Tập 2

Chương 483: Bảy Tòa Tháp Của Vua (3)

Chương 483: Bảy Tòa Tháp Của Vua (3)

Chương 483: Bảy Tòa Tháp Của Vua (3)

- Rầm!

Bức tường tòa nhà bị xé toạc, những người bên trong hét lên kinh hoàng.

"Mộc Linh Vương…!"

"Chắc hẳn ngài không nhường chỗ cho chúng tôi để làm những việc này đâu nhỉ."

"Mẹ kiếp…. Ngươi cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."

"Đó là suy nghĩ của ngươi thôi."

- Phập.

Chỉ một đường kiếm, não và thịt của gã đàn ông văng tung tóe. Cái xác co giật của gã đổ gục xuống đất.

Máu phun ra như đài phun nước.

"Ơ, ơ… ơ ơ ơ!"

Thấy thủ lĩnh mất mạng chỉ trong một đòn, các thành viên của tổ chức mất hết ý chí chiến đấu, bắt đầu chạy về phía cửa sau.

"Tránh ra…! Buông ra!"

"Chết tiệt, bảo là không bị phát hiện mà! Cái tên khốn kiếp đó!"

Họ xô đẩy nhau cố gắng trốn thoát.

Nhưng cũng vô ích thôi.

Không phân biệt tuổi tác, tôi vung kiếm nhanh chóng kết liễu mạng sống của họ.

"-Khặc khặc?!"

"Á á á! Cứu, cứu tôi với! T, tôi đã suy nghĩ sai lầm rồi. Sẽ không bao giờ làm chuyện này nữa-"

Bốp.

Cùng với âm thanh nặng nề, tiếng ồn xung quanh tắt lịm.

Phản loạn thật phiền phức.

[Cả gia đình ba người, buôn bán ma túy…. Nô lệ. Làm đủ trò nhỉ. Tốt lắm. Kiếm được kha khá tiền rồi.]

"Ừ."

[Thế là xong xuôi rồi đấy. Cậu đã sẵn sàng đến tháp chưa?]

- Soạt.

Một gã đàn ông đang run rẩy sau lưng tôi. Vẫn chưa chết sao.

Tôi nói chuyện với Guseul, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn.

"Hức, hức…."

Gã đàn ông bò lồm cồm về phía cổng chính với đôi tay dính đầy máu.

Nơi hắn đến, ở cuối con đường là Heukdan đang cầm kiếm.

- Phập!

Tiếng kiếm cắm vào thịt. Thế là xong.

Heukdan rũ sạch máu một cách qua loa, rồi như đã quen, cô bé giẫm lên cái xác và bước về phía tôi.

"Đã dọn dẹp phòng họp bên dưới rồi ạ… Chú."

"Làm tốt lắm. Giỏi lắm."

[Cún con à?]

Mặc kệ lời châm chọc của Guseul, tôi đưa tay ra.

Tôi xoa rối mái tóc mềm mại của Heukdan.

"……."

Ban đầu cô bé còn tỏ ra khó chịu khi bị xoa đầu, nhưng dạo này hễ tôi đưa tay ra là tự động đưa đầu vào.

Biểu cảm nhắm mắt nhận cái xoa đầu một cách rụt rè trông thật tuyệt.

Tôi càng xoa đầu cô bé nhiệt tình hơn.

"Aigoo ngoan quá, xinh quá~ Dễ thương quá! Giỏi lắm giỏi lắm."

"Ư ư…."

[Thỉnh thoảng tôi nghĩ có khi nào cậu coi đệ tử là cún con hay thú cưng không đấy.]

Niềm vui của người làm thầy chính là thế này chăng.

Nghĩ lại thì Thiên Đào cũng thường xuyên xoa đầu tôi.

Như khi đi ngủ, hay khi hoàn thành bài huấn luyện tốt hơn bình thường.

‘Cái đó, thật sự rất thích.’

Cảm giác được sư phụ yêu thương là như thế này đây.

Thời còn non nớt, sự ấm áp của sư phụ là động lực để tôi bước tiếp.

Nên tôi khen ngợi hết lời.

Good girl, good girl!

"……Bây giờ, đưa cho em đi ạ."

"Hửm?"

Lúc đó Heukdan đang vươn đầu ra bỗng rụt rè chắp hai tay đưa về phía trước.

Tấm bảng dán sticker nhàu nát nằm gọn trong tay đệ tử của tôi.

"Sticker nho."

Hừm….

Nhóc cũng tính toán sòng phẳng ghê nhỉ.

"Cho nhóc một cái."

Dần dần số sticker nho cũng đã quá nửa.

Không biết cô bé sẽ yêu cầu gì nhưng tôi cũng đoán được đại khái.

U45. Tên vật thí nghiệm của cô bé. Chắc là muốn tìm tung tích người bạn đã kết bạn vào thời đó.

Tôi cũng đang cho thuộc hạ tìm hiểu dần nên chắc có thể đáp ứng yêu cầu đó không mấy khó khăn.

"Rút lui thôi."

Vụ việc lần này khiến công việc mà Guseul và Dongbaek phải xử lý tăng lên.

Bản thân cuộc phản loạn đã là tổn thất, nhưng việc bù đắp những thiệt hại sau đó còn đau đầu hơn.

Cần phải điều chỉnh lại kỷ luật vốn hơi lỏng lẻo.

Tôi dẫn Heukdan dùng ma pháp không gian trở về lâu đài.

- Vù vù!

Ngay khi dịch chuyển xong, Heukdan ôm chặt tấm bảng sticker vào ngực và nói với tôi.

"Chú, em đi cất cái này rồi quay lại ạ."

"Nghỉ ngơi chút đi. Việc hôm nay xong rồi."

"Vậy em sẽ ở sân tập."

Cô bé có tinh thần cầu tiến thật đáng nể.

Nhìn Heukdan sải bước dài về phía phòng mình, tôi bước đến phòng làm việc của Dongbaek đầu tiên.

- Cạch.

Vừa mở cửa đã thấy bóng dáng của Camellia.

Có vẻ đang sắp xếp tài liệu, Dongbaek ngồi bên cạnh còn Camellia thì tay chân bận rộn.

"Phần này xử lý thế nào đây ạ, tiểu thư?"

"Không có việc gì gấp hơn sao? Rút nhân lực sang bên này ngay bây giờ thì e là…."

"Vậy để tôi tìm thử xem- A."

Qua khe cửa, mắt tôi chạm mắt Camellia.

"Camellia. Có chuyện gì sao?"

"…Không có gì. Vì Vua đã đến."

Dù chưa trút bỏ sự thù địch với tôi, nhưng có lẽ không thể rời xa chủ nhân của mình. Camellia rốt cuộc cũng đã tỏ vẻ khuất phục tôi vào ngày hôm đó.

Thế là đủ. Camellia sẽ không phản bội chủ nhân của mình.

"A. Vua…?"

Ngược lại, Dongbaek nở nụ cười với khuôn mặt hơi rạng rỡ.

Có lẽ nhờ những đêm đồng sàng theo kiểu như cá gặp nước, cô ấy tỏ ra quan tâm đến tôi rõ rệt.

"Làm nổi không?"

"Em ổn, tình trạng không tốt lắm nhưng… chừng này thì xoay xở được."

Nghe Dongbaek nói bằng một tai, tôi xem xét các tài liệu trên bàn.

‘Quả nhiên là rất giỏi.’

Những vấn đề mà trước đây phải dùng trí tuệ tập thể xúm vào mới giải quyết được, giờ đây đang được giải quyết gọn gàng dưới năng lực thành thạo của Dongbaek.

Quyết định của Dongbaek được ghi lại bằng nét chữ của Camellia toát lên sự lão luyện.

Nếu vấn đề cơ thể của cô ấy được giải quyết thì hiệu suất làm việc sẽ còn cao đến mức nào nữa.

"Si-heon… nim?"

Dongbaek ngượng ngùng gọi tên tôi và nghiêng đầu.

Dongbaek đúng là phúc tinh. Đến mức tôi cảm thấy hơi có lỗi vì đã hành cô ấy tơi tả mấy tuần qua.

Đồng thời cũng thấy an tâm.

Dù không có tôi thì lãnh địa vẫn vận hành được. Nỗi lo lắng được giải tỏa khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Mắt của em, ta nhất định sẽ chữa khỏi."

Dù là vì ta, hay vì em.

"Dạ? Dạ? Sao tự nhiên anh lại nói vậy…?"

Mái tóc trắng muốt bỗng chốc chuyển sang màu hồng.

Dongbaek luống cuống bối rối, thấy vậy Camellia liếc nhìn đầy khó chịu.

Thế là chuẩn bị xong xuôi rồi.

* * *

Buổi chiều, tôi tìm đến nơi ở của Alba.

"Wiki đâu?"

"Ở phòng học. Cậu định gặp con bé à?"

"Không, thôi khỏi. Lần này tôi đến vì công việc."

"Chắc là về Tháp Thời Gian nhỉ."

Trước khi công lược tháp, tôi đến để xin lời khuyên từ cô ấy, một người am hiểu kiến thức.

Thực ra về tháp thì nên hỏi Engajero, cán bộ thứ hai kiêm thần hạ thì tốt hơn…. Nhưng tên đó không đáng tin chút nào.

"Dù sao thì, hỏi và không hỏi cũng khác nhau nhiều lắm đấy."

"Lâu rồi tôi từng hỏi một lần. Lúc đó câu trả lời là gì nhỉ."

Đại khái là thế này.

[Về tháp thì, tôi không thể cho cậu biết. Cuốn sách tiên tri đã đưa cho Bệ hạ là tất cả rồi. Vì tháp là nơi chuẩn bị thử thách cho Bệ hạ.]

Vì là thử thách để đưa tôi lên cảnh giới cao hơn nên dù chết cũng không thể nói.

Lúc đó tôi đã không còn quan tâm nữa.

"Thần hạ của Vua là tuân theo Mộc Linh Vương đời trước, chứ không phải thật lòng tuân theo ta."

Chỉ là hành động theo lời tiên tri, và tạm thời nương nhờ vào tôi thôi.

"Hưm, vậy sao?"

Alba trả lời hờ hững. Trên bàn là đủ loại luận văn nằm rải rác lộn xộn.

Cựu Hiền Giả mà cũng có việc phải xem luận văn sao?

"Vậy, cô có biết gì không?"

"Ừm. Chà. Về Vua thì ngay cả ở Eden cũng chưa được làm rõ đàng hoàng nên……"

Nói thì nói vậy, nhưng có thể cô ấy đã biết hết rồi.

Khi tôi nhìn chằm chằm, Alba cười khẩy.

"-Tất nhiên. Không phải là hoàn toàn không biết. Cậu có biết Tháp Thời Gian có cấu trúc kép không?"

"Ừ."

Gọi là Bảy Tòa Tháp Của Vua, nhưng thực tế được chia thành 4 nơi.

Ngoại trừ một cái, sáu cái tháp còn lại có hình dạng hai cái dính liền vào nhau.

"Thế, đã được làm sáng tỏ chưa?"

"Cách đây không lâu, đã được làm sáng tỏ một cách không chính thức."

Hiền Giả mở một bài luận văn ra và nói.

"Chiều không gian."

Thời gian và chiều không gian.

Trong bài luận văn mà Hiền Giả đưa ra, có ghi chép nhiều lý thuyết về dòng thời gian và đa chiều.

"Tháp Thời Gian và Chiều Không Gian?"

"Vâng. Hai tòa tháp có thử thách khác nhau hay quản lý cùng một thử thách thì cậu phải trực tiếp đến đó mới biết được."

"Nội dung thử thách thì không biết sao?"

"Vâng. Nhưng…. Những Hunter đã tiến vào Tháp Chiều Không Gian nói rằng, nó khiến họ mơ những giấc mơ ngọt ngào."

Giấc mơ ngọt ngào ư. Một câu nói không thể hiểu hết ý nghĩa.

Có lẽ nào giống như Baek-yang đã làm với tôi, cho thấy quá khứ hay gì đó không.

Nên suy nghĩ đến mức đó và chuẩn bị thì hơn.

"Và."

Hiền Giả ngừng lại một chút rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.

Biểu cảm thường thấy khi cô ấy đứng lùi lại một bước quan sát chúng tôi.

"Những người đó, hình như cũng đến tháp đấy."

"…Làm chuyện nguy hiểm thật."

"Bên trong tháp dù có hành động nguy hiểm thì tôi cũng không thể nhìn thấy được đâu."

"Tôi biết."

Thở dài. Nếu bị thương thì làm sao đây.

Thậm chí vị trí còn là tháp. Nơi mà ngay cả tôi cũng không đảm bảo mình sẽ ra sao.

Nếu có nguy hiểm xảy ra….

"Chậc."

Có nên điều chỉnh thời gian cho khớp nhất có thể không.

"Khi nào xuất phát?"

Hiền Giả nói.

"Hai ngày nữa."

* * *

- Tách tách tách!

Tiếng màn trập vang lên liên hồi khiến Byeol cau mày.

"Đã bảo đừng đến như thế rồi mà…."

Làm sao lũ phóng viên này biết chúng tôi đến mà xuất hiện chụp ảnh lia lịa thế này nhỉ?

Những phóng viên khao khát chụp ảnh Byeol đến mức cắm trại vài ngày đang đứng đầy ở sân bay.

"Xin hãy cho một lời bình luận ạ!"

Bất ngờ, micro của một phóng viên dí sát vào mũi khiến Byeol bực mình.

Lee Se-young đẩy mạnh vào lưng Byeol.

"Đi thẳng đi."

"Hư hư hư."

Thở phì phò như cún con buồn đi vệ sinh.

‘Thợ Săn’ (San Su-yu) dường như đã quen với việc này, sải bước kiêu sa xuyên qua đám đông.

Trong bộ giáp full plate trông như hiệp sĩ trung cổ, tiếng màn trập của máy ảnh vang lên giòn giã.

Hiệp sĩ Hồ Nước.

Đó là cái tên mà các cổng thông tin nước ngoài gọi ‘Thợ Săn’.

Màu xanh như vảy bạc tỏa ra từ bộ giáp. Vì thứ đó mà nhiều người thậm chí còn không biết giới tính của ‘Thợ Săn’.

"A a!"

Khi ba người đi xa, những tiếng tiếc nuối vang khắp sân bay.

Vất vả lắm mới xuyên qua đám đông để đến được chuyên cơ.

Byeol thả người xuống ghế máy bay to lớn, hút sù sụp nước có ga.

"Haizz…. Đối phó với lũ kền kền là mệt nhất, mệt thật đấy."

"Cậu mà bị phát hiện nữa là lên báo đấy."

"Hứ~ Lên thì lên~ Quyền lực của tớ là nhất~"

Byeol cười khúc khích trước lời cảnh báo của Se-young rồi lục lọi ba lô.

"Này Vàng ơi, đưa ba lô đây. Để kiểm tra vật phẩm chút."

Ghế bên cạnh bên cạnh của Se-young. ‘Thợ Săn’ đang nghịch chai nước có ga một cách thích thú, nghe Byeol nói liền giật mình run vai.

Byeol đưa tay ra nói.

"Bảo đưa đây mà?"

"…."

"Se-young à, cướp lấy đi."

Thấy thái độ ngập ngừng chắc là có gì đó rồi.

Se-young nhẹ nhàng vươn tay giật lấy hành lý của ‘Thợ Săn’ đưa cho Byeol.

Đâu xem nào.

Byeol liếm mép mở ba lô ra và vô cùng kinh hãi.

"Này, cậu! Đi viễn chinh kiểu gì mà-"

Những chiếc cốc nhựa màu đỏ tươi. Thức ăn liền có hình món ăn dài dài mềm mềm khiến tiếng thở dài dâng lên tận cổ.

"Có ai mang Tteokbokki cốc đi không hả!"

"……Hức."

Nước thì dùng ma pháp cũng được, nhưng cái này thì quá đáng thật.

Không biết sẽ mất bao lâu mà lại mang theo Tteokbokki cốc cồng kềnh thế này.

"Không… còn mang cả Tteokbokki chưa nấu nữa. Cậu không có Tteokbokki là chết à? Kiểu như khô máu ấy?"

Bị Byeol mắng, ‘Thợ Săn’ xụ mặt định đưa hai tay ra giật lại hành lý từ Byeol.

"Trả đây…."

"Ấy khoan chờ đã. Còn chưa xem hết mà!"

"Cay ngon vãi…."

"Lại cái cay ngon vãi đó!"

Se-young bị cuốn vào cuộc cãi vã của ‘Thợ Săn’ và Byeol.

Kẹt ở giữa sắp nổ tung đầu, Se-young khẽ nheo mắt.

Chứng kiến cảnh đó, Baek-yang thốt lên một câu.

“ Những người thú vị thật đấy. ”

Một tiếng thở dài nóng hổi thoát ra từ miệng Se-young.

‘…Thú vị thật.’

“ Phư phư phư. ”

Mấy đứa trẻ khiến người ta đau đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!