Tập 2

Chương 474: Dongbaek Và Mary (1)

Chương 474: Dongbaek Và Mary (1)

Chương 474: Dongbaek Và Mary (1)

Ngồi xuống xúc một thìa cơm đút vào miệng con bé.

Cơm trắng dẻo thơm, kim chi cay nồng rửa sạch vị dầu mỡ của thịt luộc. Kim chi có hàu nên ngon hơn hẳn.

Tay nghề Gu-seul khá ổn.

"... Ư ưm."

Nhồm nhoàm. Gương mặt Dongbaek ăn cơm sáng sủa hơn hôm qua nhiều.

Lời nói hướng về tôi thì như ngậm giẻ lau, nhưng hành động thì như được đắp thêm hy vọng sống.

Tôi vuốt lại mái tóc rối của Dongbaek cho thẳng.

‘Màu trắng.’

Màu tóc cô ấy thay đổi theo cảm xúc. Nếu lúc mới gặp cô ấy màu đỏ, thì từ khi đến đây tóc luôn màu trắng.

Những màu sắc mà hoa Dongbaek (Hoa Trà) có. Liệu có ý nghĩa gì không.

"A a-"

Dongbaek liếc mắt há miệng.

"Bảo đút à?"

"……."

Gật đầu.

"Hôm nay không ăn chậm nhỉ."

"Cái đó, ụp-"

Sợ lại chửi bậy, tôi đút thìa vào miệng Dongbaek.

Không có tay chân, nên tôi đút thì Dongbaek phải cố mà ăn.

"Nào, há miệng. Vào này. Một miếng, hai miếng, ba miếng."

"Dừng, dừng. Miệng đầy rồi- Ụp."

Dongbaek phồng má nhai thức ăn một cách miễn cưỡng như đứa trẻ tham lam.

Thái độ lúng túng như chuột hamster bị nhốt trong lồng sắt.

"Đừng nhổ. Gạo quý giá mà bọn trẻ nhà ta vất vả lắm mới thu hoạch được đấy."

Dongbaek cố nuốt thức ăn rồi thở hắt ra.

Rút khăn giấy lau nước kim chi dính trên miệng, Dongbaek thấy áp lực nên lén lùi người ra sau.

"No... rồi ạ."

"Ừ."

Tôi dọn bàn ăn nhỏ, ngồi lên ghế vắt chân.

Dongbaek dựa lưng vào gối tam giác ngồi yên.

"Hôm nay, bao giờ đi ạ?"

"Lát nữa."

"Vậy sao..."

Có vẻ tiếc nuối, cúi đầu xuống. Dongbaek lại hỏi tôi.

"Mắt tôi, có chữa được không?"

- Kít.

Tôi nghiêng ghế sát lại gần Dongbaek. Tôi hỏi ngay trước mũi cô ấy.

"Sao, giờ thấy chút hy vọng rồi à?"

"Không. Tuyệt đối không phải vậy."

Dứt khoát, rồi từ từ yếu thế.

"Nhưng mà..."

"Nhưng mà?"

"Nếu mắt khỏi thì có nhiều thứ muốn nhìn."

"Ghê nhỉ. Ta tưởng cô sẽ thấy nhục nhã lắm chứ."

Được Vua chữa trị. Được ban cho đôi mắt.

Là tín đồ của Thế Giới Thụ, cô ta coi đó là nỗi nhục và chọn tự sát cũng là chuyện thường. Việc không có phản ứng như vậy nghĩa là sự bất tiện của bản thân hiện tại lớn hơn đức tin vào thần linh.

Việc giam cầm vài ngày có vẻ hiệu quả. Hoặc có thể đã như vậy từ trước.

"Chà, dù mắt có khỏi thì cũng chỉ nhìn thấy dòng chảy ma lực thôi. Dù thấy hình dạng, cũng sẽ cảm thấy như bị cận thị nặng."

"Thế cũng là gì rồi. Dù không biết lý do tại sao lại làm đến mức này cho mắt tôi... Nhưng đó là điều tôi luôn mơ ước."

"Trước đây phủ nhận thế cơ mà?"

"Lúc đó... không cảm thấy thực tế. Xin lỗi."

Xin lỗi sao. Đúng là bước tiến dài trong quan hệ.

Khi tôi không trả lời lời xin lỗi của cô ấy, Dongbaek cúi đầu.

Không giữ được trọng tâm, Dongbaek ngã chúi về phía trước. Tôi dùng tay đỡ lấy cơ thể cô ấy. Đỡ cô ấy dậy đặt nằm ngay ngắn.

"Lời cảm ơn vì chữa mắt đâu?"

"Cái đó thì thôi... Dù có nhìn thấy như vậy. Tôi vẫn là vật sở hữu của anh mà."

"Cũng đúng."

Không phủ nhận.

"Tùy vào việc cô làm thế nào mà đãi ngộ sẽ khác."

"Như các ngài Thế Giới Thụ sao? Tôi cũng muốn nói chuyện với những người đó... Không chỉ mình anh."

"Bây giờ chưa được."

"... Chỉ là nói chuyện thôi mà? Anh muốn làm theo ý mình đến thế sao?"

"Ừ."

Bây giờ có nhiều việc phải làm, nhưng việc tìm hiểu về Quý Mộc là ưu tiên.

Nếu Dongbaek ủng hộ tôi về mặt tinh thần thì có rất nhiều việc có thể làm.

"Anh có thể làm gì tôi tùy thích mà."

Không thể sở hữu được trái tim con người.

Ví dụ nhé.

Tôi vươn tay vỗ nhẹ vào môi Dongbaek. Ngón tay thô ráp chen vào giữa đôi môi.

"Mút đi."

"……."

Thấy chưa, không làm được.

Tuy hơi quá khích nhưng chắc là hiểu rồi...

"Ụp... Ư ụp."

Dongbaek cử động lưỡi.

Cô ấy bắt đầu liếm nhiệt tình giữa ngón trỏ và ngón giữa.

Tôi đứng hình. Dongbaek mút sạch hai ngón tay, run rẩy toàn thân như cảm thấy sợ hãi.

"Hấp."

Rút tay ra, nước bọt kéo dài.

"... Làm rồi đấy."

"Làm cái gì thế."

"Giờ... sẽ cho tôi nói chuyện với các ngài Thế Giới Thụ chứ?"

Khao khát nói chuyện đến thế sao.

Đến mức tự mình làm hành động xấu hổ này.

"Sẽ phát điên mất... Thật sự. Đã bao lâu kể từ khi đến đây rồi... Tôi mệt mỏi vì chỉ đợi mỗi anh rồi."

Là lời đã nói lần trước.

Định nói là khó, nhưng chợt nảy ra ý hay.

Tôi lau tay bằng khăn tay, tính toán vài thứ trong đầu.

"Được rồi. Một người chắc là được."

"Thật sao?"

"Đúng một lần. Muốn làm hơn thế, thì phải làm chuyện như vừa rồi."

"A..."

Có gì đó sai sai. Biểu cảm như nhận ra điều đó, nhưng sự thật được gặp ai đó là ưu tiên nên Dongbaek lén gật đầu.

* * *

Trong phòng ngủ.

"Ưt... ư ưng."

Mary khỏa thân sờ nắn ngực mình thở ra hơi nóng.

Khoái cảm gây nghiện, vặn ngón tay kéo đầu vú mang lại cảm giác tê dại và rùng mình.

Háng ngứa ngáy nhưng... sợ nên không dám làm.

Thay vào đó kẹp gối vào đùi và từ từ ép chặt.

Cảm giác như được ai đó ôm, dục vọng của Mary được thỏa mãn.

- Cốc cốc cốc.

"..!?"

Tiếng gõ cửa vang lên lúc đó.

Mary bỏ gối ra khỏi háng, giật mình ngồi dậy trên giường.

- Mary?

Lại là Lee Si-heon.

Bị phát hiện thì làm sao?

Lee Si-heon định mở cửa vào. Mary vội vàng dọn khăn giấy.

"Nya a a ác!"

Tiếng hét quái dị khiến Lee Si-heon đang bước vào khựng lại. Có quái vật à.

Mary dùng chung phòng với Chi-yu. Chi-yu không có vẻ ở đó, Lee Si-heon nhìn quanh phòng một lượt.

Anh bước tới một bước. Không khí nóng hầm hập.

Mary trùm chăn kín người trên giường.

"Làm gì ở đó thế?"

"..."

Không mặc đồ lót, cơ thể trần trụi đang nóng bừng rất nhạy cảm.

Ánh mắt Mary từ mặt Si-heon, trượt xuống phần thân dưới rồi lại nhìn lên.

Cảnh tượng nhìn thấy trước đó vẫn chưa thoát khỏi đầu.

Lee Si-heon nghiêng đầu.

Ánh mắt lảng tránh, và có vẻ đang giấu gì đó trong chăn.

"... Mary?"

"Ư, ừ?!"

"Bánh kem, ăn ngon lắm, định đến nói thế thôi mà."

"Sao... biết?"

Mary hỏi tránh ánh mắt Lee Si-heon. Đùi khép lại cựa quậy.

Đương nhiên làm ngọt thế này ngoài em ra còn ai nữa, Lee Si-heon ngồi xuống giường.

Mary căng thẳng tột độ trước bước chân đang đến gần.

"……."

Mồ hôi lấm tấm trên trán Mary.

"Cơm thì sao? Lúc nãy thấy ăn nhanh lắm. Có việc gấp à?"

"Không, không..."

Mary lắc đầu nguầy nguậy. Chỉ thò đầu ra khỏi chăn biểu lộ cảm xúc.

Lee Si-heon nghĩ.

Lạ thật. Nếu là bình thường thì đã lao vào tôi, đòi xoa đầu, vỗ lưng, làm đủ trò cún con rồi.

Cảm thấy nghi ngờ, anh vừa nói chuyện với Mary vừa lén nắm lấy chăn.

Cứ thế giật mạnh-

Mary giật mình.

"Khoan đã...!"

- Soạt!

Vén chăn Mary lên, mặt Mary đỏ bừng.

Cơ thể trần trụi của Mary lộ ra trước mắt Lee Si-heon.

"... A, a... a. A a."

Mary đỏ mặt nói lắp bắp. Hai tay che mặt.

‘Làm sao đây... Sẽ thấy mình là đứa kỳ lạ mất.’

Không biết là gì nhưng Mary nghĩ mình đang làm chuyện kỳ lạ.

Định khóc vì xấu hổ, nhưng Lee Si-heon bình thản hơn cô nghĩ.

Vì tưởng cô mắc lỗi gì nhưng chẳng có gì cả. Có lý do gì để xấu hổ đâu?

"Đang thay quần áo à?"

"……?"

"Thế thì nói chứ."

Mùi hương hoa nồng nàn.

Giữa chúng ta có gì không nhìn được đâu. 3 năm trước còn đòi tắm cho ầm ĩ lên.

Dậy thì muộn sao? Lee Si-heon nghĩ.

Quả thực so với lúc đó thì cơ thể cũng có sự phát triển.

"Đ, đúng rồi đang thay quần áo..."

Mary vội vàng nhặt chiếc quần lót tam giác màu hồng rơi dưới sàn giường.

Cái mông mịn màng lắc lư trước mắt Si-heon.

"... Phù."

Mary thở phào nhẹ nhõm, nhìn sắc mặt Lee Si-heon rồi leo lên giường.

"Bánh kem, ăn chưa?"

"Sao lại để trước cửa?"

"A, cái đó. Lee Si-heon anh, bảo nếu có ai thì đừng vào mà."

Bị Chi-yu giữ chân quá nên không biết Mary đến.

"Đã bảo tối đến cũng được mà..."

"Vậy hôm nay em đến nhé."

"Thật á?"

Trước lời nói của Si-heon, Mary vui mừng ra mặt.

Heukdan (Hắc Đan) thường ngủ cùng dạo này cũng thích ở một mình hơn. Phòng ngủ của Vua thỉnh thoảng cũng phải dùng cho đỡ bụi.

Mary rón rén ngồi xuống giường đung đưa chân.

Mary lén nhìn phần thân dưới của Lee Si-heon.

Con Anaconda trong quần đó!

Nhìn chằm chằm, đột nhiên Lee Si-heon lại gần luồn tay qua nách.

"...!?"

Cái ôm mà Mary vẫn thích.

Có việc nhờ, nên Lee Si-heon quyết định làm thỏa thích những gì cô thích. Nhưng lần này hiệu quả lại khác.

"Nyak!"

- Bốp!

"Sao hôm nay em lạ thế."

Tay Mary tát vào má Lee Si-heon. Cú đấm mèo một phát khiến Lee Si-heon nhăn mặt. Nhưng hành động không dừng lại.

Cơ thể Mary được ôm nhẹ nhàng cứng đờ.

"Sao người ẩm ướt thế?"

"……."

Xấu hổ.

Nhưng được ôm vào lòng cơ thể lại nóng lên.

Có vẻ không nhận ra, cứ hành động như bình thường được không nhỉ?

Mary lén quay đầu dang tay ôm chặt lấy Lee Si-heon.

Cảm giác lòng ngực ấm áp hơn bình thường.

Sự chuyển động của cơ bắp mà trước đây không để ý, cánh tay cứng rắn và nổi gân.

Mắt Mary quay cuồng như bão tố.

"Mary."

"Ừ... Ừ, ư ưng?"

Đùi Lee Si-heon lọt vào giữa hai đùi mảnh khảnh của Mary.

Áp lực nhẹ ở háng do trọng lượng khiến Mary khẽ run eo.

Bên trái này có Anaconda sống.

"Sẽ có thêm một việc."

"... V, việc gì thế."

"Đứa bé em thấy hôm nọ ấy? Không tay chân."

"Ừ, cái... Mộc Nhân đó em biết."

"Ngày mai, nói chuyện với nó khoảng một hai tiếng rồi về. Không khó chứ?"

Bộp bộp, vỗ đầu cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Mary lén áp sát ngực vào.

Bình thường vẫn làm nên Lee Si-heon không phản ứng. Cùng một cái ôm, cùng một sự làm nũng nhưng chỉ có Mary cảm thấy khác.

Đầu óc ngập tràn màu hồng.

Ở đây chỉ cần, cọ người một chút.-

- Chạm♡

Ngực bị ép chặt, rùng mình.

"Mary?"

"... Ung, ưng, ư ưng! Không có gì! Em làm được. Vì là Thế Giới Thụ mà!"

Lee Si-heon cảm nhận được chút thay đổi của Mary, nhưng không biết nguyên nhân.

Cử động như trẻ con dường như biến đổi hơi ghê ghê.

Lee Si-heon vỗ lưng Mary đang đặt cằm lên vai và cọ người vào anh.

- Vỗ, vỗ, vỗ.

‘Ừ... ừ. Ừ...! Sao lại... thích thế này nhỉ?’

Vốn dĩ đã thích rồi. Giờ còn thích hơn.

Mary không biết phải làm sao với sự thay đổi của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!