Tập 2

Chương 880: Cổ Đại Tháp (1)

Chương 880: Cổ Đại Tháp (1)

Chương 880: Cổ Đại Tháp (1)

- Dieffenbachia.

Đột nhiên một lời thì thầm vang lên đánh thức cô khỏi giấc ngủ dài.

Trong phòng khách nhìn ra lối vào, cô nằm sấp trước lò sưởi, đồng tử phản chiếu khuôn mặt lo âu của những người lạ mặt.

Họ đang nói chuyện gì vậy.

Vốn dĩ nơi này là đâu.

‘Phải mau tỉnh lại, phải gặp Bệ hạ.’

Trong cảm giác bồng bềnh như mơ, Dieffenbachia lắc đầu để tỉnh táo.

Bàn tay quét xuống sàn dính đầy vụn than và bùi nhùi.

- Ôi, tội nghiệp Joseph. Bị cướp mất vợ, thật đáng thương làm sao.

- Nghe nói gần đây Bệ hạ thường xuyên qua đêm với những phụ nữ có tài năng xuất chúng, a a. Marianne chắc chắn sẽ quay lại thôi. Hai đứa là cặp đôi đẹp nhất làng chúng ta mà!

Tiếng than thở xen lẫn tiếng thở dài.

Dieffenbachia Marianne. Biểu cảm của Dajeong, người đang vùng vẫy trong bộ giáp nặng nề, cứng đờ lại.

Tách, tách. Tiếng lửa nổ lách tách.

Trong tòa nhà mang đậm dấu ấn thời đại Cách mạng Công nghiệp vừa mới bắt đầu, Dajeong cứng đờ như tượng đá, dõi theo dòng thời gian dài đằng đẵng bằng đôi mắt.

- Chiến tranh kéo dài quá nhỉ. Ngày nào cũng nghe tiếng pháo chán ngắt. Nghe nói những kẻ kiêu ngạo ở Ma Tháp cũng chết hết nhân tài và sụp đổ rồi…….

- Joseph không phải là đứa sẽ ra đi như vậy. Hức. Mình ơi, tại sao Đại Đế lại cướp bạn đời của người khác….

- Đừng nói những lời bất kính. Lỡ hiến binh đến thì sao.

- Nhưng, nhưng mà……. Bệ hạ mà em nhìn thấy từ xa và biết đến không phải là người như vậy. Lần trước con gái của người hái thuốc Alex bị bắt đi chỉ vì có tố chất ma pháp xuất sắc. Tin được không? Con bé non nớt đó…!

Mộc Linh Vương.

Chính xác là đang ám chỉ vị Vua của thời đại trước.

Dajeong không thể vùng vẫy, cơ thể dính chặt như kẹo cao su trước lò sưởi, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người. Cái tên quen thuộc Dieffenbachia, Dajeong không mất nhiều thời gian để suy đoán rằng hai người kia là ông bà của mình.

- Có vẻ Bệ hạ đau lòng lắm.

- …….

- Nghe nói con đường cứu sống đứa trẻ đã bị cắt đứt. Hình như định giết Thánh Nữ. May mà Kỵ Sĩ Đoàn Trưởng trung thành đã đưa Thánh Nữ bỏ trốn.

- Em không muốn nghe chuyện về Bệ hạ. Người đó hoàn toàn điên rồi. Điên vì nữ sắc ấy. Thà là Thế Giới Thụ còn hơn……!

Mùa thu se lạnh trôi qua nhanh như một bộ phim, mùa đông bão tuyết ập đến.

Không chỉ mùa màng trôi qua mà năm tháng cũng trôi đi, tóc và râu của đôi vợ chồng già đã bạc trắng, nỗi lo âu hiện rõ trên khuôn mặt càng lúc càng sâu sắc không cách nào chống đỡ.

Cảm giác không phải bị thời gian đánh bại, mà là tinh thần bị dồn vào đường cùng đang gặm nhấm sức khỏe.

- Joseph, Joseph. A a.

- Thôi đừng nói nữa. Không thể sống thế này mãi được.

- Ông, đến cuối cùng vẫn……. Ed. Ông không có trái tim sao?

- Tôi định không nói, nhưng bà biết nhờ ai mà chúng ta không bị đói không? Cô con dâu chết tiệt. Nhờ Mari đấy. Tôi nghe tin rồi. Dieffenbachia Marianne, nghe nói đã trở thành Quân Đoàn Trưởng. Một mình con bé đã chống đỡ ngôi làng này. Trong tai ương bất khả kháng, Mari đã làm hết trách nhiệm. Là thằng Joseph yếu đuối thôi.

- Sao ông, bố nó là Ed mà lại có thể nói những lời như vậy? Giờ tôi chán ngấy rồi.

- Khoan đã. Lily. Bên ngoài đang có bão tuyết, bà định đi đâu? A……. Chết tiệt.

Người đàn ông vuốt ve khuôn mặt đầy hối hận chờ vợ về.

Không lâu sau, những người đàn ông được cho là binh lính tìm đến ông vào sáng sớm, và rồi người đàn ông lao ra khỏi nhà với khuôn mặt tái nhợt.

Dù chết cóng trên đường hay tự kết liễu đời mình, không biết ý định là gì nhưng kết quả đều giống nhau.

Dajeong không thể ra khỏi ngôi nhà đó nữa. Không ai trở lại căn lều trống rỗng, và rồi tiếng hành quân được cho là của quân đội vang lên từ xa.

Thỉnh thoảng những tờ báo dân sự bay trong mưa gió dính vào cửa sổ.

Nội dung trong đó là gì nhỉ.

Hình như là những ấn phẩm tuyên truyền đầy rẫy sự chế giễu và chỉ trích về sự tồn tại gọi là Mộc Linh Vương.

Kết thúc của tòa nhà tồi tàn này là cùng với những người công nhân cầm công cụ ập vào.

Cùng với tiếng trần nhà sụp đổ, Dajeong thoát khỏi giấc mơ dài.

- Ầm ầm ầm!

"……!"

Quân Đoàn Trưởng. Dieffenbachia.

Dajeong mồ hôi đầm đìa ngồi dậy trên nền đất.

Không ai bảo vệ xung quanh cô. Dajeong rơi xuống sa mạc một mình, hồi tưởng lại bộ phim mình vừa xem và chìm đắm trong cảm xúc độc hại đó vài phút.

- Xào xạc.

Tiếp đó. Cô đồng hóa với môi trường của tòa tháp.

Không biết dùng từ đồng hóa có đúng không, nhưng cấu trúc và hiện tượng của bối cảnh Cổ Đại Tháp hiện rõ mồn một trước mắt.

Cổ Đại Tháp và Tâm Mộng Tháp đã liên lạc với Thời Gian Tháp và Chiều Không Gian Tháp trong thời gian dài.

Nhưng việc này đã bị cắt đứt đơn phương từ lúc nào đó, và cô dường như đã hiểu ngay được mạch lạc của nó.

- Vù vù vù!

Môi trường của tòa tháp vô cùng thê thảm.

Một đống đổ nát chỉ còn những hạt cát lăn lóc ập vào mắt Dajeong.

Những tòa nhà đủ màu sắc chứng minh con người từng cư trú.

Nhưng khác với thành phố vẫn còn đang thở, bên trong đó không có bất kỳ sinh vật nào còn sống.

Quý tộc phe Bảo Hoàng, thần dân, binh lính và cả Quân Đoàn Trưởng.

Tất cả đều chết rồi sao.

Nơi trú ẩn mà Mộc Linh Vương tạo ra đã ngừng hoạt động. Và Dieffenbachia nhận ra tại sao các quý tộc và Engajero ở lại Thời Gian Tháp lại vội vã thực hiện việc hồi sinh Mộc Linh Vương.

Một bánh răng lớn đã rơi ra khỏi bản kế hoạch rộng lớn. Thất bại đã cận kề nhưng đành phải ngoảnh mặt làm ngơ.

‘Tại sao?’

Vấn đề là nguyên nhân.

Trong đống đổ nát có dấu vết của trận chiến, nhưng gọi đây là nội chiến thì có chút kỳ lạ.

Dieffenbachia cũng là phụ nữ xuất thân từ tháp.

Từ việc tẩy não dưới danh nghĩa giáo dục diễn ra bên trong, đến việc thần thánh hóa Vua và lòng trung thành tiếp nối, sự kết đoàn của họ là hoàn hảo.

Mặc dù không thể khẳng định không xuất hiện nhân vật nào có sự bất tín với thể chế như Dieffenbachia, nhưng nghe nói Tâm Mộng và Cổ Đại Tháp có nguồn tài nguyên vật chất phong phú hơn cả tháp cô từng ở…….

‘Thứ gì đã khiến nơi này ra nông nỗi này? Bệ hạ…… đang ở đâu.’

Dieffenbachia đứng dậy.

Cát lấp đầy các khe hở của bộ giáp rơi ra ngoài, ngay khi cô bước chân về phía trước, thứ gì đó bị chôn vùi trong cát cản trở đường đi.

- Cộp!

Dieffenbachia đào bới lớp cát đó lên, rồi cau mày dữ dội.

Vũ khí dạng tạo tác (artifact) được làm từ khoáng vật cứng hơn và công thức ma pháp, có chất liệu tương tự như thứ cô đang mặc.

Nhận ra kẻ đeo nó là một bộ xương trắng yếu ớt, cô nhanh chóng lấy thẻ nhận dạng trong ngực ra.

"…Sarracenia."

Quân Đoàn Trưởng Quân Đoàn 2 Đế Quốc. Sarracenia.

Bộ giáp sắt vỡ vụn lăn lóc trên bãi cát. Một bên gò má của hộp sọ bị thủng một lỗ lớn, xương tay và chân cũng có vẻ bị mất, trông thật trống trải.

Khí tức sinh mệnh còn sót lại dưới lòng đất phản ứng với sự hiện diện của Dieffenbachia, tiếp đó nguyên khí màu xanh đậm chạm vào cơ thể cô và thấm vào.

- Lóe lên.

Nhiều cảnh tượng lướt qua trước mắt.

Những tòa nhà nguyên vẹn khớp với đống đổ nát hiện tại, ký ức và quyền kiểm soát của tòa tháp được ủy thác.

"Cái này-"

Ký ức về người phụ nữ cũ của Vua bị ăn thịt lướt qua.

Những cái cây không có linh hồn làm biến chất thảo nguyên nguyên vẹn, lục lọi giữa các tòa nhà và ăn thịt con người.

Quý tộc, con người, hoàng tộc, tất cả mọi thứ còn sống đều bị cướp đi, oán linh lao tới như muốn chọc thủng nhãn cầu bằng ảo giác.

- Bịch.

Dieffenbachia ngồi bệt xuống đất, trấn tĩnh hơi thở và sắp xếp lại ký ức.

Sương mù đen kịt bao phủ bầu trời.

Trong đám mây đen nuốt chửng thành phố sa mạc, những nếp nhăn mắt khổng lồ nhíu lại. Rồi từ từ nâng mí mắt khổng lồ lên.

Số lượng không chỉ có một.

Oán hồn của đại thụ lâm khoác lên mình lớp vỏ đen kịt, một lần nữa cảm nhận được chủ nhân của tòa tháp. Thế Giới Thụ vượt qua Cổ Đại, đạt đến cảnh giới Thoát, nhìn xuống Dieffenbachia bằng con mắt to như ngôi sao.

- Rắc, rắc rắc!

Những cây cổ thụ trỗi dậy trong sa mạc. Mỗi cây đều có kích thước bằng một ngọn núi.

“…….”

“……?”

Cùng với tiếng khóc dị dạng, cái cây khắc chữ tượng hình đưa ra lời cảnh báo khô khốc như máy móc.

“Két, két két két.”

“…Két é é é?”

Dajeong không biết nguồn gốc của tất cả các tòa tháp, nhưng cũng có những câu chuyện nghe được bên lề.

Câu chuyện về Thế Giới Thụ tán đồng tư tưởng của Vua rồi bị phản bội.

Từ những tồn tại giương cờ khởi nghĩa chống lại Vua rồi bị tống vào trong Vương Quan.

Đến những tồn tại thiện lương bị mất linh hồn hay ý thức, chỉ còn lại cái vỏ rỗng.

“…Két, két. Két két két. Két.”

Âm thanh rợn người như móng tay cào lên sắt xâm nhập vào tinh thần Dajeong và gặm nhấm tâm lực.

Những con mắt đỏ ngầu vô số trên bầu trời, lồi ra to tướng như điềm báo trước khi sấm sét đánh xuống.

Tiếp đó cơn mưa màu đỏ như máu rơi xuống đống đổ nát.

Nhiều oán hận và căm thù ập đến. Những cây cổ thụ mang lốt người đó còn lớn hơn cả dinh thự được xây dựng để an bài cho Vua.

Khoe khoang kích thước kinh hoàng đến mức chỉ cần một bước chân là xóa sổ tàn dư của đế quốc.

Dám chắc rằng.

Hình dáng của bọn chúng, những kẻ không thể lý giải và không thể hiểu nổi kia, gợi lên nỗi sợ hãi mà ngay cả khi nhìn Lee Si-heon cũng không cảm thấy được.

Là ác mộng, hay là giấc mơ thoáng qua như lúc nãy. Hay là đang hồi tưởng lại bộ phim kinh dị đã xem cùng người yêu ở góc nhà nào đó.

Tất cả những con mắt trải khắp tầm nhìn đa góc mà Dieffenbachia nhìn thấy đều đẫm sự điên cuồng và thấm vào bóng tối.

Từ ngọn đồi sa mạc nhìn ra tận cùng đường chân trời, cơ thể đen kịt như mực tàu được cho là chủ nhân của những con mắt nối dài vô tận.

Có lẽ. Tồn tại kia đã phá hủy vương quốc này.

- Tách, tách tách, tách.

Âm thanh kỳ quái vang lên từ bên dưới. Nhìn xuống, bộ xương trắng mà Dieffenbachia đã đào lên đang va đập hàm răng vào nhau run rẩy.

Từ xương của Quân Đoàn Trưởng bị sát hại thê thảm, những xúc tu đen và trơn trượt mọc ra, rồi bao phủ hoàn toàn bộ xương. Bắt đầu ăn mòn cả bộ giáp.

- Nhúc nhích, nhúc nhích, nhúc nhích.

Đồng thời tiếng gầm rú nổ ra từ phía bên kia bầu trời.

“ Quác, quác, quác, quác quác, quác. ”

Ngắn gọn. Nhưng khi tiếng hét sắc nhọn như kim vang lên, những xúc tu đen kịt bị chôn vùi dưới đống đổ nát lộ diện trên sa mạc.

Một, hai, trăm, nghìn…….

Những mái tóc đen phun ra như dòng dầu mỏ cưỡi gió, vẽ nên những gợn sóng như đang sùng bái cây cổ thụ và nhảy múa điệu nghệ.

Con mắt trên bầu trời chớp-

Có cách nào giết được tồn tại không thể hình dung kia không.

Phân thân của Mộc Linh Vương đội lốt người tối thiểu sẽ dễ đối phó hơn nhiều.

Chưa bàn đến mức độ sức mạnh, áp lực tâm lý đã khác hẳn.

Có tồn tại nào được miêu tả như vậy không?

Dajeong thầm hồi tưởng lại ký ức xưa, khẽ thốt ra cái tên đó.

"……Hyperion."

Tòa nhà chọc trời sống.

Giant Sequoia (Sequoiadendron giganteum).

Muốn gọi kích thước của tồn tại này thì phải so sánh với tiểu hành tinh nhỏ.

Những sợi tóc mọc lên từ mặt đất tiếp đó đắp lên chiếc mặt nạ trắng, rải rác ánh mắt đỏ rực.

Sát ý rõ ràng.

Mộc Linh Vương đã đối đầu với tồn tại như thế này và giành chiến thắng sao?

“K... g... W... y?”

Dù không phải lúc để nói khi vừa nhớ lại giấc mơ xưa, nhưng sống va chạm với những tồn tại như thế này, tinh thần bị bào mòn đến phát điên cũng là điều dễ hiểu.

Dieffenbachia rút kiếm, vỗ vào lồng ngực đang đập thình thịch để chống lại.

Đôi chân cứng đờ không nghe lời, nhưng nếu không thoát khỏi nơi này thì cũng coi như từ bỏ ý định bảo vệ người đàn ông đó.

* * * * * *

Alba và Wiki trở lại, có vẻ khá ngượng ngùng với nhau, không nói chuyện gì, lúng túng tìm đến tôi và im lặng đá chân vào cát.

"……."

Trong bầu không khí u ám đó, nhân lúc hai người biến mất, Marronnier đang thổ lộ sự bất an lén buông tay tôi ra.

Nghe nói cô ấy đã gặp người bạn phản bội mình nên tâm trạng có vẻ rất tệ.

Khi tôi chống cằm nhìn xuống hai người, Wiki đang nắm vạt váy mẹ mình thận trọng cúi đầu.

"…Xin lỗi ạ. Con đã, nói dối."

Khác với trước đây giả vờ xin lỗi để qua chuyện nhưng đầu gối không hề gập xuống, bây giờ khí thế đã giảm đi rất nhiều.

Rốt cuộc họ đã nói chuyện gì vậy.

Liếc nhìn Hiền Giả, thấy khóe mắt cô ấy còn vương vệt nước mắt.

- Vút.

Alba lặng lẽ quay đầu đi.

Wiki mếu máo nắm lấy tay tôi, ngước nhìn tôi.

"…Bố."

Có vẻ có điều gì muốn nói, ngay khoảnh khắc tôi chờ đợi câu trả lời.

─Rắc.

Bầu trời bắt đầu rung chuyển. Và lần này biến cố cũng xuất hiện vào thời điểm cực kỳ trớ trêu.

Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên xa xăm, như định chia cắt chúng tôi một lần nữa, khí tức đáng ngại trào dâng từ nhiều nơi.

Lần này những cử chỉ đó có vẻ khá bất ổn. Tôi vội vàng để lộ Vương Quan, dùng ma lực trói buộc những người tình xung quanh và Wiki, kéo về phía mình.

"Á!"

"B, bố?!"

Cảm xúc như muốn đâm xuyên tim phổi cùng với sát ý khiến mí mắt giật liên hồi.

‘Cái này.’

Hơi vô lý đấy.

Rốt cuộc làm sao trói buộc được những kẻ này trong tháp vậy.

- Xẹt, xẹt xẹt!

Vương Quan phát ra tiếng động lớn, rung động hướng về phía nguy hiểm xung quanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!