Tập 2

Chương 530: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (1)

Chương 530: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (1)

Chương 530: Lời Triệu Tập Của Sephiroth (1)

“Chị.”

Tâm lý con người vốn dễ bị bóp méo bởi những điều rất nhỏ nhặt.

Nghiêm trọng hơn, đánh giá về mỗi cá nhân có thể đảo lộn chỉ vì một lời nói của người khác.

Tôi đã thất vọng về người đó.

“…Bị thương nặng quá.”

Chị biết rõ đó không phải là điều quan trọng mà.

Ở lập trường của tôi hiện tại, dù nghe lời lo lắng theo hướng nào cũng chỉ thấy đạo đức giả.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Sage. Dùng ánh mắt thúc giục đáp án. Cảm xúc trong mắt cô ấy thay đổi lần lượt. Lo lắng, bất an. Và tình yêu méo mó.

“Vết thương hở miệng rồi, phải mau chữa trị-”

Tôi nhẹ nhàng đẩy bàn tay đang vươn tới của Alba ra khi cô ấy bước nhanh lại gần.

Ánh mắt Sage hơi dao động.

“Được rồi. Để Chi-yu chữa trị còn hiệu quả hơn.”

“Tôi cũng làm được mà.”

“Alba.”

“…….”

Không phải tên thân mật. Gọi tên một cách cứng nhắc khiến Alba im bặt.

Lý do tôi không ghé qua đất của mình mà đến thẳng đây là để gặp Alba.

Tôi tò mò xem cô ta sẽ làm bộ mặt gì khi thấy tình trạng của tôi. Và vì không muốn chán ghét người này khi cứ để trong lòng.

“Hôm nay em đi đây. Vì phải đi gấp.”

Alba có vẻ vẫn không định cho tôi biết kế hoạch đến cùng.

- Bật dậy!

Tôi đứng dậy tiến lại gần Sage.

Ánh mắt chạm nhau trong chốc lát, khoảng cách tưởng như sẽ gần lại.

Alba giật giật hai tay nhưng tôi lướt qua cô ấy đi thẳng ra cửa.

Bộp-

Cô ấy nắm lấy khuỷu tay tôi.

“Anh….”

“Chỗ đó đau. Là chỗ bị thương khá nặng đấy.”

“A-”

Nghe tôi nói vậy, Sage buông tay ra ngay. Sắc mặt Alba càng thêm trăn trở.

“…….”

Điều khó xử hơn là ngay cả biểu cảm kia cũng có khả năng là giả tạo. Không loại trừ khả năng cô ấy cố tình tỏ ra yếu đuối để làm lu mờ phán đoán của tôi.

‘Đế vương không được thu nhận nhân tài thông minh hơn mình, người ta bảo thế nhỉ.’

Engajero, lời can gián của bề tôi hôm nay lại khắc sâu vào nếp nhăn trên trán tôi. Tình huống không thể đọc được tâm can Alba lúc này thật chóng mặt.

‘Tôi biết.’

Hành động của Alba giống với hành động tôi từng làm.

‘Dù vậy.’

Phải đưa ra lựa chọn ích kỷ.

Tôi có thế lực mình dẫn dắt, và phán đoán của tôi liên quan đến mạng sống của hàng triệu người.

Đây là lúc phải vì tập thể hơn là vì mối quan hệ cá nhân.

- Cạch.

Mở cửa ra, Wiki đã tỉnh ngủ đang đứng trước cửa nhìn sắc mặt tôi.

“Bố….”

“Ừ. Wiki.”

Đóng cửa lại, quỳ gối xuống ôm lấy đứa con gái của tôi. Dỗ dành Wiki đang vùi đầu vào lòng tôi một cách đáng yêu, tôi cố nén ham muốn xuống.

Kế hoạch của Sage là gì và con có đoán được gì về chuyện này không.

Tôi có thể hỏi trực tiếp Wiki. Và tôi muốn làm thế, nhưng tôi sẽ không làm chuyện đó.

Con tôi không được trở thành công cụ.

Từ khoảnh khắc đó, niềm tin giữa cha con sẽ bắt đầu rạn nứt.

“Bố, đi ạ?”

“Đi chữa trị thôi mà.”

“A… v, vậy đi nhanh lên ạ!”

“Khà khà không cần vội đâu.”

Cảm nhận được hơi người của Alba đang dựa lưng vào cửa phòng.

“Bố, con mong bố không bị thương….”

Bàn tay nhỏ xíu xoa xoa vào nhau nói vậy, Wiki vô cùng dễ thương và đáng yêu.

“Hôm nay con sợ lắm phải không?”

“Vâng…. Con biết bố làm việc vất vả. Nhưng mà…. Con làm thay không được sao? Con cũng tự tin làm tốt mà.”

“Không phải đâu. Không sao mà.”

Suy nghĩ thà mình chết còn hơn để bố mẹ chết. Tôi cũng từng là con của ai đó nên tôi hiểu rõ cảm xúc đó là gì.

Nhưng khi trở thành cha mẹ rồi thì thật khó để đồng cảm.

“……Vậy bố, có chuyện này ạ.”

Gấu con kéo dài giọng.

Ngập ngừng, đắn đo một cách dễ thương rồi chớp mắt.

“Hửm?”

“Hôn… được không ạ?”

Tôi cười khúc khích cúi đầu xuống, Wiki kiễng chân lên hôn chụt- không phải vào má mà vào môi.

A….

“Thật là, ái chà! Sao con gái tôi lại dễ thương thế này?”

“Á, bố! Nhột quá. He he.”

Ôm cổ hôn liên tiếp vào hai má khiến Wiki cười khanh khách.

Cảm giác hạnh phúc trào dâng. Khoảnh khắc một ngày tồi tệ nhất trở thành một ngày cũng tàm tạm.

Tôi ôm chặt lấy chú gấu con đáng yêu của mình.

Bằng tất cả sức lực,

Trở về thế lực của chiếc lá, trong phòng bao trùm sự im lặng.

Bắt đầu từ Hongyeon, Dongbaek cho đến Mary. Thậm chí cả Guseul cũng khoanh tay trừng mắt nhìn tôi.

“Lần này cũng đi một mình à?”

“Ừ.”

“Ra cái bộ dạng này?”

Tôi nắm lấy cổ tay Chi-yu đang định cho tay vào trong quần tôi, gật đầu.

Chi-yu bĩu môi. Từ nãy đến giờ cứ cọ ngực vào người tôi một cách tinh ranh.

“Phải rồi, Bệ hạ đích thân hành động thì ai dám nói gì~ Hử? Nếu định đi chịch một mình thì đừng có để bị thương chứ.”

Guseul mỉa mai thở dài thườn thượt.

“Rốt cuộc chỉ làm chuyện tốt cho người khác thôi còn gì.”

“Tại đúng lúc Byeol đang bị đánh.”

“Người yêu anh?”

Giật mình-

Những người phụ nữ rùng mình trước cách chọn từ thảm họa của Guseul.

Trong má Dongbaek cũng phồng lên một chút gió. Camellia có vẻ bực mình nên nhíu mày.

“Dù sao cũng là kẻ sớm muộn gì cũng phải xử lý mà.”

Tôi nói lảng qua chuyện đó, Guseul dựa tay lên vai tôi rồi ôm lấy đầu tôi.

Nách chạm vào cổ.

“Hiệp hội trưởng mà cũng bị đánh thì đúng là tên điên rồi. Ý là anh đối đầu với hắn ngay sau đó mà?”

Không phải tự nhiên mà gọi là Ác ma thử thách.

“Trạng thái đó cũng chưa phải là vạn toàn đâu.”

“……Cái đó thì hơi, quá rồi đấy.”

“Thực sự cảm thấy thế sao? Dowon, ngươi cũng đã vượt qua cảnh giới rồi mà. Sức mạnh vẫn thiếu?”

Tiếp lời Guseul, Hongyeon bày tỏ sự lo ngại.

Đúng vậy.

Hắn không phải là kẻ dừng lại ở đó.

Xét về số lượng quyền năng hắn sở hữu, hay công suất đó…. Nếu nghĩ đến uy lực của quyền năng thông thường.

“2 phần.”

Chỉ 20% của bản thể.

Nếu tính cả sức mạnh che giấu thì có khi chỉ đến 1 phần.

“Nghiêm túc chứ?”

“Nói quá đấy.”

Hongyeon và Guseul tỏ vẻ khó xử.

“Đang nói chuyện gì vậy?”

Mary không cần biết đâu. Xoa đầu qua loa khiến cô nàng thích thú.

- Bốp bốp.

Tôi vỗ tay báo hiệu kết thúc cuộc họp.

“Hôm nay đến đây thôi, ta ổn. Tiếp tục căng thẳng và đề phòng, để khi chiến tranh nổ ra có thể hành động ngay lập tức.”

“Ác ma thử thách tính sao?”

“Ta và Guseul sẽ đảm nhận. Lần này sẽ có nhiều viện trợ từ ATU. Các cô dồn toàn lực vào việc phục hồi đất đai. Yeon phòng thủ.”

“Đã rõ!”

“Dongbaek? Tình hình thế nào?”

“Ổn hơn nhiều rồi ạ. A nhưng mà… hình như em sắp được cấy ghép mắt rồi.”

Đã đến lúc đó rồi sao.

“Chúc mừng em.”

Trước lời chúc mừng chân thành của tôi, Dongbaek ngập ngừng nói.

“Hôm, hôm đó anh có rảnh không?”

“Sao thế?”

“Thì là, em muốn nhìn thấy anh.”

“Anh thì không nhìn được đâu.”

Thứ có thể nhìn thấy là mạch ma lực hoặc tinh linh. Và khí chất riêng của người đó được tạo thành từ sự luân chuyển của ma lực.

Dù là ma nhãn cấp cao nhất, nhưng làm sao chỉ có thể nhìn thấy hình dáng lờ mờ.

“Cái đó… cũng không có cảm giác thực lắm.”

Trước sự ngập ngừng của Dongbaek, Guseul gõ gõ vào đầu tôi.

“A~ không tinh ý gì cả. Có mắt rồi thì muốn nhìn mặt anh đầu tiên chứ sao.”

“Đã bảo không nhìn thấy mà.”

“Muốn nhìn thấy mạch cũng được, haizz đẹp trai để làm gì hả đồ ngốc?”

Biết chứ,

Nhưng dạo này có quá nhiều thứ phải lo.

Tôi dùng tay đưa ra sau véo mạnh vào eo Guseul.

“Ái!?”

Cảnh tượng đó chỉ có Chi-yu nhìn thấy, nhưng cô ả đang mất trí vì mải nếm khắp người tôi để chữa trị.

Hứa sẽ dành thời gian vào ngày hôm đó, rồi kết thúc cuộc họp.

Có vẻ vết thương của tôi trông khá nghiêm trọng nên không có cô nào yêu cầu dành thời gian riêng tư.

Chỉ còn lại tôi và thư ký Guseul trong phòng họp, cuộc trò chuyện giữa hai người.

Thở dài ngả đầu ra sau ghế, Guseul đưa thứ gì đó ra.

“Này.”

Viên thuốc trắng và chai nước.

“Cần chứ?”

“…Rất cần.”

Giật lấy lọ thuốc từ tay Guseul, dốc vào tay rồi tống vào miệng.

Tính gây nghiện cao nhưng không phải ma túy. Nói đúng hơn là cảm giác như thuốc bổ não.

“Lo à?”

“Gì chứ.”

“Mấy cô bạn gái của anh. Và Shiva.”

“Thì, đương nhiên rồi.”

“Thấy không ổn thì đưa về đây đi.”

“Điên à.”

Cô biết tôi đã ngụy tạo cái chết với tâm trạng thế nào mà.

“Nếu nguy hiểm thì khó mà cứu ngay được. Chà, nghe nói Hiệp hội trưởng cô ta cũng được tìm thấy trong tình trạng hôn mê.”

“Thì đúng là thế.”

“Này, chuyện lần trước nói ấy. Thời điểm nói sự thật cho bạn gái anh, là khi anh nắm chắc phần thắng hoàn toàn. Vẫn chưa đến lúc à?”

Khi tôi cảm thấy chắc thắng trước hai thế lực Flower và Thế Giới Thụ.

Khi có thể chịu trách nhiệm cho mạng sống của tất cả mọi người thì sẽ cân nhắc.

Đó là lựa chọn do chính tôi đưa ra và Guseul cũng biết.

Tuy nhiên,

Việc tôi còn sống coi như đã bị lộ rồi.

Giờ cứ khăng khăng giữ tình trạng của mình cũng khó.

Cộng thêm vụ của Sage lần này, nếu có thể thì tôi định thay đổi hướng đi một chút.

Chỉ khi nào chắc chắn thôi.

“Thế à? Vậy thì may rồi.”

“Không giống cô chút nào, sao tự nhiên lo lắng thế.”

“Phì hi hi. Tôi là thư ký mà?”

Guseul cười đùa trông hôm nay xinh lạ.

Cô nàng này cũng giống Alba, bụng dạ đen tối ngầm nên tôi không để vào mắt….

“Sao, hôm nay trông xinh thế?”

“Một chút.”

“Không phải một chút mà là nhiều đấy chứ. Tôi vốn dĩ đã đẹp rồi.”

Dùng mông hích nhẹ vào vai tôi đang ngồi.

Đáng ghét thật nhưng hôm nay mệt, lại được Wiki hôn nên bỏ qua.

Tôi trong trạng thái hơi lâng lâng do thuốc, chuyển mắt sang Guseul.

Guseul đang canh giữ bên cạnh tôi với vẻ mặt hơi kiêu kỳ, chớp mắt.

“Sao?”

Cảm giác gì đó vi diệu.

- Mềm mại.

“…Ư! Gì thế?”

Luồn tay qua nách áo hở, vạch áo lót ra bóp mạnh bầu ngực mềm mại.

Cảm giác ham muốn tình dục quay trở lại vốn dĩ rất mơ hồ.

Máu dồn xuống bụng dưới cùng với cảm giác mờ nhạt đó, tôi chìm đắm vào nó.

Bản năng được điều chỉnh ngay khi có Vương Quan. Nhớ đến mảnh vỡ Vương Quan đang cất trong túi, tôi nhíu mày.

Có vẻ ham muốn tình dục đã quay lại.

- Bóp, mềm mại!

Bộp!

Dùng lực ngón tay bóp ngực, rồi lôi đầu vú ra giữa khe hở màu hồng.

“A ưm…. Không có Vương Quan mà. Thế này nghĩa là sao?”

Không nói tiếp, Guseul cười khiêu khích. Có vẻ nụ cười đó chứa đựng sự thỏa mãn.

Không cảm thấy ham muốn tình dục, mà cảm thấy thỏa mãn ở khía cạnh khác sao.

“Ưm…!”

Guseul vặn người ngắn ngủi, dùng tay mình vuốt ve cánh tay đang nổi da gà.

“Có chuyện chưa nói, vừa sờ ngực vừa nghe đi.”

Bóp mạnh, véo.

Vừa chơi đùa với ngực vừa trấn an ham muốn tình dục.

Chỉ có mảnh vỡ Vương Quan nên chỉ cần thế này là giải tỏa được.

Tôi chặn dây thần kinh ở bàn tay đang tự động di chuyển, tập trung vào lời của Guseul.

“Có liên lạc từ Sage.”

“Nếu là Sage?”

“Không phải người anh biết, mà là Sage hiện tại.”

Marronnier Blanche.

Khi tôi nghiêng lông mày, Guseul lấy điện thoại của tôi từ tay cô ấy đặt xuống.

Bình thường là kênh liên lạc do Guseul quản lý. Đương nhiên mạng lưới liên lạc là tạo tác đặc biệt đã được xử lý để không ai có thể xem được.

“Đi thử xem. Nếu đỡ đau đầu.”

“Biết rồi.”

Dù ý đồ là gì, Marronnier đáng tin hơn Sage nhiều.

Tôi đồng ý rồi ngồi xuống ghế nhắm mắt điều chỉnh hơi thở.

- Ngọ nguậy.

Bàn tay đang di chuyển vẫn giữ nguyên.

“Dạo này… hơi, mệt à?”

Nghi ngờ Sage khiến tôi vô thức cảm thấy cơ thể cô đơn rất nhiều.

Dù sao thì cũng sắp phải gặp Sage rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!