Tập 2

Chương 650: Bố Chăm Con

Chương 650: Bố Chăm Con

Chương 650: Bố Chăm Con

Trẻ con luôn cố gắng để nhận được sự quan tâm của cha mẹ.

Thời kỳ mà sự quan tâm của cha mẹ là sự kính trọng lớn nhất mà bản thân có thể nhận được.

Ngay cả tôi hồi nhỏ cũng vậy. Từ lớp trưởng, đến chủ tịch toàn trường, giải thưởng bé ngoan, Olympic trẻ em quốc tế các kiểu. Không có việc gì là không làm để nhận được lời khen của cha.

‘Ở tuổi này thì, cha mẹ là tất cả mà.’

Vì thế tôi biết.

Phải trở thành người vĩ đại như cha.

Nếu hỏi cha có vĩ đại không, thì nghĩ lại bây giờ hoàn toàn không phải. Nhưng dù sao giấc mơ thời thơ ấu theo một nghĩa nào đó có lẽ đã thành hiện thực.

Ít nhất nếu nhập tâm vào tư tưởng trung đại hay cổ đại, thì tôi là vị vua của tri thiên đã đạt được thành tựu vĩ đại theo cách nào đó.

‘Chỉ là.’

Hành vi của Wiki hơi quá đà.

Hành vi mong muốn sự quan tâm của bố dần chuyển sang hướng tự hủy hoại bản thân?

Lớn lên mà đỡ hơn thì không nói, nhưng với kiến thức nuôi dạy con ngắn ngủi của tôi, không thể đoán trước được nó sẽ nảy sinh tình huống bất ngờ nào.

- Cốc cốc.

Hôm nay cánh cửa cũng mở ra bất ngờ.

“Bố. Có chuyện này ạ.”

Trên mu bàn chân của Wiki đang rón rén tiến lại gần tôi, có một vết xước nhỏ.

Hôm kia là đầu gối. Hôm qua là ống quyển. Hôm nay là mu bàn chân.

Hơi đau nên Wiki nhăn mặt, bước vào phòng với bước chân ngầm vui vẻ.

Điểm nhấn là mặc váy chứ không phải đồ ngủ gấu để vết thương lộ rõ hơn.

Wiki vén chiếc tất như cái rọ mõm lên, nói với giọng như sắp khóc.

“Con… bị thương rồi.”

Lần này là làm gì?

IQ không thể ước lượng, Wiki bắt đầu tự biện hộ.

“Lúc đóng cửa nhà vệ sinh bị quệt vào khe cửa. Đau quá. Thổi phù phù cho con đi.”

Nhìn bề ngoài, hay nghe giọng mếu máo. Đều là dáng vẻ khiến người ta muốn bảo vệ.

Tình phụ tử bùng cháy đến mức muốn đập nát bức tường nhà vệ sinh.

‘Bình tĩnh nào.’

Nghe nói các ông bố bà mẹ khác nhận ra ngay những chiêu trò nông cạn của trẻ con.

Không phải nói suông chứ Wiki mà thò tay vào ví tôi chắc cả đời tôi cũng không biết.

Con bé này thông minh quá.

Nếu không phải lộ liễu bị thương nhiều lần thế này thì tuyệt đối không bao giờ nhận ra.

‘Nói ngược lại thì đúng là Wiki yếu đuối trước dục vọng. Cũng hiểu lý do Alba cố kìm nén dục vọng đó.’

Bảo là cố tình lừa bố thì tần suất quá dày và lộ liễu.

Dù là Wiki thông minh đến đâu, nếu có miếng bánh trước mắt thì cũng có thể trở nên sơ hở.

“Bố ơ~i. Nhanh lên ạ. Thổi phù phù cho con không được sao?”

“Được rồi con gái đáng yêu của bố- Hừm.”

Không được.

Suýt nữa thì bị vòi vĩnh làm mủi lòng.

Tôi lập tức cúi người xuống cho ngang tầm mắt với Wiki. Nhẹ nhàng chạm vào vết thương của Wiki.

Mu bàn chân nằm cạnh mắt cá chân hơi đỏ lên.

Tôi vuốt ve vùng da bị tróc đó, vận ma lực lên.

“……Bố?”

Giọng Wiki có vẻ không ổn.

Hành vi phát tán ma lực với ý đồ hoàn toàn khác với chữa trị, con gái của Hiền Giả không thể không biết.

- Soạt.

Vừa xoa da thịt vừa tìm kiếm dấu vết ma lực.

Nhờ rèn luyện khí cảm qua nhiều khổ hạnh, tôi mới tìm ra được vết tích ma lực mà Wiki đã dốc toàn lực che giấu.

Vết thương này đúng là cố ý.

“Wiki.”

“…Dạ.”

Chắc là nhận ra trong thâm tâm đã bị phát hiện.

Wiki chọn cách bình tĩnh đón nhận thay vì vội vàng biện minh.

“Cái này, là cố tình làm bị thương đúng không?”

Wiki ngọ nguậy tay, bước tới một bước ôm lấy mặt tôi.

“Thổi… không làm cho con ạ?”

Định lấn tới nữa.

Dễ thương là dễ thương, nhưng không là không, phải nói dứt khoát.

“Wiki. Không là không.”

Tôi dồn ép bằng giọng hơi nghiêm nghị, Wiki rời khỏi tôi.

Chắc không ngờ tôi sẽ nói mạnh đến thế. Đôi mắt nai to tròn vì sốc.

Dù có biện minh thế nào cũng không thông qua được lỗi lầm rõ ràng.

Việc cố gắng thỏa mãn dục vọng bản thân bằng cách sai trái là việc tuyệt đối không được phép.

“B, bố.”

Tôi thở dài ngắn ngủi, rồi nhẹ nhàng vuốt ve vết thương của Wiki để chữa trị.

Wiki nhìn sắc mặt tôi, hai ngón trỏ chạm vào nhau gõ gõ.

Tôi ngồi lại lên giường, lấy tay che mặt suy nghĩ hồi lâu.

‘Phải nói thế nào đây.’

Cần phải răn đe hành vi, nhưng nếu dẫn dắt sai có thể phái sinh theo hướng khác.

Đặc biệt hành vi tự hủy hoại bản thân thế này cần phải triệt tiêu ngay từ đầu.

Do tôi thiếu quan tâm sao?

Thực lòng gần đây tôi đang cố gắng trao tình yêu lớn nhất có thể.

Wiki luôn muốn hơn thế nữa. Thú thật tôi không đoán được con tôi muốn gì từ tôi đến mức nào.

“Haizz….”

Tôi thở dài, Wiki cuống quýt lại gần nắm lấy chân tôi.

“X, xin lỗi bố.”

“Tại sao lại làm thế.”

“Cái đó…. Tại bố thổi phù phù thích quá nên con làm thế.”

Tôi hiểu.

Tôi cũng từng có thời là trẻ con mà.

Suy nghĩ ấu trĩ, nhưng cũng từng có lúc mong muốn tình bạn hay tình yêu của ai đó hơn bằng sự hy sinh bản thân.

Trường hợp của Dallae thời Học viện là như thế. Thậm chí lúc đó tôi đã là người lớn.

‘Cái này, đổi vị trí mới thấy khác.’

Đổi góc nhìn mới biết mình đã trẻ con thế nào.

Người ta bảo làm cha mẹ rồi thì đàn ông trẻ con sẽ dần thay đổi sao.

Người trong cuộc nói thì không phải phép nhưng cũng hiểu được đôi chút.

“…”

Tôi biết nghĩa vụ của người cha.

Phải trao yêu thương nhiều hơn,

Và phải chấp nhận con mình để nó không nghi ngờ.

“Bố xin lỗi.”

Việc Wiki trở nên ám ảnh thế này đúng là lỗi của tôi.

Lòng đau nhói, và cũng thấy tội lỗi.

Nỗi bất an rằng sự vô tâm của mình có phải là nguyên nhân dẫn đến hành vi này không cứ lớn dần.

Thậm chí giọng nói hơi run rẩy cũng bật ra.

Phải khao khát tình yêu đến mức nào mới làm hành động thế này.

Chỉ riêng hình ảnh đứa trẻ cho xem vết thương tự mình gây ra cũng như đóng đinh vào tim tôi.

Bố xin lỗi.

Trước một câu nói yếu lòng, khóe môi của Wiki đang im lặng lắng nghe bỗng run lên.

- Giật mình.

Cử chỉ của Wiki khiến tôi không thể tin vào mắt mình.

Đôi mắt to tròn như gấu con ấy chẳng hiểu sao lại tràn đầy sự hỉ hả.

Nắm chặt hai tay, ngước nhìn tôi đang đầy tội lỗi, ánh mắt đó, có vẻ như đang thích thú.

Alba, người nắm lấy và xoay vần con người rồi tìm thấy chút niềm vui từ đó.

Khoảnh khắc thói quen xấu của cô ấy mà tôi từng thấy trước đây hiện lên ở Wiki.

Tôi thoáng thấy chút méo mó ở con mình.

Wiki chắc sẽ bao dung và yêu thương bất kỳ dáng vẻ nào tôi thể hiện.

Khoảnh khắc tôi chần chừ làm một người cha tốt, ý định muốn ôm lấy tôi bằng mọi giá dù có phải chi phối tôi.

Nếu không uốn nắn ngay bây giờ thì không được.

Mắt tôi tối sầm lại trong chốc lát.

“Wiki, quỳ xuống đó.”

Tôi quyết định lấy roi ra.

Trừng phạt thể xác có phải là ngược đãi không.

Tranh cãi nổ ra rất nhiều, và nhiều chuyên gia cũng thường lắc đầu quầy quậy khi nói đến giáo dục pha lẫn bạo lực.

‘Chỉ là.’

Dù là quan điểm cực kỳ cá nhân, nhưng việc uốn nắn đối với hành vi vượt quá giới hạn là chắc chắn cần thiết.

“……Ưt.”

“Wiki.”

Đã bảo là vì tội lỗi nên tuyệt đối sẽ không tỏ ra quyền uy mà.

Tại sao tâm trạng đó lại thay đổi thế này.

Vì suy nghĩ nếu làm sai thì thực sự có thể không cứu vãn được nữa.

Lời nhắc nhở của Alba về giáo dục con cái.

Sự ghen tuông quá mức của Wiki, tình cảm dành cho bố.

Việc phản bội lại cảm xúc của con thì đau lòng nhưng…. Quả nhiên cái này không được.

- Tách.

Một giọt nước mắt chảy ra từ mắt Wiki.

Cảm giác như tim bị xé toạc ra từng mảnh như bị roi quất.

Đúng ba cái. Chỉ dùng cây gậy dài vỗ nhẹ thôi mà phản ứng thật đáng thương.

Chắc không ngờ sẽ bị người mình yêu đánh nên Wiki nhanh chóng trở nên yếu đuối, rưng rưng nước mắt.

“Hức, hức…. Con không làm nữa đâu….”

“Lúc bố bị thương thì Wiki thấy thế nào.”

“Đau lòng lắm ạ…. Hức. Đừng ghét con. Bố ơii.”

Đặt mình vào vị trí người khác.

Phản ứng y hệt Shiva.

Quỳ gối và giơ cao lòng bàn tay đỏ ửng lên trời. Hình ảnh Wiki sụt sịt mũi thật đáng thương khiến tôi buột miệng thở dài.

Nghe tiếng thở của tôi, người Wiki run lên bần bật.

Chắc không tưởng tượng nổi tôi sẽ chọn cách trừng phạt.

Cho đến giờ Wiki vẫn găm vào đầu nhận thức mẹ nghiêm khắc còn bố dịu dàng. Có lẽ cũng có chút cảm xúc là có thể làm càn với bố một chút cũng được.

Wiki làm càn với tôi?

Có thể lắm chứ.

Nhưng nếu cái đó dẫn đến tự hại thì không được.

“…Bỏ tay xuống. Lại đây.”

“Hư ư ưc, bố ơiii….”

Vừa giãn cơ mặt ra là nhận biết như ma, Wiki sà vào lòng tôi.

“Con xin lỗi….”

“Tuyệt đối đừng làm trò này nữa. Biết chưa?”

“Vâng, vâng ạ. Con không làm nữa. Hức.”

Tôi cũng ngạc nhiên lắm.

Nhất là khi sự nghi ngờ trở thành chắc chắn.

Khi thái độ trêu ngươi của Alba mà tôi cảnh giác lại xuất hiện ở Wiki…. Tôi thậm chí đã hơi căng thẳng.

Xoa bóp bàn tay đau của Wiki và dỗ dành. Không lâu sau cửa bên ngoài mở ra.

“Bii i.”

Là Shiva.

Chắc nghe thấy tiếng khóc bất ngờ nên hoảng hốt lắm.

“Bố... ố, Wiki khóc ạ…?”

“Tại chuyện này chuyện kia thôi.”

Trong đôi mắt rụt rè hỏi han của Shiva cũng hơi ầng ậc nước.

Khả năng đồng cảm của trẻ con không thể xem thường. Hơn nữa là con gái thì càng thế.

Chỉ nhìn người khác khóc thôi mà nước mắt cũng dâng lên, Shiva cũng không tránh khỏi sao.

“Wiki đừng khóc.”

Tội lỗi gấp đôi.

Mong là không bao giờ có chuyện này nữa.

Shiva dang hai tay đi về phía tôi. Nhận ra đó là dấu hiệu đòi bế, tôi bế Shiva lên, Shiva nằm trong lòng tôi cẩn thận nhìn mặt Wiki.

“Wiki….”

Shiva đưa tay vuốt tóc Wiki.

Mấy ngày nay làm chị nên trách nhiệm đã vững vàng hơn sao.

“Có chị đây mà. Đừng khóc. Bii….”

“Hức, hức.”

Chắc Wiki không nghe thấy đâu nhưng chỉ riêng điều đó thôi cũng cảm thấy tự hào.

‘Lỗi của Wiki chắc không cần nói đâu nhỉ.’

Shiva ngước nhìn tôi hỏi.

“Sao Wiki khóc thế ạ?”

“Bố làm sai đấy.”

“Bố ạ? Ư ưm…. Sống hòa thuận đi bố.”

Lời can gián của Shiva khiến nụ cười nở rộ.

“Ừ, phải thế chứ.”

Ai mà muốn sống trong gia đình không hòa thuận chứ.

Tôi vuốt ve Shiva một lúc lâu, nhận ra Wiki và tôi đổ mồ hôi nhiều nên hỏi nhẹ.

“Tắm nhé?”

“Bii? Thích quá.”

Wiki cũng gật đầu yếu ớt.

- Tùm.

Bồn tắm đủ lớn cho một người lớn và hai đứa trẻ.

Vào trước đợi, thấy Shiva cầm chai dầu gội tò mò nghịch tóc Wiki.

“Wiki ngồi yên nào~!”

“…Thích bố cơ.”

Khóc thì khóc nhưng vẫn tìm tôi. Tình yêu nặng nề và đáng quý của con khiến tôi bật cười.

“Bố... ố, Wiki có hai sợi tóc này!”

“Shiva à. Phải nói cho đúng chứ. Không phải hai sợi tóc, mà là hai màu tóc con ạ.”

Hai sợi tóc thì là hói rồi, hói.

Uống thuốc mọc tóc hay không cũng khó ngăn được đấy.

“Thấy lạ không?”

“Lạ lắm!”

Hà~ Cười và gội đầu cho em.

Tình yêu dành cho em tăng lên trông thấy thật đáng yêu.

Shiva dùng dầu gội bôi đầy tay gội đầu cho Wiki.

‘…Tóc trắng có vẻ nhiều lên nhỉ?’

Chắc không phải do stress đâu, có lẽ màu tóc của Alba di truyền đậm hơn.

Dù là Wiki nào cũng đáng yêu nên chắc là vậy thôi.

Gấu đen và gấu trắng.

Nếu hỏi thích con nào hơn thì gấu trắng đại chúng hơn một chút nhỉ.

Wiki chẳng phải mê tít Cola sao.

“Bố... ố!”

“Bố…!”

Wiki và Shiva mắt hơi sưng húp, ì ạch leo vào bồn tắm.

Làn da mềm mại của trẻ con chạm vào, ôm chặt trong lòng khiến cảm giác hạnh phúc ùa về.

Các con tôi là xinh đẹp và đáng yêu nhất thế giới.

- Tùm.

“Hư ư ư…! Ấm quá.”

Shiva đập nước cười khanh khách, Wiki dính chặt vào ngực tôi.

Vịt cao su kêu quạc quạc theo mực nước dập dềnh, đồ chơi gấu con nổi lềnh bềnh, mắt Wiki hướng về phía đó.

“Hư a….”

Mệt mỏi tan biến hết.

Khi nào đó bao trọn bể bơi đưa cả người yêu và các con đi cũng không tệ nhỉ.

‘Bao lâu rồi mới có suy nghĩ thế này.’

Hoàn toàn cắt đứt với cuộc sống bên ngoài gần một tháng, dần dần những suy nghĩ đời thường thế này bắt đầu lấp đầy đầu óc.

Nói chuyện này với Se-young có bị ăn đòn không nhỉ?

Thế thì nhờ Byeol hay Hongyeon, Marronnier giúp đỡ cũng tốt.

- Tõm, tõm.

“Bii hi hi~!”

“Chị, nước bắn… dừng lại đi.”

“Wiki~! Đỡ này! Bii it!”

“Ư ư ư.”

Chỉ nhìn thôi cũng thấy chữa lành.

Tìm ma túy làm gì? Tắm với con tôi mới là khoái lạc tuyệt vời nhất.

Tôi lấy những đồ uống đóng băng mỏng đã lén mang theo ra, để ở nơi nước không chạm tới.

“Lúc không có mẹ thử làm cái này cũng tốt đấy.”

“Bii?”

“Gì thế ạ?”

Vừa tắm, vừa uống sữa chuối.

Là sữa vị hũ mà Wiki thích!

“Hơ ơ ơc!”

“Bii i i!”

Mắt đảo như rang lạc, dang hai tay làm ầm ĩ lên.

Đưa cho Shiva và Wiki mỗi đứa một hũ, tôi cũng mở nắp sữa chuối uống một hơi.

- Ực.

Sữa chuối đông lạnh uống khi ngâm mình trong bồn nước nóng.

Mỗi khi trôi qua yết hầu, vị ngọt và hương chuối lan tỏa khiến niềm vui chưa từng có cũng ùa về.

- Ực.

Shiva hay Wiki cũng đỏ bừng má vì hạnh phúc tràn trề.

Ba bố con gần như đồng thời rời miệng khỏi nắp.

“Khà~!”

“Bii a~!”

“Hà~!”

Cảm giác sảng khoái bùng nổ cùng lúc!

Cảm giác như hơi nước bốc ra từ bồn tắm tan biến hết.

Có việc xấu không được làm, và việc xấu được làm lén sau lưng mẹ.

Hành vi của Wiki hôm nay là việc xấu không thể dung thứ, còn việc xấu được làm là cái này.

“Tada.”

Tôi cười khúc khích lấy ra món đá bào sữa đã làm sẵn.

Thậm chí còn đầy ắp sữa đặc và đậu đỏ.

Đựng đầy tràn trong một cái bát. Nếu chảy tràn rơi xuống bồn tắm thì tiếng thở dài của các mẹ sẽ tăng lên, nhưng quan tâm làm gì.

“Cây nào ăn đá bào?”

“Đá bào! Bố... ố! Con, con ạ!”

“Thích quá! Có cho cả kẹo dẻo gấu vào không ạ?! Á á!”

Đây chính là cách bố chăm con.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!