉu như ngươi!”

Giáo hoàng à.

Theo tiêu chuẩn của tôi thì còn tệ hơn, có gì mà tự hào.

“Khác cái gì.”

Tôi cười khẩy, mặt Hilton đỏ bừng vì nhục nhã.

“Dù Quý Mộc bị bắt cóc, chẳng lẽ ta lại tìm đến mà không điều tra trước sao?”

Bề ngoài là thánh đường bình thường nhưng làm gì có chuyện đó.

Lũ trẻ bị tẩy não bị lợi dụng làm khổ sai, những kẻ sống theo chủ nghĩa khoái lạc như tôi thì nói cái gì chứ.

- Run rẩy.

Ngước nhìn bao quát các nữ tu, không thấy ai có thiên tính thiện lương như tôi cảm nhận được ở Azeline.

“Ở đây chắc cũng có người đường hoàng chứ.”

Trẻ con. Người ngoài bị bắt cóc ép nhập giáo. Chỉ chừng đó thôi.

Còn lại chẳng khác gì lũ cướp mặc quần áo đẹp.

‘Thế Giới Thụ Oán Hận không quan tâm đến việc quản lý tín đồ, nên kết quả đương nhiên là thế.’

Khi tôi mới đến dị giới. Tại sao nơi này lại bị gọi là dị giáo?

Bởi vì gốc rễ đã thối nát đến mức Mộc Nhân giáo cũng không thể bao dung.

‘Tín ngưỡng có nhiều chỗ để lợi dụng mà.’

Tổ chức thực vật bị mầm bệnh xâm nhập sẽ thối rữa trong nháy mắt.

Oán Hận không quan tâm đến thế giới loài người, mặc kệ Mộc Nhân chịu khổ hay không, kết quả là có lợi cho mình nên cứ sống mặc kệ.

Giáo đoàn trở thành tổ chức tội phạm khổng lồ chỉ là chuyện trong chớp mắt. Một khi màu sắc của tập đoàn đã được định hình thì việc bành trướng thế lực cũng dễ dàng.

Giáo đoàn phình to như vậy đã nuốt chửng nhiều doanh nghiệp, và vươn ma trảo đến cả mẹ của Jin Dal-rae.

Tôi nhớ lại bối cảnh của chúng nghe được từ Wiki và thong thả giơ tay lên.

“Nếu ai thực sự vô tội, giơ tay lên.”

“…….”

Lời nói bất ngờ.

Trong số những người đang sợ hãi, không ai đứng ra tiên phong.

Có lẽ đang cố nhớ lại tội lỗi mình đã gây ra chăng. Thực ra nghe câu hỏi này thì trên đời chẳng ai dám tự tin cả.

Huống hồ không biết tôi sẽ làm gì. Nên nghĩ rằng ngoan ngoãn co rúm lại là thượng sách.

“Người biết thông tin nội bộ của giáo đoàn này. Và có thể dẫn đường đến nơi Thế Giới Thụ Oán Hận đang ở, bước ra đây.”

“Hức, hức….”

Kỹ năng diễn xuất của những người phụ nữ vừa khóc vừa run rẩy vì sợ hãi thật đáng nể.

Không ai nhúc nhích, chỉ phản ứng như dân thường.

Đừng tưởng Wiki không đào được thông tin cá nhân của tín đồ khác.

“Được rồi.”

Tôi gật đầu vỗ tay.

“Đành phải lệ thuộc hết vậy.”

“……Hả!”

Nếu biết Mộc Linh Vương, không thể không biết lệ thuộc.

Các nữ tu và linh mục hoảng loạn nhìn nhau xem phải làm thế nào, tôi bồi thêm một câu.

“Hoặc là, ta đưa ra một đề nghị.”

“…Đề nghị?”

“Đi đường xa mệt rồi. Chỉ cần đưa năm người phụ nữ đến trước mặt ta thì hôm nay ta sẽ rút lui.”

Đề nghị được ăn cả ngã về không khi sự diệt vong và cưỡng hiếp đã được định sẵn.

Những kẻ không thể bắt được tôi bắt đầu thì thầm to nhỏ như chưa từng khóc lóc, rồi tiếng cãi vã vang lên.

‘Giả vờ mất lý trí. Hóa ra toàn là diễn.’

Dù sao thì tôi cũng không định rời đi trước khi tìm ra căn cứ chính nên cứ xem thử.

Tôi khoanh tay chờ đợi. Và chẳng bao lâu sau việc tuyển chọn kết thúc.

“Kh, không chịu đâu…. Sơ ơi. Á á! Đau quá, đừng đá cháu……. Xin lỗi.”

“Nha, nhanh lên!”

Đáp án mà số lượng đầu người cỡ một ngôi làng năm mươi người đưa ra là.

Năm cô bé chưa đến tuổi thành niên.

Những người lớn đẩy ngã lũ trẻ đang phản kháng xuống cầu thang ngắn, trừng mắt nhìn chúng như bảo đi nhanh lên.

“……Hừm.”

“Ư u, hức, hức.”

Tôi thả lỏng cơ thể để lũ trẻ không sợ hãi nhưng có tác dụng gì đâu.

Để mặc cô bé nước mắt nước mũi tèm lem, tôi ngẩng đầu lên. Chỉ thấy những người lớn thấy tôi thả lỏng vẻ mặt mới có vẻ an tâm.

“Hilton.”

Tôi hỏi người đàn ông tiên phong lúc nãy.

“…….”

“Đây là tốt nhất rồi sao?”

Câu trả lời không thốt ra từ miệng Hilton đang im lặng.

Trước mặt kẻ mạnh và xấu xa, khoảnh khắc phân chia kẻ ít xấu xa hơn và người vô tội.

Kết luận đã dễ dàng được đưa ra.

* * *

Việc sử dụng hạ bộ một cách bừa bãi. Không phải là việc dễ dàng.

Đặc biệt là đối với cây cối thì càng kinh khủng.

Nhưng nếu có điều gì an ủi cho cuộc đời sống bằng dương vật này, thì đó là ngoại hình trung bình của Mộc Nhân thuộc hàng top so với thế giới tôi từng sống.

Có câu nói chỉ cần vợ đẹp thì tính cách có xấu đến đâu cũng chịu đựng được. Dù có mang ác nữ nào đến, cứ đâm vào là thấy sướng.

- Phập phập, bốp! Bốp! Bốp!

“Ư hự……. To, to quá…. To đến mức vô lý…. Dừng lại, chết, chết mất… chết mất.”

Tóm lấy gáy người phụ nữ không xứng đáng mặc đồ nữ tu và đâm từ phía sau.

“Hức, ư hức, a… a…. Mộc Linh, Vương ngài….”

Tổ kiến bị đổ nhôm nóng chảy trở thành mẫu vật tuyệt vời. Và cô gái bị bơm tinh dịch trở thành người hầu biết nghe lời.

Cứu trẻ con, và cưỡng hiếp phụ nữ!

Thánh đường thoang thoảng mùi thảo mộc và chút thuốc súng chẳng mấy chốc biến thành nơi đầy tinh dịch.

“Hức, hự…. Xin lỗi, xin, lỗi ạ.”

“Đừng có xin lỗi, chổng mông lên cho đàng hoàng.”

“Vâng, vâng ạ….”

Một phát vào mắt cây ướt át của nữ tu.

Không, chẳng nhớ là lần thứ mấy nữa.

Đẩy ngã nữ tu in đầy dấu tay đỏ ửng, Hilton bị trói bằng ma pháp đang trừng mắt nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu.

“…….”

Vừa làm tình vừa nghe nói, tên đội trưởng hành động Hilton đã tiên phong giải quyết đủ loại việc bẩn thỉu mà giáo hội yêu cầu.

Việc cố gắng bắt chước con người của giáo đoàn bình thường đã bị lộ tẩy hoàn toàn.

“Hức, hự….”

Và người phụ nữ là mẹ của Hilton biết đường đến căn cứ chính à.

Tôi dùng quy đầu gõ gõ vào cái lồn nát bấy ra lệnh.

“Đứng dậy.”

“…Vâng, vâng! Bệ hạ….”

Những nữ tu từng run rẩy như chuột gặp mèo khi bị dồn vào góc tường, giờ đang dạng chân thở hổn hển trước mặt tôi như ếch.

Vốn chẳng phải tín đồ sùng đạo gì, việc sa ngã chỉ sau một lần làm tình là chuyện hiển nhiên.

Tôi thậm chí còn chẳng đặt lệ thuộc lên mấy nữ tu lẳng lơ này.

“……To, khủng khiếp.”

“Tuyệt…. Ư, ư hự.”

Cách cứu điệp viên với chi phí cơ hội đáng kể chỉ bằng một lần làm tình.

Tuổi thọ tăng lên chẳng bao nhiêu. Nhưng thế này là được rồi.

- Cạch.

Khi tôi đang thả lỏng vai sau khi đặt tất cả các nữ tu nằm xuống một cách công khai. Viện binh Drago mở cửa thánh đường bước vào một cách thùy mị.

“(ᐡ ⩌. ⩌ ᐡ)”

“Ngài Si-heon. Đã bàn giao tất cả lũ trẻ cho vương quốc rồi ạ.”

Android thiếu nữ xinh đẹp Drago.

Tôi vẫy tay với ước mơ và hy vọng của mình, con Android như thỏ con lon ton chạy đến sà vào lòng tôi.

“ʕ ̳• · • ̳ʔ”

Nhìn cái icon yêu thích kìa.

Vuốt ve mái tóc trắng, ăng-ten được trang bị như đồ trang trí trên đầu rung rinh.

Gần đây nhờ chức năng âm đạo nhân tạo mà Pitaya tạo ra hoạt động tốt nên cũng có thể làm tình được đấy nhé.

“Bíp bốp. Thật sự, tôi có giúp được gì không ạ?”

“Thì ngoài cô ra ai giúp được ta chứ?”

Luôn nói rồi, trẻ con không có tội.

Tất nhiên. Những nữ tu bị dương vật tấn công này nhìn xa ra cũng chỉ là nạn nhân của tẩy não. Nhưng nếu nghe hết hoàn cảnh đó thì giải quyết được việc gì.

Số lượng trẻ em tập hợp theo cách này đã lên đến hàng trăm. Đang dần lên kế hoạch xây dựng cơ sở giáo dục và nhiều đối sách.

“Ngài Pitaya bảo đã xây xong trại trẻ mồ côi cho lũ trẻ, mong ngài Si-heon nhất định đến dự lễ khai trương ạ.”

“Xong việc này ta sẽ đi. Đặt tên chưa?”

“Vâng. Hữu cơ (Yuginong)? Hình như là tên đó ạ.”

Hữu……. Cơ?

Chắc không phải cái nghĩa tôi biết đâu nhỉ.

Vì là cô gái liên quan đến thực vật nên chắc đặt tên với mong muốn chúng lớn lên tốt đẹp thôi.

“Ừ, về đi.”

“Vâng. Ngài Si-heon. Bíp bíp. Trước khi đi tôi muốn ngài xoa đầu thêm chút nữa ạ.”

Drago liếc nhìn những nữ tu đang phun nước trắng phì phì như ngao trên bãi bùn, rồi liếc nhìn tôi.

Có vẻ muốn gì đó. Nhưng mọi thứ để sau khi xong việc đã.

“……Bíp u.”

Chỉ xoa đầu qua loa, ăng-ten của Drago ỉu xìu rũ xuống.

=== HẾT SERIES BIBLE ===

[PREV]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!